Xuyên Thành Thợ Săn, Ta Nuôi Dưỡng Một Vị Thủ Phụ Đại Nhân - Chương 121: Ninh Gia Thôn - Không gian

Cập nhật lúc: 2026-04-03 11:19:11
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Kế Nhất Chu lặn gian, Tiểu Bảo thấy ảnh đột ngột biến mất, ngẩn mất hai giây bắt đầu gào t.h.ả.m thiết.

Ninh Nguyên Chiêu ở cách đó khá xa thấy tiếng thét của cô bé, y xách theo đậu phụ ba chân bốn cẳng chạy nhanh về nhà. Theo thói quen nuông chiều Tiểu Bảo của Kế Nhất Chu, hễ thấy tiếng xuất hiện ngay lập tức. lúc , y thấy xổm mặt Tiểu Bảo lau nước mắt mà vẫn chẳng thấy bóng dáng .

Vừa định mở miệng hỏi Tiểu Bảo chuyện gì, cả y một vật nặng đè ngã nhào đất.

Y dám chắc chắn rằng trong sân nãy chỉ y và Tiểu Bảo. Vậy thì Kế Nhất Chu - kẻ từ trời rơi xuống, hiện đang đè lên y - là từ ?

Từ thiên đình trở về chắc?

Kế Nhất Chu nghĩ nát óc cũng ngờ vị trí xổm ban nãy Ninh Nguyên Chiêu chiếm mất, động tác của y lúc về nhà giống hệt động tác của khi gian.

Kế Nhất Chu xoa m.ô.n.g bò dậy, thuận tay kéo cả Ninh Nguyên Chiêu lên.

"Ngươi chứ?"

Kế Nhất Chu kéo xoay vòng vòng để kiểm tra, thấy dấu chân vai y liền đưa tay phủi phủi: "Có dẫm đầu ? Có thương chỗ nào ? Trên đau ?"

Chẳng đợi câu trả lời, cứ thế phủi bụi vai và đỉnh đầu y, kéo xoay thêm mấy vòng nữa. Ninh Nguyên Chiêu mặc cho lôi kéo, ánh mắt vẫn luôn dán chặt lên đối phương.

"Huynh... về đó ?"

Giọng của Ninh Nguyên Chiêu chút run rẩy. Lúc Kế Nhất Chu mới rảnh tay ngẩng đầu mặt y. Ninh Nguyên Chiêu trông chẳng khác nào một chú cún con rơi xuống nước, trong mắt ngập ngụa nước mắt, chực chờ rơi xuống.

Trông đáng thương cực kỳ.

Kế Nhất Chu nhẹ nhàng ấn khóe mắt y, : "Ta về cơ?"

"Vừa đột nhiên biến mất," Ninh Nguyên Chiêu uất ức thốt lên, ôm chặt lấy Kế Nhất Chu.

"Ái chà, thật sự về mà, ngày nào ngươi cũng cứ nghĩ quẩn thế hả?" Kế Nhất Chu thở dài. Bộ y thiếu cảm giác an đến thế ?

"Vậy nãy ..."

"Ngươi khoan hãy hỏi, phát hiện một chuyện cực kỳ quan trọng, đợi nghiên cứu rõ ràng sẽ cho ngươi , ?" Kế Nhất Chu dỗ dành.

Ninh Nguyên Chiêu cụp mắt , lặng lẽ nắm lấy vạt áo Kế Nhất Chu.

Kế Nhất Chu xổm xuống mặt Tiểu Bảo. Tóc trán cô bé vẫn còn ướt nhẹp, đôi mắt xong đỏ hoe y hệt ca ca .

Nốt ruồi đỏ chính là gian của , nó hút m.á.u thì thể tùy ý . Tiểu Bảo chảy m.á.u nó cũng hút, liệu thuyết minh rằng Tiểu Bảo cũng thể trong đó ? Tiểu Bảo còn quá nhỏ, bảo cô bé tự cảm nhận gian chắc chắn là thể. Vậy cách nào để kiểm chứng phỏng đoán ?

Kế Nhất Chu nắm lấy tay Tiểu Bảo, đầu Ninh Nguyên Chiêu: "Cái đó... Nguyên Chiêu ~ Giờ một ý tưởng nghiệm chứng, ngươi tạm buông một lát ?"

Ninh Nguyên Chiêu vốn chẳng buông tay, nhưng ánh mắt ôn nhu của Kế Nhất Chu, y thực sự cách nào từ chối.

"Đừng nhé."

Ninh Nguyên Chiêu nghẹn ngào thốt ba chữ mới buông tay.

"Thật sự mà," Kế Nhất Chu vân vê ngón tay y, "Ta còn cùng ngươi sống cả đời , nỡ bỏ cho ."

Thấy Ninh Nguyên Chiêu khẽ nhếch môi , Kế Nhất Chu mới buông y , bế lấy Tiểu Bảo, tâm niệm động liền tiến gian. Nếu thể dẫn dắt Tiểu Bảo tự cảm nhận gian, trực tiếp đưa cùng thì ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-tho-san-ta-nuoi-duong-mot-vi-thu-phu-dai-nhan/chuong-121-ninh-gia-thon-khong-gian.html.]

Trước đây từng thử xem thể đưa gian , nhưng vì sợ xảy ngoài ý nên vẫn luôn chần chừ dám thử.

Kế Nhất Chu mở mắt , thấy Tiểu Bảo vẫn gọn trong lòng . Nghĩ đến Ninh Nguyên Chiêu đang lẻ loi ngoài, hai nán lâu mà lập tức trở sân nhà.

Quá trình chỉ mất vài giây ngắn ngủi, Ninh Nguyên Chiêu vẫn còn đờ tại chỗ cũ. Đặt Tiểu Bảo xuống đất, Kế Nhất Chu vui sướng đến mức miệng khép . Cổ đại giống thời hiện đại, thiên tai nhân họa là chuyện thường tình. Nếu thể đưa gian, cả gia đình họ chẳng sẽ thêm một tầng bảo đảm an ? May mà thời gian lưu trú trong gian vẫn luôn tích góp hề dùng tới.

Kế Nhất Chu dậy Ninh Nguyên Chiêu vẫn còn đang kinh hoàng bạt vía, nắm lấy tay y định cùng chui gian. Thế nhưng , tiến chỉ một .

Lúc xuất hiện trở , Ninh Nguyên Chiêu đang về phía cổng để chốt cửa sân . Kế Nhất Chu tại chỗ gãi đầu.

Thế là ý gì? Tiểu Bảo , Đại Bảo xong?

Cúi đầu đỉnh đầu Tiểu Bảo, mớ tóc ướt vẫn còn bết trán cô bé. Một tia linh quang chợt lóe qua đầu Kế Nhất Chu, lao bếp cầm con d.a.o phay . Chẳng để Ninh Nguyên Chiêu kịp lên tiếng, nắm lấy tay y, rạch một đường nhỏ nơi đầu ngón tay, nặn mấy giọt m.á.u xoa lên nốt ruồi son cổ tay .

Nghĩ đến kết quả sắp tới, trái tim Kế Nhất Chu đập nhanh liên hồi, mặt đỏ bừng lên vì hưng phấn.

"Nhất Chu?"

Ánh mắt Ninh Nguyên Chiêu dừng ngón tay Kế Nhất Chu ngậm lấy hai giây, cùng chằm chằm nốt ruồi đỏ. Y chỉ ngoài lấy ít đậu phụ, lúc về liên tiếp chứng kiến mấy màn "đại biến hoạt nhân". Tâm cảnh của y giờ đạt tới độ sóng yên biển lặng, ngay cả khi tận mắt thấy m.á.u của nốt ruồi của Kế Nhất Chu hút sạch, y cũng... chỉ gợn sóng một chút thôi.

"Chuyện ?"

luyến tiếc, nhưng Ninh Nguyên Chiêu vẫn nhớ rõ đang là ban ngày ban mặt, y khẽ rút ngón tay .

Kế Nhất Chu quẹt miệng, đợi đến khi giọt m.á.u cuối cùng hấp thụ hết, nắm tay Ninh Nguyên Chiêu lặn gian. Lần , đặc biệt lưu ý đồng hồ đếm ngược. Quả nhiên, tốc độ trôi thời gian tăng lên gấp bội.

Không dám lãng phí thời gian, hơn nữa bên ngoài còn một Tiểu Bảo thể gào bất cứ lúc nào, Kế Nhất Chu mang lâu mà lập tức trở sân.

"Đây... đó là nơi nào?"

Ninh Nguyên Chiêu thực sự kịp rõ gì cả, chỉ cảm thấy đột nhiên cùng Kế Nhất Chu xuất hiện ở một nơi khác hẳn. Trước mắt hình như là những khối băng họ tích trữ từ mùa đông, nhưng kịp kỹ thì hai về trong sân.

Vì tốc độ quá nhanh, Tiểu Bảo mới há miệng kịp thì họ xuất hiện. Kế Nhất Chu đưa tay khép miệng cô bé , vỗ vai Ninh Nguyên Chiêu, hào hứng lay mạnh: "Ngươi mau cảm nhận thử gian !"

Ninh Nguyên Chiêu lúc đầu óc rối rắm như tơ vò, hiểu chuyện gì đang xảy .

"Phải cảm nhận cái gì?" Ninh Nguyên Chiêu ngơ ngác hỏi.

"Ta hãy nghĩ trong đầu về nơi chúng , trong đó những khối băng của thôn từ mùa đông , thử lấy một khối xem." Kế Nhất Chu hướng dẫn.

Theo lời , Ninh Nguyên Chiêu nhắm mắt cảm nhận thật kỹ. Sau một hồi nỗ lực, quả nhiên chẳng gì bất ngờ xảy , y cảm nhận gì cả.

Ninh Nguyên Chiêu lắc đầu: "Hình như ."

"Hả~ Thật sự ?" Kế Nhất Chu hỏi đầy vẻ tiếc nuối.

"Thật sự ." Ninh Nguyên Chiêu khẳng định.

Kế Nhất Chu chút thất vọng, cứ tưởng y thể cùng Ninh Nguyên Chiêu dùng chung gian cơ chứ. Thôi thì chung cũng đành chịu, dù cũng thể đem hết vốn liếng giao phó cho Ninh Nguyên Chiêu , vạn nhất y lòng đổi thì ?

Hiện tại đầu óc Ninh Nguyên Chiêu đầy rẫy nghi vấn, khi thôi xoay quanh việc dùng chung gian, Kế Nhất Chu quyết định giải đáp thắc mắc cho y. Hắn bế Tiểu Bảo, dẫn Ninh Nguyên Chiêu bếp. Giải đáp thì giải đáp, chứ việc chân tay thì vẫn làm.

“Được , ngươi hỏi thì cứ hỏi .”

Loading...