Xuyên thành trợ lý của tổng tài vạn nhân mê - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:40:12
Lượt xem: 392

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

08

 

Nhìn Thi Dữ Tuân, ánh mắt sắc bén của Diêu Chinh dần trở nên nóng rực.

 

Hai đối diện - một bên như đao quang kiếm ảnh, một bên cuồn cuộn ái dục.

Tôi cạnh mà tim đập thình thịch.

 

Cuối cùng Diêu Chinh là xuống nước , khẽ :

 

“Thi tổng nghiêm túc thế làm gì, chỉ kiểm tra độ trung thành của cấp thôi.”

 

Dừng một chút, đổi giọng:

 

với năng lực của tiểu Trình, tìm một công việc lương hơn thật sự dễ như trở bàn tay. Hôm nay thể dứt khoát từ chối , chắc sẽ động lòng với khác. Thi tổng nên sớm tính toán , tốn bao tâm sức bồi dưỡng , đừng để cuối cùng tiện nghi cho kẻ khác.”

 

Lời chia rẽ trắng trợn như thế khiến mà cau mày.

 

Tôi nhịn sang Thi Dữ Tuân, phát hiện sắc mặt vẫn bình thản.

 

“Có thời gian lo lắng linh tinh cho , Diêu tổng bằng nghĩ cách làm vãn hồi lòng tin của đội ngũ sáng lập VEG .”

 

VEG là startup mà Di Hòa và Cùng Kỳ gần đây đang tranh rót vốn.

Trước đó tiến triển của Cùng Kỳ luôn nhanh hơn Di Hòa.

 

Nghe , sắc mặt Diêu Chinh khẽ biến đổi, nhanh chóng khôi phục như cũ.

 

Ánh mắt Thi Dữ Tuân càng thêm mê luyến. Hắn nâng ly rượu một cách lịch thiệp:

 

“Cảm ơn Thi tổng nhắc nhở. Sắp bắt đầu , qua . Gặp sân khấu.”

 

Thi Dữ Tuân chỉ mỉm nhạt đáp .

 

Chờ Diêu Chinh xa, xoay , trực tiếp ném tấm danh ly rượu bàn tiệc.

 

Chất rượu đỏ nhanh chóng thấm ướt tấm card trắng.

 

Góc nghiêng gương mặt thoáng lạnh lẽo.

 

Tôi , đối với những lời Diêu Chinh , trong lòng hề thờ ơ như vẻ ngoài.

 

mạo phạm, nhưng một phần là sự thật.

 

Hai năm qua quả thực ít headhunter mạo hiểm đắc tội với Thi Dữ Tuân mà lén liên hệ với .

 

Điều kiện đưa đều cực kỳ cạnh tranh.

 

Đổi khác, lẽ động lòng từ lâu.

 

Thi Dữ Tuân vẫn luôn hết lòng bồi dưỡng , trong công việc cho đủ quyền hạn và ủng hộ, mạnh dạn giao cho những nhiệm vụ thách thức nhất.

 

Nhờ mới trưởng thành nhanh như thế.

 

Có thể , chỉ là ông chủ của , mà còn là dẫn đường con đường sự nghiệp.

 

Nếu , lẽ thật sự trở thành một “công cụ” chủ thể.

 

khi Diêu Chinh nhắc thẳng thừng như , sẽ nghĩ gì?

 

Không ông chủ nào tốn thời gian và tài nguyên để đào tạo nhân tài cho đối thủ.

 

Cho dù đảm bảo sẽ nhảy việc, còn thể tin tưởng như ?

 

Một khi sinh kẽ hở, khó như cũ.

 

Tên Diêu Chinh , đắc tội gì với hại như !

 

“Ông chủ…” Tôi thấp thỏm gọi.

 

Vốn định đùa một câu bảo tăng lương cho để làm dịu bầu khí.

Thi Dữ Tuân nghiêng đầu , đôi mày vô thức giãn , ánh mắt sắc bén trở nên dịu dàng.

 

Tôi sững . Lời đến bên môi biến thành lời tuyên thệ:

 

“Ông chủ yên tâm, sẽ cả. Tôi còn nhiều thứ học từ .”

 

Anh một lúc, mỉm , nhưng cảm xúc vẫn quá cao.

 

Cả buổi tiệc đó đều phần lơ đãng.

 

Kết quả là… lỡ uống quá chén.

 

Tôi giây còn tao nhã, phong độ tiễn khách.

 

Giây xoay nắm c.h.ặ.t t.a.y , bình tĩnh : “Ra xe.”

 

Tôi dở dở .

 

Trong xe giải rượu chuẩn sẵn. Anh uống một hết sạch dựa  ghế nhắm mắt nghỉ.

 

Giữa đường phát hiện ngủ mất, mãi đến biệt thự cũng tỉnh.

 

Tôi bảo tài xế đừng dừng, tiếp tục chạy vòng quanh khu.

 

Trong màn đêm, từng căn biệt thự lướt qua cửa kính.

 

Hoa tường vi, nguyệt quý, thiết tuyến liên nở rộ.

 

Gió đêm mang theo hương hoa nhàn nhạt len qua khe cửa xe.

 

Bên tai là tiếng hô hấp đều đặn của Thi Dữ Tuân.

 

Tôi cảm nhận một sự bình yên hiếm .

 

09

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-tro-ly-cua-tong-tai-van-nhan-me/chuong-4.html.]

 

Có lẽ vì quá thả lỏng, cũng tựa cửa kính ngủ .

 

Tỉnh , xe dừng biệt thự. Tôi vội sang .

 

Không kịp phòng mà chạm ánh mắt .

 

Không tỉnh từ lúc nào, đang nghiêng đầu dựa ghế, lặng lẽ .

 

Trong bóng tối khoang xe, đôi mắt trong veo ánh lên men say, dịu dàng đến nao lòng.

 

Tôi khựng một lát, lúng túng hỏi: “Sao gọi ?”

 

Anh khàn giọng đáp: “Không nỡ.”

 

… Uống say thể tùy tiện trêu ghẹo cấp ?

 

Tôi thúc giục:

 

“Muộn , ông chủ mau nghỉ . Anh tự chứ?”

 

Anh gật đầu, bình thản mở cửa xuống xe.

 

mấy bước, thấy bóng lưng nghiêng về phía hồ nước.

 

Tôi vội chạy đến đỡ.

 

Người còn mạnh miệng:

 

“Trợ lý Trình, tự làm , cần lo.”

 

… Vậy thì đừng dán sát thế chứ!

 

Đây là đầu thấy Thi Dữ Tuân say đến .

 

Lúc nhập mật khẩu, bấm to từng , phát âm chuẩn xác, khí thế hùng hồn.

 

Tôi hoảng hốt bịt miệng , hung dữ:

 

“Đừng ! Lỡ mất đồ thì tính cho ai?”

 

Anh , gật đầu.

 

Tôi buông tay, quả nhiên nữa.

 

Ngoan thật!

 

Vừa lẩm bẩm “uống nhiều thế làm gì”, trong lòng dâng lên một cảm giác hưng phấn kỳ lạ.

 

Thật nhân lúc ông chủ say mà vo tròn nắn méo một phen.

 

cũng chỉ dám nghĩ thôi, bản chất vẫn là kẻ nhát gan.

 

Tận chức tận trách đưa lên giường xong, định rút lui.

 

Vừa xoay , vạt áo nắm lấy.

 

Quay , Thi Dữ Tuân nửa khép mí mắt, hàng mi dày dài khẽ run, ánh mắt long lanh nước.

 

Giọng khàn khàn:

 

“A Phỉ, đừng .”

 

Cách gọi lâu khiến tim khẽ động.

 

Do dự một lát, chậm rãi gỡ bàn tay đang siết chặt, xổm xuống bên giường.

 

Hơi vụng về đặt tay lên n.g.ự.c , vỗ nhẹ.

 

Khẽ :

 

“Ngủ , ở đây với .”

 

Anh một lúc, liếc sang bàn tay còn trống của .

 

Tôi khựng , cam chịu nâng tay lên, nhẹ nhàng che mắt .

 

Anh hít sâu một , lòng bàn tay phát tiếng thở dài dài, cả thả lỏng.

 

Chấn động nhẹ truyền từ lòng bàn tay dọc theo cánh tay thẳng tới tim .

 

Nửa như tê dại, mặt nóng bừng, tim đập nhanh.

 

Lý trí bảo nên lập tức dậy rời .

 

cơ thể chậm chạp chịu động.

 

Dưới tay , nhịp thở của dần đều đặn.

 

Tôi tự nhủ, thôi thì đến nước , say như chắc cũng nhớ rõ.

 

Cứ để ngủ yên một giấc.

 

Trong lúc chờ đợi, nóng từ mí mắt áp lên lòng bàn tay .

 

Tôi ép dời mắt khỏi sống mũi cao thẳng và đôi môi , ngẩng đầu quanh căn phòng.

 

Chợt nhận thứ bài trí vẫn giống hệt tới.

https://www.facebook.com/profile.php?id=100093346523385

 

Khi nửa đêm tái phát chấn thương chân, đội mưa đến, khi bác sĩ gia đình rời thì ở trông .

 

Tình cảnh tương tự, chỉ cách hai ba năm.

 

Giờ nhớ mà như qua một đời.

Loading...