Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm tĩnh lặng như tờ, chỉ tiếng gió rít qua khe cửa sổ như tiếng than của ai đó ngoài hành lang. Thẩm Ninh bất động bàn làm việc, ánh đèn bàn lờ mờ chiếu lên bức tranh cổ đang trải rộng.
Cạch.
Tiếng kim đồng hồ nhích dần về con mười hai. Không khí trong phòng bỗng chốc đặc quánh , mùi trầm hương nồng nặc đến mức khiến phổi đau nhức.
"Đến giờ ."
Giọng của Huyền Dạ vang lên ngay gáy, lạnh lẽo và đầy áp chế. Bóng hình đen tuyền của tách khỏi mặt giấy, hiện hữu ngay phía , đôi bàn tay trắng bệch đặt lên vai Thẩm Ninh, móng tay khẽ cứa làn da mỏng manh qua lớp áo.
Thẩm Ninh run rẩy cầm con d.a.o rọc giấy, lưỡi d.a.o bạc lấp loáng ánh đèn: "Nếu làm... sẽ để yên chứ?"
Huyền Dạ khẽ , một nụ mang theo chút ấm áp nào: "Ta sẽ để em yên... ở ngay cạnh . Mau , Ninh Ninh, m.á.u của em đang mời gọi đấy."
Cậu nhắm mắt, nghiến răng cứa một đường nhỏ đầu ngón tay trỏ. Một giọt m.á.u đỏ tươi trào , nóng hổi. Thẩm Ninh run rẩy đặt ngón tay lên vị trí khuôn mặt trống trong bức tranh.
Ngay khi m.á.u chạm mặt giấy, bức tranh đột nhiên rùng kịch liệt. Giọt m.á.u hề lan mà hút sâu bên trong, những đường vân giấy bắt đầu chuyển động như những mạch m.á.u thật sự. Thẩm Ninh cảm thấy một luồng điện chạy dọc từ ngón tay lên tận não bộ, những mảnh ký ức vụn vỡ bắt đầu hiện lên.
Cậu thấy mặc một bộ y phục trắng, giữa một vòng tròn bùa chú, tay cầm bút vẽ bằng m.á.u lên n.g.ự.c một đàn ông đang xiềng xích...
"A!" Thẩm Ninh hét lên, định rụt tay nhưng Huyền Dạ tóm chặt lấy cổ tay .
"Đừng dừng ! Vẽ tiếp !" Đôi mắt Huyền Dạ đỏ rực, dán chặt những nét vẽ đang dần hiện .
Cậu nghiến răng, ngón tay run rẩy bắt đầu vẽ những nét đầu tiên. Trong lúc đang tập trung cao độ, Huyền Dạ hề yên. Hắn áp sát lồng n.g.ự.c lạnh lẽo lưng , đôi bàn tay bắt đầu yên phận. Một tay luồn xuống, thản nhiên bóp mạnh lấy Quả Đào đang căng thẳng của Thẩm Ninh qua lớp quần vải.
"Á! Anh làm cái quái gì thế?"
Thẩm Ninh giật nảy , suýt nữa làm hỏng nét vẽ. Cậu đầu , đôi mắt rực lửa giận dữ chằm chằm đôi mắt đỏ của : "Huyền Dạ! Đồ quỷ biến thái! Tôi đang hiến m.á.u cho , còn dám sờ soạn lung tung hả? Có tin đổ cả lọ mực tranh ?"
Huyền Dạ những buông mà còn khẽ , một nụ đầy tà mị. Hắn siết nhẹ Quả Đào của một nữa, cúi xuống l.i.ế.m nhẹ vành tai đang đỏ bừng của Thẩm Ninh: "Ta chỉ đang giúp em giảm bớt căng thẳng thôi mà. Da thịt em mềm mại thế , làm kìm lòng ?"
"Giảm cái đầu ! Bỏ cái tay thối của ngay!" Thẩm Ninh c.h.ử.i đổng, dùng khuỷu tay thúc mạnh lồng n.g.ự.c nhịp tim của . "Nếu còn chạm thêm một nữa, thề sẽ đốt luôn bức tranh , cho về làm quỷ nhà luôn!"
Huyền Dạ khẽ híp mắt, bàn tay từ từ rút nhưng vẫn quên vuốt ve một vòng quanh eo : "Em hung dữ thật đấy, Ninh Ninh. Chẳng giống chút nào với kẻ lóc van xin đêm qua."
"Anh còn nhắc chuyện đó là liều mạng với đấy!" Thẩm Ninh nghiến răng, tiếp tục nét vẽ.
Máu vẫn tiếp tục chảy, thấm những đường nét của sống mũi và đôi môi tranh. Vòng chỉ đỏ cổ tay Thẩm Ninh rực sáng, hút cạn linh khí khiến cảm thấy đầu óc choáng váng, mắt bắt đầu mờ .
"Huyền Dạ... ... thấy ..."
Thẩm Ninh thều thào, cơ thể mềm nhũn, đổ sụp phía . Huyền Dạ ngay lập tức vòng tay ôm lấy , sự cợt nhả, siết chặt lấy thể đang run rẩy của , ánh mắt đỏ rực bức tranh hiện rõ một nửa khuôn mặt tà mị của chính .
"Ngoan, nghỉ một chút . Máu của em... mùi vị vẫn tuyệt vời như ngàn năm ."
Hắn bế thốc lên, về phía chiếc giường phủ vải đỏ rực đang dần hiện trong làn khói đen. Thẩm Ninh dù mệt đến mức mở mắt nổi nhưng vẫn lầm bầm trong miệng: "Đừng mà... sờ bậy... đồ quỷ biến thái..."
Huyền Dạ cúi xuống hôn nhẹ lên môi , nụ đầy sự chiếm hữu: "Ta hứa , tân nương của ."
Thẩm Ninh tỉnh dậy khi ánh trăng ngả sang hướng tây. Cậu thấy chiếc giường giấy đỏ rực, nhưng kỳ lạ là những sợi chỉ đỏ trói buộc chân tay biến mất. Cảm giác mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng vết thương ngón tay lành lặn, để một vết sẹo nhỏ nào.
"Huyền Dạ?" Cậu gọi khẽ, quanh gian mờ ảo của ngôi nhà giấy.
"Em tìm ?"
Huyền Dạ ở phía cuối giường, đang cầm bức tranh cổ, ánh mắt đăm chiêu những nét vẽ còn dang dở. Gương mặt trong tranh dù chỉ mới hiện một nửa nhưng toát lên một vẻ uy nghiêm và hung ác đến rợn .
Thẩm Ninh dậy, kéo vạt áo che những dấu vết : "Anh đang cái gì? Tôi vẽ đúng như những gì thấy đó."
Huyền Dạ ngẩng đầu, ánh mắt đỏ rực xoáy : "Em nhớ tại đêm đó em phong ấn ?"
Thẩm Ninh khựng . Những mảnh ký ức vụn vỡ từ đêm qua bắt đầu hiện về. Hình ảnh cầm bút vẽ bằng máu... khuôn mặt đầy nước mắt... và tiếng gào thét của Huyền Dạ giữa vòng tròn bùa chú.
"Tôi... thấy đang g.i.ế.c ." Thẩm Ninh thào thào, giọng run rẩy. "Máu nhuộm đỏ cả một vùng chiến trường. Tôi dùng linh hồn của chính để nhốt đây."
Huyền Dạ dậy, từng bước tiến gần giường. Hắn cúi xuống, chống hai tay xuống nệm giấy, vây chặt Thẩm Ninh ở giữa: "Em chỉ thấy một nửa sự thật thôi, Ninh Ninh. Ta g.i.ế.c là vì ai? Kẻ nào hứa sẽ cùng sống đời đời kiếp kiếp, chính tay cầm bút đ.â.m trái tim ?"
Hắn nắm lấy bàn tay trái của , ép vòng chỉ đỏ cổ tay: "Sợi chỉ là sính lễ của . Đây là lời nguyền mà em tự đặt lên chính khi phong ấn . Em sợ thoát , nên em dùng mạng sống của để làm khóa."