Yêu Qua Mạng Trúng Ngay Đối Thủ, Chạy Đằng Trời Không Thoát - Chương 77
Cập nhật lúc: 2026-04-27 03:25:49
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhận thấy Nguyễn Nghĩa đang dán chặt mắt đôi bàn tay mười ngón đan của và Tập Dương, Thư Tinh nhất thời cảm thấy ngượng ngùng vô cùng. Cậu vội vàng buông tay Tập Dương , gương mặt thoáng hiện lên vẻ quẫn bách ửng hồng: "Cậu... tìm việc gì ?"
Cứ ngỡ là báo cáo bài tập nhóm vấn đề về liệu, Thư Tinh hỏi thêm: "Là dữ liệu trong bảng biểu sai sót gì ?"
Nguyễn Nghĩa thận trọng liếc Tập Dương một cái thu hồi tầm mắt, nở một nụ tươi với Thư Tinh. Lần đối mặt với , gã còn vẻ thẹn thùng nữa, giọng cũng trôi chảy: "Không , . Tôi chỉ đến hỏi một chút, con mèo mướp dại thế nào ? Đưa đến bệnh viện xong kiểm tra bệnh gì ?"
Thư Tinh sực nhớ lúc đưa Trường Sinh cấp cứu, Nguyễn Nghĩa cũng mặt ở đó. Có vẻ Nguyễn Nghĩa cũng là yêu thương động vật, thấy dáng vẻ lo lắng chân thành của đối phương, Thư Tinh vỗ vỗ vai gã, giọng trấn an: "Bác sĩ bảo nó ngộ độc thức ăn, cũng may là lượng độc tố nhiều. Mấy ngày nay nó truyền dịch ở bệnh viện nên tinh thần khá hơn nhiều , yên tâm nhé!"
Nguyễn Nghĩa gật đầu như đang suy ngẫm: "Vậy thì yên tâm ."
"Cậu còn việc gì nữa ?"
Tập Dương nãy giờ im lặng bỗng nhiên lên tiếng. Nguyễn Nghĩa giật ngước mắt sang, liền bắt gặp gương mặt đầy vẻ công kích của Tập Dương đang lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Ánh mắt đó như thẳng mặt gã rằng: Sao còn biến ?
Nguyễn Nghĩa nhớ rõ, Tập Dương dường như đối với ai cũng dùng cái bộ mặt , lạnh lùng cao ngạo, khó lòng gần gũi, lúc nào cũng cậy nhà tiền mà trưng cái vẻ đây đáng ghét.
Nguyễn Nghĩa thích Tập Dương, chỉ vì cái khinh khỉnh của , mà còn vì nắm tay Thư Tinh, và vì cả cái chen ngang hớt tay lúc Thư Tinh đang cần nhất mấy ngày . Sự căm ghét đó thôi thúc gã nảy sinh ý định đối đầu với Tập Dương đến cùng.
"Đương nhiên là còn chứ."
Tập Dương chẳng buồn quan tâm, đôi môi mỏng khẽ mở: "Có việc gì thì để . Muộn , chúng buồn ngủ."
Thư Tinh nghiêng đầu liếc Tập Dương một cái. Mới mấy giờ cơ chứ, bình thường thấy ngủ sớm bao giờ !
"Ơ, vẫn còn sớm mà? Tập Dương, đây là đang tìm lý do để đuổi khách ?" Nguyễn Nghĩa sang Thư Tinh, khẽ nhíu mày vẻ ủy khuất: "Tôi chỉ tìm Thư Tinh để tâm sự chút thôi mà, nếu chào đón thì ."
Tập Dương lười lên tiếng nên chẳng thèm đáp lời.
Thư Tinh một bên, dù ấn tượng về Nguyễn Nghĩa đến thì lúc cũng nhận lời của gã gì đó sai sai. Cách chuyện mang cảm giác xanh cực kỳ giống với Nghê Tâm và Nghe Thủy trong game.
Mà Thư Tinh vốn là ghét nhất những kẻ dám tranh danh hiệu xanh với , lập tức trừ sạch điểm ấn tượng của gã trong lòng.
Thư Tinh Tập Dương, cái vẻ mặt vô tội của Nguyễn Nghĩa, ngượng ngùng gãi mũi, khéo léo từ chối: "Nguyễn Nghĩa , là... để lúc khác rảnh chúng chuyện nhé?"
Nguyễn Nghĩa thoáng hiện vẻ kinh ngạc, gã mím chặt môi, chỉ đành cam lòng mà thỏa hiệp: "Được , hẹn gặp lớp ngày mai."
Tập Dương chẳng thèm để Thư Tinh cơ hội tiễn Nguyễn Nghĩa về. Ngay khi gã lưng, mở cửa phòng, một tay đặt lên eo Thư Tinh đẩy thẳng trong.
Hà Văn Nam và Trình Tân Vũ vẫn về, phòng ký túc xá tối om, chỉ chút ánh sáng yếu ớt từ ban công xuyên qua lớp kính mờ chiếu xuống sàn nhà. Thư Tinh còn kịp bật đèn thì hai bên eo Tập Dương siết chặt. Cảm giác hẫng chân ập đến, cả nhấc bổng lên, đặt lên mặt bàn ngay gần cửa.
"Này! Anh định làm gì thế?!"
Nụ hôn của Tập Dương lập tức ập xuống.
Trong bóng tối, Thư Tinh kinh ngạc trợn tròn mắt, cố ngửa để né tránh. Tập Dương như kinh nghiệm từ , bàn tay ôm chặt lấy gáy , dùng chút lực ép sát khiến Thư Tinh tài nào nhúc nhích .
"Ưm... Tập Dương... ..."
Thư Tinh chỉ thể tranh thủ những kẽ hở giữa nụ hôn để lấy và thốt vài từ đứt quãng. Nụ hôn của Tập Dương quá đỗi mạnh mẽ và áp đảo, một tay giữ gáy , tay chống bên đùi , khóa chặt đường lui.
Răng môi chạm , lúc đầu Thư Tinh quen với cảm giác cưỡng hôn như thế . Cảm nhận đôi môi đang cái miệng ch.ó của Tập Dương sức mút mát, đôi lông mày thanh tú của nhíu chặt .
Thư Tinh đẩy , trốn thoát. Cậu Tập Dương chiếm đoạt một cách thô bạo và vô độ như thế, vì như trông sẽ thật yếu thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/yeu-qua-mang-trung-ngay-doi-thu-chay-dang-troi-khong-thoat/chuong-77.html.]
Nghĩ đoạn, trong lòng Thư Tinh bỗng trỗi dậy một sự hiếu thắng kỳ lạ. Dù cả hai cũng hôn , một mười cũng chẳng khác gì , nhưng cái chính là thể để ở thế hạ phong trong cuộc chiến môi lưỡi !
Với cái tâm lý hiếu thắng quái đản đó, Thư Tinh khẽ tách chân , quấn chặt lấy eo Tập Dương, đôi tay vòng qua cổ ghì mạnh xuống, bày tư thế đảo khách thành chủ. Không chỉ , còn mở to mắt, cố gắng quan sát từng biểu cảm của Tập Dương. Chỉ cần thấy dấu hiệu hụt nao núng, sẽ lập tức tuyên bố là chiến thắng trong cuộc thi hôn .
Thế nhưng, thực tế hề đơn giản như Thư Tinh nghĩ.
Nụ hôn kéo dài ròng rã mấy phút đồng hồ, lâu đến mức Thư Tinh bắt đầu thấy choáng váng vì thiếu oxy, mà Tập Dương vẫn điềm nhiên rũ mắt, lưỡi vẫn quấn lấy lưỡi một cách đầy khiêu khích.
Cuối cùng, Thư Tinh thực sự chịu nổi nữa. Eo nhũn còn điểm tựa, cả mềm nhũn ngả cho đến khi lưng dán chặt mặt bàn lạnh lẽo. Lúc Tập Dương mới ôm lấy eo kéo sát lòng, thuận thế buông tha cho đôi môi tội nghiệp đang giày vò.
"Tôi ..." Thư Tinh tựa đầu lên vai Tập Dương, hổn hển thở dốc, giọng đứt quãng: "Tập Dương, ... lấy cái... lượng oxy kinh thế hả?"
Lông mày Tập Dương khẽ nhếch, , nghiêm túc giải thích: "Chắc là do đây từng học lặn tự do đấy."
Thư Tinh lườm một cái cháy mắt, đưa tay lau vệt nước còn vương môi. Cảm giác môi sắp c.ắ.n cho sưng vù lên , bĩu môi, trong bóng tối chẳng rõ sắc mặt thế nào nhưng vẫn tức tối đ.ấ.m nhẹ vai một cái: "Tự dưng đè hôn làm gì? Động d.ụ.c !"
Mắt quen với bóng tối, Thư Tinh thấy Tập Dương khẽ rũ mắt, nắm lấy bàn tay , mười ngón tay một nữa đan chặt
Tập Dương đưa bàn tay đang đan chặt của hai lên mặt Thư Tinh, gặng hỏi: "Tại mặt Nguyễn Nghĩa, em hất tay ?"
Thư Tinh lý sự hùng hồn: "Chúng đang yêu đương gì , để khác thấy chút nào! Với , xem ai ở trong trường mà công khai làm mấy trò mật giữa nam với nam mặt bạn học hả!"
Tập Dương chặn họng đến mức nhất thời phản bác thế nào. Vì thêm mấy lời chẳng lọt tai từ Thư Tinh, đành một nữa cúi xuống, chặn cái miệng nhỏ đang định liến thoắng bằng một nụ hôn.
Cảm giác và cảm xúc của con luôn phóng đại trong bóng tối, và ái d.ụ.c cũng ngoại lệ.
Thư Tinh mới hồn hôn đến mức thiếu oxy, đầu óc cuồng. Cậu sức đẩy n.g.ự.c Tập Dương, nhỏ giọng thở dốc xin tha: "Tôi choáng... choáng quá. Tập Dương, thấy sắp ngất vì hôn đây ."
Tập Dương đành buông đôi môi , tựa cằm lên vai Thư Tinh, chuyển từ những nụ hôn nồng cháy môi xuống vùng cổ nhạy cảm.
Vì ngày mai tiết học sớm, Tập Dương thể để dấu vết Thư Tinh. Anh chỉ dám cẩn thận mơn trớn làn da , cố gắng kiềm chế lực đạo để tạo thành những vết bầm đỏ rõ rệt. Thế nhưng da Thư Tinh vốn trắng nõn, dù cố khống chế thế nào thì đó vẫn lấm tấm những vệt hồng nhạt, chẳng qua trong phòng ký túc xá lúc quá tối nên rõ.
Những nụ hôn của Tập Dương rải rác từ cổ ngược lên , lướt qua cằm và gò má, cuối cùng dừng bên tai Thư Tinh.
Đầu tiên, nhẹ nhàng hôn lên vành tai , đó đột ngột ngậm lấy, dùng răng day nhẹ phần thịt mềm như một cách đ.á.n.h dấu chủ quyền.
"Tê ——" Thư Tinh hít một lạnh, hừ hừ mắng: "Anh đúng là thuộc giống ch.ó !?"
"Ừ."
Giọng Tập Dương trầm khàn, thở nóng hổi phả tai Thư Tinh khiến thấy ngứa ngáy lân lân, trong lòng cũng dâng lên một cảm giác khó tả.
"Xuống , tránh ." Thư Tinh miệng thì , nhưng thực tế mới là đang cao, còn Tập Dương chỉ cạnh bàn, tựa hẳn .
"Bảo bảo."
Tập Dương đột ngột gọi một tiếng bên tai Thư Tinh. Giọng dịu dàng chứa đựng sự ẩn nhẫn, kìm nén, khiến Thư Tinh lập tức nhớ những ngày tháng chat se* cùng Ánh Chiều Tà đây.
Thư Tinh luôn rõ Ánh Chiều Tà là một nhu cầu sinh lý cao khi yêu qua mạng, nên khi đưa ngoài đời thực, suy luận tương tự, Tập Dương cũng khác gì.
Thần kinh Thư Tinh lập tức căng như dây đàn. Quả nhiên, ngay tiếng gọi "Bảo bảo" đầy ám , Tập Dương dùng tông giọng trầm thấp, đầy d.ụ.c vọng mà :
"Tôi làm em."