Ngay hôm đó, Kế Nhất Chu cùng Ninh Nguyên Chiêu chia tiền xong xuôi liền một lên núi.
Ninh Nguyên Chiêu tạm thời theo, y ở nhà thu dọn ruộng vườn. Trước đó vì vội vã kiếm tiền mà y kịp cày cuốc, nay liền ở lật sáu mẫu đất còn dư. Đợi thời tiết lạnh thêm chút nữa, đất sẽ khó cày hơn, chi bằng lật sẵn để đó, chờ mấy trận tuyết xuống làm ẩm đất, sang năm đỡ tốn công tưới nước.
Lúc đầu, Ninh Nguyên Chiêu c.h.ế.t sống đồng ý chia đều tiền, cứ khăng khăng y chỉ cần nhận ba phần là đủ. Cuối cùng Kế Nhất Chu giả vờ nổi giận, ném tiền xuống định bỏ , Ninh Nguyên Chiêu mới chịu thỏa hiệp.
Thật đúng là, chia chút tiền mà suýt nữa thì đ.á.n.h một trận.
Kế Nhất Chu trở về nhà , lôi đống công cụ săn vốn vứt xó trong phòng củi , tỉ mỉ lau chùi dọn dẹp một phen bày ở nhà chính. Thời gian còn chỉ ở trong nhà, lôi mấy cuốn tài liệu về cách chế tạo bẫy rập nghiên cứu.
Nguyên chủ vốn săn, Kế Nhất Chu tới đây tuy nhiều chi tiết thạo, nhưng bản năng sinh tồn thì từng quên. Sẵn lúc ở nhà một , lấy ít đồ ăn chế biến sẵn từ trong gian để cải thiện bữa ăn. Lúc mới xuyên , cũng vung tay đặt hàng trăm bàn tiệc tích trữ, nhưng túi tiền cho phép, đành ngậm ngùi mua nhiều đồ ăn đóng gói. Rau dại thực sự ăn đến phát ngán .
Sáng sớm hôm , Kế Nhất Chu gặm tạm một miếng lương khô dắt theo ba con ch.ó đen rừng. Nguyên chủ khi săn thường dắt theo chúng để vây bắt những con mồi lạc. Kế Nhất Chu thì như , tuy xác vẫn là của thợ săn, nhưng linh hồn đổi, vốn là kẻ quý trọng mạng sống.
Nói trắng là... sợ c.h.ế.t.
Ra khỏi cửa, tạt qua xem hai thùng nuôi ong, bên trong vài con ong mật bay bay . May thật, lãng phí chút mật ong mồi của .
Trong rừng tĩnh lặng, chỉ tiếng chim chóc kinh động bay vút lên cao. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá đổ xuống những vệt sáng loang lổ, Kế Nhất Chu thong thả bước . Hắn thầm nghĩ trứng chim cũng thể lấy , nhưng may là vẫn còn chút lương tâm, tay với mấy sinh vật nhỏ bé .
Ba con hắc khuyển ngoài thì hưng phấn vô cùng, dẫn Kế Nhất Chu về phía nơi chúng thường lui tới. Hắn cất hết công cụ gian, tay chỉ cầm một cánh cung, định bụng xem gặp con gà rừng nào để luyện tay .
Suốt dọc đường chẳng thấy dấu vết của dã thú lớn nào, Kế Nhất Chu sâu trong núi một hồi lâu, cũng chỉ thấy vài chỗ dấu chân gà rừng. Ba con hắc khuyển ngửi thấy mùi gà liền hạ thấp , cổ họng phát tiếng gầm gừ khe khẽ.
Kế Nhất Chu còn đang ngơ ngác thì thấy chúng lao vụt như chớp. Sau một hồi gà bay ch.ó sủa, Tiểu Hắc ngậm một con gà rừng chạy về phía . Một con gà thì đủ chia cho ba đứa, liền bọc con gà rừng còn đang rỉ m.á.u túi nilon ném gian.
Vùng gà rừng khá nhiều, chờ ba con ch.ó đen ngậm về thêm hai con nữa, Kế Nhất Chu mới lấy công cụ , dựng vài cái bẫy nhỏ ở quanh đó. Nhờ ký ức của nguyên chủ, làm bẫy vô cùng thành thạo.
Đợi chuẩn xong xuôi, ba con ch.ó sớm chén no nê, bụng tròn lẳng lặng lẽ theo . Vẫn đến rừng sâu, Kế Nhất Chu tiếp tục tiến về phía . Chẳng qua bao lâu, tới một nơi mà đây từng đặt chân đến. Bốn bề cây cối rậm rạp, khí đậm mùi bùn đất và cỏ xanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-tho-san-ta-nuoi-duong-mot-vi-thu-phu-dai-nhan/chuong-43-phia-sau-suon-nui-san-ban.html.]
Kế Nhất Chu hiệu cho ba đứa im lặng, còn thì xổm xuống, cẩn thận quan sát dấu chân mặt đất để phán đoán quỹ đạo của con mồi. Ba đứa cũng dựng lỗ tai, chú ý từng động tĩnh xung quanh.
Đột nhiên, từ phía xa truyền đến tiếng "sạt sạt" nhỏ.
Kế Nhất Chu lập tức dừng động tác, khom nấp bụi cây, nheo mắt về phía phát âm thanh. Chỉ thấy một con hươu đang thận trọng bước từ lùm cây, thản nhiên gặm cỏ non mặt đất.
Tim Kế Nhất Chu đập thình thịch. Đây là đầu tiên thấy một con hươu hoang dã bằng xương bằng thịt. Tuy đây từng thấy qua, chẳng phân biệt nổi hươu bào hoẵng, nhưng chắc chắn sinh vật mắt chính là một con hươu.
May mà là hươu, tính tình chúng hiền lành hơn lợn rừng nhiều, thể thử sức. Hắn chậm rãi điều chỉnh tư thế, định , giơ cung nhắm thẳng con vật vẫn nguy hiểm đang cận kề. Ba con ch.ó săn từ từ di chuyển về phía , gây một tiếng động nhỏ.
Kế Nhất Chu hồi hộp hưng phấn. Ngay khoảnh khắc kéo căng dây cung định bắn, con hươu đột ngột ngẩng đầu, cảnh giác quanh. Hắn thời cơ chuẩn, lập tức bất động, nín thở để tránh làm con mồi kinh động.
Vài giây , dường như cảm thấy nguy hiểm, con hươu cúi đầu tiếp tục ăn cỏ. Kế Nhất Chu hít sâu một , từ từ kéo cung.
"Vút ——"
Mũi tên xé gió lao , khí thoáng chốc trở nên căng thẳng. Con hươu trúng tên phát tiếng kêu đau đớn, lập tức đầu bỏ chạy. Kế Nhất Chu làm thể để nó thoát, liền hô ba con ch.ó xông lên bao vây, còn thì tiếp tục giương cung b.ắ.n tiếp.
Đây là đầu dùng cung tên, lúc đầu độ chính xác chẳng , mấy mũi tên thậm chí còn cắm xuống đất. Nếu ba con hắc khuyển, con hươu sắp đến miệng chắc chắn chạy mất tăm.
Thấy con hươu đổ gục nanh vuốt của bầy ch.ó và những mũi tên của , Kế Nhất Chu mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn tiến lên rút tên , thu con mồi gian.
Cảm giác đầu săn đối với Kế Nhất Chu thật kỳ diệu. Có nền tảng của nguyên chủ, tiếp nhận việc khá nhanh, hề cảm giác tội khi g.i.ế.c hại động vật như từng tưởng tượng. Dù ở thời đại , tồn tại là khó khăn , nếu bản lĩnh mà dùng thì mới thật là "thánh phụ".
Đi săn thực sự mệt, phần lớn thời gian là dành cho việc bộ, trèo lên lặn xuống vô cùng khổ sở. Sau khi săn một con hươu, niềm tin của Kế Nhất Chu tăng vọt, đặt thêm mấy cái bẫy dây thòng lọng ở những nơi hươu qua .
Hươu ngoài thịt , m.á.u của nó còn thể bán cho tửu lầu để ngâm rượu, lộc nhung cũng là một vị trung d.ư.ợ.c đắt tiền. Kế Nhất Chu thu hươu gian, m.á.u của nó sẽ chảy thêm nữa, chờ khi tới trấn mới tìm cách lấy để giảm thiểu tổn thất.
Hắn dùng bẫy dây để đảm bảo con mồi thương quá nặng, chỉ cần trói chặt chúng khiến chúng thể chạy thoát nhưng vẫn thể tại chỗ gặm cỏ qua ngày, đến mức c.h.ế.t ngay lập tức. Nếu , đến lúc thu hoạch mà là thú c.h.ế.t thì hỏng bét.
Loại dây dùng dây thừng mua ở trấn, mà là dây cáp thép nhỏ tích trữ trong gian từ . Với loại , chẳng cần lo con mồi sẽ gặm đứt dây mà chạy mất.