Yêu Đương Làm Chậm Tiến Độ Trồng Trọt Của Tôi - Chương 4: Hai vị khách nhỏ đáng yêu mới đến

Cập nhật lúc: 2025-03-08 20:11:48
Lượt xem: 6

Sở Diệu thật lòng cảm thấy mình đúng là có tài năng thiên phú. Mới đến đây được vài ngày thôi mà cậu đã chẳng còn đau lưng hay mỏi chân gì nữa. Làm việc cũng tràn đầy sức lực! Soi mình trong gương, cậu thấy một chàng trai khôi ngô với đôi mắt sáng như sao, chẳng còn là cậu nhân viên kinh doanh yếu ớt, trắng trẻo ngày nào từng bị người ta trêu là “giả heo ăn hổ” nữa.

“Da mình đen đi rồi!” Sở Diệu vui vẻ reo lên.

Mẹ Sở đang giúp chồng hoàn thiện những công đoạn cuối cùng của hàng rào. Nghe con trai nói vậy, bà vô thức nói: “Vậy sao không mau bôi chút kem chống nắng đi?” Nói xong, nhìn thấy vẻ phấn khởi của con, bà không nhịn được mà bật cười.

Từ khi Sở Diệu lên thành phố lớn lập nghiệp, bà làm mẹ chưa ngày nào nguôi nỗi lo. Mỗi năm con trai về thăm nhà, bà đều thấy rõ sự mệt mỏi hiện lên trên gương mặt cậu. Cái vẻ năng động, tươi sáng đầy sức sống từ thời còn đi học đã bị xã hội mài mòn chẳng còn sót lại chút gì. Ngay cả khi giao tiếp ở quê, cậu cũng mang theo nụ cười giả tạo chẳng thật lòng.

Bà đau lòng lắm nhưng lại chẳng biết làm sao. Ép con trai ở lại cái huyện nhỏ này cũng không phải không được nhưng ở một thành phố hạng mười tám như thế này, mọi thứ đều cần mối quan hệ. Đến cả việc làm phục vụ bưng đĩa ở khách sạn thôi, có khi phía sau còn là cả một mạng lưới họ hàng chằng chịt. Con trai bà tốt xấu gì cũng tốt nghiệp đại học danh tiếng, sao chịu nổi những uất ức ấy? Hơn nữa, lương tháng ở huyện nhỏ chỉ vỏn vẹn hai, ba triệu, dù chẳng phải trả tiền thuê nhà và cơm nước cũng rẻ nhưng với người có chút chí tiến thủ, ai lại cam tâm sống mãi ở nơi chẳng có tương lai phát triển chứ?

Tuy nhiên, mặc dù ở thành phố lớn kiếm được nhiều tiền hơn nhưng bà lại chẳng thể gặp con thường xuyên, luôn lo lắng không biết nó có tự chăm sóc bản thân tốt không. Mỗi dịp nghỉ hè, bà đều xách theo bao lớn bao nhỏ lên thăm con. Trong căn phòng nhỏ xíu ấy, bà đợi con trai tăng ca về, có khi phải chờ đến tận nửa đêm…

Vì vậy, khi luật sư gọi điện báo rằng Sở Diệu được thừa kế hòn đảo này nhưng chỉ có thể trồng trọt, bà Sở – Sở Chi Viện – chỉ do dự một thoáng rồi đồng ý ngay. Như lời ông nội Sở từng nói, nhà có một mảnh đất chính là chỗ dựa cho những người tha hương lập nghiệp. Dù sao đi nữa, trồng chút gì đó ăn cũng chẳng lo c.h.ế.t đói, lại chẳng cần đau đầu xoay xở giữa đám lãnh đạo, đồng nghiệp. Đây ít nhất cũng là nơi để nghỉ ngơi, lấy lại tinh thần.

Nhà họ Sở vốn dĩ chẳng kỳ vọng Sở Diệu sẽ làm nên nghiệp lớn trên hòn đảo này. Chẳng qua vì thương con, họ không muốn cậu phải chịu quá nhiều áp lực mà thôi.

Dưới bàn tay khéo léo của cha Sở – Vu Hải Dương, hàng rào của ngôi nhà nhỏ đầu tiên đã hoàn tất.

Những thanh tre xanh mướt được đan xen với nhau, hai đầu cố định bằng ống tre. Cứ mỗi hai mét lại có một ống tre cắm sâu xuống đất, nên chỉ cần không có gió lớn, sẽ chẳng lo hàng rào sẽ đổ. Ban đầu ông còn định mang đá về xếp dưới chân hàng rào, như vậy có thể đào một luống đất nhỏ xung quanh để trồng mấy loại rau dây leo như bí ngô hay đậu đũa. Nhưng kỳ nghỉ vài ngày xin được đã hết, cha Vu dặn dò đủ điều, rồi lưu luyến cùng vợ rời đi.

Sở Diệu lại gọi điện cho Khang Hội Quốc để thuê xe của anh ấy, còn chuẩn bị thêm ít gạo do thôn dân tự trồng, trứng gà ta và mấy đặc sản địa phương để cha mẹ mang về. Đưa cha mẹ lên xe buýt ở thị trấn xong xuôi, cậu mới cùng Khang Hội Quốc quay lại đảo.

Thị trấn này quả nhiên náo nhiệt hơn tưởng tượng. Nghe đâu hôm nay còn là ngày họp chợ lớn nên từ sáng sớm, Khang Hội Quốc đã chở mấy cụ già trong thôn ra chợ mua đồ, đến trưa lại giúp đưa họ về các thôn bên kia núi. Chiều đến, sau khi nhận hai trăm tệ tiền bao xe từ Sở Diệu, anh ấy không muốn quay về tay không. Thế là anh ấy quyết định ghé qua khu chợ đã sắp tan để mua ít đồ rẻ.

Sở Diệu lớn đến từng này vẫn chưa từng đi chợ phiên bao giờ. Dù giờ đây chợ đã sắp tan nhưng vẫn còn vài tiểu thương gần đó chưa dọn hàng. Họ đang lớn tiếng rao bán số hàng tồn cuối cùng. Cậu theo Khang Hội Quốc mua ít rau khô. Giữa mùa xuân này, thời điểm giao mùa còn khó khăn, tuy trên núi có măng để đào nhưng hầu hết rau dại và rau trồng vẫn chưa lớn. Rau tươi mua ngoài đa phần là từ nhà kính, giá cả đắt đỏ, người trong thôn thường tiếc tiền chẳng dám mua nhiều để ăn.

Ngược lại, rau khô lại rẻ hơn hẳn. Đa số là đậu đũa khô, cà tím khô, khoai tây khô – vừa dễ bảo quản, vừa tiện dùng. Mang về ngâm nước rồi nấu canh vẫn thơm ngon ngọt lành.

Xách theo vài bó rau khô, Sở Diệu quay đầu lại thì bắt gặp một quầy bán gà con. Ông chủ mang đến mấy sọt gà nhưng giờ đã bị chọn gần hết. Chỉ còn lại khoảng ba, bốn chục con chen chúc trong sọt, kêu chiếp chiếp không ngừng. Mấy đứa trẻ con đứng quanh đó tò mò ngắm nghía, muốn mua về nuôi cho vui.

“Anh Đại Quốc, tôi muốn mua vài con gà con.” Sở Diệu nhìn đám gà vàng óng mềm mại ấy, chân như bị dính chặt chẳng bước nổi.

Khang Hội Quốc quan sát một lúc rồi bảo: “Toàn là gà sót lại người ta không chọn thôi, chắc gà trống nhiều đấy.”

Sở Diệu cười nói: “Dù sao tôi cũng chưa biết nuôi, cứ thử tập tành xem sao. Với lại gà trống cũng tốt mà, nuôi vài tháng rồi thịt, hầm canh uống."

Khang Hội Quốc ngẫm nghĩ cũng phải, khí chất tinh anh thành thị trên người Sở Diệu vẫn chưa phai nhạt hết, nói là hai bảy, hai tám tuổi nhưng trông vẫn như sinh viên, phỏng chừng lần đầu tiên đến một nơi như thế này, vẻ mặt chẳng khác nào Lưu Lão Lão mới vào Đại Quan Viên.

“Được rồi, để tôi trả giá giúp cậu.”

Gà con vốn chẳng đắt, mỗi con năm hào. Bởi vì đây là chỗ gà còn sót lại, ông chủ cũng không đòi thêm tiền, tổng cộng ba mươi tám con gà con tính cả giỏ, lại cho Sở Diệu thêm một túi cám gạo, lấy hai mươi đồng. 

Cái sọt này là loại đan bằng tre thường thấy ở trong thôn nhưng nan tre mỏng hơn nên vừa tròn vừa lớn lại có độ đàn hồi. Tuy nhiên, nó chỉ đựng được gà con hoặc đồ nhẹ, chẳng bền bỉ gì mấy. Nhưng Sở Diệu lại thích lắm. Dù sao sân nhà cậu giờ mới có hàng rào, chưa làm chuồng gà gì cả. Có cái sọt này vừa hay dùng tạm để nuôi gà con trước đã.

Mua gà con xong, cậu lại sắm thêm vài đôi giày vải đế đất. Sở Diệu hài lòng ra về với cả đống chiến lợi phẩm.

Khang Hội Quốc chèo thuyền đưa cậu về đảo rồi cũng về nhà mình. Sở Diệu thì vừa vác vừa khuân đống đồ trở lại. Ông nội Sở và bà nội Sở đang phơi quần áo ngoài sân.

Đám gà con lập tức chiếm được cảm tình của hai ông bà cụ. Bà nội Sở nhanh chóng vào bếp thái nhỏ ít bắp cải trộn với cám mịn cho gà con ăn, sau đó lại tất bật sắp xếp chỗ cho lũ gà nhỏ trong phòng chứa đồ, lấy cái sàng úp sọt lại, tránh chuột hay thú lẻn vào cắn c.h.ế.t gà.

Hai chú chó nhỏ phấn khích chạy vòng quanh Sở Diệu. Con mèo Tiểu Bạch nằm dài trên bậu cửa sổ, ngáp một cái, rồi liếc cậu với vẻ không hài lòng.

Vừa nãy cậu còn bảo sợ nó quậy phá đám gà con. Sao nổi chứ? Nó có phải mèo thật đâu!

Buổi tối, bà nội Sở đảm nhận việc nấu nướng. Hai ngày nay bà cụ chẳng giúp được gì nhiều nhưng lại xách giỏ đi hái được kha khá rau tề mềm non quanh nhà. Loại rau tề này mọc sớm, mỗi cây chỉ dài chừng hai tấc. Rửa sạch hai nước, băm nhỏ trộn với thịt bằm và trứng gà để gói bánh bao – vừa tươi ngon vừa thơm lừng!

Sở Diệu ăn ngấu nghiến đến bốn mươi chiếc bánh bao to, no đến mức cứ hic hic liên hồi. Ngay cả ba “tiểu bảo bối” trong nhà cũng được ăn bánh bao. Mỗi đứa một bát năm cái, mấy chú chó con ăn xong vẫy đuôi tíu tít. Đến Tiểu Bạch cũng no nê mãn nguyện, cuộn tròn trong lòng bà nội Sở mà l.i.ế.m láp chân.

“Ngày mai ông sẽ dọn một mảnh đất để trồng ít ngô gì đó. Vài ngày nữa là đến kinh trập rồi, không thể để lỡ thời vụ được.” Ông nội Sở cầm tấm bản đồ của đảo, càng nhìn càng thấy vui trong lòng: “Cứ chọn khu đất phía sau nhà ấy, cũng rộng rãi. Ông sẽ trồng ngô ngọt để nhà mình luộc ăn. Hôm nay ông đi dạo một vòng, phát hiện phía trước nhà có một vũng nước nhưng bị cỏ dại che kín nên nhìn không rõ. Sau này dọn dẹp cái vũng đó rồi, chúng ta còn có thể trồng sen hay thả cá, nuôi vịt gì đó. Bên kia còn có một con suối nhỏ, rộng chừng ba, bốn mét, nước trong veo. Ông nhìn kỹ thì thấy trong đó có cả cá lẫn cua nữa.”

Bà nội Sở vuốt ve Tiểu Bạch, mỉm cười bảo: “Hồi còn ở thành phố, ngày nào cũng chỉ biết đi dạo, chẳng có việc gì làm. Giờ thì hay rồi, mở mắt ra là toàn việc để làm. Phải để ông nội con vận động gân cốt một chút.”

Sở Diệu gật đầu đồng tình: “Vận động thì chẳng sao nhưng ngàn vạn lần đừng để mệt quá. Hai người đến đây là để dưỡng già, nghỉ ngơi cho thoải mái. Nếu lỡ mà mệt nhọc gì, chẳng phải rắc rối to sao? Cha mẹ cháu mà biết chắc mắng cháu c.h.ế.t mất.”

Ông nội Sở cười lớn: “Làm sao mà mệt được chứ? Hồi trẻ ông cũng xuống ruộng đấy, không tin thì hỏi bà nội cháu xem. Nhà nghèo, chẳng có trâu bò gì, toàn tự mình vác cuốc. Mấy mẫu đất cũng trồng được hết. Nếu không phải sau này…” Ông cụ nói đến đây thì khựng lại, thở dài một tiếng: “Nhà họ Bạch có mấy người anh em thôi, mà từng đứa một…”

Bà nội Sở vỗ nhẹ lên đùi ông cụ, ngắt lời: "Dù sao cũng đều là chuyện đã qua, may mắn là bao năm nay cuộc sống cũng không đến nỗi nào. Chỉ là không ngờ bên phía em trai ông vẫn còn nhớ đến nhà mình." 

Trong lúc trò chuyện cùng ông bà, Sở Diệu mới biết người cậu này thực ra không phải họ hàng bên phía bà nội, cũng chẳng phải họ hàng ruột thịt gì của ông nội, mà là cậu ruột của ông nội Sở. Thế nhưng, ông cậu này cũng chỉ là con nuôi. Nghe kể, hồi đó loạn lạc lắm, đất đai, sản nghiệp gì cũng chẳng có, ai nấy đều nghèo rớt mồng tơi. Nhà cậu cả c.h.ế.t hết, được bà cố nhận làm con nuôi. Nói trắng ra thì cũng chỉ là thêm một gáo nước vào nồi cơm, vậy mà cụ vẫn nuôi lớn cả đám trẻ.

Chỉ là năm đó, quan hệ giữa cậu cả và mấy anh em của ông nội không được tốt lắm, cuối cùng dứt khoát ra ngoài làm ăn buôn bán, đi biệt tích mấy chục năm không tin tức. Bao nhiêu năm trôi qua, cuối cùng ông ấy cũng trở về, đem toàn bộ gia sản kiếm được chia cho con cháu của mấy anh em kết nghĩa, ngay cả con gái bên ngoại cũng có phần. Những thứ đó đều là nhà cửa, châu báu, tiền bạc có thể thấy được, chỉ có phần chia cho Sở Diệu là hòn đảo.

Nhìn thì rộng lớn thật nhưng muốn phát triển chắc chắn tốn kém vô cùng. Huống chi còn quy định rõ chỉ được làm nông nghiệp thôi.

Theo lời vị luật sư được bên kia cử đến, sau khi những tài sản này được chia xong xuôi thì cậu cả coi như đã trả được ơn nuôi dưỡng của bà cụ năm xưa, đến lúc nhắm mắt xuôi tay cũng có thể yên lòng. Hơn nữa, qua cách nói chuyện, ông ta còn để lộ rằng đám họ hàng bên đó đang tranh giành phần tài sản lớn đến mức suýt nữa thì loạn cả lên. Nếu không phải trong di chúc có ghi rõ con cái của con gái ngoại tộc cũng được hưởng phần, e rằng họ chẳng chịu nhả ra dù chỉ một đồng. Vậy mà họ vẫn còn so đo tính toán, nhà nào có nhiều con trai thì đòi lấy nhiều hơn. Cuối cùng, luật sư không chịu nổi nữa mới lên tiếng giải thích rằng tài sản được chia theo đầu người, chẳng phân biệt con trai hay con gái.

Tóm lại, bên kia thì náo nhiệt ầm ĩ, còn phía Sở Diệu lại yên ắng lạ thường. Xem xong đất đai, cậu ký giấy tờ ngay, thủ tục hoàn tất là xong chuyện.

Ngay cả ông nội Sở, ông nội của Sở Diệu, mỗi năm cũng chỉ về quê một lần để thăm mộ. Sau này, khi chính sách thay đổi từ chôn cất sang hỏa táng, ông cụ lại bỏ thêm một khoản tiền để dời mộ của ông bà cố sang khu nghĩa trang chính quy. Từ đó, việc thăm viếng cũng được sắp xếp lệch thời gian với mấy anh chị em họ hàng, bởi vì ông ấy chẳng muốn dây dưa vào những rắc rối trong nhà nữa.

Mặc dù biết rằng mỗi nhà mỗi cảnh, chẳng ai tránh được chuyện khó khăn nhưng rõ ràng ông nội Sở vẫn mang trong lòng không ít oán trách với mấy người anh em ruột thịt. Ông cụ thường than vãn rằng hồi xưa, lúc đấu địa chủ chia ruộng đất, chẳng ai bảo chỉ chia cho con trai mà không cho con gái. Vậy mà chẳng hiểu sao giờ lại thành ra thế này, cứ như thể mấy đứa con gái chẳng phải chị em ruột, chẳng phải con ruột của họ vậy, sợ rằng chúng ăn thêm một miếng là thiệt thân.

Mẹ Sở, Sở Chi Viện, từ nhỏ đã được cưng chiều. Ông nội Sở vốn không nỡ để đứa con gái độc nhất phải đi lấy chồng xa, vì vậy mới nảy ra ý định kén rể về nhà. Sau này cũng là do mẹ Sở tự mình để ý đến Vu Hải Dương, thật khéo là thân phận của Vu Hải Dương cũng thích hợp ở rể, nên hai người mới đến với nhau.

Thực ra trước đây, ông nội Sở còn từng nghĩ xem có nên để con gái sinh thêm một đứa nữa mang họ Vu hay không, thế nhưng đã bị Vu Hải Dương từ chối. Ông cảm thấy nuôi dạy con cái cho tốt, một đứa là đủ rồi, mang họ ai mà chẳng được? Chẳng lẽ mang họ Sở thì sau này khi ông c.h.ế.t đi, nó sẽ không đốt vàng mã cho ông chắc? Hơn nữa sinh con khổ sở biết bao nhiêu, ông không nỡ để vợ mình phải chịu khổ thêm một lần nữa.

Sau này, khi biết được khuynh hướng tình cảm của con trai mình, ông cũng chỉ thở dài bảo rằng đó là số phận. Cùng lắm thì sau này nhận con nuôi, vẫn có thể chăm sóc tuổi già và lo hậu sự được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/yeu-duong-lam-cham-tien-do-trong-trot-cua-toi/chuong-4-hai-vi-khach-nho-dang-yeu-moi-den.html.]

Có lẽ chính vì tính tình người nhà họ Sở đều hiền hòa mà Sở Diệu được nuôi dưỡng thành một người như vậy. Nhìn thì giống cậu ấm nhưng thực chất lại kiên định hơn ai hết, trong lòng luôn có chủ kiến rõ ràng.

“Nó là một người tốt.” Nhắc đến người anh em kia, ông nội Chu thở dài: “Cha chúng ta mất sớm, mẹ một mình nuôi mấy đứa con, sau lại thêm một miệng ăn. Người trông thôn xì xào đủ điều. Ban đầu nói là vào nhà họ Sở làm anh em nhưng bên kia lại sợ chia gia sản —— gia sản cái quái gì mà chia? Ai nấy đều nghèo đến mức không có quần mà mặc! Sau này đứa trẻ kia cũng rất giỏi giang, làm việc gì cũng tháo vát, gặp ai cũng cười toe toét. Rồi sau đó khoảng hai mươi tuổi thì nói muốn ra ngoài xông pha. Khi mẹ chúng ta còn sống thì còn có thể gửi thư về, mẹ vừa mất là bặt vô âm tín. Nói cho cùng vẫn là nhà họ Sở chúng ta có lỗi với nó nhưng mà đám người vô ơn kia... thôi bỏ đi." 

Ông nội Sở xoa xoa thái dương, tiếp tục xem bản đồ: "Hay là chúng ta thuê vài người đến khai khẩn ruộng lúa nhỉ? Đất tốt như vậy mà bỏ hoang thì cũng tiếc, ông đã xem rồi, đều là đất rất màu mỡ, cỏ vừa nhổ là bật lên ngay, đất đen nhánh lại còn rất tơi xốp. Hơn nữa, ông thấy cây đào trên sườn núi đều đã nhú mầm rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ kết nụ rồi nở hoa."

Sở Diệu đáp: “Cũng không cần vội vàng thế đâu ạ. Gần đây toàn người già với trẻ con, muốn thuê người thì phải ra trấn, mà ở trấn ai lại chịu lặn lội ra đây cày cuốc chứ? Cháu tính cứ tự mình dọn dẹp trước, chỗ nào chưa rõ thì gọi điện hỏi trưởng thôn. Đợi họ rảnh rỗi đến chỉ dạy một chút là được. Với lại cháu cũng không định dùng thuốc trừ sâu hay phân hóa học, cứ trồng đồ sạch, để nhà mình ăn thôi.”

Ông nội Chu cười lớn: “Trồng trọt là việc nặng nhọc đấy, cháu chịu được không?”

Sở Diệu cũng cười theo: “Thì thử xem sao ạ, dù gì cháu cũng còn trẻ, sức dài vai rộng mà.”

Hôm sau, Sở Diệu dậy thật sớm, ăn một bát sủi cảo bà nội Chu nấu rồi vác cuốc, xách giỏ ra đồng.

Mặc dù nói rằng hòn đảo này phần lớn là đồi núi, ít nơi bằng phẳng. Nhưng dù sao đây cũng là mảnh đất rộng hơn hai mươi nghìn mẫu, chỉ riêng khoảng đất bằng phẳng trước nhà cũng đã rộng ít nhất hơn ba trăm mẫu, trừ đi khe suối, vũng nước, cũng có thể khai khẩn được hơn hai trăm mẫu.

Những thửa ruộng này cũng đã nhiều năm không được canh tác nhưng đất ở đây tốt, màu mỡ, không bị chai cứng. Thêm vào đó, nước xung quanh cũng dồi dào, một cuốc cuốc xuống, lớp đất lật lên đen nhánh, còn có thể nhìn thấy những con giun đất béo múp.

Cỏ dại mọc um tùm thì nhổ lên ném sang một bên, cây bụi thì chặt đứt rồi đào tận gốc. Còn lại những mầm cỏ nhỏ mới nhú lên thì càng không đáng ngại, nhổ lên phơi vài ngày là héo khô, trực tiếp khô héo thành phân bón. Đến lúc đó, đem cỏ dại, cây bụi đã phơi khô chất thành đống rồi đốt thành tro, sẽ là loại phân bón tốt hơn.

Thế nhưng, Sở Diệu hì hục làm đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, quay đầu nhìn lại mới thấy ngay cả nửa mẫu đất cũng chưa dọn dẹp xong. Khung cảnh làm nông đẹp như tiên cảnh trong video hoàn toàn không có, ngược lại còn khiến cậu mệt đến thở không ra hơi.

Nghỉ ngơi một lát, cậu nghe tiếng bà nội gọi về ăn cơm.

Tiếng gọi ấy khiến Sở Diệu thoáng ngẩn người. Cậu nhớ hồi nhỏ, khi cậu nghịch ngợm bên ngoài, cha mẹ bận rộn chẳng để ý đến cậu, ngày nào cũng là bà nội gọi cậu về ăn cơm. Giờ lớn rồi, nghe lại giọng bà, cậu bất giác thấy lòng trào dâng nỗi nhớ da diết.

“Dương Dương nhà mình trông cũng ra dáng người làm việc đấy chứ.” Bà nội Sở cầm chổi quét đám đất và cỏ dính trên người Sở Diệu, cười không ngớt: “Nhìn từ xa cái bóng lưng ấy, chẳng khác gì một anh nông dân chính gốc.”

“Nông dân thì có gì mà không tốt? Nhà nào đi ngược lên ba đời chẳng phải nông dân? Điều đó chứng tỏ Dương Dương nhà ta không quên cội nguồn.” Ông nội Sở cũng cười theo, tay vẫn thoăn thoắt thái rau dại cho lũ gà con. Rau dại đào được trước đó, ông cụ nhặt bỏ lá già nhưng không vứt đi, hôm nay tìm thấy một cái thớt lớn trong phòng chứa đồ, vừa hay mang ra sân thái rau làm bữa ăn thêm cho đàn gà con.

Đàn gà con được thả ra chơi, lăn lóc khắp sân như những cục bông lông xù. Hai chú chó nhỏ nằm canh ở cổng, mắt dán chặt vào lũ bông ấy, sợ chúng sơ ý chạy mất.

Trong sân vẫn chưa dọn dẹp, khắp nơi đều mọc đầy mầm cỏ dại. Đám gà con cứ thế rúc rỉa trong bãi cỏ, phỏng chừng có thể tự ăn no bụng.

Trong bếp, bếp lò đất bốc lên mùi thơm của thức ăn, bà nội Sở ngâm đậu đũa khô, cà tím khô, lại lấy nửa con gà trong tủ đông ra chặt, cho vào hầm một nồi lớn. Đồ ăn hầm bằng nồi gang củi lửa đúng là thơm, chưa kể bà cụ còn dán thêm một vòng bánh cuốn nhỏ, một mặt được áp chảo vàng giòn, một mặt ngấm nước rau mềm xốp, thơm ngon vô cùng.

Ông nội Sở vừa ăn vừa khen: "Đúng là hương vị này, ôi, đã lâu lắm rồi không được ăn bữa cơm nào ngon như vậy. Mặc dù là rau khô nhưng lúc phơi chắc chắn là rau non, ăn không hề thấy xơ. Ở thành phố chúng ta làm sao có thể ăn được rau khô ngon như vậy? Cho dù có thì cũng đắt đỏ vô cùng. Còn con gà này, hầm nhừ mà không bị nát, chỉ có gà ta mới được như vậy. Gà công nghiệp bán ở siêu thị hầm một chút là nát, ăn rất bã."

"Ăn cơm mà cũng không chặn được miệng ông, mau nghỉ ngơi đi." Bà nội Sở cũng cười, bà cụ cảm thấy từ khi đến đây, cả người đều thư thái, thoải mái hơn. Cũng thích ra ngoài đi dạo, đào rau dại, bới một hai củ măng, trên người cũng có thêm sức lực. Ngay cả ăn cơm cũng cảm thấy ngon miệng hơn trước rất nhiều, khẩu vị cũng tốt hơn.

Sức khỏe bà cụ không tốt, hồi nhỏ dinh dưỡng không đầy đủ, sinh xong con gái phải nằm liệt giường đến nửa năm mới có thể ngồi dậy. Bình thường hễ có chút đau đầu nhức óc là không làm được việc gì, ăn cơm cũng chỉ vài miếng là no. Cũng chính vì vậy, cả đời này bà cụ chưa từng đi làm. Trước đây nghèo khó, may mắn còn có thể làm chút đồ thủ công tại nhà, sau này có chút tiền, con gái, con rể lại hiếu thảo, không để bà cụ phải làm bất cứ việc gì. Nếu không phải Sở Diệu từ nhỏ đã ngoan ngoãn, nghe lời, phỏng chừng ngay cả trông cháu bà cụ cũng chẳng phải làm.

Cứ như vậy sống đến hơn bảy mươi tuổi, bà nội Sở thực sự mỗi ngày đều sống trong thấp thỏm, chỉ sợ không biết ngày nào mình sẽ ra đi. Thế nhưng khi đến đây, không biết có phải do phong thủy hay không, bà cụ lại cảm thấy trong người có sức sống hơn, tinh thần cũng phấn chấn hơn nhiều.

Nhìn ông bạn già của mình, nhìn cậu cháu trai khôi ngô, rồi nhìn đám gà đầy sân, mấy chú chó tinh nghịch và chú mèo mềm mại, bà cụ nghĩ rằng sống thế này vẫn là tốt nhất.

Trong thôn không có điểm nhận bưu phẩm, bình thường ai mua đồ qua mạng thì chỉ gửi đến trấn rồi nhờ Khang Hội Quốc tiện tay mang về. Tuy nhiên, người trong thôn xưa nay cũng rất ít khi mua hàng qua mạng, ngoại trừ những lúc nghỉ lễ con cái về quê, hoặc trước Tết những người đi làm ăn xa gửi đồ về nhà. 

Riêng Sở Diệu thì lại mê mẩn việc mua sắm. Cậu đặt trên Taobao mấy bộ quần áo lội nước, sau này dọn dẹp ao hồ sẽ dùng đến, trong phòng chứa đồ không có. Còn mua không ít hạt giống rau và lương thực đặc biệt. Nào là hạt giống ngô ngọt, nào là hạt giống bí ngô, còn có hạt giống dưa hấu, dưa lê của một số giống đặc biệt. Những hạt giống này trong thôn đều không có, mọi người vẫn thích trồng một số loại cây trồng kinh tế hơn, dù sao trồng quen rồi, cũng dễ chăm sóc, lại có thể bán lấy tiền. 

Còn mấy loại hạt lạ lẫm kia, ai cũng sợ trồng không tốt. Có hạt giá không rẻ, lỡ hỏng thì tiếc đứt ruột.

Ngoài hạt giống, Sở Diệu còn mua thêm một ít cây hoa và cây ăn quả. Cây hoa phần lớn là loại đuổi côn trùng và muỗi, như hoa dạ lai hương hay cỏ bạc hà. Cây ăn quả thì mua mấy cây sung và cây nho, chuyên dùng để trang trí sân vườn. Ngoài sân nhà mình, sân của mấy căn nhà nhỏ khác cũng phải tranh thủ rào lại, dọn dẹp sạch sẽ thì mới có thể cho thuê, nếu không để trống ở đó cũng thật lãng phí. 

Đột nhiên, một tiếng sấm vang lên, mưa xuân ào ạt trút xuống, thấm đẫm từng tấc đất.

Tiểu Bạch ngồi xổm trên bậu cửa sổ nhìn ra bên ngoài, không nhịn được rùng mình. Một lớp ánh sáng nhàn nhạt cuộn trào trong lớp lông mềm mại của nó, khiến nó không kìm được mà phát ra những tiếng kêu thỏa mãn. Nhưng vừa mới thoải mái được một lúc, nó lập tức nhìn thấy qua màn đêm mờ mịt và màn mưa dày đặc, có hai cái đầu tròn vo, lén la lén lút xuất hiện bên ngoài hàng rào.

Hai vật nhỏ kia ngọ nguậy, có lẽ thực sự không tìm được chỗ nào để vào, sốt ruột kêu lên. Tiếng kêu này lập tức làm kinh động đến hai chú chó đang nghỉ ngơi trong phòng khách, tiếng ồn ào không chỉ đánh thức hai người già đang ngủ ở tầng một, mà ngay cả Sở Diệu, người gần đây hễ đặt lưng xuống gối là có thể ngủ say như chết, cũng bị đánh thức.

"Có chuyện gì vậy?" Sở Diệu vội vàng mặc quần áo, xỏ dép lê chạy xuống lầu.

Ông nội Sở đã cầm đèn pin mở cửa, nheo mắt nhìn ra ngoài một lúc rồi gọi: “Dương Dương, cháu ra xem thử ngoài cổng có con vật nhỏ nào không?”

“Đừng là chồn…” Bà nội Sở lo lắng cho đàn gà con mà mình nhốt trong phòng chứa đồ.

Sở Diệu cầm ô từ cửa bước ra, đến gần hàng rào quan sát kỹ, rồi quay đầu hét to: “Ông bà ơi, là hai con mèo con!”

“Ôi trời, có phải mèo rừng con lạc mẹ không?” Nghe là thú non, lòng bà nội Sở mềm nhũn.

Sở Diệu vào nhà lấy cái chậu rồi quay lại, mở cổng hàng rào, nhặt hai cục lông ướt sũng trong mưa bỏ vào chậu, bế về nhà: “Hai con mèo cam.”

Hai chú mèo con dính mưa nhỏ xíu như bàn tay, lông ướt át, thảm thương kêu “meo meo” với Sở Diệu.

Bà nội Sở vội tìm khăn khô lau lông cho chúng: “Mèo cam à? Vậy thì không phải mèo rừng rồi. Chắc là mèo nhà nào đó chạy lên đảo sinh ra nhỉ? Ôi, xem mà lạnh run cả lên. Ông già, mau đi pha nước nóng với cơm, thêm chút canh cá thừa xem chúng ăn không.”

Hai chú mèo con có vẻ đói lắm, húp sạch cơm ngâm canh, bụng tròn căng rồi trèo lên người Sở Diệu.

Tiểu Bạch từ trên lầu đi xuống, lạnh lùng nhìn hai “kẻ vô liêm sỉ” này, phát ra tiếng gừ bất mãn.

Một chú mèo con liếc nhìn Tiểu Bạch, rồi nheo đôi mắt tròn xoe, kêu lên những tiếng còn non nớt hơn, dùng sức dụi dụi vào tay Sở Diệu mấy cái. 

Dỗ ông bà đi nghỉ, Sở Diệu bế hai chú mèo mới đến về phòng ngủ, hơn nữa còn không khách khí chút nào nhét hai con mèo con vào trong ổ mà trước đây đã chuẩn bị cho Tiểu Bạch: “Tiểu Bạch, mày là anh lớn, chăm sóc hai em cho tốt nhé. Chậc, mai tao mua ít thuốc tẩy giun, cũng không biết trên người tụi mày có rận hay gì không nữa." 

Hai chú mèo cam: ???

Meo meo meo, chúng con không có rận đâu!

Loading...