Tận thế - Ta ăn bậy thực vật rồi bị biến dị

Tận thế - Ta ăn bậy thực vật rồi bị biến dị

Cập nhật
1 tháng trước
Loại
Truyện Chữ
Thể loại
HEHài HướcSủngMạt ThếChữa LànhĐiền VănDị NăngNgọtChủ thụ
Tác giả
Cỏ bốn lá
Lượt xem
118
Yêu thích
0
Lượt theo dõi
8
Trạng thái
Đang phát hành

Đọc từ đầu Đọc tập mới

Văn án:

Khi tận thế ập đến, cả thế giới gào thét trong biển thây ma, sự sụp đổ của thành phố, khói lửa và tiếng la hét. Ôn Chu – nhà sinh vật học 20 tuổi chuyên nghiên cứu hệ sinh thái rừng ngập nước U Minh – đang… bận thử độc.

Sau khi chạy thoát khỏi một đàn kiến biến dị lồ, hơn ba ngày ăn gì, kể cả một ngụm nước. Cơn đói khiến hoa mắt, quỳ xuống hái một cây nấm hồng phấn lấp lánh như kẹo dâu tây gốc cây sung già.

“Trông ngon quá… chắc chắn an .”

Cậu nhét sạch miệng. Và thế là hết. Cây nấm biến thành tang thi. Nó biến thành… một sinh vật mới.

Tóc bắt đầu khả năng quang hợp – mỗi sợi tóc đều là một lá nhỏ, hút CO₂, thải oxy. Mồ hôi của hiệu quả như phân bón hữu cơ cao cấp: nitơ, phốt pho, kali, vi sinh vật lợi – chỉ cần một giọt rơi xuống, dù là đất chết, cũng thể trở thành đất đai màu mỡ.

Quan trọng nhất là bỗng thể hiểu ngôn ngữ của thực vật. Không tiếng gió tiếng lá xào xạc. Là giọng của thực vật thật sự. Cây cối chửi thề, cãi , tán tỉnh, than vãn, khoe khoang… tất cả đều rõ mồn một trong đầu .

Ôn Chu hoảng loạn:“Đây là đột biến gen diện! Cơ chế quang hợp C4 kết hợp với giao tiếp qua sóng não thực vật… ghi chép ngay!”

tính cách của thì chút đổi… trở nên ngây thơ như trẻ con. Cậu khúc khích khi bụi gai chửi “thằng ngu ngu”, đỏ mặt ngại ngùng khi cây sung khen “ trai phết”, và hôn lá bụi gai xin lỡ ăn mất cây nấm của nó.

Giữa lúc đó, Đội lính đánh thuê 007 – đội đặc nhiệm tàn bạo nhất khu vực – đang truy đuổi một con lợn rừng biến dị to bằng xe tải.

Tạ Triết, đội trưởng 25 tuổi, cao lớn, vai rộng, khuôn mặt lạnh tanh như băng, bắn một phát súng chính xác khiến con lợn ngã gục.

Anh thấy Ôn Chu đang nhảy múa với bụi gai, tóc xanh lấp lánh, mặt đỏ bừng vì ngại ngùng khi cả đội chằm chằm.

“Ơ… trai quá… , ý em là bắn súng giỏi quá ạ…”

Ôn Chu cúi đầu, vò vò góc áo, giọng run run, tai đỏ như cà chua.

Tạ Triết từng thấy ai ngây thơ đến mức giữa tận thế.

Từ khoảnh khắc , Ôn Chu “thu gom” về căn cứ của Đội 007.

Cậu biến khu ổ chuột bẩn thỉu thành vườn rau "biến dị", nào là cà chua tự nổ đến đậu Hà Lan bắn hạt như súng máy, dây leo quấn chặt tang thi như dây thòng lọng sống…

Còn làm ô sin miễn phí 24/7, cây mách bảo, và… khiến cả đội 007 dỗ dành từng cây cối khi sốt.

A Cường : “Đội trưởng, em thà đánh 100 con tang thi còn hơn tắm cho cây xương rồng! Nó cứ nhằm mông em mà đâm!”

Tiểu Linh: “Đội trưởng, em đổi súng lấy cây đậu Hà Lan phun hạt!”

Lão Mập: “Đội trưởng phạt em hít đất vì hái lá của dâu nấu mì tôm…”

Còn Tạ Triết… thì ghen cả với cây mận.

Ôn Chu đỏ mặt hôn lên má Tạ Triết: “Em chỉ thích thôi mà… đừng ghen với cây nữa…”

Tận thế vẫn còn đó, tang thi vẫn tràn lan. trong căn cứ, luôn một khu vườn xanh mướt, một chậu hoa di động ngây thơ đáng yêu nhất thế giới, và một đội trưởng lạnh lùng đang dần tan chảy vì sự đáng yêu của yêu.

Một nhà sinh vật học ngây thơ biến dị.

Một đội trưởng lạnh lùng học cách yêu cả đám cây cối biến dị của yêu.

Và một đội lính đánh thuê bất đắc dĩ… trở thành nông dân chuyên nghiệp.

Hài hước đến mức bạn sẽ nghiêng ngả.

Ngọt đến mức bạn sẽ đỏ mặt cho Ôn Chu.

Ấm áp đến mức bạn quên mất đang truyện tận thế.

Lưu ý: Mồ hôi của thụ chỉ sinh vật mới cảm nhận sự khác biệt, còn con thì ảnh hưởng.

Xem thêm
Nội dung truyện có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!


- Đánh giá của bạn sẽ được Đam Mỹ duyệt đọc trước khi hiển thị.
- Nếu bạn chỉ muốn chấm điểm cho truyện, không muốn viết đánh giá, hãy tích vào "Tôi chỉ muốn chấm điểm".