Xuyên Vào Tiểu Thuyết Kinh Dị Làm Nông - Chương 8: Tả Ức nói 'Phải biết tôn trọng người đã khuất'
Cập nhật lúc: 2026-03-16 09:41:57
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tìm... tìm c.h.ế.t á?”
Cả chú hai Trần lạnh toát, cánh tay ôm con trai tự chủ mà siết chặt, mà thằng bé cũng chỉ rầm rì mấy tiếng như mèo kêu im lặng, ho he gì nữa.
“Nguyên Nguyên, Nguyên Nguyên của bố.” Chú hai Trần tiếng con trai thì vội vàng thả nhẹ tay, cúi xuống vỗ về thằng bé.
Ấy mà đứa nhỏ vẫn trả lời, chỉ cọ cọ chú làm nũng, tỏ vẻ rời xa.
Tim chú hai Trần mềm nhũn. Chú ôm con trai như ôm một món báu vật dễ vỡ, vội đặt thằng bé giường lấy cái chăn nhỏ đắp lên cho nó.
“Chúng đến phòng sách chuyện nhé?” Chú hai Trần Tổ Thanh, thì thầm hỏi.
Tổ Thanh gật đầu.
Hai chú cháu và Tả Ức khỏi phòng thấy thím hai Trần về phía họ, vẻ mặt chẳng gì cho cam.
Tổ Thanh chào một tiếng.
Thím hai Trần nghiêm mặt gật đầu, ngang qua Tổ Thanh, kéo chú hai Trần đang cẩn thận đóng cửa phòng ban công ngoài phòng khách.
Không chú hai Trần gì mà chọc cho thím hai vốn bực bội trong càng khó chịu hơn. Cũng may thím còn trong nhà vẫn ngoài nên mới xảy cãi vã.
Mẹ Viên mời Tổ Thanh và Tả Ức uống .
Tổ Thanh mỉm gật đầu, còn Tả Ức thì hết chén về phía vợ chồng nhà họ Trần đang to nhỏ gì đó ở bên ngoài.
Anh nghiêng đầu sang, với Tổ Thanh: “Hình như Thím hai Trần thích chúng đến đây, chuyện dễ xử lý .”
“Không dễ cũng làm.” Tổ Thanh thôi , nghiêm túc Tả Ức: “Tôi là thủ thôn của thôn Bình Sơn, gia đình chú hai Trần thuộc về phạm vi thôn Bình Sơn, nhất định bảo vệ bọn họ.”
Tả Ức vẫn luôn cảm chuyện thủ thôn bảo hộ một vùng mặt mà cũng mặt .
Anh nhớ ông Ức kể một chuyện.
'Trước đây chú Tổ từng giúp một gia đình trong thôn chiêu hồn đứa con, thế nhưng thành phố của đứa bé để chú Tổ hỗ trợ, nằng nặc đòi đưa nó đến bệnh viện lớn hơn để kiểm tra. Bà tin là kiểm tra kết quả gì.
Chú Tổ cực kỳ kiên trì, rõ khi chiêu hồn thì đứa trẻ sẽ nữa. ông ăn vụng về nên đứa trẻ mắng cho một trận té tát. Mọi thấy liền khuyên chú Tổ đừng quan tâm đến chuyện nhà họ nữa, nhưng chú Tổ vẫn kiên trì như .
Ai ngờ, đứa trẻ ôm con rời khỏi thôn lúc nửa đêm, qua mấy tháng mới trở về.
Lúc đó bà gầy đến còn hình , mà đứa bé cũng .
Ngay khi trong thôn và nhà chồng đay nghiến bà lẽ nên để cho chú Tổ chiêu hồn mới đúng, đàn bà trút tất cả thù hận lên chú Tổ, nếu như đối phương quyết tâm ngăn cản thì khi đứa bé vẫn còn sống.
Không lâu , đàn bà tới cửa nhà chú Tổ uống t.h.u.ố.c trừ sâu, đưa đến bệnh viện nhưng cứu . Từ đó về , chú Tổ càng ít .'
“Cậu bảo vệ , chắc gì bảo vệ.” Tả Ức gương mặt trắng nõn của Tổ Thanh, tự nhiên cảm thấy đối phương cứ ngốc nghếch thế nào , bèn nghiến răng như .
Tổ Thanh đối diện ánh mắt đầy lửa giận của , chợt rộ lên: “Tôi đang lo lắng và điều gì. Tôi giống sư phụ , việc bảo vệ bọn họ và việc bọn họ bảo vệ là hai chuyện khác hẳn .”
“Ý là gì?” Tả Ức nhíu mày, nghiêng về phía .
Thấy bày bộ dạng chuyện riêng, Tổ Thanh đặt nắm tay bên môi khụ một tiếng, giọng đượm ý : “Thiện thiện báo, ác ác báo. Nếu nên bảo vệ là hạng đại gian đại ác, sẽ khiến bọn họ tự ăn quả đắng. Việc hôm nay cũng , bảo vệ là Nguyên Nguyên, liên quan gì đến của thằng bé.”
“ nó ngăn cản , c.h.ử.i bới , cho giúp đỡ thì làm gì chứ?” Tả Ức hỏi .
Tổ Thanh thả tay xuống, khóe miệng cong lên, đưa môi ghé sát tai Tả Ức: “Anh quá coi thường bản lĩnh của đấy.”
Cậu sư phụ mà nén giận, để chính chịu oan ức chứ làm khác khó xử.
Hơi ấm từ vành tai truyền đến khiến Tả Ức nóng lên, đó khẽ rùng . Anh lập tức thẳng , mặt mày lạnh te nhưng hai lỗ tai đỏ bừng.
Bên , thím hai Trần giằng mạnh, hất tay chú hai Trần , nổi giận đùng đùng bước phòng của Nguyên Nguyên.
Mẹ Viên thấy thì vội vàng kéo chú hai Trần mặt mày âm trầm : “Con cũng giờ nó bao giờ tin mấy cái mà. Ai cũng lo lắng cho Nguyên Nguyên cả, đều mong Nguyên Nguyên mau khoẻ . Không bằng chúng chuẩn cả hai phía , và con bé đưa Nguyên Nguyên đến bệnh viện trong thành phố kiểm tra thử, còn mấy đứa ở bên làm đồng tử.”
“Mẹ, vấn đề ở chỗ bây giờ làm đồng t.ử cũng giải quyết .” Chú hai Trần kìm chế cảm xúc, cúi đầu đối phương: “Tổ Thanh để Nguyên Nguyên nhà làm kẻ c.h.ế.t .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-kinh-di-lam-nong/chuong-8-ta-uc-noi-phai-biet-ton-trong-nguoi-da-khuat.html.]
“Sao… cơ?” Mẹ Viên lời dọa mất hồn mất vía: “Chuyện … thế?”
Tổ Thanh dậy tới chỗ hai : “Trên cổ Nguyên Nguyên khí đen dày đặc quấn quanh, đó là do lấy ngày sinh tháng đẻ của thằng bé đóng lưng hình nộm rơm, dùng dây thừng chu sa buộc cổ hình nộm đó.”
“Thời gian càng lâu, thừng chu sa sẽ càng siết càng chặt, Nguyên Nguyên cũng càng ngày càng khó chịu. Lúc Nguyên Nguyên bao giờ với là cổ của bé thoải mái, hoặc bình thường ho khan, cảm thấy khó thở, thường xuyên sờ lên cổ của ?”
Thím hai Trần vốn đang dỏng tai tiếng chuyện ở phòng khách lập tức nhớ tới phản ứng khác lạ của Nguyên Nguyên từ nửa tháng . Lúc đó, con trai đang chơi xếp gỗ thì đột nhiên phòng khách, kéo vạt áo của thím , dùng ngón tay chỉ cổ họng .
“Mẹ ơi, đau ở đây .”
Hay Nguyên Nguyên đang uống nước thì bỗng nhiên ném cốc , đập bàn kêu ầm ĩ: “ Mẹ ơi, con ... con … phù phù phù.”
Lúc đó thím chỉ cho rằng con nhỏ cố tình phá phách nên cũng để ý lắm. Sau đó Nguyên Nguyên còn tự bóp cổ , giống như bên trong thứ gì đó.
“Mẹ ơi, con khó chịu.” Khi Nguyên Nguyên còn sức nữa, thằng bé kéo tay thím sờ lên cổ và như thế. Vậy mà thím nghĩ là con đang khát nước.
Hồi tưởng của thím hai Trần nhanh chóng tiếng chuyện trong phòng khách cắt ngang.
“Có... đấy.” Mẹ Viên ở nhà trông cháu, tất nhiên rõ tình hình.
Vợ chồng chú hai Trần hai con. Con gái lớn học cấp ba tại trú ở trường, nghỉ hè thì học thêm ở ngoài nên chỉ đến lúc nghỉ đông mới về nhà. Đứa con út nhỏ như , tất nhiên là cực kỳ dính .
“Bình thường thằng bé làm thế .” Mẹ Viên đỏ mắt, chìa tay nhéo nhéo chỗ hầu kết cổ : “Kiểu như làm thì nó sẽ thoải mái hơn.”
Chú hai Trần cũng nhớ điểm khác thường của Nguyên Nguyên mấy hôm nay. Ban đầu chú cảm thấy chắc là do con nít xem ti vi học mấy cái linh tinh, giờ nghĩ mới Nguyên Nguyên cảm thấy khó chịu, còn quá nhỏ nên cách biểu đạt.
Vừa nghĩ tới chuyện thì ngay mí mắt mà Nguyên Nguyên chịu khổ nhiều như , bản còn chẳng hề gì, trong lòng chú hai Trần liền tràn đầy tự trách và căm hận: “Rốt cuộc là ai làm chuyện thất đức với Nguyên Nguyên chứ!”
“Ban nãy cháu , để Nguyên Nguyên làm kẻ c.h.ế.t . Nhắm đứa trẻ nhỏ như thì điều kiện tiên quyết là huyết thống.” Tổ Thanh tiếp tục lời :
“Cho nên xin nhất định tra rõ, trong họ hàng nhà ai con cái lớn bằng Nguyên Nguyên bệnh nặng .”
Mẹ Viên ngã ghế sô pha.
Thím hai Trần lập tức chạy từ trong phòng , chòng chọc Tổ Thanh:
“Thím tin mấy chuyện nhưng cháu là đồ của chú Tổ. Chú hai cháu cũng từng kể nhiều chuyện về sư phụ cháu. Cháu thể thề là tất cả những gì cháu là thật ? Thím hy vọng cháu thể dùng sư phụ của để thề!”
“A Vân!”
Chú hai Trần địa vị của chú Tổ trong lòng Tổ Thanh, nếu mấy lời của thím hai Trần động chạm đến Tổ Thanh, chú dám nghĩ đến hậu quả.
Dù …
Chú hai Trần về phía Tổ Thanh, dù thì tính tình Tổ Thanh cũng giống như chú Tổ.
Đến tận bây giờ chú vẫn còn nhớ lúc c.h.ử.i xéo chú Tổ một câu, nếu hôm chú Tổ can ngăn Tổ thanh thì tay của tàn phế luôn .
Tổ Thanh còn gì, Tả Ức bên cạnh nhịn mà lên tiếng: “Cháu chứ thím hai Trần. Thím há mồm bắt em của cháu thề, thế còn thím thì ? Thím dám dùng mạng của Nguyên Nguyên để thề ?”
“Thím…”
Thím hai Trần c.ắ.n răng, đương nhiên làm .
Cũng dám.
Thấy , Tả Ức châm chọc: “Nguyên Nguyên địa vị thế nào trong lòng thím thì địa vị chú Tổ trong lòng em cháu cũng nặng như . Có thể để treo quan trọng của bên miệng để thề ạ? Thím làm giáo viên mà tôn trọng khuất ?”
Mặt mày thím hai Trần tái nhợt.
Thật thím lời của Tổ Thanh dọa sợ, cộng thêm đúng là gần đây Nguyên Nguyên vài động tác quái dị như lời .
chung quy vẫn là theo chủ nghĩa duy vật, tình nguyện tin tưởng khoa học cũng tin mấy cái huyền học .
Mà vấn đề là lúc trong đầu thím chỉ huyền học.