Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 78: Cờ Thưởng

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:44:13
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cõng xuống đến chân núi, Hạ Trường Phong lái xe chở bọn họ đến trạm y tế gần đó.

Đến nơi mới phát hiện điều kiện của trạm y tế vô cùng đơn sơ, căn bản năng lực xử lý trúng độc, Hạ Trường Phong lái xe đưa bọn họ đến khoa cấp cứu của một bệnh viện quân y cách đó năm cây .

Hạ Trường Phong còn giúp đóng một trăm đồng tiền viện phí, khi giải thích tình hình thì để phương thức liên lạc dẫn rời .

Hai hiện tại tỉnh táo, dáng vẻ cũng gì đáng ngại, tiếp theo cứ để bệnh viện cứu trị.

Lần nữa trở nhà máy, tinh lực của mấy đều tiêu hao quá mức, đặc biệt là Mập Mạp, ngừng than vãn hôm nay mệt rã rời: “Thuốc giải độc rắn của hết sạch , thư cho ba thôi.” Ôi, ba dùng hết sạch t.h.u.ố.c trong một , phỏng chừng sẽ tức tốc đến kinh thành thu thập mất.

Hạ Trường Phong thấy quần áo bọn họ đều dính đầy vết máu, bèn tìm mấy bộ sạch sẽ : “Thay .” Bên tuy vòi hoa sen, nhưng thiết tắm rửa đơn sơ, nước nóng rót thùng nhựa, cắm một ống nhựa đục lỗ nhỏ. Tự giơ ống nước lên tắm, ở đây đều tắm rửa như .

Vài mệt nhọc cõng về, quần áo dính bết cũng khó chịu.

Ở đây đơn giản rửa mặt đ.á.n.h răng một chút.

Ba xếp hàng tắm xong, chờ lúc , Hạ Trường Phong gọi Tạ lão đại và Tạ lão nhị lên núi vận chuyển chỗ Thiên Ma về trong sân.

Mập Mạp vì chuyện mấy viên t.h.u.ố.c mà buồn bực hồi lâu, thấy đồ vật mang về mới hớn hở lên: “Ái chà, cái đấy.” Hắn : “Tiệm t.h.u.ố.c chắc là sẽ thu mua, chúng đem bán , đổi thành tiền chia thế nào?” Nhắc đến chuyện phấn chấn hẳn lên.

Tạ lão đại : “Gần đây tiệm thuốc, là để giúp khiêng hỏi thử.”

Mập Mạp : “Đi ...” Hắn bắt đầu thấy hứng thú.

Bạch Thu với Triệu Kim: “Đại sư , ăn gì ?”

Triệu Kim : “Ăn gì cũng .” Anh ở bên ngoài chút câu nệ.

Bạch Thu : “Vậy để em sắp xếp.”

Cậu quen cửa quen nẻo phòng bếp, đại khái là vì bạn của Bạch Thu đến, nên bữa nay làm màn thầu bột mì trắng, đang để trong xửng hấp.

Sườn hầm đậu que khô, thịt xào dưa chuột, còn một đĩa củ cải giòn trộn, cuối cùng là một đĩa giá đỗ xào thịt sợi.

Vợ của Hạ Đông sớm làm xong, lúc với Bạch Thu: “Tiểu thôn trưởng , hôm nay tới đều là khách quý.” Chị dùng mười hai phần công lực để làm mỗi món ăn.

Bạch Thu chút ngại ngùng: “Vất vả cho tẩu t.ử .”

Vợ Hạ Đông : “Có gì mà vất vả.” Sau đó chị với Bạch Thu: “Tiểu Bạch, tẩu t.ử cầu một việc.” Chị chút ngượng ngùng, dứt lời liền vội vàng bổ sung: “Cậu cứ thôi, nếu thì coi như , nhưng ngàn vạn đừng làm khó .”

Bạch Thu : “Tẩu tử, chuyện gì ạ?”

Vợ Hạ Đông tới bên chỉ nấu cơm cho , mà còn giặt giũ, khâu vá, chị là cần mẫn, trong nhà máy đều khen ngợi. Ở đây Bạch Thu là nhỏ tuổi nhất, vợ Hạ Đông coi như em trai, mỗi tới chị đều làm chút đồ ăn vặt cho Bạch Thu.

Vợ Hạ Đông da mặt mỏng, chuyện cầu thì ngại .

Bạch Thu thúc giục: “Tẩu tử, rốt cuộc là làm ? Có chuyện gì chị cứ thẳng .”

Vợ Hạ Đông : “Tôi Tiểu thôn trưởng , các đều là học y, lợi hại.”

Bạch Thu : “Đại sư của em là lợi hại nhất, khi học còn là đại phu khám cơ đấy.” Hôm nay may mà ở đó, bằng và nhị sư luống cuống .

Vợ Hạ Đông : “Tôi và Hạ Đông của mãi mà vẫn con, thể nhờ xem giúp chúng một chút ...” Chuyện thật sự là khó mở miệng.

Bạch Thu : “Dạ , để em hỏi một tiếng.”

Vợ Hạ Đông khẩn trương nuốt nước bọt.

Năm phút Bạch Thu , với vợ Hạ Đông: “Tẩu tử, đại sư của em , chị theo em.”

Vợ Hạ Đông thẳng cùng Bạch Thu về phòng của và Hạ Trường Phong, căn phòng luôn Bạch Thu dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Có một cái bàn, đại sư Triệu Kim một bên, bảo vợ Hạ Đông phía đối diện, hỏi chị vài câu, đó bắt mạch : “Bệnh của chị nghiêm trọng, bốc mấy thang t.h.u.ố.c uống là thôi!”

Sau đó bảo Bạch Thu tìm giấy bút, xoẹt xoẹt phương t.h.u.ố.c lên đó, chỉ cần uống bảy ngày là cơ bản thể khỏi hẳn. Đây là một chứng bệnh nhỏ, nếu chị điều dưỡng sớm thì khỏi lâu .

Vợ Hạ Đông chuyện lo lắng nhất nhẹ tênh là nghiêm trọng, trong lòng cũng nhẹ nhõm hẳn, : “Vậy thì quá!” Chị tràn đầy cảm kích: “Thật cảm ơn thế nào mới .”

Triệu Kim : “Không cần khách khí như .”

Viết xong phương t.h.u.ố.c đưa cho vợ Hạ Đông.

Vợ Hạ Đông cẩn thận cầm phương t.h.u.ố.c cửa, Bạch Thu với đại sư : “Khi nào em mới thể lợi hại như nhỉ.”

Triệu Kim cũng sủng ái đứa tiểu sư , việc học của Bạch Thu đều thấy, tuy từng tiếp xúc qua nhưng học tập vô cùng nhanh, : “Em cứ chăm chỉ học tập, phỏng chừng đến lúc nghiệp sẽ còn giỏi hơn bây giờ đấy.”

Hai đang chuyện trong phòng thì thấy tiếng nhị sư vui vẻ từ ngoài sân truyền : “Tôi về đây.”

Bạch Thu vội vàng dậy , bày biện bàn ghế ở giữa sảnh. Mập Mạp : “Thật sự tệ, Thiên Ma tươi tám hào một cân. Họ kén chọn mà đóng gói mang hết, tổng cộng kiếm 32 đồng, vặn bốn chúng mỗi tám đồng.” Nhà ăn trường học của họ rẻ, hai hào là thể ăn một món mặn một cơm, tám đồng đủ ăn nửa tháng ở nhà ăn trường .

Mập Mạp đó chia tiền cho , tiền cứ như từ trời rơi xuống .

Quay mới thấy thức ăn bưng lên bàn, họ đơn giản rửa tay bắt đầu xuống ăn cơm. Vì đều là sinh viên nên Hạ Trường Phong chuẩn rượu.

Bọn họ leo núi tiêu hao lượng lớn thể lực, đúng lúc đang đói, món ăn Đông Bắc vốn dĩ lượng nhiều, thức ăn đầy ắp cả chậu nhỏ. Hơn nữa vợ Hạ Đông nấu ăn ngon, chỉ cần ngửi thấy mùi hương là bụng kêu rồn rột.

Vài cũng khách khí, mỗi cầm một cái màn thầu lớn, giá đỗ xào thịt sợi càng nhai càng thơm. Dưa chuột giòn sảng khoái. Sườn bọn họ mua loại sườn sụn ngon nhất, hầm đến mức róc xương, dùng răng nhấm nhẹ một cái là bộ thịt mềm tan trong miệng.

Ăn một miếng thịt lớn c.ắ.n một miếng màn thầu bột lên men, trong miệng ăn xong bắt đầu nhớ thương miếng tiếp theo. Hôm nay món củ cải muối trộn với đường giấm, cuối cùng rắc thêm chút bột ớt, chua cay ngọt càng ngon hơn.

Cả bàn thức ăn gần như quét sạch, lúc ăn thì đồ ăn hấp dẫn, nhưng ăn xong cũng thấy ngại.

Không ngờ tới đây trai của Bạch Thu khoản đãi nồng hậu như , đại sư Triệu Kim : “Làm phiền quá.”

“Không phiền.” Hạ Trường Phong : “Bạch Thu thường nhắc tới các , các đối xử với em .”

Mập Mạp thấy thế liền phấn chấn : “Đó là đương nhiên, chúng chỉ mỗi một đứa tiểu sư , với thì với ai chứ.”

Hạ Trường Phong : “Chỗ chúng thiết sấy rau khô, Ngũ Vị T.ử tươi các cũng tiện bảo quản, chi bằng để ở đây giúp các rửa sạch sấy khô, chờ làm xong bảo Bạch Thu mang về cho các !”

Mập Mạp : “Được đấy.” Sau đó với Bạch Thu: “Anh trai của thật quá...”

Bạch Thu khen Hạ Trường Phong thì còn vui hơn cả khen .

Ăn cơm xong bọn họ . Bạch Thu hiếm khi tới đây nên buổi tối về, tiễn hai lên xe. Ngày mai nghỉ ngơi một ngày, hậu thế học.

Bạch Thu ở đây đem Ngũ Vị T.ử rửa sạch mấy , đó trực tiếp cho máy sấy, chỉ cần một đêm là thể trở nên khô ráo.

Bạch Thu hôm nay bận rộn cả ngày còn cứu hai , cảm thấy phong phú, hơn nữa đây là đầu tiên cảm nhận niềm vui khi cứu .

Bạch Thu ngày thường dù mệt đến cũng sẽ dọn dẹp căn phòng nhỏ của và Hạ Trường Phong sạch sẽ. Bạch Thu đang ngân nga hát dọn dẹp thì Hạ Trường Phong từ phía ôm lấy eo , tay nóng, đó Hạ Trường Phong xoay tiểu thanh niên trí thức nhà , mặt đối mặt .

Trong phòng khác, Bạch Thu khuôn mặt tuấn của Hạ Trường Phong, nhịn dùng khuôn mặt trắng nõn của cọ cọ . Chỉ cần xích gần một chút là thể ngửi thấy mùi hương Hạ Trường Phong, khiến kiên định an tâm.

Hạ Trường Phong vốn định phạt tiểu thanh niên trí thức, nhưng tiểu thanh niên trí thức quá làm nũng.

Gã đàn ông phương Bắc chính gốc như chút chịu nổi.

“Tiểu Bạch, nhị sư của em , em một vợ Đông Bắc?”

Thân thể Bạch Thu cứng đờ, đó gượng một tiếng : “Em , là tự đoán mò thôi.”

“Ồ?” Khóe miệng Hạ Trường Phong nhếch lên, thở phả tai Bạch Thu khiến như chịu nổi lời , nóng bừng lên.

Gương mặt Bạch Thu đỏ ửng, gọi: “Trường Phong ca...”

Hạ Trường Phong dùng trán tựa trán , đôi tay từ lúc nào luồn trong áo , làm loạn, chỉ đỡ lấy eo , dụ dỗ : “Ai là vợ nhỏ của ai?”

Tai Bạch Thu nóng ran, gương mặt cũng nóng bừng... Một lúc lâu mới : “Là em.” Giọng nhỏ xíu, mang theo sự run rẩy nhẹ.

Hạ Trường Phong cực kỳ xa, dồn góc tường còn chịu buông tha, cố ý hỏi: “Em là cái gì?”

Bạch Thu đôi mắt thâm thúy của Hạ Trường Phong, : “Em là vợ của Trường Phong ca.” Nói xong chính cũng thấy thẹn thùng, mắt dám Hạ Trường Phong nữa.

Bạch Thu chỉ cảm thấy đỉnh đầu truyền đến một tràng vui vẻ, đó : “Ngoan lắm.” Rồi hôn lên má Bạch Thu một cái như phần thưởng.

Hai ở trong phòng thể thấy tiếng tới lui bên ngoài, Bạch Thu dám hành động thiếu suy nghĩ, dùng tay nhẹ nhàng đẩy Hạ Trường Phong một cái!

Hạ Trường Phong miễn cưỡng dậy, Bạch Thu mặt sang một bên, nhưng vẫn thể thấy vành tai đỏ rực.

lúc , thấy bên ngoài gọi: “Trường Phong ca, gọi điện thoại tìm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-78-co-thuong.html.]

Hạ Trường Phong ở trong phòng với trong lòng cực kỳ dễ lau s.ú.n.g cướp cò, chỉ là ngụy trang cao thâm lộ rõ như Bạch Thu mà thôi. Nghe thấy bên ngoài điện thoại mới chỉnh đốn bản ngoài.

Hạ Trường Phong , áp lực cũng biến mất, Bạch Thu mới thở phào một .

Rất nhanh Hạ Trường Phong điện thoại xong , : “Người nhà của hai bệnh nhân cứu núi tới, họ gặp chúng một lát.”

Bạch Thu một bộ quần áo khác, theo Hạ Trường Phong đến bệnh viện.

Bọn họ thẳng đến phòng bệnh ngoại khoa, thấy bên ngoài trạm điều dưỡng hai đàn ông trung niên đang chuyện với bác sĩ, nhận thấy tới, họ một cái hỏi: “Hai vị là Hạ Trường Phong và Bạch Thu ?” Vừa thông qua điện thoại.

Bạch Thu gật đầu.

“Quá cảm tạ hai vị.”

Lúc bọn họ chuyện, bác sĩ cũng tới, : “Cũng may nhờ họ cấp cứu kịp thời.” Bác sĩ những dấu vết xử lý vết thương. Lúc đưa đến bệnh viện hai đều tỉnh táo, hỏi mới thấy bác sĩ cũng cảm thán bọn họ phúc lớn mạng lớn. Ở vùng núi hoang vu hẻo lánh như rắn độc cắn, cư nhiên gặp đúng mấy trẻ tuổi học y.

Bác sĩ : “Đặc biệt là Lưu Thần, nặng nhất, nếu họ kịp thời xử lý, e là hơn phân nửa cưa chân .” Hiện tại độc giải phần lớn, cái chân tuy màu sắc còn đáng sợ nhưng tình trạng sưng phù biến mất, qua một thời gian nữa là thể khôi phục bình thường.

Hai nhân vốn dĩ cảm kích. Vừa bác sĩ , nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng. Hai đứa trẻ mới ngoài hai mươi tuổi, nếu mà cưa chân thì nửa đời sẽ ảnh hưởng cực lớn.

Hai trung niên : “Cảm ơn các ... Cảm ơn...”

Trong đó một trung niên gầy gò : “Đây chỗ chuyện, chúng phòng bệnh tiếp.”

Người trông vẻ địa vị cũng định thần , : “ , trong .”

Họ dẫn Hạ Trường Phong và Bạch Thu phòng bệnh.

Bên là phòng bốn giường, nhưng hai giường khác đang trống, chỉ hai bọn họ.

Nghe họ giới thiệu mới thanh niên nặng tên là Lưu Thần, là con trai của Thư ký Lưu, hiện đang làm phóng viên ở báo Chiều Kinh Thành. Người còn là nhiếp ảnh gia Triệu Triển, cha của Triệu Triển là Phó cục trưởng Cục Văn hóa.

Hai bình thường thích leo núi hoang, nhà cũng . Trước những núi khác từng thương, lâu dần cũng để tâm. ngờ hai liên tiếp rắn cắn.

Bạch Thu : “Thưa chú, chú đừng chỉ cảm ơn chúng cháu. Chúng cháu tổng cộng ba , đều là sinh viên năm nhất khoa Trung y của Học viện Y khoa Thủ đô, nhị sư của cháu dùng hết t.h.u.ố.c giải độc gia truyền quý giá cho , đại sư của cháu thì nặn m.á.u độc , luận công lao thì họ là lớn nhất. họ về trường ...”

Phó cục trưởng Triệu : “Đều là những đứa trẻ ngoan, nếu các cháu cứu về, hiện tại e là lành ít dữ nhiều .”

Thư ký Lưu : “Các cháu là sinh viên năm nhất mà y thuật như , thật sự lợi hại. Vừa bác sĩ cũng , nếu các cháu xử lý kịp thời, con trai cứu mạng thì chân cũng giữ .”

Triệu Triển : “Cảm ơn các bạn.”

Lưu Thần tỉnh , nhưng lúc hôn mê cũng thể cảm nhận tình hình nguy hiểm thế nào. Nhìn cái chân rắn c.ắ.n màu sắc đáng sợ dạo một vòng qua cửa tử. Ơn cứu mạng lời cảm ơn thôi thì quá nhẹ. Anh : “Chờ khỏe , sẽ đích đến cảm ơn các bạn.” Sau đó nhớ chuyện : “ , cái béo béo ăn ít t.h.u.ố.c giải độc của nhà , đòi tiền... Bao nhiêu tiền , để gửi cho các bạn luôn.”

...

Thứ Hai khai giảng, Bạch Thu đem chuyện với Mập Mạp, Mập Mạp thấy tiền là mắt sáng rực lên: “50 đồng một viên, mười viên tổng cộng là 500 đồng.” Ba bán giá đấy, lừa già dối trẻ, tới kinh thành còn tăng giá , đó với Bạch Thu: “Cũng may hai lương tâm, với họ thế nào?”

Bạch Thu : “Em ... Họ qua một thời gian nữa sẽ đích tới cảm ơn.”

Mập Mạp : “Cảm ơn gì chứ, thà đưa tiền còn hơn.”

Bạch Thu từ trong cặp sách lấy bốn hộp nhựa trong suốt đựng Ngũ Vị Tử, là loại dùng máy sấy khô, màu đỏ . Hơn nữa quả nào quả nấy căng mọng, sấy khô mười phần đều đóng hộp kỹ càng, để bao lâu cũng hỏng.

Bạch Thu đưa cho Mập Mạp và đại sư mỗi hai hộp.

“Cảm ơn em.” Đại sư khách khí .

Bạch Thu híp mắt: “Không cần khách khí ạ.”

Mập Mạp là ham ăn, lập tức mở một hộp , bốc mấy quả Ngũ Vị T.ử nhỏ màu đỏ ăn, vị chua chua ngọt ngọt, giống như ăn kỷ t.ử , : “Hộp còn để dành mang về cho ba , ông dùng cái ngâm rượu là nhất.”

Mập Mạp còn hào phóng chia chỗ Ngũ Vị T.ử trong hộp đang mở cho Bạch Thu và . Bạch Thu lấy, hỏi: “Vậy t.h.u.ố.c của dùng hết thì làm ?”

Mập Mạp tâm rộng dáng béo chẳng màng chuyện đó, : “Chỉ đành thư cho ba bảo ông gửi thêm thôi, là vì cứu , ông chắc cũng nỡ mắng .”

Bạch Thu : “Nếu sốt ruột thì chỗ em điện thoại đấy.”

Mặt Mập Mạp lập tức nhăn nhó như khổ qua, : “Đừng...” Viết thư còn đỡ, chứ gọi điện thoại về chắc chắn sẽ mắng té tát.

Vài đang chuyện thì thấy tiếng bước chân ngoài cửa. Có ba tới trông khá lạ mặt.

Mập Mạp buông hộp Ngũ Vị T.ử xuống, ngoài hỏi chuyện: “Có chuyện gì ?”

“Hình như mang cờ thưởng tới.” Các bạn học bên ngoài đều tò mò xem là ai. Phỏng chừng Giáo sư Từ thì cũng là Giáo sư Lưu. Học viện Y khoa của họ quá nhiều bậc thầy, cúp và cờ thưởng của mấy vị đại giáo thụ treo hết, nhưng đó cũng chỉ là kể chứ thấy bao giờ.

Lần thể mở mang tầm mắt .

Mập Mạp thích xem náo nhiệt, lôi kéo Bạch Thu và đại sư Triệu Kim : “Đi , chúng cũng qua đó xem thử.”

Bạch Thu là một sinh viên ngoan, : “ sắp đến giờ lớp .”

Mập Mạp : “Sợ gì, lớp chúng tổng cộng ba , pháp trách chúng. Xem một cái về ngay, trễ nải bao nhiêu .” Tính hiếu kỳ của trỗi dậy, nếu cho xem thì tối nay ngủ yên mất.

Hai đành cùng ngoài.

Lúc xuống lầu còn thấy mấy thầy cô cũng đang về phía .

Các thầy cô khoa Trung y và khoa Lâm sàng ngoài mặt thì , nhưng khiến cảm giác lạnh lẽo khó hiểu. Lúc Giáo sư Kim Văn Xuyên "đào" Bạch Thu từ khoa Lâm sàng sang khiến mấy thầy cô bên Tây y vui chút nào. Hiện tại quan hệ chỉ là bằng mặt bằng lòng.

Mấy vị giáo sư ngày thường đều khám ở các bệnh viện lớn tại kinh thành, chữa khỏi cho ít bệnh nhân từ khắp nơi cả nước. Trước bệnh nhân cảm ơn nhiều, nhưng tìm đến tận trường học đưa cờ thưởng thì đúng là hiếm thấy. Thấy nhiều sinh viên xem rầm rộ như , tuy cảm thấy đưa cờ thưởng chút quá cao điệu, nhưng ai cũng hy vọng đó là .

Mập Mạp tuy đang khom lưng lén lút kéo Bạch Thu và Triệu Kim , nhưng Bạch Thu quá nổi bật, làn da trắng, gương mặt xinh , giữa đám đông là xuất chúng nhất, cộng thêm Mập Mạp cứ lấm la lấm lét, Kim Văn Xuyên liếc mắt một cái là nhận bọn họ. Kim Văn Xuyên : “Sắp lớp , các còn hóng hớt cái gì.”

Ba tức khắc khựng , thấy nhiều thầy cô đều tới, bèn xòa : “Chúng em chỉ xem một cái thôi ạ.”

Bạch Thu ở bên cạnh bổ sung: “Chắc chắn trễ giờ học ạ.”

Mập Mạp liên thanh phụ họa: “ đúng đúng.”

Lần Kim Văn Xuyên tổng cộng chỉ nhận ba học sinh, các thầy cô trong hệ ý xem trò của ông. Trung y khó nhập môn, ông mong mỏi ba đều thành tài nên quản thúc vô cùng nghiêm khắc.

Bỗng thầy giáo bên khoa Lâm sàng : “Ái chà, Kim lão sư, cứ để bọn nhỏ thả lỏng một chút . Xem náo nhiệt thì .” Sau đó còn châm chọc: “Tiểu Bạch , Kim lão sư của em đúng là nể tình gì cả. Lúc lừa em sang đó, giờ em hối hận chứ? Năm hai vẫn còn một cơ hội chuyển chuyên nghiệp dựa điểm học tập đấy.”

Kim lão sư tức khắc dựng lông mày lên : “Hừ, Bạch Thu đừng ông . Lại đây với thầy. Đổi tới đổi lui lợi cho việc học .” Ngữ khí hiền hòa hơn nhiều.

Các thầy cô đấu khẩu, Bạch Thu và xưa nay tham gia, nhanh bọn họ tới cổng. Ở đây ít thầy cô và sinh viên vây thành một vòng, một đàn ông cầm một bức cờ thưởng thêu chữ "Cứu t.ử phù thương" (Cứu thương) treo ở đó.

Bên cạnh sinh viên hỏi: “Anh đưa cái cho ai ?” Bọn họ đều bệnh nhân của vị giáo sư nào thành tâm như , đưa cờ thưởng đến tận trường học.

Đại lão ở Học viện Y khoa quá nhiều. Có thể đuổi tới tận trường đưa cờ thưởng chắc chắn là bệnh nhân vô cùng kính trọng. Mối quan hệ y đức giản đơn cũng khiến ngưỡng mộ.

Thấy đàn ông : “Tôi đưa cho sinh viên khoa Trung y.”

“Hả?” Các bạn học mặt ở đó xôn xao hẳn lên.

Đến cả các thầy cô cũng kinh ngạc, họ cứ nghĩ nếu thì cũng là một chuyên gia lão thành nào đó.

Đưa cờ thưởng cho sinh viên là ý gì? Năm nay họ mới là sinh viên năm nhất, dù cho trong khoa phá lệ cho họ xem khám bệnh thì cũng kỷ luật, theo chỉ chứ câu nào.

Bạch Thu đàn ông thấy lạ mặt, cũng nghĩ về phía . Lúc điểm danh giữa đám đông khiến vô cùng lúng túng.

Mập Mạp thích làm nổi bật, lập tức bước lên phía : “Tìm chúng ?” Hắn tự làm nổi bật còn quên kéo theo Bạch Thu và đại sư .

Người đàn ông xác nhận tên tuổi, đó trong mắt hiện lên vẻ kinh hỉ, : “ .” Mọi xung quanh cũng xảy chuyện gì, mồm năm miệng mười hỏi dồn dập.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Người đàn ông họ của Lưu Thần, kể mức độ nguy hiểm lúc đó. Nhờ bọn họ giúp đỡ, đầu tiên là xử lý khẩn cấp, đó nhanh chóng đưa đến bệnh viện quân y, em họ mới thể chuyển nguy thành an.

Kim Văn Xuyên xong cư nhiên là như , mặt đồng nghiệp, ông tiếc lời khen ngợi: “Không hổ là sinh viên lớp Trung y của chúng . Có tấm lòng hiệp nghĩa. Tốt lắm... Tốt lắm...” Sự khoe khoang hiện rõ mồn một.

Các thầy cô Tây y nghẹn đến mức nên lời.

Kim Văn Xuyên cùng các bạn học nhận lấy bức cờ thưởng , vài câu tiễn , đó dẫn bọn họ về phòng học.

Mấy đứa học trò thật sự làm ông nở mày nở mặt, mới năm nhất nhận cờ thưởng. Đầu tiên ông khen ngợi hành động thấy việc nghĩa hăng hái làm của họ, đem cờ thưởng treo lên bức tường ở cuối lớp, chỉ cần ngang qua nhất định sẽ thấy.

Kim Văn Xuyên tủm tỉm : “Trước các thầy luôn đặt nền móng cho các em. Nếu năng lực học tập của các em mạnh như , thì thầy sẽ tăng thêm gánh nặng, học thêm nhiều thứ hơn, cũng để sớm ngày xuất sư.” Sau đó, tiến độ học tập tăng nhanh gấp ba .

Còn thời gian leo núi ? Đó là do bài tập quá ít!

Đại sư , Bạch Thu và Mập Mạp đồng loạt há hốc mồm.

Loading...