[ Xuyên thư ] Sau Khi Cứu Nhầm Phản Diện Hung Ác Nham Hiểm - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 15:56:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

So với lúc còn kiêu ngạo hống hách, giờ đây mấy tên côn đồ đều cụp đuôi, dám hé răng.

Đặc biệt là khi cảnh sát sẽ thông báo cho phụ và trường học, sắc mặt bọn chúng trắng bệch , như rút hết máu.

Mẹ kiếp, rốt cuộc là ai báo cảnh sát?

Còn báo đúng lúc đến thế, tóm tại trận, chối cũng !

Trong khi ai nấy đều rũ rượi, tên lông vàng nghiến răng nghiến lợi, giận đến run .

Ánh mắt gã đầy oán hận về phía Diệp Thầm đang chuyện với cảnh sát, cố ý dùng ánh mắt đầy uy h.i.ế.p để khiến Diệp Thầm cảm nhận cảnh cáo của : Đừng mà nhiều lời, nếu sẽ sẽ khiến mày lãnh đủ.

Chỉ tiếc là, từ đầu đến cuối, Diệp Thầm từng liếc lấy một cái.

Ngược , cảnh sát đang đối diện Diệp Thầm chú ý đến ánh đó.

Anh cau mày, bước chân dịch tới chắn tầm mắt của lông vàng, nghiêm khắc :

“Nhìn cái gì mà ? Lúc mà còn uy h.i.ế.p bạn học nữa hả?”

“Giờ là thời kỳ nghiêm trị bạo lực học đường, còn là chuyện giáo d.ụ.c nhẹ nhàng cho qua nữa . Mấy tự lo liệu .”

Lời dứt, mấy tên đàn em phía mặt mày càng trắng bệch.

Diệp Thầm thấy, ngẩng đầu qua, nhưng nhanh liền dời mắt.

“Em .” Hắn trả lời câu hỏi lúc của viên cảnh sát.

Giọng điệu lạnh nhạt, giống trải qua một trận bạo lực học đường. “Bây giờ em thể về ?”

“Không .”

Lần là viên cảnh sát chuyện với lông vàng lúc trả lời.

Anh bước đến gần Diệp Thầm: “Phải lấy lời khai xong mới thể về . Em...”

Nói đến nửa chừng, ánh mắt cảnh sát rơi những vết thương bầm tím mặt Diệp Thầm, câu từ khựng : “… Em đến bệnh viện kiểm tra ?”

“Không cần.” Diệp Thầm cụp mi mắt.

Giọng đều đều: “Vậy thôi.”

 

-

Hai mươi phút , tại đồn cảnh sát.

Sau khi lấy lời khai, mấy tên côn đồ mặt mày u ám, miễn cưỡng báo điện thoại của phụ . Chỉ Diệp Thầm là lặng lẽ một bên.

Diệp Thầm trai, nhưng khí chất cực kỳ mờ nhạt.

Hắn giống như một tàng hình, trong một góc khuất, chẳng ai để ý tới.

Mà bản Diệp Thầm dường như cũng quen với sự vô hình đó.

Gương mặt lạnh lẽo chút biểu cảm, dù lưng vẫn đau nhức do đánh, vẫn im như lúc mới đến, ngay cả ngón tay cũng động đậy.

Hắn trông như đang thất thần, nhưng như đang trầm mặc.

Cho đến khi một ly nước bất ngờ đưa tới mặt.

Ánh mắt Diệp Thầm ngưng .

Cặp đồng t.ử đen như mực gợn lên một tia sóng nhỏ, ngẩng đầu.

“Uống chút nước , bạn học.” Người mặt là một nữ cảnh sát.

Cô mỉm thiện: “Em dọa sợ ?”

Diệp Thầm gì.

Hắn nhận lấy ly nước, hai tay nâng lên.

Nhiệt độ ấm áp từ chiếc ly giấy truyền lòng bàn tay.

Ấm áp, khô ráo.

“Cảm ơn.” Hắn .

“Không cần khách sáo.” Nữ cảnh dịu dàng thở dài một .

Đồn cảnh sát gần trường học nên xử lý ít vụ bạo lực học đường.

Những nạn nhân như Diệp Thầm, họ gặp qua nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thu-sau-khi-cuu-nham-phan-dien-hung-ac-nham-hiem/chuong-4.html.]

Trầm lặng, hướng nội, ít , luôn một gánh chịu.

Nguyên nhân phía những đứa trẻ , cô đại khái cũng đoán .

Không bắt nạt bao lâu Cô lắc đầu thở dài.

Vừa đúng lúc đồng nghiệp gọi , cô chuẩn rời thì Diệp Thầm bất ngờ cất tiếng:

“Xin , em thể hỏi một chuyện ?”

“Hửm?” Nữ cảnh khựng .

đầu : “Chuyện gì?”

“Có báo cảnh sát nên các mới đến ?” Giọng Diệp Thầm giống hệt con .

Thanh sạch, lãnh đạm, hề chút cảm xúc d.a.o động.

.” Trả lời là một giọng nam khác.

báo dùng điện thoại công cộng.”

Ngụ ý là: Họ cũng báo cảnh sát là ai.

Diệp Thầm về phía .

Người vặn ngay mặt , lông mày rậm và sắc: “Bạn học, bọn gọi cho nhà em.”

“Vâng.” Diệp Thầm hề ngạc nhiên.

Hắn đặt ly nước xuống bàn, giọng nhẹ bẫng: “Ba em bận, chắc sẽ máy.”

Cảnh sát: “…”

“Vậy còn em thì ?”

“Đơn .” Chỉ hai chữ, phát từ đôi môi mỏng .

Đối phương im lặng.

Một lúc lâu , mới hỏi tiếp: “Vậy... Có ai thể đến đón em ?”

Diệp Thầm suy nghĩ vài giây, một điện thoại.

Không lâu , gọi đến.

Một đàn ông trung niên chừng 50 tuổi. Sau khi chào hỏi Diệp Thầm liền về phía cảnh sát tìm hiểu tình hình.

Nghe xong, nét mặt ông kinh ngạc, mãi mới hồn .

ông gì thêm, khi ký giấy tờ liền dẫn Diệp Thầm rời khỏi đồn cảnh sát.

“Thiếu gia…” Ông lên tiếng, vẻ mặt phần do dự.

Người chính là quản gia nhà họ Diệp, phục vụ cho gia đình nhiều năm.

“Thiếu gia, chuyện ... cần báo cho ?” Quản gia từng nghĩ Diệp Thầm gặp chuyện bạo lực học đường như .

Khi nhận điện thoại, ông còn tưởng là nhầm.

Cho đến khi thấy vết bầm tím rõ ràng mặt Diệp Thầm, rõ ràng lúc sáng khỏi nhà vẫn còn lành lặn.

Ông buộc chấp nhận sự thật.

“Hoặc là... thiếu gia xử lý bọn học sinh thế nào?”

“Không cần.” Diệp Thầm lạnh nhạt cắt ngang.

Quản gia ngẩn : “Vậy… cũng với ?”

“Không cần.” Diệp Thầm vẫn bình tĩnh đáp.

Quản gia thoáng hoang mang.

Ông theo bóng lưng thiếu niên đang bước xuống bậc thang, mãi vẫn nhúc nhích.

Cho đến khi Diệp Thầm nữa lên tiếng: “Chuyện cần xử lý. Ông đừng làm gì cả.”

Lúc , ánh mắt về phía quản gia.

Đôi mắt đen sâu như sương mù bao phủ, thể rõ cảm xúc bên trong.

Quản gia giật trong vài giây mới hồn, vội vàng làm theo.

Ông vài bước, mở cửa xe cho Diệp Thầm.

Diệp Thầm lên xe, ném ba lô vai lên ghế dựa.

Loading...