Xuyên Thành Thê Tử Bỏ Trốn Của Nhiếp Chính Vương - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-03-16 03:42:38
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Hoan tưởng rằng nhỏ lắm , nhưng thực âm lượng hề nhỏ, khiến hai thị vệ xa cũng thấy. Mồ hôi lạnh túa như mưa, bọn họ hổ đến mức chỉ nhảy xuống xe ngay lập tức. dù cũng là những theo hầu nhiều năm, chỉ thể cúi đầu thấp hơn, giả vờ như thấy gì.
Lận Bạc Chu nghĩ rằng nhầm, lặp : “Cái gì?”
Mạnh Hoan ánh mắt mê ly, lặp : “Chạm ~”
Hai chữ cuối cùng Lận Bạc Chu chặn bằng một cái siết tay. Hắn khẽ nghiến răng, nơi đầu lưỡi chút mùi tanh của máu. Cổ họng chuyển động, cố gắng giữ bình tĩnh: “Khó chịu lắm ?”
Mạnh Hoan gật đầu, trông vô cùng đáng thương: “Khó chịu lắm, ngứa lắm.”
Lận Bạc Chu: “Một chút cũng nhịn ?”
“Không nhịn .” Mạnh Hoan ôm chặt lấy .
Giọng nhỏ nhẹ, mang theo chút tủi , cánh tay vòng qua cổ , ghé sát c.ắ.n nhẹ một cái. Cắn đau, giống như đang trêu đùa hơn. thở ướt át, khiến khỏi nhận đang cố gắng kìm nén, nhưng vẫn nhịn mà tìm cách phát tiết lên .
Giọng Mạnh Hoan quấn quýt dính chặt, gần như sắp : “Chồng ơi, khi nào mới chạm ?”
Đối diện với sự chủ động nhiệt tình của Mạnh Hoan, Lận Bạc Chu mấp máy môi, ánh mắt thoáng qua cảm xúc phức tạp. Một tay giữ chặt , để tránh trượt xuống, cuối cùng nghiêng đầu, hỏi thị vệ: “Say rượu cũng thế ?”
Bên cạnh, một thị vệ dè dặt trả lời: “Vương gia, phu nhân chắc là trúng t.h.u.ố.c .”
Lận Bạc Chu cau mày: “Thuốc gì?”
“… Mị dược.”
Lận Bạc Chu: “Ngươi chắc chứ?”
Thị vệ lúng túng: “Người từng dùng mị d.ư.ợ.c đều .”
Chỉ vương gia là tên "trai tân già" nên nghĩ đến, thôi thấy sốt ruột !
Lận Bạc Chu trầm giọng: “Giải thế nào?”
Thị vệ nuốt nước bọt: “Không t.h.u.ố.c giải, chỉ thể…phát tiết .”
Phát tiết?
Lận Bạc Chu còn đang nghĩ ngợi, thì Mạnh Hoan vẫn tiếp tục hôn , nhẹ nhàng kéo lấy tóc mai và chạm vành tai . Khi đẩy nhẹ nhàng, dán sát , đồng thời nắm lấy tay , kéo xuống lớp áo :
“Chồng ơi, chồng ơi, chạm ngay …”
Thị vệ mà đỏ cả mặt.
là một tiểu yêu tinh chuyên hành hạ khác.
Những ai quen Lận Bạc Chu đều rằng là vô cùng chính trực, gần nữ sắc mê luyến mỹ nhân. Ấy thế mà lúc , Mạnh Hoan quấn lấy đòi hôn, đòi ôm, đòi vuốt ve, hành động phóng túng đến thể chấp nhận nổi. Hắn khẽ nhíu mày, nhưng tỏ khinh bỉ ghét bỏ mà ngược , vẫn kiên nhẫn dịu dàng khuyên nhủ:
“Được , Hoan Hoan ngoan nào, chờ thêm một chút.”
“……”
Lận Bạc Chu dứt lời, Mạnh Hoan chặn môi hôn nữa.
Bờ môi mát lạnh, đầu lưỡi l.i.ế.m đến ẩm ướt. Thiếu niên còn tủi , tại chồng chịu hôn chứ? Ủy khuất đến mức sắp , giọng nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe:
“Chồng…”
Lận Bạc Chu gọi mà tim nhói đau.
nơi là chốn đông , lễ nghi và liêm sỉ trong đầu vẫn còn, nên cau mày, vẻ như khó xử, sang hỏi thị vệ:
“Làm thế nào để phu nhân dễ chịu hơn?”
“Vương gia chỉ cần chiều theo ý phu nhân là . Phu nhân gì, vương gia cứ cho cái đó.”
“Muốn hôn…”
Mạnh Hoan khẽ thì thầm yêu cầu.
Nhận câu trả lời, gương mặt ôn nhu, nhã nhặn của Lận Bạc Chu đầu tiên hiện lên vẻ thất thần. Một lát , rũ mi mắt xuống, đưa tay ôm lấy gáy Mạnh Hoan, nghiêng đầu, mạnh mẽ áp môi xuống.
Cảnh tượng mắt Mạnh Hoan như chao đảo, eo siết chặt, nhiệt độ và độ mềm mại mà khao khát cuối cùng cũng áp lên môi .
Mùi hương của đàn ông là hương đàn hương thoảng chút nóng, hề mang đến cảm giác quá mức hoang dã, nhưng nụ hôn vô cùng dài, mang theo sự kiên nhẫn và kiểm soát, khiến thoải mái.
“Ưm…”
Khi đầu lưỡi tiến , Mạnh Hoan cảm giác gần như nghẹt thở, bàn tay nhỏ siết chặt vạt áo , nghiêng đầu trốn tránh.
, bàn tay mạnh mẽ nắm lấy cằm, xoay , môi nữa chiếm đoạt.
Lận Bạc Chu hôn chậm, dịu dàng nhưng trêu chọc đến mức khiến run rẩy. Sự khiêu khích và hấp dẫn ẩn chứa trong đó khiến Mạnh Hoan, vốn sốt ruột vì cơn bức bối, càng thêm chịu nổi. Cậu nhịn mà khe khẽ bật một tiếng rên nhẹ.
“Ưm…”
Ngay giây tiếp theo, rèm xe vén lên: “Vương gia…”
Sơn Hành hỏi xem trong xe chuyện gì kỳ lạ đang xảy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-the-tu-bo-tron-cua-nhiep-chinh-vuong-uahp/chuong-30.html.]
đúng lúc ánh sáng lọt trong xe, chỉ “soạt” một tiếng, Sơn Hành lập tức kéo rèm , đóng chặt đến mức để lọt dù chỉ một tia sáng.
Trong xe, môi vẫn còn gắn chặt, Lận Bạc Chu khẽ liếc mắt tấm rèm, một lời, ngón tay siết chặt mái tóc Mạnh Hoan, khẽ xoa nhẹ vành tai hồng hồng của , dừng nụ hôn triền miên .
Không gian trong xe lớn, Mạnh Hoan dính sát , hôn đến mức phát những tiếng rên khe khẽ, mềm nhũn như nước. Trong khi đó, cách đó vài thước, hai thị vệ nghiêm mà tim đập thình thịch.
Tửu Lâu Của Dạ
Hai họ hiện rõ vẻ tuyệt vọng.
Ôi trời…
Quá mức ngại ngùng !
Cứu mạng !
Làm ơn thả bọn ngoài!
Bên ngoài xe, tiếng roi quất vang lên, cỗ xe bắt đầu tăng tốc, di chuyển với tốc độ từng về phía phủ Nhiếp Chính Vương.
Cuối cùng, nụ hôn cũng kết thúc. Mạnh Hoan mềm nhũn dựa lòng , vô lực, im lặng một lúc lâu. Trong đầu là một cảm giác mơ hồ hơn cả say rượu, thậm chí đầu lưỡi cũng tê rần, nhưng thực sự thoải mái.
Lận Bạc Chu nâng cằm lên, nhẹ nhàng lướt ngón tay qua đôi môi sưng đỏ:
“Đỡ hơn chút nào ?”
Mạnh Hoan lắc đầu, gì.
vì trả lời . Cậu lặng lẽ dịch chuyển bàn tay nhỏ bé, chậm rãi đưa xuống…
Chỉ chạm một nửa, bỗng khựng , đầu hai thị vệ trong xe.
Thị vệ: “?”
Mạnh Hoan l.i.ế.m môi, chút hổ, lưng , như đang che giấu điều gì đó. Cậu áp sát tai Lận Bạc Chu, thì thầm với giọng khàn khàn:
“Chồng ơi, để cho ngài xem…chỗ còn khó chịu hơn cơ.”
“…………”
Hai thị vệ vẫn kịp phản ứng.
bọn họ thấy Lận Bạc Chu, vốn luôn điềm tĩnh và lý trí, đột nhiên siết c.h.ặ.t t.a.y Mạnh Hoan, gân xanh cổ tay gầy gò lộ rõ, thể hiện sự hoảng loạn thể thấy bằng mắt thường.
Khoảnh khắc , Lận Bạc Chu cảm giác như thứ đang dần lệch khỏi quỹ đạo mà thể kiểm soát. Hắn hít sâu một , đôi mắt nâu sẫm chăm chú Mạnh Hoan, nghiêm túc và nghiêm khắc đến cùng cực.
“Hoan Hoan, cởi y phục trong xe ngựa.”
“Ồ.” Bị quát, Mạnh Hoan ngoan ngoãn thắt y phục.
Cậu chỉ cho chồng xem khó chịu thế nào thôi mà.
Nếu chồng xem bây giờ, thì xem.
Sau khi chỉnh tề quần áo, Mạnh Hoan dựa sát Lận Bạc Chu, giọng mang theo rượu, mềm mại và ẩm ướt:
“Vậy thì về nhà cởi cho chồng xem.”
Giọng vô cùng ngọt ngào, vương chút men say, ngoan ngoãn đáng yêu, như thể yêu đến thể kiềm chế, sẵn sàng giao phó thứ cho .
Thứ cho xem, đúng là vô cùng riêng tư.
Vừa , Lận Bạc Chu thậm chí thoáng thấy, đúng như lời , nơi đang đợi chạm . Đến mức , chuyện còn đơn giản để dùng đôi ba câu là thể giải thích rõ ràng.
Ranh giới giữa họ dần trở nên mơ hồ.
“Sao vẫn về đến nhà ?” Mạnh Hoan sốt ruột lẩm bẩm.
Lận Bạc Chu cúi đầu, nhẹ nhàng day ngón tay, cuối cùng cất giọng khàn khàn:
“Gấp gáp về phủ như , Hoan Hoan định làm gì?”
“Hả?” Mạnh Hoan nghiêng đầu, thở nóng rực lướt qua vành tai , vẫn trong trẻo thuần khiết, “Về , tất nhiên là chồng giúp .”
“Giúp Hoan Hoan cái gì?”
Giọng Mạnh Hoan nhỏ hơn, nhưng âm tiết thốt vô cùng trần trụi, cực kỳ khiêu khích, mà khi , nó chỉ mang theo sự mật thuần túy, vấy bẩn bởi bất kỳ ý niệm đen tối nào:
“Hoan Hoan.”
Lận Bạc Chu khẽ nhắm mắt, như thể thứ gì đó ngủ yên trong đầu bỗng bùng nổ, từng gợn sóng khuấy động, thể trở tĩnh lặng.
Hắn mở mắt, đối diện với ánh của Mạnh Hoan.
Đôi mắt thiếu niên trong veo, một chút giả tạo che giấu, long lanh tựa mắt nai, tựa như… thật sự tin tưởng đến mức giao cả bản cho .
Lận Bạc Chu bao giờ gặp một sự mê hoặc nào khiến rung động đến mức .
Hắn vốn đa nghi, cũng từng nghi ngờ rằng khi gặp Lư Nam Tinh và Hứa Nhược Lâm, Mạnh Hoan hạ dược, khiến trở nên mềm mại và nũng nịu như thế, thậm chí lẽ là đang cố ý quyến rũ , kéo xuống vực sâu.
giờ khắc , lý trí của như sụp đổ, trái tim băng giá bao năm bắt đầu tan chảy, thể ngăn cản.