Tận thế - Ta ăn bậy thực vật rồi bị biến dị - Chương 3: Gặp nguy hiểm, được anh đẹp trai cứu

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:23:20
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu còn đang lắp bắp thì đất chân rung mạnh. Tiếng gầm của con lợn rừng gần hơn nhiều. Cây cối xung quanh đồng loạt hét lên:

"Chạy , bé! Nó đến ! Nó đến !"

"Cậu bé ngây thơ quá! Chạy mau!"

Ôn Chu hoảng hốt, , tóc xanh lấp lánh nắng, mồ hôi nhỏ thêm vài giọt xuống đất – vô tình làm mùi thơm càng lan xa hơn.

"Mình… chạy đây! chạy kiểu gì? Mình từng lợn rừng đuổi bao giờ…"

Cậu bắt đầu chạy. Chân nhẹ bẫng nhờ năng lượng từ quả nấm, nhưng vẫn lóng ngóng như sinh viên mới tập chạy bộ. Cậu chạy đầu , lẩm bẩm:

"Mùi mồ hôi thơm thật ngờ thu hút cả lợn biến dị! Nếu thu thập mẫu nước bọt của nó, thể phân tích đột biến gen của lợn khi biến dị nữa… nhưng giờ chạy !"

Con lợn rừng càng lao nhanh hơn. Nó thấy bóng dáng bé tóc xanh cách đó chỉ một trăm mét. Mùi thơm trong khí càng lúc càng nồng nàn, nước dãi chảy ròng ròng, mắt đỏ ngầu long lên. Nó gầm lên một tiếng kinh hoàng, lao thẳng qua bụi rậm. Những cây nhỏ hất tung, một gốc cây mục vỡ tan tành sức nặng của nó.

Bụi gai hét lên:

"Nó đến ! Cậu bé, nó thấy ! Mùi mồ hôi bay theo gió. Nó điên !"

Cây sung cố gắng vươn một nhánh lớn chắn đường:

"Dừng ! Dừng con lợn ngu ngốc! Cậu bé là bạn của chúng tao!".

nhánh cây  con lợn húc gãy đôi.

Ôn Chu tiếng cây cảnh báo. Cậu hoảng quá, chân vấp một gốc cây nhỏ, ngã nhào xuống đất. Mồ hôi rơi thêm một vũng lớn – mùi thơm bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

"Á! Ngã ! … đất đang màu lên kìa! Hay quá… , giờ lúc!"

Con lợn rừng chỉ còn cách năm mươi mét. Nó lao như một chiếc xe tăng, miệng há to, răng nanh lấp lánh. Đám cây xung quanh hoảng loạn tột độ:

"Cậu bé! Ngồi dậy mau!"

"Nó sắp c.ắ.n ! Mùi thơm của làm nó mất trí!"

"Thử nhỏ thêm mồ hôi xem làm nó chậm ? Không ! Nó càng điên!"

Ôn Chu dậy, mặt tái xanh vì sợ hãi, nhưng vẫn liều mạng thử dò xét con lợn biến dị:

"Ơ… lợn ơi… bạn đừng lao tới nữa nha… Mùi mồ hôi thơm thật nhưng thức ăn … Mình là nhà sinh vật học. Mình thể phân tích gen cho bạn đó!"

Cậu lùi , tay vô thức quệt mồ hôi lên một bụi cây gần đó. Bụi cây lập tức mọc dây leo dài , cố gắng quấn chân con lợn. con lợn chỉ húc mạnh một cái, dây leo đứt tung.

Cách đó hai trăm mét, Đội 007 đang chạy theo lợn rừng đến phía .

A Cường thì thầm hoảng hốt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tan-the-ta-an-bay-thuc-vat-roi-bi-bien-di/chuong-3-gap-nguy-hiem-duoc-anh-dep-trai-cuu.html.]

"Đội trưởng! Con lợn đầu bỏ chúng luôn ! Nó lao thẳng tới bé tóc xanh! Sao nó điên thế?"

Lão Mập lau mồ hôi hột:

"Đội trưởng, bé sắp nuốt ! Nhìn kìa, nó chỉ còn mười lăm mét!"

Tạ Triết một lời. Ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao, quét qua con lợn đang lao như xe tăng và bé tóc xanh đang bệt đất. Anh thấy rõ chạy nổi, chân mềm nhũn vì sợ, mặt đỏ bừng, tay vẫn vô thức vuốt tóc xanh kỳ dị. Tạ Triết giơ s.ú.n.g trường lên, tư thế chuẩn xác như máy móc. Ngón tay đặt cò súng, mắt ngắm thẳng điểm giữa hai mắt con lợn – điểm yếu duy nhất của loài biến dị .

Con lợn chỉ còn cách Ôn Chu mười mét. Nó há miệng toang hoác, răng nanh lóe sáng, sẵn sàng c.ắ.n xé bé nhỏ con mặt.

Ôn Chu nhắm mắt , giọng nhỏ xíu run rẩy:

"Mình… c.h.ế.t … Tạm biệt …"

lúc đó –

BANG!!!

Một phát s.ú.n.g duy nhất vang vọng khắp rừng U Minh.

Đạn xuyên thủng chính xác giữa hai mắt con lợn. Máu đen kịt phun như suối, hình khổng lồ của nó lảo đảo hai bước đổ ầm xuống đất, cách Ôn Chu chỉ đúng hai mét. Đất rung lên, bụi bay mù mịt. Con lợn giãy giụa vài cái, cuối cùng bất động .

Ôn Chu bệt mặt đất, mắt vẫn còn nhắm nghiền vì sợ, nhưng khi tiếng s.ú.n.g vang lên và con lợn khổng lồ đổ ầm xuống chỉ cách hai mét, mở mắt trong chớp mắt. Trước mặt là Tạ Triết – đàn ông cao lớn, vai rộng, che khuất cả nắng, s.ú.n.g vẫn còn khói bay lên ở nòng.

Cậu ngẩng đầu, mặt đỏ bừng, sợ ngượng, tay vô thức vò vò góc áo bẩn thỉu, thầm nghĩ: "Ơ…  bắn một phát là xử lý con lợn rừng biến dị to đùng luôn… Mình… tưởng c.h.ế.t chắc ."

"Cảm ơn cứu mạng em…" 

Giọng nhỏ nhẹ, lắp bắp, mắt liếc nhanh một cái cúi ngay xuống, dám thẳng.

"Em là Ôn Chu, là nhà sinh vật học… em ăn cây nấm hồng phấn nên tóc em thể quang hợp, mồ hôi thể dùng để bón phân, em còn thể thấy cây cối chuyện, ban nãy em  thấy cây kể đang đuổi bắt con lợn đó nữa."

Cậu xong, tai nóng bừng, tay khẽ run run đặt lên đất, ơn ngượng ngùng như sinh viên mới gặp lạ ba ngày lạc rừng.

" b.ắ.n giỏi súng thật… ngại quá,  đừng nữa ? Tóc còn đang xanh lè kìa…"

Tạ Triết yên, s.ú.n.g vẫn còn khói bay nhẹ ở nòng, ánh mắt sâu thẳm quét qua bé tóc xanh đang bệt đất. Cậu đỏ mặt, lắp bắp, tay vò vò góc áo, giọng nhỏ xíu run run ơn ngại ngùng… lạ thật. Anh cứu bao trong tận thế, nhưng từng thấy ai ngây thơ và dễ thương đến mức . Một cảm giác lạ lùng lan từ ngực lên.

Tạ Triết khẽ hạ s.ú.n.g xuống, giọng trầm thấp nhưng dịu dàng hơn nhiều so với thường ngày:

"Không . Cậu thương chứ?"

Anh bước một bước tới gần, cao lớn che khuất nắng lên , đưa bàn tay to lớn :

"Từ giờ… theo  . Tôi sẽ bảo vệ ."

Nói xong, khẽ cong môi – nụ hiếm hoi đến mức cả đội lưng đều ngẩn . Trong lòng Tạ Triết chỉ lóe lên một suy nghĩ rõ ràng: thể để mất.

~ Cỏ bốn lá ~ 14/3/2026

Loading...