Yêu Đương Làm Chậm Tiến Độ Trồng Trọt Của Tôi - Chương 2: Đàn ông cũng sợ bóng tối
Cập nhật lúc: 2025-03-06 12:40:19
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai chú chó choai choai cũng không lạ nhà, sau khi tiễn chú hai Khang và Tiểu Lương về, chúng lập tức lon ton chạy theo sau Sở Diệu, vui mừng quất đuôi.
Sở Diệu thấy vậy cũng vui lây. Cậu vất vả đi làm mấy năm trời, liều mạng lắm mới gom đủ tiền trả trước căn nhà nên chẳng dám mua. Giờ đây, cậu bỗng dưng kế thừa được một khu đất rộng lớn thế này, lại còn có năm căn nhà. Tuy nơi này khá hẻo lánh nhưng nghĩ thôi đã thấy vui sướng ngập tràn rồi.
Chú hai Khang còn để lại cho cậu một chùm chìa khóa lớn, mỗi chiếc đều có dán băng dính, trên đó ghi các chữ số như A1, B1 để phân biệt chìa khóa của từng căn nhà, từng phòng. Sở Diệu đi thăm thú từng căn, năm căn nhà về cơ bản giống nhau, bên trong mỗi căn đều chỉ có giường gỗ đơn sơ và giá treo quần áo bằng tre, giản dị vô cùng. Tuy nhiên, cửa sổ kính căn nào cũng còn nguyên vẹn, điện cũng có, về cơ bản chỉ cần xách vali đến là ở được ngay.
Duy chỉ có căn nhà cậu đang ở là trong phòng chứa đồ có để một vài nông cụ, tất cả đều được sửa sang và mài giũa sáng bóng, thậm chí có vài cái còn được thay cán mới, rất chắc chắn. Bên ngoài nhà bếp cũng chất sẵn một đống củi, muốn ăn cơm thì không có đồ ăn mang đến, chỉ có thể tự nhóm lửa nấu nướng.
Sở Diệu gọi điện thoại về nhà, đồng thời chụp thật nhiều ảnh gửi đi. Ông bà nội xem xong thì thích thú vô cùng, nhất là ông nội, không ngừng dặn dò: "Nhà tốt cả đấy, cháu phải chăm sóc cẩn thận, vài ba hôm mở cửa sổ ra cho thông thoáng. Ông thấy phía sau nhà toàn là tre đúng không? Phải chặt bớt đi, mọc nhanh lắm đấy. Mọc gần nhà quá dễ làm hỏng móng nhà lắm. Còn có cả vườn rau nữa à? Tốt quá, sau này nuôi thêm lồng gà, vài con lợn, vậy là không lo ăn uống gì cả. Chỗ tốt thế, làm ăn cẩn thận thì đúng là mỏ vàng đấy. Dương Dương, cháu phải cố gắng lên nhé, làm việc nhà nông vất vả hơn đi làm nhiều..."
Cúp điện thoại, Sở Diệu lập tức cảm thấy cả người tràn đầy sức lực. Cậu tưới nước cho vườn rau sau nhà trước, sau đó xách d.a.o phay và cuốc, vác giỏ ra sau đồi chặt tre đào măng.
Tuy nói là làm việc nhà nông nhưng Sở Diệu vốn là một đứa trẻ lớn lên trong nhung lụa ở huyện thành, chưa từng đặt chân xuống ruộng bao giờ. Có thể phân biệt được các loại ngũ cốc, biết nấu cơm cũng chỉ là do gia đình dạy dỗ tử tế, không biến thành một cậu ấm không biết gì.
Tre ở sau đồi đều rất to, cây nhỏ thì bằng cổ tay, cây to thì bằng cả bắp đùi.
Sở Diệu vung d.a.o chặt hai cây tre già đã mệt muốn đứt hơi, đào hai củ măng xong thì thở dốc không ra hơi. Cậu nhìn khắp đồi cây bụi cỏ dại, lúc này mới thực sự cảm nhận được làm việc nhà nông khó khăn đến mức nào.
Cả buổi sáng trôi qua, cậu chỉ đào được mấy củ măng, chặt được vài cây tre. Đến khi lê lết kéo tre vác măng về đến dưới nhà thì hai chân đã rã rời như sợi mì, run rẩy không ngừng. Đến khi ngồi trên tảng đá trong sân nghỉ ngơi đủ rồi, cậu mới phát hiện trong nhà đến một ngụm nước uống cũng không có, bụng cũng đói kêu ùng ục.
"Sở Diệu, dù gì mày cũng là đảo chủ, sao mà yếu đuối thế!" Cậu vò mạnh mặt, rồi lại xoa đầu hai chú chó con một lượt, sau đó mới lê cái chân mỏi nhừ đi nhóm lửa nấu cơm.
Nhóm lửa không khó như cậu tưởng. Cậu đun một nồi nước lớn, trước tiên đổ đầy mấy phích nước nóng trong nhà, sau đó lại tìm một cốc lớn, rót đầy một cốc rồi để nguội, chuẩn bị lát nữa uống. Tuy rằng nước suối trên núi trong vắt nhưng cậu cũng không dám uống trực tiếp. Nơi này chỗ nào cũng tốt, chỉ có điều xung quanh ngay cả bệnh viện cũng không có, nhỡ mà đau bụng thì tự mình chịu khổ.
Múc một bát bột mì, dùng nước khuấy thành từng cục nhỏ rồi rắc vào nồi, đập thêm ba quả trứng ốp la, rửa một nắm rau xanh cho vào, cuối cùng nêm muối và dầu mè. Một nồi canh bột mì lớn không bỏ thêm gia vị gì khác nhưng không hiểu sao lại thơm nức mũi, khiến hai chú chó nhỏ thèm thuồng vẫy đuôi điên cuồng, nước miếng chảy ròng ròng.
Một nồi canh bột mì, một người hai chó ăn sạch sành sanh. Sau đó, Sở Diệu múc thêm hai gáo nước ngâm nồi, rồi mới dùng nước nóng rửa mặt rửa tay cho thoải mái. Cậu cũng chẳng buồn lên lầu mà trực tiếp nằm dài trên ghế sô pha phòng khách, thoải mái ngủ gật.
Chẳng bao lâu sau, Sở Diệu bị tiếng chó sủa đánh thức.
Cậu giật mình ngồi bật dậy, nhìn theo hướng hai chú chó đang sủa thì phát hiện trên bậc thềm cửa ra vào có một vật nhỏ tròn vo lông lá đang nằm. Nó chỉ lớn bằng cỡ hai bàn tay, đang bám vào ngưỡng cửa, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào trong nhà.
"Mèo con?" Cơn buồn ngủ của Sở Diệu tan biến ngay lập tức, cậu đứng dậy đi tới. Vật nhỏ kia cũng chẳng hề sợ người lạ, thấy cậu đến thì đạp chân nhỏ muốn trèo qua ngưỡng cửa cao vào nhà.
Sở Diệu xách gáy vật nhỏ kia lên xem xét kỹ lưỡng, trông giống mèo con nhưng tai không nhọn đến thế, lông trắng dài hơi xoăn, xù lên như một nhúm bông, đáng yêu vô cùng.
"Đây là cái gì vậy?" Cậu nắn nắn đệm thịt ở chân con vật nhỏ, rồi bước ra ngoài nhìn xung quanh. Chẳng thấy có con vật lớn nào cả, không biết con vật nhỏ này từ đâu chạy đến.
Vật nhỏ hừ hừ cọ cọ vào tay cậu, cái mũi nhỏ ướt át mang theo chút hơi lạnh. Bộ dạng đó khiến hai chú chó nhỏ ghen tị, vây quanh chân Sở Diệu không ngừng kêu gào, muốn vật nhỏ kia xuống “chiến” một trận để định vị thứ tự thú cưng trong nhà.
"Đừng ồn ào nữa." Sở Diệu không có sức chống cự với mấy thứ nhỏ lông lá này chút nào. Cậu sờ sờ bụng của cục bông nhỏ, rồi đi thẳng vào bếp pha một bát bột trứng gà với nước nóng, để nguội bớt rồi cho vật nhỏ ăn.
Con vật nhỏ cắm đầu vào ăn, chẳng buồn ngẩng đầu lên, loáng một cái đã chén sạch bát bột trứng. Ăn xong, nó mới ngoan ngoãn ngồi xuống, l.i.ế.m láp móng vuốt rửa mặt.
"Tiểu Bạch!" Sở Diệu đặt cho nó một cái tên, tiện thể đặt tên cho hai chú chó con luôn: “Tiểu Hoàng, Tiểu Hắc, ngoan, bọn mày ngoan ngoãn trông nhà nhé, tao đi làm việc đây. Ngoan."
Để ba con vật nhỏ chơi đùa trong sân, cậu không dám đi chặt tre nữa mà thay vào đó là dọn dẹp đám bụi cây cỏ dại mọc lan ra xung quanh sân. Mùa xuân vốn dĩ khô ráo nhiều gió, dù nơi này ba mặt giáp nước nhưng nếu có hỏa hoạn xảy ra thì một mình cậu không cứu được đâu.
Cỏ dại và bụi cây nhổ lên được cậu buộc lại bằng dây thừng, để trong sân phơi khô, đây là nguyên liệu đốt lửa tốt nhất.
Một ngày trôi qua nhanh chóng, Sở Diệu lại nấu cho mình một nồi mì trứng cà chua lớn, cùng ba con vật nhỏ ăn xong rồi đi tắm, tiếp theo kiểm tra đóng hết các cửa ra vào, sau đó mới dẫn ba con vật nhỏ lên gác mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/yeu-duong-lam-cham-tien-do-trong-trot-cua-toi/chuong-2-dan-ong-cung-so-bong-toi.html.]
Nếu như ban ngày cậu còn có thể vỗ n.g.ự.c tự tin nói mình gan dạ, không cần ai ở cùng thì đến tối, khi nghe tiếng gió núi thổi qua rừng cây, rừng trúc xào xạc, trong đầu cậu lại hiện lên không biết bao nhiêu là truyện ma quỷ. Dù là một thanh niên trai tráng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, thì giờ đây cậu vẫn sợ hãi ôm Tiểu Bạch trốn trong chăn run cầm cập, xem video cũng không thể khiến tâm trạng bình tĩnh lại được.
Đen đủi hơn là cậu còn muốn đi vệ sinh...
Nhà vệ sinh ở tầng dưới, nằm ở hai đầu hành lang. Sở Diệu bật hết đèn hành lang, gọi Tiểu Hoàng Tiểu Hắc cùng xuống lầu. Tiếng kêu sắc nhọn quỷ dị của con vật nào đó bên ngoài khiến cậu nổi hết cả da gà.
"Làm người không được sĩ diện hảo huyền, biết chưa?" Giải quyết xong nhu cầu sinh lý, Sở Diệu lại chui vào chăn, cố nén nước mắt, nắm lấy chân Tiểu Bạch nói: "Lúc nào cần yếu đuối thì phải yếu đuối thôi, cái gì mà không có ai thì không cần sợ chứ, nơi lớn thế này chỉ có một mình tao, má nó chứ, sợ muốn c.h.ế.t luôn được không?”
Đôi mắt Tiểu Bạch tròn xoe, nhìn thẳng vào Sở Diệu, không biết có phải cậu bị ảo giác hay không mà lại thấy được vẻ mặt khó nói hết nên lời, cùng với dáng vẻ như muốn nói lại thôi trên khuôn mặt lông lá của Tiểu Bạch.
"Chắc chắn là mình mệt quá nên hoa mắt rồi, ngủ thôi, ngủ thôi." Cậu tắt đèn, ôm chặt Tiểu Bạch vào lòng, cảm giác mệt mỏi bao trùm toàn thân, khiến cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.
Một bóng đen to lớn xuất hiện trong phòng, hai chú chó con vốn dĩ cảnh giác lại chẳng hề hay biết, vẫn ngủ say sưa ngáy khò khò.
Tiểu Bạch chui ra khỏi chăn, giơ hai chân trước lên vái lạy, dường như đang hành lễ: "Là do cậu ta quá sợ hãi, không phải do ta cố ý."
Một con mèo con lại có thể phát ra giọng nói của thiếu niên, lại còn nói tiếng người, nếu lúc này mà Sở Diệu tỉnh dậy e là thật sự sẽ sợ c.h.ế.t khiếp.
Bóng đen khẽ động đậy, giọng nam trầm thấp, quyến rũ vang lên: "Ta biết, dù sao bây giờ cậu ta cũng không còn như xưa. Ta thu xếp ổn thỏa một thời gian rồi sẽ đến, trong khoảng thời gian này vẫn cần ngươi giúp đỡ cậu ta."
"Biết rồi, ngươi yên tâm đi!" Tiểu Bạch giũ giũ lông trên người, thở dài nói: "Dù sao cũng chẳng ai muốn mãi như thế này, giờ cậu ta đã trở về, cũng là một chuyện tốt."
Bóng đen im lặng một lát, không nói gì, rồi dần dần biến mất.
Tiểu Bạch giơ móng vuốt lên dụi dụi mặt, quay đầu lại chui vào trong chăn.
Ngày hôm sau, mặt trời vừa ló dạng, Sở Diệu lại cảm thấy mình "ổn" trở lại.
"Trên đời vốn không có ma quỷ, chẳng qua là tự mình dọa mình mà thôi." Hôm nay cậu không xuống đất, có lẽ là do hôm qua làm việc quá sức khiến bản thân mệt mỏi, chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức khó chịu. Tuy nhiên, dù ở trong sân cậu cũng không nhàn rỗi, đầu tiên là giặt đống quần áo thay ra hôm qua, sau đó bắt đầu chặt tre.
Nói là sân trước sân sau nhưng thực ra không có tường, cũng không có hàng rào, chỉ dùng đá vụn xếp thành một vòng tròn, để biểu thị trong vòng tròn là sân.
Sân không có hàng rào luôn thiếu một chút thi vị. Vì vậy, sau khi tra cứu trên mạng, Sở Diệu quyết định công việc hôm nay chính là bổ tre, phơi khô, sau đó đóng vài khay ươm cây con và gieo hạt giống. Cậu còn tính toán mở rộng thêm hai khoảnh đất để trồng ngũ cốc, chẳng hạn như bắp ngọt thơm ngon hay lúa nếp có thể dùng để ủ rượu.
Cậu cũng đã suy tính kỹ lưỡng, mảnh đất rộng thế này mà chỉ dựa vào sức một mình cậu thì không thể nào làm xuể, nên trước tiên cần phải quy hoạch hợp lý. Cậu dự định giữ lại một số khoảnh để trồng những loại rau củ đặc biệt, còn lại thì thuê thêm người trồng lương thực và cây ăn trái. Không chỉ dừng lại ở đó, cậu còn muốn thử sức với chăn nuôi.
Dù sao, một khu núi rộng lớn thế này, nuôi gà thả vườn hay lợn rừng cũng đều là những sản phẩm nông nghiệp giá trị cao.
Đợi khi mọi thứ dần đi vào quỹ đạo, cậu sẽ đón ông bà nội tới đây dưỡng già. Sau này, khi ba mẹ về hưu cũng có thể về đây sống cùng. Vài năm nữa thì nhận nuôi thêm mấy đứa trẻ, vậy là có ngay một gia đình ấm cúng, lúc nào cũng rộn rã tiếng cười.
Sở Diệu hắt xì một cái, chuyện xu hướng tính dục của cậu cả nhà đều biết nhưng ông bà nội vốn dĩ là người phóng khoáng, chỉ dặn dò vài câu rồi không quản nữa. Có điều cậu cũng không có ý định tìm đối tượng, đặc biệt là sau khi tiếp quản hòn đảo này. Lẽ nào cậu lại muốn đối tượng cùng mình đến đây khai hoang trồng trọt sao? Bây giờ chàng trai nào có chút tài năng lại muốn làm chuyện này chứ? Ở thành phố lớn không thoải mái hơn sao?
Điện thoại đột ngột vang lên, Sở Diệu lấy lại tinh thần sau đó bắt máy, đối phương nói vài câu khiến cậu giật mình: “Cái gì? Mọi người muốn đến bây giờ sao? Sao lại gấp vậy? Chỉ có mình con? Con ở một mình thì có sao đâu, lớn từng này rồi mà! Hả? Đã lên xe rồi à? Thôi được rồi, con biết rồi, con sẽ nhờ bác tài xế xe buýt nhỏ trong thôn ra đón mọi người, đến nơi chắc cũng chập tối."
Hóa ra tối qua khi gọi video, ông bà nội thấy cậu sống một mình ở vùng hẻo lánh thế này thì lo đến mất ngủ, liền nằng nặc bắt cha mẹ cậu mua vé xe đưa họ qua. Không còn cách nào khác, cha mẹ cậu đành xin nghỉ ba ngày để đưa ông bà đến ở tạm hai hôm, nếu thật sự không quen thì sẽ đưa họ về lại thành phố.
Sở Diệu ném con d.a.o chặt củi xuống, tháo găng tay, rửa tay, rồi đi vào phòng chứa đồ mang chăn đệm cũ ra phơi ngoài sân. Đây đều là bông mới của năm ngoái, được người trong thôn giúp may, nghe nói đã trả tiền rồi. Bây giờ ôm trong tay vừa nặng vừa mềm, đúng là rất thích hợp cho người già đắp.
Ông bà nội sắp đến...
Sở Diệu cảm thấy cậu có thể lên kế hoạch nuôi gà rồi.