Yêu Đương Làm Chậm Tiến Độ Trồng Trọt Của Tôi - Chương 1: Kế thừa một hòn đảo!
Cập nhật lúc: 2025-03-06 12:28:59
Lượt xem: 14
Sở Diệu đi hết tàu cao tốc lại đến xe khách, xe khách rồi lại xe buýt nhỏ, vượt qua bao nhiêu đèo núi mới đến được thôn Đào Nguyên, một ngôi làng nghèo thuộc huyện nghèo nọ. Tại đó, cậu gặp trưởng thôn cùng vị luật sư đang đợi sẵn, sau đó lại lên một chiếc thuyền nhỏ để ra hòn đảo mà cậu được thừa kế.
Nói là đảo nhưng thực chất đây là một bán đảo. Một vùng đất rộng lớn kéo dài từ trên núi ra, bốn bề được bao quanh bởi nước. Nếu đi từ đất liền thì phải vượt qua núi non hiểm trở, còn đi đường thủy thì thuận tiện hơn nhiều, chỉ cần chèo thuyền nhỏ từ thôn Đào Nguyên ra, mất khoảng mười mấy phút là đến nơi.
Ngay lối vào đảo có một tấm bia đá đã bạc màu, trên đó khắc bốn chữ lớn: Sơn Hải Chi Gian (Giữa núi và biển). Nghe nói tấm bia đá này đã có từ rất lâu đời, được tạc từ một khối đá xanh khổng lồ. Tuy nhiên, do không được chăm sóc nên xung quanh mọc đầy cỏ dại che khuất gần hết hàng chữ phía dưới cùng.
Lão trưởng thôn nói giọng địa phương rất nặng, cố gắng phát âm tiếng phổ thông một cách khó khăn: "Trước đây cũng có người bàn đến chuyện phát triển du lịch nhưng mãi vẫn không làm được. Xung quanh đây ngoài núi ra thì chẳng có gì cả, chính phủ có kéo đường dây mạng đến cũng chẳng ích gì. Du lịch ư? Ai mà thèm đến cái nơi khỉ ho cò gáy này chứ, chẳng có cái gì để mà chơi cả. Trước đây cũng có người về đây với ý định làm du lịch nhưng cuối cùng đều thua lỗ hết..."
Người chèo thuyền là cháu trai của trưởng thôn, cậu bé đã mười bốn, mười lăm tuổi mà vẫn còn học trung học cơ sở. Không phải vì học kém, mà chủ yếu là do nhà nghèo nên việc học hành cứ chập chờn, lúc được lúc không. Tuy nhiên, sang năm là cậu bé phải thi lên cấp ba rồi, ước mơ lớn nhất của cậu bé là thi đỗ vào trường trung học phổ thông ở huyện ngoài kia.
Sở Diệu đi theo sau trưởng thôn, chân bước thấp bước cao men theo con đường núi trên đảo. Vượt qua một sườn đồi, trước mắt cậu bỗng nhiên sáng sủa hẳn lên.
Lão trưởng thôn họ Khang, trưởng thôn Khang chỉ tay về phía những ngôi nhà không xa, nói: "Kia là ngôi nhà mà ông cậu của cháu đã xây dựng năm xưa. Gạch xây nhà toàn bộ là đá xanh được chở từ ngoài vào, ở vừa mát mẻ về mùa hè lại ấm áp về mùa đông, hơn nữa còn không bị ẩm mốc. Bây giờ em trai chú đang trông nom giúp, khi biết cháu đến, nó đã dọn dẹp sạch sẽ rồi."
Gia đình Sở Diệu khá phức tạp. Ông bà nội của cậu thực chất cũng chính là ông bà ngoại. Năm xưa, sức khỏe bà nội không tốt, sinh được một cô con gái rồi không thể sinh thêm con nữa. Chính vì vậy mà gia đình cậu bị người trong thôn gọi là "tuyệt tự", dường như ai cũng có thể tùy ý bắt nạt. Quá tức giận, ông nội đã đưa vợ và con gái rời khỏi thôn đi tha phương cầu thực, đến một thị trấn nhỏ làm giáo viên mấy chục năm. Cha cậu là trẻ mồ côi, sống bằng nghề làm thuê ở thị trấn, người cao lớn đẹp trai, lại hiền lành, chăm chỉ.
Sau này, qua mai mối, ông kết hôn rồi ở rể nhà họ Sở và sinh ra Sở Diệu.
Hòn đảo rộng hơn hai mươi ngàn mẫu này là do một người họ hàng xa bên gia đình ông bà nội để lại, Sở Diệu gọi ông ấy là ông cậu. Nghe nói, ông cậu này làm ăn rất phát đạt ở bên ngoài nhưng lại không có con cái. Ông ấy đã chia sẻ tất cả tài sản, cả động sản lẫn bất động sản cho những đứa trẻ trong dòng tộc nhưng đặc biệt chỉ định Sở Diệu sẽ người kế thừa hòn đảo này.
Ban đầu, mọi người còn tỏ ra không phục nhưng sau khi biết rõ vị trí và những yêu cầu để kế thừa, ai nấy đều lần lượt từ bỏ. Một hòn đảo hoang rộng hơn hai mươi ngàn mẫu, chỉ có thể phát triển nông nghiệp. Dù ngày nay sản phẩm nông sản không phải nộp thuế nhưng ai cũng hiểu rõ việc khai hoang, trồng trọt vất vả đến nhường nào, huống hồ lợi nhuận thu được lại chẳng đáng là bao. Thay vì nhận một hòn đảo rộng lớn như vậy, chi bằng cầm mấy trăm triệu tệ được chia để mua một căn nhà ở thị trấn cho sướng.
Thế nhưng, Sở Diệu lại sẵn lòng kế thừa hòn đảo này. Sau khi bàn bạc với cha mẹ và ông bà, cậu đã từ bỏ công việc tuy có thu nhập cao nhưng lại làm việc theo chế độ 996, mang theo một đống đồ đạc để đến đây bắt đầu lại từ đầu.
Hiện giờ là đầu xuân, nơi này vì gần hồ nước nên nhiệt độ còn thấp hơn ngoài kia một chút. Tuy vậy, những cây cỏ kiên cường đã bắt đầu nảy mầm xanh, khoác lên cho hòn đảo hoang vắng một lớp áo xanh tươi mới.
Trưởng thôn Khang Vĩnh Toàn và em trai ông ấy là Khang Vĩnh Thuận trò chuyện với nhau bằng tiếng địa phương vài câu, rồi Khang Vĩnh Thuận nói: "Những ngôi nhà này đều là do ông cậu của cháu xây dựng năm xưa, nghe nói là dự định sau này cả đại gia đình sẽ chuyển đến đây sống nhưng cuối cùng cũng không thực hiện được. Dù sao thì đây cũng là những ngôi nhà tốt, tổng cộng có năm căn nhà hai tầng, phía dưới đều thông với nhau, ở rất thoải mái. Trước kia trên núi còn có những cây ăn quả như đào, hồng, óc chó do ông cậu của cháu trồng nhưng lâu ngày không có ai chăm sóc, mặc dù vẫn ra quả nhưng đều mọc hoang cả rồi. Cháu không phải lo lắng về nguồn nước sinh hoạt, phía sau nhà có suối, trước nhà có giếng. Trên mái nhà đều lắp đặt pin năng lượng mặt trời, chỉ có điều nước tắm thì phải tự xách lên..."
Sở Diệu nhìn quanh bốn phía, hòn đảo này thực sự rất rộng lớn. Tuy nói là hơn hai mươi ngàn mẫu nhưng gần một nửa diện tích là đồi núi, không giống như vùng đồng bằng có đất đai bằng phẳng để canh tác. Muốn trồng trọt ở đây thì phải kết hợp với ruộng bậc thang mới được.
Khang Vĩnh Thuận nói rằng mười ngày ông ấy mới ra đảo một lần, chủ yếu là để dọn dẹp vệ sinh. Sân trước sân sau cũng được ông ấy khai khẩn vài mảnh đất để trồng rau. Khí hậu nơi đây tốt, rau trồng ra đều giòn ngọt. Tuy nhiên, việc vận chuyển thực sự quá bất tiện, người trẻ đều ra ngoài kiếm sống, chẳng mấy ai còn muốn quay về làm ruộng.
Mặc dù họ cảm thấy kỳ lạ khi một chàng trai trẻ khỏe mạnh như Sở Diệu lại muốn kế thừa một hòn đảo nghèo khó thế này nhưng dù sao đó cũng là chuyện riêng của người ta, họ cũng không tiện can thiệp quá nhiều.
Sở Diệu vốn còn muốn đi dạo xung quanh một vòng nhưng ngoại trừ khu vực xung quanh nhà còn có thể đặt chân, những nơi khác đều đã bị cỏ dại và gai góc che phủ. Cậu chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ những bậc thang đá và con đường nhỏ ẩn hiện dưới lớp cành khô nhưng muốn đi theo con đường đó thì quả thực là viển vông.
Khang Vĩnh Toàn nói: "Tiểu Sở này, nếu cháu thực sự định ở lại đây lâu dài thì chú khuyên cháu nên nuôi một con chó. Dù sao nơi này cũng dựa núi, thỉnh thoảng sẽ có thú rừng xuống, cháu một mình lại từ thành phố đến nên chắc hẳn chưa từng gặp những con vật đó. Có một con ch.ó bên cạnh cũng tiện hơn."
Sở Diệu giật mình, vội vàng hỏi: "Chú Khang, thú rừng mà chú nói là những con gì vậy? Sói? Lợn rừng?" Cậu đến đây để trồng trọt chứ không phải để sinh tồn trên đảo hoang, đâu có bản lĩnh đối phó với những loài vật đó.
Khang Vĩnh Toàn vội xua tay: "Làm gì có những loài đó, chỉ là chồn, rắn, mèo hoang thôi, cháu nuôi chó để đề phòng cho an toàn."
Lúc này, Sở Diệu mới thở phào nhẹ nhõm. Thực ra nhìn chung thì cậu khá hài lòng với nơi này. Năm nay cậu đã hai mươi tám tuổi, trước đây vì muốn kiếm nhiều tiền nên đã làm nhân viên kinh doanh. Tuy thu nhập cao nhưng phải thường xuyên tăng ca và uống rượu bia, khiến sức khỏe có phần giảm sút. Hơn nữa, dù có kiếm được nhiều tiền thì cậu cũng không thể theo kịp tốc độ tăng giá nhà đất ở các thành phố lớn. Sau đó, ông bà nội lại bị ốm, khiến cậu càng quyết tâm trở về quê hương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/yeu-duong-lam-cham-tien-do-trong-trot-cua-toi/chuong-1-ke-thua-mot-hon-dao.html.]
Giờ đây có được hòn đảo này, ông bà nội xem qua cũng rất thích, dự định sẽ sửa sang lại để về đây dưỡng già. Núi non, sông nước hữu tình, đồ ăn thức uống không bị ô nhiễm, biết đâu lại có thể sống thêm được vài chục năm nữa.
Luật sư thúc giục Sở Diệu nhanh chóng ký hợp đồng. Mặc dù Chu Diệu không hiểu sao ông cậu của mình lại có thể có khả năng lớn đến vậy, có thể ký hợp đồng thuê đảo trong thời gian dài như thế, đến khi cậu thừa kế vẫn còn hiệu lực tới tận một trăm năm. Tuy nhiên, nhìn biểu cảm của trưởng thôn và luật sư có vẻ rất bình thản, dường như không thấy có vấn đề gì.
Ký xong hợp đồng, trời cũng đã sập tối. Trưởng thôn Khang đề nghị Sở Diệu tạm thời về thôn ngủ một đêm, sáng mai ông ấy sẽ bảo cháu trai mình giúp chuyển đồ đạc tới đây. Nếu có thể, hãy tìm một con ch.ó con trong thôn để nuôi, cũng để làm bạn.
Sở Diệu không có ý kiến gì, đồng ý ngay.
Buổi tối, nhà trưởng thôn Khang dùng măng xuân hầm thịt muối, lại đồ thêm cơm gạo tẻ. Gạo cũng là do nhà tự trồng. Bình thường, họ trồng một ít lương thực, rau củ, nuôi thêm vài con gà, vịt, ngan, cả năm chẳng lo thiếu ăn. Thỉnh thoảng, họ lại vào núi hái nấm, đào măng đem ra ngoài bán, ít nhất cũng đủ trang trải chi tiêu trong một năm.
"Thực ra ở đây, non xanh nước biếc, ngày xưa còn có cả thần tiên xuất hiện, không thì sao lại gọi là thôn Đào Nguyên? Tiếc là nơi này quá hẻo lánh, xe lớn không vào được, mà làm đường thì lại tốn kém. Trước đây, người ta còn đánh bắt cá, phơi cá khô để bán nhưng bây giờ ai cũng thích ăn đồ tươi sống nên cũng chẳng bán được bao nhiêu tiền."
Có lẽ vì lâu lắm rồi trưởng thôn Khang mới gặp được người từ thôn khác đến, lại là người có năng lực từ thành phố, thêm vào đó có chút men rượu nên ông ấy không thể ngừng nói
"Các vị lãnh đạo cấp trên cũng muốn phát triển nơi này nhưng lại không có tiền. Người trẻ thì không muốn quay về làm ruộng. Không có người thì lấy đâu ra sản lượng, chỉ dựa vào mấy người già cả với trẻ con chúng tôi thì làm được gì cơ chứ. Mọi người đều là người có năng lực, có thể đến đây, chúng tôi nhìn thấy cũng vui mừng trong lòng."
Thím Mạn, vợ của trưởng thôn, cũng rơm rớm nước mắt. Nhà ông ấy có ba người con, một gái hai trai. Con gái đã lấy chồng xa, hai con trai thì đi làm ăn xa, dù có phải làm culi khuân vác ở công trường cũng kiếm được nhiều tiền hơn là ở nhà làm ruộng. Nhà còn mấy đứa nhỏ đang tuổi ăn học nên hai ông bà già cũng chẳng dám ăn tiêu gì, tiền kiếm được đều dành dụm cho con cái học hành, chỉ mong chúng nó học giỏi để thoát ly khỏi cái vùng núi non hiểm trở mà nghèo khó này, ra ngoài kia kiếm được công việc đàng hoàng.
Rượu là do trưởng thôn tự ủ, rượu cao lương cay nồng chảy xuống cổ họng khiến mặt Sở Diệu đỏ bừng.
Sở Diệu đến đây với mục tiêu phát triển lâu dài nên trước đó đã gửi một ít hàng hóa đến. Tuy nhiên, sáng sớm cậu phải dậy thật sớm, bắt chuyến xe nhỏ chạy băng băng ra thị trấn ngoài kia để lấy đồ. Hành lý cồng kềnh chất đầy nửa xe, rồi lại phải đợi đến chuyến xe buổi trưa mới có thể theo xe quay về thôn. Mỗi ngày chỉ có một chuyến xe duy nhất, sau khi bác tài về đến thôn sẽ phải lo việc đồng áng nhà mình. Người dân trong thôn muốn đi ra ngoài hoặc mua sắm gì cũng đều phải nhờ vào chuyến xe nhỏ này.
Đến khi Sở Diệu trở về, quả nhiên trưởng thôn đã tìm được hai chú chó con. Ông ấy nói đây là chó con của con ch.ó lớn chuyên đi trông coi núi rừng cho người đi hái thuốc. Một con màu vàng nâu, một con màu đen tuyền, vừa mập mạp vừa đáng yêu.
"Chúng nó đã cai sữa rồi đấy, tuy còn nhỏ nhưng đã có thể bắt chuột rồi. Mấy hôm nay, chú sẽ bảo thằng hai Thuận với cả cháu trai chú đến ở cùng cháu vào buổi tối cho đỡ buồn nhưng mà mấy hôm nữa là đến mùa vụ rồi, Lương Nhi phải đi học..."
Sở Diệu vội vàng đáp: "Chú Khang, không cần phải phiền phức vậy đâu ạ, trên đảo cũng có ai đâu mà cháu phải sợ. Đừng để Lương Nhi lỡ dở việc học. Nhưng mà nếu thằng bé có bài tập nào không hiểu thì cứ đến hỏi cháu, kiến thức của cháu cũng chưa đến nỗi trả lại thầy cô hết đâu ạ."
Trưởng thôn Khang cười đến nỗi nếp nhăn trên mặt đều xếp chồng lên nhau. Ông ấy giúp Sở Diệu chất hành lý lên thuyền, sau đó lại đưa thêm cho cậu không ít hạt giống rau, rồi nói: "Sau này nếu cháu muốn nuôi gà nuôi vịt thì cứ nói với chú. Chú sẽ đi tìm giúp cháu, đảm bảo con nào con nấy đều khỏe mạnh."
Chiếc thuyền nhỏ ì ạch chèo đến bờ bên kia, trưởng thôn Khang cùng em trai Khang Vĩnh Thuận và cháu trai Khang Đống Lương giúp Sở Diệu sắp xếp ổn thỏa mọi thứ. Sở Diệu ở trong căn nhà hai tầng mà trước đây Khang Vĩnh Thuận ở. Nói là hai tầng nhưng thực ra là hai tầng rưỡi.
Tầng một là phòng khách, nhà kho, nhà bếp, nhà vệ sinh cùng hai phòng ngủ. Tầng hai là bốn phòng ngủ và một nhà vệ sinh. Mặc dù đồ đạc đều rất đơn sơ nhưng nhà vệ sinh lại được lắp đặt bồn cầu xả nước, còn dùng rèm nhựa ngăn cách khu vực tắm, nhìn rất rộng rãi và sạch sẽ.
Lên trên nữa là một căn gác mái và một khoảng sân thượng rộng rãi. Trên sân thượng, có mấy tấm màn che đựng măng khô đang phơi nắng. Đây đều là do mấy hôm nay Khang Vĩnh Thuận ở đây dọn dẹp nhà cửa chờ Sở Diệu đến, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm nên đã tự mình đi đào măng xuân về phơi, giờ thì để lại hết cho Sở Diệu ăn.
Ngoài ra, nhà bếp ở tầng dưới có hai bếp lò hai ngăn đều được ốp gạch men. Còn có nửa chum gạo và nửa chum bột mì. Rau củ quả, trứng gà đều là hôm nay mua từ trong thôn mang ra. Trưởng thôn Khang còn đặc biệt cho thêm hai miếng thịt muối.
Sở Diệu đúng là cũng hơi sợ rắn, chồn nên không dám ở tầng một như Khang Vĩnh Thuận mà dọn dẹp gác mái để làm phòng ngủ. Tuy nói là gác mái nhưng căn nhà này xây dựng khá rộng rãi, gác mái cũng rộng hơn hai mươi mét vuông, kê một chiếc giường đôi nhỏ vẫn còn khá nhiều chỗ trống. Chỉ có điều trong phòng không có tủ quần áo lớn, chỉ có một cái giá treo quần áo bằng tre, có thể treo được một số bộ đồ thường mặc.
Có điện, có mạng, không phải tăng ca, không phải đối mặt với những vị sếp khó tính.
Sở Diệu cảm thấy đây chính là cuộc sống mà cậu hằng mơ ước.