Ta có thể nhìn thấy khi nào họ ch*t - 5.
Cập nhật lúc: 2024-07-24 13:32:31
Lượt xem: 23
"Hân Di à , con có chuyện gì phiền lòng sao "
Ta mỉm cười phủ nhận với thím
Thím nhìn ra ta không muốn ta sự liền nói :
" Con không muốn nói cũng không sao, nhưng khi nào cần giúp,
nhớ nói với ta một tiếng"
Ta gật đầu cảm ơn thím, thím Vương là một người phu nữ chừng gần năm mươi
gương mặt nhìn rất phúc hậu, thím cũng là người giúp đỡ ta nhiều nhất trong những năm qua,
ta nhìn thời gian trên đầu thím [ 52 năm 28 ngày 11 phút ]
lòng thầm mỉm cười chúc phúc cho thím
Khi ta về đến nhà trời đã chạng vạng tối, ta nghĩ mẹ ta hôm nay chắc mẹ ta về muộn
nên ta mới ở nhà thím Vương lâu như vậy, sợ bà ta sắp về , ta liền đi nấu cơm
Đợi ta nấu cơm xong trời cũng đã tôi dần , mãi vẫn không thấy mẹ ta về
ta nghĩ chắc bà ta sẽ chơi mạt chượt thâu đêm liền ăn vội vài chén cơm rồi đi ngủ
Vừa vào phòng khách, ta đã không thấy bộ cốc chén đâu,
Đi loanh quanh một hồi, ta phát hiện ra trong nhà, những thứ giá trị đều mất
Đi vào phòng ngủ của ta ta nhìn thấy trên chiếc bàn gỗ mục nát có một phong thư
Nhìn chữ viết trên đó ta biết mẹ ta đã lấy hết đồ trong nhà đi bán rồi , nhưng bà ta đi đâu thì ta không rõ
Hoảng hốt một hồi, ta nghe bên ngoài có tiếng đập cửa, cùng đó là tiếng gọi của cụ trưởng làng và một vài người dân
Ta nhanh chóng chạy ra mở cửa, thấy mọi người đứng đó nói :" Di Di à, dượng của cháu mất rồi, ông ta vừa
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-co-the-nhin-thay-khi-nao-ho-cht/5.html.]
ra khơi thì thuyền bị lật , không ai tìm thấy xác ông ta cả "- giọng nói của những người ở
đó vô cùng thê lương , một số người nhìn ta bằng ánh mắt thương hại
Chào mừng đến với sao, ahhihi. .Mong mng đọc truyện vui vẻ.⋆。‧˚ʚ🍒ɞ˚‧。⋆
Ta cũng đã biết trước kết cục này , chỉ thở dài một tiếng rồi cảm ơn mọi người đã báo tin
Khi mọi người tản đi gần hết, ta lặng lẽ đi vào trong nhà , nghĩ lại những ngày tháng bị đánh đập, chửi
bới , ta không khỏi rơi những giọt nc mắt nhẹ nhõm
Đêm đó ta đặc biệt ngủ rất ngon
Sáng hôm sau ta dậy rất sớm, ăn sáng trong không khí yên bình rồi
qua nhà thím Vương làm việc
Đến tầm gần chưa, bỗng có hàng xóm bảo có đám người đến tìm ta
ta vội vã chạy về nhà, liền nhìn thấy ba người đàn ông cùng hai người
phụ nữ đứng trước nhà ta, vẻ mặt họ vô cùng nghiêm túc
người phụ nữ lớn tuổi mặc một chiếc váy đỏ hàng hiệu nói với ta:
" con là Trương Hân Di "
Ta dè dặt trả lời họ :" Đúng vậy, các người tìm tôi có việc gì, nếu là
trả nợ cho mẹ tôi thì tôi từ chối, tôi không có tiền"
Chàng trai trẻ đứng bên cạnh thấy tôi có vẻ cảnh giác liền nói với tôi:
" Chị Di Di à , không phải cô muốn làm hại chị đâu, chỉ là chị thật sự không biết
mình là con nhà họ Trần sao"