Trùng Sinh Giết Nữ Xuyên Thư

Trùng Sinh Giết Nữ Xuyên Thư

Cập nhật
1 tháng trước
Loại
Truyện Chữ
Thể loại
Trọng SinhCổ ĐạiNgượcTrả ThùXuyên Sách
Team
Công Túa Zá Đáo
Lượt xem
5,841
Yêu thích
1
Lượt theo dõi
2
Trạng thái
Đã đủ bộ

Đọc từ đầu Đọc tập mới

Hôm nay là ngày tân đế đăng cơ, Lăng Nghiên lại say bí tỉ.

 

Hôm qua ta vừa chôn cất phụ thân, ngày mai lại tiếp tục lo liệu cho huynh trưởng.

 

Trong lòng ôm đứa con vừa bị giết, môi nó tím đen, thân thể lạnh lẽo, thậm chí còn chưa đầy tháng tuổi.

 

Thân thể quá mệt mỏi, nên khi roi của Lăng Nghiên quất xuống, ta hoàn toàn không có sức để tránh.

 

Cằm đột nhiên bị nắm chặt, Lăng Nghiên giáng cho ta mấy bạt tai mới dừng tay, lại tiếp tục hung hăng đánh vào người ta, dùng tay cào xé mặt ta thành từng vệt máu.

 

"Lâm thị Trạch Mộng các ngươi không phải là thế gia trăm năm sao! Sao vô dụng đến vậy, không giúp ta đoạt được hoàng vị, còn giữ ngươi làm gì!"

 

Ta đã không còn cảm giác đau đớn nữa, những chuyện này so với nỗi đau trong lòng chẳng thấm vào đâu, ta chỉ muốn nhìn con trai mình lần cuối, nó còn nhỏ quá, ta còn chưa nghe nó gọi một tiếng "Mẫu thân".

 

Khoảng cách gần gũi như vậy, nhưng giờ đây lại tựa như cách xa vạn trượng. Ta vĩnh viễn không còn cơ hội nhìn thấy con mình nữa.

 

Lăng Nghiên đã dâng thân xác tàn tạ của ta cho tân hoàng, đổi lấy cơ hội sống sót cho hắn.

 

Ta biết, Hạ Mộng muốn gặp ta.

 

Nàng ta khoác lên mình y phục lộng lẫy, ngự trên phượng vị, cao ngạo nhìn xuống ta: "Ta còn tưởng nữ chính lợi hại đến đâu, ai ngờ lại dễ lừa đến thế."

 

Hạ Mộng ghé sát tai ta, vừa rót rượu độc, vừa cười khẩy: "Thật ra, nhiệm vụ của ta vốn không phải là đợi đến hồi kết của câu chuyện, mà là cướp đoạt vận mệnh của ngươi, diệt tộc Trạch Mộng Lâm thị. Chỉ trách ngươi quá ngốc nghếch, một lòng tin tưởng ta. À, đúng rồi, đứa con của ngươi cũng là do ta sai khiến Lăng Nghiên giết hại đấy."

 

Cơn đau xé ruột gan khiến ta run rẩy, hình ảnh hàng ngàn tộc nhân Trạch Mộng chết thảm cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí.

 

Hóa ra, từng mảnh ký ức đều ẩn chứa những dấu vết mờ ám. Ta xem nàng ta là tri kỷ, chưa từng mảy may nghi ngờ, nhưng rốt cuộc, ta chỉ là một quân cờ trong tay nàng ta mà thôi.

 

Dồn hết chút sức lực cuối cùng, ta dùng trâm vàng đâm vào cổ Hạ Mộng, nhìn nàng ta ngã gục, máu tươi tuôn trào, ta mới buông tay.

 

Cướp đoạt vận mệnh của ta sao?

 

Ta đã rơi xuống tận cùng bùn lầy, ngươi dựa vào đâu mà nghiễm nhiên ngồi trên đài cao kia!

 

Xem thêm
1 tháng trước
1 tháng trước
1 tháng trước
1 tháng trước
1 tháng trước
1 tháng trước
1 tháng trước
1 tháng trước
1 tháng trước
1 tháng trước