13
Những lời của sếp Hứa trên sân thượng khiến tôi bàng hoàng rất lâu. Đó là một câu chuyện về tôi, nhưng tôi lại chưa từng hay biết.
Tôi định hôm sau sẽ đến tìm Chu Chấp để xin lỗi và bày tỏ lòng mình.
Nhưng không ngờ, ngày hôm sau, Chu Chấp lại đi công tác xa.
Không muốn làm phiền anh, tôi không nhắn tin mà chờ đến khi anh trở về rồi nói chuyện.
Ai ngờ, lần gặp lại đã là một tuần sau.
Tập đoàn Thiên Nhất đã gây tiếng vang lớn trong ngành thời trang nhờ vào dòng trang phục dành cho người cao tuổi.
Thiết kế của tôi, nhờ sự quảng bá của Thiên Nhất, đã nhận được phản hồi vô cùng tốt và đạt được thành công lớn.
Mãi về sau tôi mới biết, lý do Chu Chấp đích thân đi công tác là để tìm kiếm đối tác cho mẫu thiết kế của tôi.
Tôi gặp lại anh trong buổi tiệc ăn mừng. Rõ ràng chỉ xa nhau một tuần, vậy mà khi nhìn thấy anh, tôi lại có cảm giác như đã cách biệt cả một đời.
Anh mặc âu phục chỉnh tề, cầm ly rượu, lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện của những người bên cạnh.
Tôi nhìn anh, chợt nhận ra anh dường như lại đẹp trai hơn. Không ít phụ nữ trong buổi tiệc dán chặt ánh mắt vào anh.
Thật kỳ lạ, lúc không gặp thì nhớ nhung mãi, nhưng khi gặp rồi lại cảm thấy khó chịu trong lòng.
Không biết là đang giận dỗi chuyện gì nữa.
Suốt cả buổi tiệc, tôi và anh không nói với nhau câu nào, chỉ có ánh mắt chạm nhau mấy lần.
Tiệc tàn, tôi đứng ngoài cửa hứng gió cho tỉnh rượu.
Bên cạnh bỗng xuất hiện một người. Tôi quay lại, là Chu Chấp.
Tôi mỉm cười gọi anh: "Sếp Chu."
"Chúc mừng em." Giọng anh trầm thấp.
Lại một khoảng lặng ngắn.
Không biết có phải do hơi men hay không, tôi bất giác hỏi: "Tại sao nãy giờ anh không nói chuyện với em?"
Bàn tay đang choàng áo cho tôi của Chu Chấp khựng lại, ánh mắt né tránh: "Anh sợ em vẫn còn giận."
Rượu làm rối loạn suy nghĩ của tôi, khiến tôi buột miệng hỏi một câu không đầu không đuôi: "Chó của anh tại sao lại trộm đồ ăn của em?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/yeu-duong-hop-phap/chuong-5.html.]
yyalyw
Anh sững người, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: "Xin lỗi, là anh dạy nó làm vậy."
Chu Chấp nói xong, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Đôi mắt anh lộ rõ sự căng thẳng, như thể đang chờ đợi phán quyết của tôi.
Tôi bỗng bật cười, siết chặt chiếc áo anh vừa khoác lên người mình, khẽ gọi tên anh: "Chu Chấp."
"Ừm?"
"Chúng ta thử ở bên nhau đi?"
Chu Chấp không dám tin, đuôi mắt anh dần đỏ lên. Anh cẩn thận xác nhận lại:
"Anh lớn hơn em tám tuổi… Em, thực sự đồng ý sao?"
Tôi nhìn vào mắt anh, mỉm cười hỏi: "Anh đã nghe câu này bao giờ chưa?"
"Câu gì?"
"Đàn ông lớn tuổi mới biết cưng chiều người ta nhất."
Chu Chấp khàn giọng hỏi: "Ai nói vậy?"
Tôi đáp: "Mẹ em nói."
Chu Chấp nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng: "Dì nói đúng quá."
14
Ba tháng sau khi xác định quan hệ, tôi và Chu Chấp kết hôn.
Không còn cách nào khác, người đàn ông này quá tốt với tôi, tôi không muốn bỏ lỡ anh.
Ngày cưới, vì quá mệt mỏi nên tôi không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Khi tỉnh dậy, trời đã nửa đêm.
Chu Chấp ôm tôi trong lòng, ngủ rất yên tĩnh bên cạnh tôi.
Gương mặt anh không còn vẻ nghiêm nghị thường ngày. Khi buông lỏng sự phòng bị, trông anh ngoan ngoãn vô cùng, giống như một chú chó lớn thích quấn quýt.
Anh ôm tôi, miệng lẩm bẩm nói mớ.
Tôi ghé sát lại nghe, không nhịn được mà bật cười.
Chu Chấp đang nói: "Tốt quá rồi, cuối cùng cũng hợp pháp rồi."