Xuyên Thành Thư Đồng Của Trúc Mã Hoàng Đế - Chương 17: Mão ca
Cập nhật lúc: 2026-05-11 13:45:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ khi khởi nghĩa nổ năm nay, phần lớn thanh niên trai tráng trong trại thổ phỉ đều lên đường chinh chiến. Đám trẻ nhỏ ở hậu phương cũng hơn nửa năm trời gặp phụ .
Tạ Đại đương gia nhấc bổng Tạ Trầm đặt lên lưng ngựa, giúp Hắn vững, đó tháo chiếc mũ trụ đang đội đầu đội lên cho Hắn, cởi cả chiếc trường cung đeo bên hông vắt lên vai Hắn.
Tạ Trầm ưỡn ngực, ngẩng cao đầu chễm chệ lưng ngựa, vô cùng đắc ý: “Ta là đại tướng quân!”
Ngay giây tiếp theo, Đại đương gia tháo mũ trụ của Hắn , ghé sát bộ râu xồm xoàm mặt Hắn mà cọ lấy cọ để.
“Aaaa!” Tạ Trầm ôm mặt, xoay tung một cú đ.ấ.m bộ giáp phụ , "Ui da" một tiếng vì đau tay.
Hắn xoa tay ngước mắt , chợt thấy Tống Kiểu vẫn im tại chỗ cũ.
Sao Y đây nhỉ?
Tạ Trầm bỗng nhớ một chuyện, hình như đây Mẫu từng với Hắn, cha của Tống Kiểu qua đời từ sớm.
Tống Kiểu là Hắn kéo mạnh qua đây khi cả hai đang trong giờ học. Giờ đây, Y lẻ loi đó, cúi gắm mặt, đôi tay nhỏ bé cứ bấu chặt lấy góc áo, dường như vặt trụi hết lớp lông thỏ trang trí vạt áo mới thôi.
Trong lòng Tạ Trầm bỗng dâng lên một chút áy náy, Hắn đầu phụ : “Cha.”
“Hửm?” Tạ Đại đương gia thấy vẻ mặt đó, chỉ tưởng Hắn gây họa: “Sao thế? Con làm Nương giận ?”
“Không ạ.” Tạ Trầm lắc đầu, ngẫm nghĩ một chút hỏi: “Cha ơi, Con thể xin thêm một đứa ?”
Nếu Tống Kiểu cha , Hắn thể miễn cưỡng — lưu ý là chỉ miễn cưỡng thôi nhé — để Tống Kiểu làm , như Y sẽ cha .
Tạ Trầm vẫy vẫy tay về phía Tống Kiểu, bảo Y mau đây. Thế nhưng, Tống Kiểu dường như chẳng hề nhận cái ân huệ . Y dùng đôi mắt đỏ hoe lườm Tạ Trầm một cái, xoay chạy biến.
Tống Kiểu cô đơn, đáng thương len qua đám đông ngược chiều. Y va khác bao nhiêu , mỗi khi mở miệng "Cháu xin ", đều đang bận rộn đoàn viên nên chẳng ai để ý.
Lúc , một bóng vàng nhỏ bé chui từ đám đông, Hệ thống lên tiếng: [Sao Ngươi chạy đến đây? Ta mới chợp mắt một lát mà.]
Thấy biểu cảm của Tống Kiểu, nó vội vàng hỏi: [Làm ? Mão Mão, Ngươi ?]
“Hức...” Tống Kiểu lau nước mắt, tiếp tục bước : “Ta về tìm Gia gia.”
Hệ thống vội vàng đuổi theo: [Được , về tìm Gia gia.]
Tống Kiểu thút thít : [Gia gia của Ta cũng râu, cũng đ.â.m đau lắm.]
Y lau mắt , vô tình va một . Vừa mở miệng mang theo tiếng nấc: “Cháu xin , Cháu cố ý...”
Người va lập tức bế thốc Y lên: “Mão Mão, làm ? Sao thế ?”
Tống Kiểu ngẩng đầu, lúc mới nhận đụng trúng là Tạ phu nhân. Y cố sức nhắm chặt mắt để ngăn nước mắt trào , gọi một tiếng: “Dì.”
Tạ phu nhân lấy khăn tay lau mặt cho Y, bế Y về phía hỏi: “Ngoan nào, ai bắt nạt Cháu?”
Tống Kiểu im lặng đáp.
Chẳng mấy chốc, Tạ phu nhân bế Y khỏi đám đông, quân đội. Tạ Đại đương gia lập tức ngừng đùa giỡn với con trai, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, xoay xuống ngựa: “Chào Phu nhân!”
Tạ Trầm đúng là đúc từ một khuôn với cha , cũng hào hứng reo lên: “Chào Mẫu ! Chào Mão Mão!”
Tạ phu nhân dở dở thở dài, bế Tống Kiểu tiến gần. thấy Tạ Trầm lưng ngựa, Tống Kiểu liền ôm chặt lấy cổ Tạ phu nhân, xoay mặt vùi vai bà, đưa lưng về phía Hắn.
Hóa là vì chuyện . Tạ phu nhân qua là hiểu ngay tâm tư của đứa trẻ. Bà đặt Tống Kiểu lên lưng ngựa cùng với con : “Nào, Mão Mão cùng cưỡi ngựa với A Trầm nhé.”
Tống Kiểu vẫn còn sợ hãi, bà liền dặn dò: “Không , vững , chân kẹp chặt, nắm chắc dây cương.”
Chưa đợi Tống Kiểu kịp nắm lấy dây cương, Tạ Trầm ôm chầm lấy Y, làm nũng gọi: “Mão Mão.”
Tạ phu nhân vỗ nhẹ Hắn một cái: “A Trầm, làm loạn.”
“Ta làm loạn .” Tạ Trầm ôm lấy Tống Kiểu, cứ ngọ nguậy, lắc lư thôi: “Mão Mão, Mão Mão ơi...”
Hắn chỉ là thấy áy náy, nếu tại Hắn kéo Tống Kiểu tới đây thì Y chẳng . Hắn quấy rầy một hồi lâu, Tống Kiểu thực sự chịu nổi, vỗ tay Hắn, nghiêm túc : “Ngươi đừng lộn xộn, ngã xuống bây giờ.”
“Biết .” Tạ Trầm ghé sát quan sát, thấy đôi mắt đỏ hoe của Y dịu mới yên tâm.
Hắn nhéo má Tống Kiểu một cái như tiểu ác bá: “Ngươi một cái .”
Tống Kiểu cúi đầu, nhỏ giọng: “Ta thích.”
“Nhanh lên, Ta chọc lúm đồng tiền của Ngươi.”
Tống Kiểu ngẩng đầu, thể tin nổi Hắn. Y cứ ngỡ Tạ Trầm nên mới cố tình dỗ dành , dù cách thức thô bạo nhưng vẫn thể hiểu . Không ngờ mục đích của Hắn là cái !
Tống Kiểu lớn tiếng lên án: “Tạ Trầm, Ngươi đáng ghét c.h.ế.t !”
Thấy Y chịu , Tạ Trầm tự ghé sát , mở "miệng rộng" , "chụt" một tiếng, c.ắ.n mạnh lên má Y một cái.
Tống Kiểu sững sờ tại chỗ.
Hệ thống điên cuồng gào thét: [Gâu gâu gâu! Ngươi mau nhả cho Ta!]
Lúc Tạ Đại đương gia và Tạ phu nhân đang mải chuyện, thấy tiếng ch.ó sủa mới đầu .
Tạ phu nhân: "???"
“Tạ Trầm, Con mau nhả miệng ngay!”
Tạ Đại đương gia: "!!!"
“Chà, Nương tử, tiểu cô nương là ai thế? Cha tìm con dâu nuôi từ bé cho nó ? Chẳng bảo là tìm ? xem A Trầm vẻ thích con bé đấy.”
Nói đoạn, lão còn nháy mắt với Tạ Trầm, hai cha con nhà họ Tạ phối hợp vô cùng ăn ý.
Tống Kiểu càng thêm ngẩn ngơ. Ánh mắt của nhà họ Tạ chẳng lẽ đều vấn đề ? Trước đây Tạ Trầm coi Y ( khi tắm rửa sạch sẽ) là tiểu cô nương, giờ đến cha Hắn cũng .
Hóa là di truyền.
Tống Kiểu sực tỉnh, lớn tiếng : “Cháu là...”
Ba chữ "nam hài tử" còn kịp thốt , Y chạm ánh mắt của Tạ Đại đương gia, bỗng nhiên dám tiếp. Tạ gia gia râu xồm trông như môn thần, con trai lão hình như cũng chẳng kém cạnh, râu ria xồm xoàm, mặt mũi cũng dữ dằn y hệt.
Hu hu, đáng sợ quá. Tống Kiểu rụt cổ , im thin thít.
Tạ phu nhân giơ tay vỗ mạnh gáy Tạ Đại đương gia: “Mở to mắt mà cho kỹ, đây là con trai đấy.”
Tạ Trầm lập tức tiếp lời: “Cha, là thư đồng của Con.”
Tạ Đại đương gia gật gù: “À , là Cha nhầm.”
“Ừm...” Tạ Trầm nghiêng đầu suy nghĩ: “ mà làm vợ cũng .”
Tống Kiểu đầu : “Mơ , bao giờ!”
Y dứt lời thì đột nhiên một cánh tay nhấc bổng khỏi lưng ngựa. Tạ Đại đương gia và Tạ phu nhân cùng hành lễ: “Cha.”
Tạ Trầm cũng gọi: “Gia gia.”
“Ừ, về đấy .” Tạ Lão đương gia ôm Tống Kiểu lòng, về phía Tạ Trầm: “Trầm ca, Cháu chiếm tiện nghi của Mão Mão , cái thói da mặt dày là giống ai nữa.”
Tạ Đại đương gia vội vàng giải vây cho con: “Giống Con, giống Con, chắc chắn giống Cha .”
Tạ Lão đương gia mắng: “Vậy Ngươi thì giống ai?”
“Con đương nhiên cũng là giống Cha ạ.”
Tống Kiểu nép trong lòng Tạ Lão đương gia, đôi mắt tròn xoe đảo qua đảo . Cha của Tạ Đại đương gia là Tạ Lão đương gia, tính Tạ Trầm cuối cùng vẫn là giống ông nội Hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thu-dong-cua-truc-ma-hoang-de/chuong-17-mao-ca.html.]
Ánh mắt Y lướt qua ba thế hệ nhà họ Tạ đang cạnh . Tạ gia gia là siêu cấp râu xồm, râu còn to hơn cả mặt; Tạ Đại đương gia thì râu nhỏ hơn một chút, to bằng mặt; còn Tạ Trầm thì râu.
Hơ! Tống Kiểu kinh hãi, Y bỗng lo lắng Tạ Trầm cũng sẽ mọc một bộ râu như thế. Chỉ mới tưởng tượng thôi mà Y thấy chút nào .
Đang lúc tâm hồn treo ngược cành cây, Tạ Lão đương gia bỗng hỏi: “Mão Mão, Cháu chịu làm vợ của Trầm ca nhà ?”
Tống Kiểu vân vê chòm râu của lão, thuận miệng đáp: “Sau Tạ Trầm cũng sẽ mọc râu cho mà xem.”
Tạ Lão đương gia lớn, vỗ nhẹ Y, với Tạ Đại đương gia: “Đây là cháu nội của Tống quân sư, thông minh lanh lợi, Ta định nhận thằng bé làm cháu đích tôn.”
“Cha cứ quyết định là ạ, Trầm ca nhi hình như cũng thích.” Tạ Đại đương gia hỏi thêm: “Chỉ là đứa nhỏ lớn hơn nhỏ hơn Trầm ca nhi?”
“Nhỏ hơn Trầm ca vài tháng.”
Tạ Trầm lưng ngựa đung đưa chân, Tống Kiểu hì hì: “Mão Mão .”
“Tuy nhiên...” Tạ Lão đương gia xoay chuyển câu chuyện: “Ta định để Mão Mão làm ca ca.”
Tạ Trầm bất mãn hét lớn: “Gia gia!”
“Trầm ca, Cháu quên ? Lần lúc Cháu dối, chúng giao kèo , Cháu làm , còn Mão Mão làm ca ca.”
“Không giao kèo gì hết!”
Kẻ bất hạnh giáng xuống làm " " là Tạ Trầm gào t.h.ả.m thiết lưng ngựa.
Tạ Lão đương gia chuẩn sẵn sàng thứ. Tiệc khánh công và lễ nhận cháu đích tôn tổ chức cùng lúc ngày thứ ba khi Đại đương gia trở về.
Nhân phùng hỷ sự tinh thần sảng. Tạ Lão đương gia thèm một đứa cháu ngoan ngoãn, hiểu chuyện từ lâu, nay cuối cùng cũng toại nguyện nên khép miệng. Tạ phu nhân đương nhiên cũng thích Tống Kiểu, bà còn định nhận Y làm con nuôi nhưng sợ công công đồng ý. Không ngờ ông tự đề xuất chuyện , bà liền vui vẻ tán thành ngay. Còn về phần Đại đương gia, chỉ cần cha và vợ phản đối thì lão chỉ việc gật đầu là xong.
Chỉ Tạ Trầm là vui. Tự dưng biến thành , còn là của Tống Kiểu, mấy ngày nay Hắn đám bạn cho thối mũi. Hắn còn là "đại ca" của sơn trại nữa .
Sáng sớm hôm đó, tại đại đường, đám thổ phỉ xem lễ. Tạ Lão đương gia và Tống gia gia ở vị trí chủ tọa. Tạ Đại đương gia cùng phu nhân ở vị trí đầu tiên bên trái, còn bên là Tạ Trầm.
Tạ Trầm ghế đá, mặt mày sưng sỉa, chân cứ đá tới đá lui vẻ giận dỗi. Một lát , mấy tên thổ phỉ dẫn Tống Kiểu đang mặc quần áo mới , ngay cả chú ch.ó nhỏ cùng Y cũng mặc đồ mới.
Tống Kiểu hiển nhiên là vẫn ngủ tỉnh, mắt nhắm mắt mở, loạng choạng, thỉnh thoảng chệch hướng, để mấy đại hán thổ phỉ túm cổ áo kéo .
Tạ Lão đương gia chống cằm, ánh mắt tràn đầy sự yêu chiều. Tạ Trầm cũng chống cằm, nhưng mắt thì đang bốc hỏa! Hắn đưa tay trung, làm bộ như đang bóp lấy bóng dáng nhỏ bé của Tống Kiểu, xoay tới xoay lui cho bõ ghét.
Tức c.h.ế.t Hắn mà!
Tống Kiểu dẫn tới tấm đệm mềm đặt ở giữa đại đường để hành lễ. Y cúi xuống sờ thử tấm đệm, xác định quỳ lên sẽ đau mới bò lên, ngoan ngoãn quỳ xuống, ngước Tạ Lão đương gia với đôi mắt ngái ngủ.
Nghi thức do Liễu chủ trì. Ông diện bộ lễ phục từng mặc trong hoàng cung Khánh Quốc đây, thẳng bắt đầu lời chúc tụng:
“Tiểu t.ử họ Tống, thiên tư thông minh...”
Tống Kiểu mà buồn ngủ ríu cả mắt, đại khái chẳng hiểu ông đang gì. Mãi cho đến khi hai chữ "lễ tất" vang lên, Y suýt chút nữa thì thôi miên luôn . Liễu thấy Y bất động liền khẽ đẩy một cái.
Tống Kiểu đầu , ánh mắt ngơ ngác: “Dạ?”
Liễu xổm xuống, nhỏ giọng nhắc nhở: “Mão Mão, đến lúc hành lễ .”
“À.” Tống Kiểu giơ tay định dập đầu, nhưng vì tỉnh táo nên hãm , "bạch" một tiếng, cả bò đất, thực hiện một cú lễ "ngũ thể đầu địa" vô cùng hoành tráng mặt Tạ Lão đương gia.
Cú va chạm khiến Y đau đến mức "hức" một tiếng, mắt rơm rớm chực . Tạ Lão đương gia vội vàng : “Được , , cần bái nữa, mau đỡ thằng bé dậy.”
Mấy tên thổ phỉ kẹp nách Tống Kiểu nhấc bổng dậy. Sau đó thì ? Tống Kiểu sang Liễu bằng ánh mắt dò hỏi.
Liễu nhắc: “Giờ đến lượt dâng cho Tạ Lão đương gia, đừng quên giờ Trò gọi ông là gì nhé.”
“Cháu ạ.” Tống Kiểu dụi mắt, vực dậy tinh thần bước lên bậc thềm.
Y tới mặt Tạ Lão đương gia, nhận lấy chén từ tay thuộc hạ, dùng cả hai tay nâng lên kính cẩn bằng giọng sữa non nớt: “Mời Tứ gia gia uống .”
Nụ môi Tạ Lão đương gia bỗng đông cứng. Chưa kịp hỏi gì thì Tống Kiểu kêu lên: “Ôi chao, nóng quá, Cháu cầm nổi nữa , Tứ gia gia mau cầm lấy ạ.”
Lão chỉ đành vội vàng nhận lấy chén , cố nặn một nụ : “Mão Mão, Ta là ‘Tứ gia gia’? Ba phía là ai thế?”
Tống Kiểu giơ ngón tay đếm: “Cháu một Gia gia và một Ngoại tổ phụ .”
“Ừ, thế thứ ba là ai?”
“Là Liễu lão sư ạ.” Tống Kiểu che miệng ngáp một cái: “Đêm qua lúc Cháu đang ngủ ngon, Gia gia và Liễu lão sư gọi Cháu dậy, bảo Liễu lão sư làm Gia gia thứ ba của Cháu, nên Tạ gia gia chỉ thể xếp thứ tư thôi. Làm cả đêm khiến Cháu buồn ngủ c.h.ế.t .”
Bái sư, nhận ông nội ngay trong đêm? Chuyện chắc chắn là cố ý !
Tạ Lão đương gia về phía Liễu , ông vẫn điềm nhiên hành lễ. Bên cạnh, Ngô tướng quân như "đại thù đắc báo", đến là đắc ý. Tạ Lão đương gia liếc Tống quân sư đang cạnh.
Tống Kiểu cũng dâng cho nội tổ của : “Mời Gia gia uống .”
“Ngoan lắm.” Tống quân sư nhận lấy chén , giơ về phía Tạ Lão đương gia: “Lão đương gia, mời.”
Lão thổ phỉ nghiến răng, hậm hực bưng chén uống cạn một . Hay cho các , dám để lão t.ử xếp hàng thứ tư? Trước giờ làm lão đại, nay giáng xuống làm "lão tứ", phổi lão sắp nổ tung vì tức .
Tống Kiểu sáp gần: “Tứ gia gia, Ông uống thêm ? Trông Ông như đang bốc hỏa .”
Nhìn đôi mắt trong veo của đứa trẻ, cơn giận của Tạ Lão đương gia tan biến ngay tức khắc, lão xoa đầu Y: “Được, Gia gia uống thêm chén nữa.”
“Vâng ạ, để Cháu lấy cho Tứ gia gia.”
“Mão Mão, cứ gọi là ‘Tạ gia gia’ .”
Teela - Đam Mỹ Daily
“Dạ?” Tống Kiểu do dự: “ cứ kỳ kỳ ạ, giống như lúc nào cũng đang cảm ơn Gia gia .” (Chơi chữ: Tạ gia gia đồng âm với Cảm ơn gia gia).
Thế còn hơn là lúc nào cũng nhắc nhở là "lão tứ". Trước sự kiên trì của lão, Tống Kiểu đành đồng ý: “Vâng ạ, Tứ...”
Thấy cái sắc lẹm của lão, Y vội sửa miệng: “Tạ gia gia.”
Sau đó, Tống Kiểu lượt dâng cho Tạ Đại đương gia và Tạ phu nhân: “Cha nuôi, Mẹ nuôi.”
Hai nhận , Đại đương gia uống liếc biểu cảm của Tạ Trầm. Hắn vẫn đang xụ mặt, khoanh tay hầm hừ một góc. Chờ vợ chồng họ uống xong, Tạ Lão đương gia liền bảo: “Mão Mão, chỗ Trầm ca , để nó dâng cho Cháu.”
“Vâng ạ.” Tống Kiểu chạy tót chỗ Tạ Trầm, ngước đầu : “Tạ Trầm, Gia gia bảo Ngươi dâng cho Ta kìa.”
Nói xong, Y leo lên chiếc ghế đá to bự, nhích m.ô.n.g cạnh Tạ Trầm. Tạ Trầm vẫn bất động, Tạ Lão đương gia thúc giục: “Trầm ca, mau lên, dâng cho Ca ca của Cháu .”
Tạ Trầm cúi đầu, vẻ mặt tối sầm . Tống Kiểu nhận gì đó , liền : “Thôi ạ, Cháu cũng khát lắm.”
Y dứt lời, Tạ Trầm bỗng nhiên vùng dậy như một con sói nhỏ, đè nghiến Tống Kiểu xuống, hướng về phía mặt Y mà... "chụt" một cái thật mạnh.
Trong mắt ngoài thì đây là cái thơm má thắm thiết, nhưng với Tạ Trầm, đây chính là một cú "cắn" đầy uy lực của loài sói!
Tạ Lão đương gia vỗ tay lớn: “Hóa Trầm ca yêu quý Mão Mão đến thế cơ ?”
Tạ Trầm ngẩn , cú c.ắ.n xé như sói của Hắn mà là "yêu quý" ? Thế là Hắn cúi đầu, "cắn" thêm một cái nữa.
Ngao ô!
Tạ Lão đương gia phẩy tay, đám bạn của Tạ Trầm và Tống Kiểu lập tức lao kéo hai đứa .
“Mão ca, Mão ca, thôi mà, bỏ qua .”
Tống Kiểu lau vết nước miếng mặt: “Tạ Trầm, Ngươi đáng ghét c.h.ế.t !”
Tạ Trầm thầm nghĩ: Ta mới là đang giận đây , rõ ràng nhỏ hơn Ta mà đòi làm Ca ca, tức c.h.ế.t . Sau nhất định c.ắ.n nhiều thêm mấy cái nữa, để đòi cái bối phận c.h.ế.t tiệt mới thôi.
Đoàn quân thổ phỉ thắng trận trở về, đại yến tiệc tùng suốt ba ngày ba đêm. Tạ Lão đương gia cũng nhân dịp chính thức giới thiệu Tống quân sư với tất cả . Dù vài tỏ ý phục, nhưng nể sợ uy nghiêm của lão nên ai dám lên tiếng.
Chớp mắt sắp đến Tết, đúng lúc , sứ thần của Khánh Quốc tìm đến cầu hòa, đồng thời yêu cầu trả vị đại sứ quan họ Tống.