Ta cố nén cơn đau, đứng dậy ôm lấy eo Lăng Vũ, giọng nói nghẹn ngào: "Vương gia, ta... ta không cố ý đâu. Ta nghe Hạ Mộng kể vương gia chu đáo ân cần thế nào, ta thấy ghen tị quá nên mới không đứng vững, vô tình kéo ngã nàng ấy."
Ta cảm nhận được Lăng Vũ đang nhẹ nhàng vỗ về lưng ta.
"Vương gia, xin... xin lỗi chàng. Ta thật sự rất yêu chàng, chàng đừng giận ta, có được không?"
Nước mắt ta làm ướt đẫm vạt áo hắn, hắn thì thầm bên tai ta: "Ta không trách nàng."
"Vương gia, Tam vương phi bên kia hình như không ổn lắm."
Nghe tiểu tư hớt hải báo tin, ta ngẩng đầu khỏi lồng n.g.ự.c hắn: "Vương gia, chàng mau đến xem Hạ Mộng đi. Nhất định phải mời thầy thuốc giỏi nhất cho nàng ấy."
Lăng Vũ ngập ngừng đứng dậy, ánh mắt thoáng qua một tia xót xa, nhưng không thoát khỏi tầm mắt của ta.
Hắn ta đương nhiên phải xót xa rồi.
Biết rõ trượng phu của mình yêu tẩu tử, biết rõ con mình đã mất, vậy mà vẫn có thể khuyên hắn ta đến thăm kẻ đầu sỏ gây ra tội ác.
Phong thái của một chính thê như ta, thế là đủ rồi chứ?
Lăng Vũ rời đi vào buổi chiều, đến tối mới quay về. Hắn ta nhíu mày, trên trán còn hằn một vết đỏ. Nghe hạ nhân nói lại, hóa ra con của Hạ Mộng không giữ được.
Nàng ta muốn vu oan cho ta tội mưu hại hoàng tự, nhưng bị Lăng Vũ phủ nhận, thế là liền làm ầm ĩ lên.
Ban đầu Lăng Vũ còn dỗ dành nàng ta, nhưng dần dần cũng cảm thấy mệt mỏi. Đặc biệt là khi nàng ta mất kiểm soát, dùng mảnh sứ vỡ ném về phía Lăng Vũ.
Hắn là vương gia, là người chỉ đứng sau hoàng đế, dù có yêu thích đến mấy, cũng không cho phép một nữ nhân vô lễ như vậy.
So với sự ngang ngược của Hạ Mộng, ta lại tỏ ra vô cùng chu đáo. Ta cẩn thận xoa thuốc cho hắn, nước mắt lã chã rơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trung-sinh-giet-nu-xuyen-thu/7.html.]
"Sao lại khóc?"
Lăng Vũ cúi đầu nhìn ta.
Hắn vừa hỏi, ta liền khóc nức nở hơn: "Ta không muốn... không muốn chàng bị thương."
Từ sau lần đó, Lăng Vũ dành thời gian cho ta nhiều hơn hẳn. Hạ Mộng thấy vậy liền sốt ruột, chủ động tìm Lăng Vũ làm hòa.
Hắn ta cũng không từ chối. Một nửa thời gian hắn ở phòng ta, nửa còn lại ở bên Hạ Mộng. Đến khi ta nhận được thư từ Trạch Mộng, Lăng Vũ vừa mới rời đi.
Lâm gia không chỉ có thế lực lớn mạnh trong triều, mà bản gia ở Trạch Mộng cũng có rất nhiều học sĩ, ngoài ra còn có những tổ chức ngầm hoạt động bí mật.
Ví dụ như buôn bán tin tức. Vì vậy, việc điều tra một người đối với Lâm gia dễ như trở bàn tay.
Ta luôn tò mò, vì sao Lăng Vũ lại si tình Hạ Mộng đến vậy, ngay cả khi nàng ta đã là Tam vương phi, hắn cũng không màng.
Đọc xong bức thư, ta cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện. Hóa ra, đó là một màn ân cứu mạng được dàn dựng tỉ mỉ. Lăng Vũ mắc chứng cuồng bạo, di chứng từ những trận chiến hồi nhỏ. Hạ Mộng đã dùng một con ch.ó săn bị g.i.ế.c thảm khốc để kích động cơn bệnh của hắn, khiến hắn suýt chút nữa g.i.ế.c cả chính mình.
Chính Hạ Mộng là người đã dùng khúc "Thanh tâm dao" để chữa lành cho hắn. Thảo nào, thảo nào Hạ Mộng cứ nằng nặc đòi ta dạy cho nàng ta khúc "Thanh tâm dao" độc nhất của Lâm gia, thảo nào ngày hôm đó nàng ta cứ dặn đi dặn lại ta không được ra khỏi phủ.
Hóa ra, nàng ta sợ ta vô tình chứng kiến cảnh tượng đó.
Dù sao thì đồ ăn cắp vẫn mãi là đồ ăn cắp, Hạ Mộng cũng chỉ học được phần nổi của bài hát đó, chứ hoàn toàn không hiểu được ý nghĩa thực sự bên trong.
Sau khi biết được ngọn ngành, tính toán thời gian Lăng Vũ sẽ đến, ta ngồi bên cửa sổ, cất tiếng hát khe khẽ.
"Sao nàng lại biết bài hát này?"
Lăng Vũ nhíu mày, lộ rõ vẻ giận dữ. Dù khi nhìn thấy ta, hắn đã dịu giọng đi phần nào, nhưng vẫn không giấu được vẻ cau có.