Xuyên Vào Tiểu Thuyết Kinh Dị Làm Nông - Chương 4: Tả Ức hỏi 'Kê Trảo Sát là gì?'

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:01:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 4: Tả Ức hỏi 'Kê Trảo Sát là gì?'

Tổ Thanh vươn tay kéo tay trái bố Văn Văn lên, dùng ba phần sức lực cũng thể bẻ ngón tay cuộn thành trảo .

Đối với Tổ Thanh mà , ba phần lực nhiều lắm, nhưng nếu đặt ba phần lực của lên hoặc vật thể khác là mười phần lực của .

Tổ Thanh thả tay bố Văn Văn , xoay về phía đám Văn Văn: "Đây là Kê Trảo Sát."

Văn Văn còn đang ngơ ngác thì mấy em nhà họ Văn đều tái mặt .

Bác cả Văn sang Văn Văn, trầm giọng hỏi: "Bao lâu bố cháu  bày đồ cúng thắp hương?"

"Cháu… mấy hôm nay cháu bận quá, để ý ạ." Văn Văn cau mày suy nghĩ: " cháu nhớ rõ mùng một tháng bác hai sang nhắc bố cháu. Chờ bác hai , bố cháu uống rượu xem tivi, đến 11 rưỡi về phòng luôn. Hôm cháu ngủ muộn nên cháu nhớ là bố  làm."

Về phần Văn Văn, cô vốn tin mấy thứ , hơn nữa chuyện cúng tổ tiên vẫn luôn do bố làm nên cô cũng cần bận tâm bao giờ.

Bác cả Văn ngoắt sang bác hai Văn, vẻ mặt bác hai Văn cũng khó xem, thấy cả và mấy em trai qua thì tái mặt : "Em sợ thằng sáu quên nên mới cố ý đến nhắc!"

Kết quả vẫn là một chuyến tay , thế bác thà ở trông chừng đến khi nào em trai cúng xong mới !

"Khụ khụ, Kê Trảo Sát là gì?"

Thấy nhà họ Văn chú ý tới bọn họ, Tả Ức tò mò ghé sát bên tai Tổ Thanh hỏi nhỏ.

Tổ Thanh lặng lẽ dịch sang bên cạnh nửa bước, kéo giãn cách: "Là một loại nguyền rủa. Người trúng sát ban đầu sẽ cảm thấy miệng lưỡi vô vị, tay chân cứng đờ, mặt vàng vọt."

"Để càng lâu ngày, tay chân sẽ mất sức lực, cuộn thành vuốt gà, đó cứng còng bất động, mặt và cũng chuyển từ màu vàng sang màu xanh lá. Mà trúng sát chỉ cảm thấy tay chân kỳ quái thôi, cảm giác gì khác."

Tả Ức mà ngạc nhiên, ngờ mấy bác Văn bên bắt đầu tranh cãi. Cũng tính là tranh cãi, hẳn là đang mắng một trong đó.

"Chú cũng quên hả?" Bác cả Văn bực đến mức đ.á.n.h cho bác năm Văn một trận!

Bác năm Văn là đàn ông độc , một bó tuổi vẫn kết hôn. Bác đau khổ luống cuống: "Quên đúng một ngày hôm thôi. Tại em mệt quá, về tới nhà lăn ngủ li bì, còn ăn cơm chiều. Ai… ai thật sự loại nguyền rủa chứ…"

"Chú còn biện minh ?" Bác hai Văn cũng mắng.

Lúc Văn Văn cũng hiểu , cô bác cả Văn: "Nghĩa là đều do bố cháu cúng tổ tiên nên mới… thành quái dị thế ạ?"

"Tôi cảm thấy chỉ một thôi , thể là thật lâu mới bày đồ cúng một ." Tổ Thanh .

Mà bên , Tả Ức trợn tròn hai mắt: "Cái đ.ệ.c.h. Tôi cũng lời ông nội bày đồ cúng thắp hương mùng một và mười lăm hàng tháng. Bao nhiêu năm cũng ? Không nhỉ?"

Câu cuối cùng về phía Tổ Thanh xin lời khẳng định.

Tổ Thanh : "Đừng lo, chắc vị tổ tông nào đó nhà họ Văn dặn dò con cháu lúc lâm chung, rằng mỗi mùng một, mười lăm hàng tháng thắp hương cung phụng tổ tiên họ Văn, nếu sẽ dạy bọn họ làm . Cháu đúng chứ ạ?"

Mấy bác cả Văn đưa mắt , đó bác cả Văn tiến lên gật đầu: " là như , dù là những ngày tháng gian khổ nhất thì ông cha các bác đều làm theo. Còn mấy em các bác dặn dò chuyện từ nhỏ, thường xuyên xem lớn trong nhà thắp hương bày đồ cúng nên dù ở riêng cũng nên làm như thế nào."

"Nhắc tới chuyện thì đúng là thể trách chú sáu hẳn." Bác ba Văn thở dài, về phía bố Văn Văn kỳ quái giường: "Bố  các bác đông con quá, cuộc sống những năm khó khăn chứ, ăn còn đủ no chi nuôi trẻ con. Vì chú sáu thể sống khấm khá hơn, bố  tặng chú cho ngoài nuôi."

"Chờ cuộc sống khá hơn , bên cũng con ruột của , chú sáu trả về nhà các bác. Khi đó chú hơn 10 tuổi, giống các bác thấm nhuần việc cung phụng tổ tiên từ nhỏ. chú năm thì khác. Sao cả chú cũng quên hả!"

" đấy. Chú bao nhiêu tuổi mà còn quên?"

"Nhìn chú sáu , xem chú giải quyết thế nào bây giờ!"

Kể xong, mấy bắt đầu quở trách bác năm Văn đang tái mặt bên .

"Em sai , em sai thật ." Bác năm Văn mặt trắng như tờ giấy.

"Tổ , thế… bố thể bình phục như thường ạ?"

Sau khi tiêu hóa lý do kỳ quái , Văn Văn khẩn trương hỏi Tổ Thanh.

"Không khó." Tổ Thanh : "Kê Trảo Sát là một loại nguyền rủa nhẹ thôi, dù làm gì thì một tháng nữa chú cũng khôi phục bình thường. nếu còn quên bày đồ cúng thì thời gian khôi phục sẽ kéo dài nguyền rủa gấp đôi."

Nói cách khác, trạng thái của bố Văn Văn vốn chỉ kéo dài một tháng, thứ hai vi phạm sẽ là hai tháng, cứ thế nhân lên.

"Trông chú thế chắc ăn uống nhỉ? Người bình thường thể nhịn một tháng ăn uống ?" Tả Ức vẻ mặt cổ quái, cũng cảm thấy chuyện khó.

Người nhà họ Văn trắng mặt.

"Bác… bác chỉ các cụ nhà bác bất kính với tổ tiên sẽ phạt. bác hỏi kỹ lắm, ai phạt mà c.h.ế.t cả!" Bác cả Văn nuốt nước miếng.

Hồi nhỏ bác cũng tò mò, quấn lấy lớn trong nhà hỏi thăm, chỉ nhớ kỹ quy củ mùng một mười lăm, bằng sẽ tổ tiên trừng phạt nặng.

"Vậy chứng tỏ lúc ai dám quên quy định nhà họ Văn, nhưng chú sáu Văn tin là thật." Tổ Thanh khiến Văn Văn mềm nhũn ngã xuống đất, vài cô em họ chạy đến đỡ cô dậy.

"Một tháng…"

Răng Văn Văn run lập cập, nước mắt chảy ròng: "Bố thể chịu một tháng chứ?"

Thật nếu bố Văn Văn cứ thế thì thể truyền dịch dinh dưỡng, vấn đề là đưa đến bệnh viện sẽ gây nên sóng gió cỡ nào,Văn Văn dám đ.á.n.h cuộc.

"Tôi việc khó mà, cần sợ." Tổ Thanh dịu giọng , lập tức cả về phía .

Tổ Thanh mỉm : "Cháu cần một con dao, hai bát m.á.u gà, cũng cần bày bàn thờ theo quy định của nhà các bác."

Mấy bác cả Văn lập tức lấy tinh thần, nhanh chóng làm theo.

Văn Văn thấy hy vọng, suýt thì quỳ gối mặt Tổ Thanh cảm ơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-kinh-di-lam-nong/chuong-4-ta-uc-hoi-ke-trao-sat-la-gi.html.]

Tả Ức Tổ Thanh chi là phức tạp.

Sau khi chuẩn đầy đủ, các bác nhà họ Văn đuổi bọn trẻ ngoài, ngoại trừ lớn trong nhà thì cũng chỉ Văn Văn là đời con cháu.

"Tôi cần lấy m.á.u của cô." Tổ Thanh cầm d.a.o chặt thịt về phía Văn Văn.

Thật bất đắc dĩ, d.a.o khủng bố quá, thế rõ ràng lấy con d.a.o nhỏ gọt hoa quả là .

Văn Văn hít một thật sâu, đó tới mặt Tổ Thanh, chìa tay của .

"Muốn giải sát Kê Trảo Sát, chất dẫn quan trọng nhất là m.á.u của thích ruột thịt."

Văn Văn chỉ cảm thấy ngón tay nhói lên, m.á.u nhỏ thẳng xuống bát m.á.u gà . Cô mím môi, Tổ Thanh tiếp 6 giọt m.á.u đổi sang bát khác.

Tổng cộng 12 giọt m.á.u.

Vết thương ngón tay nhỏ, theo lý thuyết thì m.á.u sẽ nhỏ giọt nhanh và nhiều như thế.

Tả Ức lẳng lặng hết thảy.

Mà Văn Văn thu tay cũng phát hiện tay chảy m.á.u nữa, nặn cũng . Cô khỏi kinh ngạc về phía Tổ Thanh đang cúi đầu cầm bát m.á.u gà.

Tổ Thanh dùng bút lông bọn họ chuẩn , chấm m.á.u trong bát , lượt vẽ chú văn lên hai tay, hai chân của bố Văn Văn, chú thoạt xa xưa mà thần bí.

"Nâng chú sang quỳ gối bên ."

Mấy bác cả Văn vội vàng theo, mạnh mẽ ấn bố Văn Văn quỳ xuống đất, hướng mặt bố Văn Văn về phía bàn thờ. Trên bàn thờ đốt nến, tiền giấy mới hóa thành tro tản mùi trầm thoang thoảng.

"Cô giúp bố dập đầu , đến khi nào nến tắt mới ngừng."

Văn Văn ngọn nến đang cháy vượng, cũng thấy nửa tiếng đồng hồ mới cháy hết ?

Mà khi gương mặt xanh lè của bố rơi mắt, Văn Văn lập tức lên tinh thần, quỳ gối cạnh bố , đỡ cánh tay cứng rắn dẫn bố dập đầu với bàn thờ.

"Lòng thành kính, mất tập trung."

Tổ Thanh thấy Văn Văn phân thần định cơ thể bố thì lên tiếng nhắc.

"Văn Văn, cháu chịu khó một chút." Bác cả Văn vội vàng .

Văn Văn gật đầu, sửa sang nét mặt một phen, nghiêm trang dập đầu.

Dù gì bố Văn Văn cũng là một đàn ông cao lớn thô kệch, mới 5 phút đồng hồ mà Văn Văn toát mồ hôi đầy đầu, thậm chí tay và eo đều tê mỏi, đau đớn thôi. vẫn nhớ kỹ lời Tổ Thanh, dám phân thần xem khi nào nến tắt.

Mãi cho đến khi Văn Văn cảm thấy sắp chịu nổi nữa mới Tổ Thanh gọi dừng, mấy bác cả Văn vội vàng tiến lên đỡ hai bố con họ.

Văn Văn mệt đến mức ứa mồ hôi lạnh, bấy giờ mới ngước lên bàn thờ, kết quả thấy nến vẫn dài như lúc quỳ xuống, trông như đổi chút nào, nhưng nến thật sự tắt.

"Cháu quỳ bao lâu ạ?"

Văn Văn nắm c.h.ặ.t t.a.y bác hai , run giọng hỏi.

Bác hai Văn đương nhiên hiểu ý của cô, cũng nến : "20 phút. Văn Văn, nhất định nhớ rõ quy định cúng tế nhà họ Văn chúng ."

"Nến tắt chứng minh tổ tiên hạ sát cho bố cô tha thứ cho chú , nhưng nếu sai nữa sẽ bồi thường. Nào, qua đây ký tên."

Tổ Thanh cầm một tờ khế ước dùng m.á.u loãng đưa cho Văn Văn, ý bảo cô ký tên . Văn Văn xem thử, ý tứ đại khái là bọn họ sai lầm , mỗi mùng một mười lăm đều sẽ nhớ thắp hương bày đồ cúng, bày tỏ sự hối cải của bọn họ. Từ năm bắt đầu, mỗi mùng một và mười lăm hàng tháng tuyệt đối sẽ quên nữa.

Bác cả Văn dựa theo yêu cầu của Tổ Thanh, dính m.á.u lên trán bố Văn Văn ấn đầu em út lên tờ giấy. Trên giấy vàng lập tức nhiều một dấu trán đỏ.

Tiếp theo, Văn Văn ném khế ước chậu than, rõ ràng trong chậu than còn đốm lửa, nhưng khi giấy vàng rơi xuống cháy bùng lên.

Ban ngày ban mặt, ai nấy đều rùng .

Mà đúng lúc , bố Văn Văn đặt lên giường chợt nhúc nhích hai chân, đó tay chân cuộn quái dị chậm rãi duỗi .

Cùng với động tác , chú văn tay chân chú cũng biến mất thấy. Đồng thời, màu xanh cũng từ từ khôi phục màu da cũ.

"Bố ơi!"

Văn Văn nghẹn ngào nhào qua, bố Văn Văn suy yếu vô cùng, khi đáp một tiếng thì mở mắt tiếp tục mê man.

"Không cần lo , chung là là cơ thể rỗng quá thôi. Cho chú ăn ít cháo, vài ngày là ." 

Tổ Thanh xong, bác năm Văn ré lên quỳ xuống mặt : "Tổ ! Cứu bác với!"

Giờ bác năm Văn đang hối hận lắm. Ngày đó lẽ bỏ ngủ cũng hầu hạ tổ tiên cho mới !

Mấy bác cả Văn cũng về phía Tổ Thanh.

Tổ Thanh đỡ bác năm Văn dậy: "Hôm đó bác cố ý quên, cần sợ. Lần bày đồ cúng nhớ bù thêm chút cúng phẩm, hương tiền là ạ."

Nhà họ Văn đều thở phào một , bác năm Văn đỏ vành mắt, tổ tiên vẫn lý lắm.

Bởi vì nhà Văn Văn bày bừa loạn, bác cả Văn liền mời Tổ Thanh và Tả Ức đến nhà nghỉ tạm. Còn bố Văn Văn khi ăn cháo con gái bón cho thì trông khá hơn nhiều.

Lúc ăn cơm ở nhà bác cả Văn, Tả Ức nhỏ giọng thì thầm với Tổ Thanh: "Cơm trưa ăn ở nhà , đổi thành tối nay nhé?"

Tác giả suy nghĩ của :

Vị tổ tiên nào đó nhà họ Văn: Ranh con mất nết, ông ngoi lên hù c.h.ế.t mi!

 

Loading...