Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 83: Bạch Thu
Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:49:09
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Thu bước mừng rỡ reo lên: “Kiến Quốc thúc tỉnh ạ?”
Lan Quế Anh đáp: “Ừ, tỉnh lâu , ca phẫu thuật thành công.” Điều khiến lòng bà vững chãi hơn nhiều.
Bạch Thu lập tức đến văn phòng bác sĩ. Các bác sĩ thực hiện phẫu thuật về nghỉ ngơi, những bác sĩ khác vẫn còn đang bàn tán về ca mổ. Thấy Bạch Thu, họ : “Ca phẫu thuật may mà bác sĩ Úc tay, khối u lớn hơn so với dự tính.” Một ca phẫu thuật mở hộp sọ nguy hiểm như cũng chỉ bác sĩ Úc mới thể thành, còn thành một cách đẽ như thế, tay ông vững nhanh, đúng là thần sầu.
Bạch Thu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Quay phòng bệnh, Hạ Trường Phong : “Mẹ, tối nay con ở đây trông ba, về nghỉ ngơi .” Từ lúc định ngày phẫu thuật đến giờ, đêm nào ngủ ngon giấc. Ba trải qua ba mươi tiếng phẫu thuật liên tục, cũng thức trắng bấy nhiêu thời gian rời mắt, cơ thể bà sắp chịu đựng hết nổi .
Lan Quế Anh : “Mẹ về , mệt thì ghế chợp mắt một lát là , về nhà cũng yên tâm.” Nhìn Hạ Kiến Quốc phẫu thuật xong chắc chắn khó chịu, chỉ cần một vết cắt nhỏ đau mấy ngày , huống chi là phẫu thuật mở hộp sọ. Lan Quế Anh ở trong thôn vốn là một phụ nữ độc lập, kiên cường. Hạ Trường Phong đây từng thấy , mà mấy ngày nay bà mấy trận, đôi mắt đầy tia m.á.u là thấy rõ.
Lan Quế Anh dặn: “Trường Phong, con cũng ở đây canh chừng hai ngày , hôm nay về . Nếu hai đứa em hỏi thì cứ bảo ba đang bận việc.”
“Con ở .” Hạ Trường Phong cảm thấy cả tinh thần và thể xác của đều tới giới hạn, ở ít còn thể giúp bà san sẻ phần nào.
Hạ Trường Phong nộp thêm ba ngàn đồng viện phí, cũng rõ tiền đang cho để bà bớt lo nghĩ.
Trước đó khi quyết định phẫu thuật, họ giấu đại ca. Hạ Trường Phong ở bệnh viện trông nom, Bạch Thu thì học, ai trông nom Hạ Tiểu Tam và Hạ Tiểu Tứ. Bạch Thu bèn mời Bạch Mạnh Cử đến căn nhà kiểu Tây của .
Bạch Thu : “Hay là hai cứ ở đây, con về chăm sóc hai em cho.” Bạch Thu với Lan Quế Anh: “Lan dì, Kiến Quốc thúc , dì cũng giữ gìn sức khỏe nhé ạ.”
Lan Quế Anh vô cùng cảm kích Bạch Thu, bà nắm lấy tay , định vài lời nhưng cổ họng như nghẹn , thốt nên lời. Bà cũng , nhờ thầy của Bạch Thu đích mời vị bác sĩ giỏi nhất trong lĩnh vực đến phẫu thuật cho Hạ Kiến Quốc. Bạch Thu còn giúp bà chăm sóc hai đứa nhỏ, nếu bà thật sự xoay xở thế nào với bao nhiêu việc ập đến cùng lúc.
Hiện giờ Bạch Thu và Hạ Trường Phong bỏ tiền bỏ sức, giành giật Hạ Kiến Quốc từ tay Diêm Vương trở về. Sự cảm kích một lời cảm ơn nào thể diễn tả hết .
Bạch Thu : “Lan dì, con xuống lầu một lát ạ.”
Lan Quế Anh gật đầu.
Bạch Thu tiệm ăn nhỏ gần bệnh viện tìm món sủi cảo mà Đông Bắc ăn nhưng thấy, chỉ hoành thánh nhỏ.
Cậu mua hai bát bưng lên: “Lan dì, Trường Phong ca, hai ăn chút gì ạ.”
Nước dùng hoành thánh rong biển và tôm nõn, nhân bên trong là thịt lợn cải thảo, viên nhỏ miệng, dễ ăn.
Phải Bạch Thu chu đáo, một khi bệnh viện, lòng rối bời, chẳng còn tâm trí mà ăn uống.
khi ngửi thấy mùi thơm của hoành thánh, cảm giác đói khát bấy lâu mới trỗi dậy.
Sau khi đưa hoành thánh cho họ và đợi họ ăn xong, Bạch Thu mới về căn nhà kiểu Tây của .
Bạch Thu về đến nhà thấy Hạ Tiểu Tam và Hạ Tiểu Tứ ngoan ngoãn như hai chú chim nhỏ sofa ngóng đợi. Thấy , gương mặt chúng lập tức rạng rỡ: “Tiểu Bạch ca ca!” Hai đứa chạy ùa tới, ôm chầm lấy eo .
Bạch Thu hỏi: “Hôm nay hai đứa ngoan , lời ông Bạch ?”
Hạ Tiểu Tam gật đầu: “Dạ , tụi em ngoan lắm ạ.”
Hạ Tiểu Tứ nhỏ tuổi hơn một chút, mếu máo: “Tiểu Bạch ca ca, mấy ngày em gặp ba , em nhớ ba lắm.” Nói đoạn, nhóc con dùng tay áo quẹt mắt.
Ở trong thôn, chúng cũng thường xuyên vắng nhà, nhưng ở đó dù thấy ba thì vẫn còn đại ca và nhị ca, chúng còn thể chạy ngoài chơi. Đến kinh thành tuy vui nhưng dù cũng là nơi xa lạ, thấy ba khiến chúng thấy bất an.
Bạch Thu xổm xuống, rút khăn tay lau mặt cho Hạ Tiểu Tứ, dỗ dành: “Ba em đang bận việc mà. Khi nào xong việc họ sẽ về ngay. Em là tiểu nam t.ử hán, nam t.ử hán là nhé!”
Hạ Tiểu Tứ bặm môi, nước mắt vẫn còn đọng trong vành mắt nhưng vẫn gật đầu thật mạnh: “Em là nam t.ử hán ạ.”
Hạ Tiểu Tam : “Anh bảo mà, ba bận việc, em cứ thế nhỉ.”
Bạch Thu gợi ý: “Hay là thế , hai đứa nhớ ba thì hãy vẽ một bức tranh . Lát nữa Tiểu Bạch ca ca sẽ mang đến cho ba xem, ?”
“Dạ!”
Bạch Thu : “Đi nào, Tiểu Bạch ca bồi hai đứa cùng vẽ.”
“Dạ ạ.”
Dễ dàng dỗ dành hai nhóc tì, Bạch Mạnh Cử ở bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm. Ông từng chăm sóc trẻ con nhỏ như , tuy hai đứa nhỏ lời nhưng mặt ông chúng vẫn còn e dè, đúng là chỉ Bạch Thu mới cách.
...
Hạ Kiến Quốc tĩnh dưỡng ròng rã hai tháng mới khỏe hẳn. Chỉ điều chỗ phẫu thuật tóc mọc , trông phong độ như .
Giai đoạn dựa Trung y để điều dưỡng, cuối cùng ông cũng xuất viện.
Hạ Kiến Quốc cũng ngờ chuyến kinh thành khiến ông kẹt lâu đến thế.
Ông gọi điện về thôn, thấy trong thôn sắp đến mùa thu hoạch vụ thu, lòng ông nóng như lửa đốt.
Phùng Thủ Nghĩa máy, ông trải qua ca phẫu thuật lớn như cũng hoảng hốt. Đầu tiên ông khuyên Hạ Kiến Quốc cứ yên tâm dưỡng bệnh, đó gọi điện bảo dân làng đều cho ông về, cứ ở kinh thành chữa cho khỏi hẳn. Ông và Lan Quế Anh tuy mặt nhưng vẫn còn các cán bộ thôn khác, chắc chắn sẽ thành nhiệm vụ thu hoạch vụ thu .
Nhận cuộc điện thoại đó, Hạ Kiến Quốc mới yên tâm phần nào.
Lan Quế Anh chuyện với ông gọt táo: “Ông xem, ông thì việc trong thôn vẫn chạy đấy thôi. Ông cứ đặt cái tâm trong bụng mà nghỉ ngơi .”
Hạ Kiến Quốc : “Đạo lý là , nhưng trong lòng vẫn buông xuống .” Ông là làm việc nghiêm túc, trách nhiệm cao tư tâm. Từ lúc tiếp quản chức thôn trưởng từ tay lão thôn trưởng tiền nhiệm khi mới ngoài ba mươi tuổi, lúc đầu nhiều nghi ngờ ông, nhưng ông dùng tâm huyết để lo liệu việc thôn, dần dần tư tưởng mới đổi.
Thoắt cái làm bao nhiêu năm, việc trong thôn từng li từng tí khắc sâu xương tủy. Giờ đột nhiên rảnh rỗi, ông thấy quen.
Lan Quế Anh đưa miếng táo gọt cho Hạ Kiến Quốc, ông bảo: “Còn bày đặt gọt vỏ nữa.” Quả táo quý giá thế , đây ăn còn chẳng : “ là phá của!”
Lan Quế Anh nhạo một tiếng: “Con trai thứ của ông còn phá của hơn, táo ngon thế mà nó cứ đòi sấy khô. Hai cân tươi sấy một cân khô. Đấy là việc con trai ông làm đấy.” Hiện giờ mứt táo sấy của họ bán chạy, rau khô cũng bán giá. Xưởng rau khô giờ thêm các loại hoa quả sấy.
Hạ Kiến Quốc : “Tôi chẳng thế nào, nhưng mấy tiền đúng là ăn uống cầu kỳ thật.” Trước đây ông là một gã đàn ông thô kệch, bao giờ chăm sóc tinh tế như thế .
Họ ở nhà của Bạch Thu.
Lan Quế Anh : “Tối nay vợ chồng thằng cả sẽ qua đây!”
Hạ Kiến Quốc mất tự nhiên: “Chúng nó qua làm gì, sắp khỏe hẳn mà.”
Lúc Hạ Kiến Quốc phẫu thuật giấu Hạ Trường Hải. Một tháng rưỡi mới chuyện, một gã thanh niên to xác mà đến thở nổi, mặt đỏ gay. Hạ Kiến Quốc còn sang dỗ dành con trai, việc mà ông vốn chẳng thạo cũng chẳng quen. Kết quả là hai vợ chồng Hạ Trường Hải cứ hở là chạy qua. Nhà của Bạch Thu cách chỗ họ khá xa, về về mất cả ba tiếng đồng hồ, khiến ông thấy áy náy.
Hạ Kiến Quốc rõ là việc gì thì đừng qua, mà chúng vẫn cứ tới.
Lan Quế Anh : “Tôi chịu, khuyên , ông tự mà với thằng cả .”
Hạ Kiến Quốc bảo: “Hay là chúng về thôn , đừng để con cái vất vả thêm nữa... Tôi về quê dưỡng bệnh cũng thế thôi.”
Lan Quế Anh đáp: “Nếu ông thuyết phục hai thằng con trai thì ý kiến!” Giọng bà mang theo vài phần hả hê, chẳng cần bà mặt, trị ông , hai thằng con trai đứa nào cũng quản ông nghiêm. Ở đây hầu hạ ăn ngon mặc , hoa quả trong nhà lúc nào thiếu, đào đóng hộp khuân về cả thùng, chúng nhất quyết cho ông .
Hiện tại trong thôn đang là mùa thu hoạch, ông mà về chắc chắn tĩnh dưỡng nổi. Bệnh của ông giờ tuy nhưng sợ mệt, sợ vội, sợ nóng nảy. Giờ ngay cả việc quét cái nhà ông cũng lén lút, nếu để Hạ Tiểu Tứ thấy, nó sẽ mách hai ngay.
Hạ Kiến Quốc hậm hực: “ là đảo lộn luân thường, mấy thằng ranh con còn định quản cả lão tử.”
Lan Quế Anh , thèm chấp ông, bà thực sự cảm nhận các con trưởng thành. Ở đây bà chẳng làm gì, việc đều sắp xếp chu đáo.
lúc , tiếng chuông điện thoại vang lên, Hạ Kiến Quốc yên , chạy máy: “Alo?”
Hạ Kiến Quốc mới lên tiếng, đầu dây bên mắng: “Hảo cho cái thằng ranh , bao lâu đến chỗ hả? Có định quên luôn lão già ?”
Hạ Kiến Quốc ngơ ngác hỏi: “Ai đấy ạ?”
Ông lão đầu dây bên tính khí nhỏ: “Ta là ai ? Ta là Lương Ân Mậu đây! Trước đây chẳng bảo khi nào rảnh sẽ qua chỗ ? Anh tính xem bao nhiêu ngày tới hả?”
Hạ Kiến Quốc thì kinh ngạc: “Lão thủ trưởng, em là Hạ Kiến Quốc đây ạ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-83-bach-thu.html.]
Đầu dây bên im lặng mất ba giây.
Hơi thở của Hạ Kiến Quốc chút dồn dập, Lan Quế Anh lập tức nhắc: “Đừng vội, đừng kích động.”
Lương lão : “Kiến Quốc đến kinh thành , qua nhà chơi chứ?”
“Vâng, thưa lão thủ trưởng.”
Lương lão : “Vậy phê bình đấy, đến kinh thành mà chủ động qua đây, còn để gọi điện. Anh với con trai đúng là mặt mũi lớn thật đấy!”
Hạ Kiến Quốc vội : “Ngày mai em sẽ dẫn con trai qua thăm ngài, đích xin ngài ạ.”
Lương lão lúc mới hài lòng: “Thế còn .” Sau đó cúp máy.
Hạ Kiến Quốc mất một lúc mới bình tĩnh , thở dần định. Trên mặt ông rạng rỡ nụ : “Lúc còn là lính trơn, ông là đối xử với nhất.” Tuy là chuyện của nhiều năm , nhưng ký ức vẫn hiện về mồn một như mới ngày hôm qua.
Lan Quế Anh : “Vậy thì quá .”
Bạch Thu tan học về .
Lan Quế Anh thấy về, : “Tiểu Bạch rửa tay con, Lan dì làm cho con món nấm xào thì là con thích nhất đấy. Còn cả bánh nướng nữa.”
Bạch Thu vốn là thích ăn ngon, giờ chỉ mong đến giờ cơm. Lan Quế Anh luôn đổi món cho , buổi trưa ăn ngon nên còn chuẩn cả bữa sáng và cơm hộp mang . Tối nay hai món đều là món thích, làm cũng kỳ công, : “Con cảm ơn Lan dì ạ.”
Lan Quế Anh : “Con thích ăn gì cứ bảo dì, dù dì ở nhà cũng chịu yên .”
“Vâng ạ.” Đôi mắt Bạch Thu sáng lấp lánh.
Lan Quế Anh đối xử với Bạch Thu vô cùng dịu dàng, đột nhiên bà nhớ chuyện gì đó: “Trường Hải với Tiểu Mai lát nữa sẽ qua đấy.” Bà tính toán làm thêm vài món nữa.
Bạch Thu hỏi: “Đại ca sắp qua ạ?”
Lan Quế Anh coi Bạch Thu như con đẻ, bà với : “Kiến Quốc thúc của con cứ đòi về quê là Trường Hải tới ngay.” Bà bên cạnh xem náo nhiệt.
Hạ Kiến Quốc phẫu thuật lớn như mà giấu Hạ Trường Hải khiến để tâm. Lần đầu tiên đến phòng bệnh, khiến Hạ Kiến Quốc cũng thấy xót xa. Ông vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất, mà mặt con trai cả cũng thấy chột , sợ lôi chuyện cũ .
Lan Quế Anh thầm, ai mà ngờ hiện giờ Hạ Kiến Quốc sợ nhất là đứa con cả thật thà nhất. Bạch Thu cũng theo.
Đến tối, Hạ Trường Phong mới về, mang theo một con cá tươi mua ở chợ. Anh còn dắt theo vợ .
Vừa mới cởi giày, hỏi: “Ba, hôm nay sức khỏe ba thế nào ?”
Hạ Kiến Quốc đáp: “Khỏe re, chẳng vấn đề gì cả, con đừng lo hão.”
Hạ Trường Hải cũng để ý lời ba , sang hỏi Lan Quế Anh: “Mẹ, hôm nay ba đòi về thôn đấy chứ?”
Tim Hạ Kiến Quốc thót một cái.
Lan Quế Anh đáp: “Chưa. Ba con còn bảo ngày mai thăm lão lãnh đạo nữa đấy.”
Hạ Kiến Quốc lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Hạ Trường Hải dặn: “Chưa là . Ba , đừng trách con lải nhải, ba trải qua ca phẫu thuật lớn suýt mất mạng, ba dưỡng cho thật khỏe mới về, như thế tụi con mới yên tâm. Bình thường ba cứ cùng bác Bạch câu cá, nuôi bồ câu gì đó cũng . Nếu thì để con mua cho ba đôi hạch đào để xoay tay như mấy ông cụ ở kinh thành nhé.”
“Bày vẽ mấy thứ đó làm gì, thích.” Với ông, chẳng gì sướng bằng việc trồng trọt.
Hạ Trường Phong : “Con tính , đợi ba khỏe thêm vài ngày nữa, con sẽ đưa ba đến xưởng rau khô trông coi. Bên đó đất rộng, trồng rau gì cũng phụ giúp. Ba qua đó tâm trạng chắc chắn sẽ hơn.”
Hạ Kiến Quốc thì mắt sáng rực lên. Ông là chịu yên, bắt ông ở nhà cả ngày chẳng khác nào cực hình. Lần ông định mua mấy cái chậu hoa về trồng hành tây cho sướng tay nhưng Lan Quế Anh cản . Nếu ngoại thành, dân làng đồng ruộng cho ông vùng vẫy thì còn gì bằng: “Cái đấy.”
Hạ Trường Hải : “Ba, con tin vui báo cho ba . Một là khu nhà ở Tân Uyển của tụi con sắp giải tỏa. Nghe ai giấy tờ nhà, nếu dọn sớm sẽ trợ cấp ba ngàn đồng.” Căn nhà mới mua hơn ba tháng mà tăng giá nhiều như .
Hạ Trường Hải tiếp tục: “Con với Tiểu Mai bàn , sẽ gửi ba một ngàn đồng tiền ba ứng mua nhà cho tụi con. Hai ngàn còn tụi con sẽ mua căn nhà của bà cụ , hôm nay hỏi thăm thì bà vẫn bán. Cách mấy tháng bà cụ còn bớt cho hai trăm nữa.” Chỉ mất một ngàn tám là mua . Anh cũng ngờ chuyện như , coi như ở ba tháng mà lãi một căn nhà và hai trăm đồng tiền mặt. Cha vợ xong cũng kinh ngạc, bình thường làm gì vận may như thế, đúng là quá .
Lan Quế Anh và Hạ Kiến Quốc cũng sững sờ: “Thật giả ?”
“Thật ạ.” Hạ Trường Hải cũng phấn khởi mấy ngày nay .
Lan Quế Anh : “Chuyện đều nhờ Bạch Thu, nếu nhắc một câu thì chúng mua căn nhà xem lúc .”
Bạch Thu lúc xuống thấy, hì hì hỏi: “Mọi đang gì con thế ạ?”
Hạ Trường Phong đáp: “Nói em là ngôi may mắn nhỏ của nhà đấy.” Anh làm hàng xóm với đại ca nên cũng mua một căn, còn to hơn nhà đại ca một chút. Lúc bỏ một ngàn, theo phương án bồi thường hiện tại chắc chắn sẽ nhận bốn ngàn, mới mấy tháng thôi mà.
Bạch Thu khen thì ngượng ngùng. Cậu xuống chào Hạ Trường Hải và Hứa Mai: “Chào đại ca, đại tẩu ạ.”
Hạ Trường Hải : “Lần với chị dâu sẽ mời em ăn một bữa thật ngon!”
Bạch Thu đáp: “Dạ ạ.” Sau đó Hứa Mai thêm một chút. Tuy đang là mùa thu nhưng chị mặc mỏng, gương mặt đỏ bừng bất thường. Bạch Thu kỹ, học y cũng gần một năm , cảm thấy gì đó khác lạ, liền : “Đại tẩu, để em bắt mạch cho chị nhé.”
Hứa Mai : “Được chứ.”
Hạ Kiến Quốc và Lan Quế Anh với vẻ hiếu kỳ, họ từ lâu coi Bạch Thu như nhà. Tuy học Trung y nhưng vẫn thực sự chứng kiến tận mắt. Giờ thấy Bạch Thu bắt mạch, đều vây quanh. Trước đây họ chỉ thấy các lão trung y già dặn, ngờ giới Trung y một vị tiểu đại phu khôi ngô tuấn tú thế .
Nhìn Bạch Thu bắt mạch một lát, vẻ mặt suy tư. Dáng vẻ đó trông cũng dáng đại phu.
Hạ Trường Phong trêu chọc: “Tiểu Bạch đại phu, thế nào ?” Ánh mắt vẫn luôn dán chặt thanh niên trí thức nhà , tràn đầy tình ý, chẳng nỡ rời mắt lấy một giây.
Bạch Thu Hứa Mai : “Chúc mừng đại tẩu ạ.”
Gương mặt Hứa Mai lập tức đỏ bừng, lời khiến chị cũng thấy ngượng ngùng dám tự .
Bạch Thu bảo: “Đại tẩu với ạ.”
Hứa Mai vốn là nhanh nhẹn, chị Bạch Thu : “Em là đại phu thì em chứ.”
Ngoại trừ Hạ Trường Hải, những khác đều hiểu họ đang đ.á.n.h đố điều gì, liền hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Bạch Thu thông báo: “Đại tẩu t.h.a.i ạ.” Cậu chạm thấy ngay, mạch tượng vô cùng huyền diệu, còn cố ý cảm nhận thêm một lúc.
Lan Quế Anh và Hạ Kiến Quốc xong đều vô cùng mừng rỡ. Nếu Hạ Trường Hải kết hôn sớm thì họ bế cháu từ lâu . giờ cũng muộn, cơm ngon sợ đợi lâu.
Lan Quế Anh hỏi, gương mặt rạng rỡ nụ : “Từ khi nào thế con?”
Hạ Trường Hải đáp: “Tụi con cũng mới mấy ngày thôi, định bụng qua đây báo cho ba một tiếng để ba cùng vui.”
Hạ Trường Phong cũng đại ca bằng con mắt khác. Tuy chuyện yêu đương muộn màng, nhưng những chuyện khác thì tích cực.
“Tôi sắp làm bà nội .” Lan Quế Anh dứt lời, Hạ Trường Phong nhắc ba : “Ba, ba đừng kích động quá đấy.”
Hạ Kiến Quốc hễ kích động là đau đầu, thể ôm lấy đầu. Bị nhắc nhở như khiến ông thấy mất mặt, một lúc mới đỡ hơn.
Lan Quế Anh mắng yêu: “ là chẳng làm cả.” Tuy nhưng bà vẫn sang hỏi han Hứa Mai vô cùng ân cần. Bà nhiệt tình đến mức hận thể để ngày bế đứa cháu nhỏ nảy ngay lập tức. Hạ Kiến Quốc và Lan Quế Anh hôm nay dồn dập tin vui làm cho đầu óc cuồng.
Lan Quế Anh sợ con dâu m.a.n.g t.h.a.i sẽ nghén, liền làm thêm mấy món xào. Nhìn một bàn thức ăn lớn, Bạch Thu bên cạnh ăn ngon lành. Mọi đều chú ý đến Hứa Mai, chỉ Hạ Trường Phong là lén nắm tay Bạch Thu gầm bàn, nhân lúc ai để ý liền nhỏ: “Tiểu Bạch đại phu y thuật cao minh thật đấy.”
Bạch Thu tủm tỉm: “Chuyện đó là đương nhiên .”
Hạ Trường Phong dáng vẻ kiêu ngạo của thanh niên trí thức nhà , hận thể ôm lòng mà cưng nựng. Anh vội vàng ăn xong bữa cơm kéo lên lầu.
Anh cứ nhất quyết đòi thấy khỏe, bắt Bạch Thu "chữa" cho .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Bạch Thu đỏ mặt tía tai, mắng: “Phi, đồ hổ.”
Hạ Trường Phong đáp: “Có vợ là , cần gì mặt mũi nữa.”
...