Yêu Tiền Như Mạng - Chương 1:
Cập nhật lúc: 2025-03-09 18:26:48
Lượt xem: 416
1
Hạ Hành Kiêu bắt tôi mặc đồ thỏ con, cùng anh ta hoan ái giữa ban ngày ban mặt.
Lúc thì anh ta bắt tôi phải thế này, lúc lại muốn tôi phải thế kia.
Đi làm ai chẳng có lúc mệt mỏi?
Tôi ghé lên người anh ta lẩm bẩm:
“Em mỏi lưng nhức chân, đến ngón tay cũng chẳng muốn nhấc lên nữa…”
Hạ Hành Kiêu mạnh tay bóp eo tôi một cái.
@HảiĐườngNè
Anh ta thích nhất là để lại dấu vết trên người tôi, những dấu hôn sâu, cả những vết cắn nhức nhối.
“Vậy mà lúc đi mua sắm, em còn chạy nhanh hơn tôi, sao chẳng thấy kêu mệt?”
Anh không trông cậy vào tôi nữa.
Trở mình đè tôi xuống, chiếm thế chủ động.
Động tác mạnh mẽ dứt khoát, như muốn nghiền nát tôi.
Thoả mãn xong, Hạ Hành Kiêu đứng dậy mặc quần áo.
Thấy tâm trạng anh có vẻ tốt, tôi liền bò qua, vòng tay ôm lấy eo anh từ phía sau, mặt dính chặt vào lưng anh, giọng nũng nịu:
“Anh Hành Kiêu~, em thích cái túi này, mua cho em~”
Tôi giơ điện thoại ra trước mặt anh.
Hạ Hành Kiêu trực tiếp thanh toán toàn bộ giỏ hàng.
Tôi nhìn hai mươi sáu món hàng đang trong trạng thái chờ giao, vui sướng chụt lên mặt anh một cái:
“Anh đúng là ông chủ tốt nhất thế gian, cảm ơn nhiều nhiều!”
Không biết tôi đã lỡ lời chỗ nào.
Nụ cười bên môi anh dần tắt, khí áp quanh người trầm xuống.
Tôi bất giác căng thẳng, nhìn anh dò xét.
“Buổi tối, theo tôi đến bữa tiệc công ty”
“Ồ, được thôi.”
Sắc mặt Hạ Hành Kiêu dịu đi đôi chút. Tôi được nước lấn tới, lại hôn anh một cái thật sâu, dây dưa khó dứt.
Đột nhiên, một loạt bình luận hiện lên trước mắt tôi—
【Ngày tháng tốt đẹp của nữ phụ độc ác sắp chấm dứt rồi! Nữ chính vạn người mê sắp gặp nam chính!】
【Cô ta hết lần này đến lần khác hãm hại nữ chính, cuối cùng bị nam chính chán ghét mà vứt bỏ】
【Nhưng nam chính còn chưa kịp đá cô ta, cô ta đã cuỗm sạch tiền của anh, chạy theo một tên thiếu gia giả mạo, cuối cùng bị hắn lừa hết tiền, mất cả quả thận, c.h.ế.t thảm trong một căn nhà trọ rách nát.】
【Đáng đời! Chỉ có nữ chính tốt bụng thiện lương, không ham vật chất mới xứng đáng nhận được tình yêu của đại lão!】
Cơ thể tôi bất giác run lên.
“Sao thế? Lạnh à?”
Tôi chôn đầu vào n.g.ự.c anh, đáp nhỏ: “Ừm, ôm em đi.”
Anh siết chặt vòng tay quanh tôi.
Tôi ngước mắt nhìn dòng bình luận trước mặt, lòng rối như tơ vò.
2
Tôi khoác tay Hạ Hành Kiêu, bước vào buổi tiệc mừng công.
Một bóng lưng yêu kiều thu hút ánh mắt tôi.
Mọi người trong sảnh đều dồn sự chú ý vào cô ta.
“Khương Tịnh Ninh vốn đã rất nổi bật…”
“Nhưng so với Tạ Nam Huân, vẫn kém đi một bậc.”
“Chưa bao giờ tôi thấy một mỹ nhân mặc sườn xám đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành như vậy cả!”
Ai cũng khen ngợi cô ta.
Còn tôi lại trở thành công cụ để tôn lên thứ nhan sắc ấy.
Tôi hừ lạnh, khó chịu ra mặt.
Người phụ nữ kia xoay người lại, lộ rõ khuôn mặt.
Ngay khoảnh khắc đó, dòng bình luận lại xuất hiện trước mắt tôi—
【Nam nữ chính sắp uống rượu có thuốc, sau đó trải qua một đêm hoang đường.】
【Từ đó, nam chính nghiện nữ chính, không bao giờ chạm vào nữ phụ độc ác nữa.】
Thì ra, cô ta chính là nữ chính—Tạ Nam Huân, người mà kịch bản đã định sẵn là bạn đời của Hạ Hành Kiêu.
Không được a!!!
Tôi không muốn mất công việc lương tháng ba mươi vạn này đâu, đã vậy kim chủ còn thỉnh thoảng thưởng thêm phụ cấp nữa.
Tôi muốn thay đổi cốt truyện.
Tạ Nam Huân đoan trang hào phóng bước đến trước mặt Hạ Hành Kiêu, nâng ly rượu vang từ khay của phục vụ.
Cô ta mỉm cười:
“Hạ tiên sinh, hân hạnh được gặp!”
“Tôi là đạo diễn của ‘Hoa Hồng Sa Ngã’, tên Tạ Nam Huân.”
“Cảm ơn ngài đã đầu tư vào bộ phim của tôi, tôi kính ngài một ly.”
Chính là hai ly rượu có vấn đề này.
Tuyệt đối không thể để họ uống.
Tôi nhanh chóng giành lấy một ly.
“Để tôi uống thay anh ấy.”
Sau đó, tôi giả vờ dẫm phải vạt váy, ngã nhào về phía Tạ NaHuân, làm đổ ly rượu trong tay cô ta.
Hai ly rượu vỡ tan trên sàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/yeu-tien-nhu-mang/chuong-1.html.]
Tốt, nhiệm vụ hoàn thành.
Nhưng không biết vì sao, Tạ Nam Huân lại đứng không vững.
Nhìn cô ta có vẻ mong manh yếu ớt, thế mà sức lại lớn đến đáng sợ, kéo tôi ngã theo.
Mắt thấy tay cô ta sắp chạm vào những mảnh vỡ thủy tinh—
Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi dốc sức đẩy cô ta ra.
Bàn tay trái của tôi đập mạnh xuống sàn, bị mảnh thủy tinh cứa một đường sâu, m.á.u chảy không ngừng.
Tôi đã tính toán kỹ từng nét mặt, từng cử chỉ—vừa khóc vừa đẹp, vừa tội nghiệp vừa đáng thương.
“Tạ Nam Huân… tôi với cô không thù không oán, sao cô lại đẩy tôi vào mảnh kính vỡ?”
Tạ Nam Huân luống cuống, giống như một con thỏ bị hoảng sợ, vội vàng biện giải:
“Không phải tôi… là cô cố tình lao vào!”
Tôi khẽ ngước mắt, chọn góc độ đẹp nhất để nhìn Hạ Hành Kiêu.
Nhưng ánh mắt anh lạnh như băng, chưa từng có khi nào lại sắc bén và lạnh lẽo như bây giờ.
Anh tức giận rồi, một cơn thịnh nộ chưa từng thấy từ trước tới nay.
Trong lòng tôi không chắc lắm.
Chẳng lẽ mới gặp lần đầu, trong mắt anh ta đã tràn ngập hình bóng nữ chính rồi?
Tôi đưa tay bị thương ra trước mặt anh, yếu ớt nói:
“Anh Hành Kiêu… em đau!”
Hạ Hành Kiêu cúi người, bế bổng tôi lên.
Tạ Nam Huân bắt lấy ống tay áo anh.
Anh không dừng lại.
Cô ta bắt hụt.
“Hạ tiên sinh, ngài cũng nhìn ra phải không? Là cô ta cố tình!”
Hạ Hành Kiêu không đáp, sải bước rời đi.
Tôi quay đầu, ném cho cô ta một nụ cười đắc thắng.
Tạ Nam Huân đứng ngây tại chỗ, mặt mày tái mét.
Bác sĩ mang theo hộp cứu thương bước vào, xử lý vết thương cho tôi.
Hạ Hành Kiêu ngồi bên cạnh, hiếm khi tức giận như lúc này.
Anh là kẻ nắm quyền lực trong tay, hiếm khi nổi giận, nhưng một khi tức giận, kẻ khác kiểu gì cũng bị lột một lớp da.
Anh nhìn tôi, giọng nói không chút cảm xúc:
“Tháng sau cắt hết tiền tiêu vặt!”
Ba mươi vạn… Bầu trời của tôi sụp đổ!
“Dựa vào đâu chứ!”
“Một lần cho nhớ!”
“Em không muốn anh uống rượu với cô ta thì có thể nói thẳng với anh. Không cần phải tự làm mình bị thương.”
Anh là người đã bước qua vô số cuộc chiến gia tộc, một kẻ tàn nhẫn đi lên từ biển máu. Mấy trò vặt của tôi, sao có thể qua mắt anh?
Nhưng nếu để Tạ Nam Huân uống ly rượu đó, cốt truyện sẽ tiếp tục, cuối cùng cô ta vẫn sẽ vô tình ngủ với Hạ Hành Kiêu.
Bị thương một chút, đổi lấy việc phá hỏng đêm đầu tiên của họ.
Đáng giá!
Tôi khô cổ đến mức phát hoảng, vội nũng nịu:
“Anh Hành Kiêu à~~ vậy hai mươi vạn thôi được không~”
Hạ Hành Kiêu mặc kệ, đứng dậy rời khỏi phòng.
Tôi nhanh chóng theo sau.
Theo dõi chúng tớ tại Facebook: Hải Đường nè hoặc Tiktok: haiduong.08 để đọc thêm nhiều truyện hợp gu nữa nhé!!! QvQ
Tuyệt đối không thể để anh ta có cơ hội tiếp xúc với nữ chính!
Nhưng tôi đã đánh giá thấp sức mạnh của cốt truyện.
—
Ly rượu kia không phải do Tạ Nam Huân động tay động chân.
Mà là của thái tử hắc đạo Triệu Đông Thần.
Hắn chính là nam phụ bệnh kiều của cuốn tiểu thuyết này, muốn ép nữ chính thuộc về mình.
Trong bữa tiệc, Triệu Đông Thần cưỡng chế Tạ Nam Huân đi theo hắn.
Tạ Nam Huân tính tình cứng rắn, thẳng tay đập vỡ chai rượu lên đầu hắn.
Chạy đến trước mặt Hạ Hành Kiêu, lấy ra một chiếc đồng hồ quả quýt cổ.
“Hạ tiên sinh, ngài còn nhớ không? Bảy năm trước, lúc ngài bị thương nặng, là tôi đã cứu ngài.”
“Ngài đã đưa tôi chiếc đồng hồ này, nói rằng sau này tôi có thể dùng nó để đưa ra một yêu cầu.”
“Hạ tiên sinh, tôi muốn ở nhờ biệt thự Chiêm Hoài của ngài!”
Tôi vừa định lên tiếng ngăn cản.
Hạ Hành Kiêu đã nói:
“Được!”
Một chữ này, chính là sự bảo vệ công khai.
Triệu Đông Thần ôm đầu, trừng mắt nhìn bọn họ, trong mắt toàn là căm hận. Nhưng hắn không thể làm gì, người mà Hạ Hành Kiêu muốn che chở, không ai có thể động vào.
Lúc này, dòng bình luận lại xuất hiện trước mắt tôi—
【Nữ chính dọn vào biệt thự Chiêm Hoài, nữ phụ độc ác dùng mọi cách hãm hại cô ấy nhưng đều bị cô ấy thông minh hoá giải.】
【Trong thời gian chung sống, Hạ Hành Kiêu dần dần rung động trước Tạ Nam Huân.】
Tôi vô thức siết chặt nắm tay, m.á.u từ vết thương rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc.
Vậy thì… cứ đấu từ từ xem sao.