Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 53: Tiến Vào Tỉnh Thành, Cơ Hội Của Xưởng Rau Khô

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:43:44
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Rất nhanh, Cục trưởng Quách gửi danh sách cuối cùng xuống các xưởng quốc doanh lớn.

Trong huyện thực hạn chế danh sách, nhưng mỗi đều chỉ bốn xưởng quốc doanh tham gia, nên nhiều phát hiện năm nay cư nhiên còn một xưởng gia công thực phẩm xen lẫn trong đó.

Bốn xưởng quốc doanh đều ngẩn , trong huyện thành lập một cái xưởng từ bao giờ, lập tức tìm lãnh đạo quen để hỏi thăm. Kết quả hỏi thăm làm cho bọn họ nửa ngày phục hồi tinh thần .

Giám đốc xưởng dệt, xưởng sắt thép, xưởng mỏ và xưởng công tắc đều cảm thấy hoang đường.

Xưởng thực phẩm đơn vị nhà nước, cũng của hương trấn bên , mà là từ một cái thôn chuyển , cái gọi là gia công thực phẩm kỳ thực chính là phơi rau khô.

Cái cũng coi là “Gia công thực phẩm” ? Cảm giác cứ như trò chơi đồ hàng của trẻ con .

Mấy bọn họ huyện thành tìm lãnh đạo phản ánh, việc hợp quy củ.

Cục trưởng Quách đích tiếp đãi bọn họ, : “Bọn họ đầy đủ thủ tục, cũng là sản nghiệp của công xã bọn họ. Không ảnh hưởng gì đến các cả.”

Giám đốc xưởng quốc doanh nhíu mày : “Đại hội tỉnh chỉ đại biểu cho huyện chúng , còn đại biểu cho tỉnh, thậm chí đại biểu cho sản nghiệp vùng Đông Bắc. Không ít lãnh đạo tỉnh ngoài và của các xưởng khác đến tham quan học tập, bọn họ ở bên trong thích hợp ạ!”

Nói trắng chính là làm mất giá, giống như khủng long bạo chúa trộn lẫn một con gà con.

Cục trưởng Quách : “Chính vì như bọn họ mới càng nên . Trong thôn trù hoạch xây dựng một cái xưởng dễ dàng, tự cấp tự túc. Phải để bên ngoài xem, chúng chỉ xưởng quốc doanh, mà dân cũng đang tích cực cải thiện đời sống của chính . Việc giá trị tham khảo và học tập!”

Giám đốc xưởng nửa ngày lời, Cục trưởng Quách thật đúng là tiện phản bác, nhưng trong lòng vẫn vui, xoay bỏ . Cấp bậc của giám đốc xưởng quốc doanh một chút cũng thua kém Cục trưởng Quách, nhưng chuyện là do Cục trưởng Quách đầu, ông bảo vệ cái xưởng gia công , khác cũng cách nào.

Sau khi của xưởng quốc doanh , Cục trưởng Quách lập tức kêu chủ nhiệm Từ gọi Hạ Trường Phong lên. Cục trưởng Quách ngày thường tiếp đãi đều là phận, từng tiếp xúc với Hạ Trường Phong, nhưng vẫn luôn về .

Chủ nhiệm Từ cũng dùng biện pháp gì, đến một giờ khiến Hạ Trường Phong tới chỗ ông báo danh.

Hạ Trường Phong gõ cửa ở bên ngoài. Trước khi tới, chủ nhiệm Từ tiêm cho một liều t.h.u.ố.c phòng bệnh, chuyện mong chờ chừng hy vọng.

“Vào .” Giọng của Cục trưởng Quách uy nghiêm.

Hạ Trường Phong đẩy cửa , đầu tiên thấy Cục trưởng Quách, ông năm nay 50 tuổi, khuôn mặt chữ điền. Hạ Trường Phong : “Chào Cục trưởng Quách.”

Cục trưởng Quách thấy Hạ Trường Phong, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, : “Hạ Kiến Quốc là gì của ?”

Hạ Trường Phong : “Ông là cha .”

Cục trưởng Quách : “Ông ngược sinh một đứa con trai .” Đã sớm Hạ Trường Phong còn trẻ, nhưng khi gặp mặt vẫn sự trẻ trung của làm cho kinh ngạc, tuổi còn nhỏ mà lợi hại .

Hạ Trường Phong : “Cha ở trong thôn tổ chức cho bà con trồng trọt. Những việc vặt vãnh thì để chạy lo liệu.”

Cục trưởng Quách hài lòng về , một trai trẻ tuổi như thể thuyết phục cả chủ nhiệm Từ và tổ trưởng Triệu bảo đảm cho , thật sự ghê gớm: “Cậu Đảng ?”

Cục trưởng Quách lên làm cục trưởng khi 45 tuổi, tuổi già chí già nhưng luôn cảm giác lực bất tòng tâm, nên ông đặc biệt thích những trẻ tuổi dám nghĩ dám làm như thế .

Bọn họ ở nông thôn tổ chức xưởng rau khô mà dám mơ ước đến đại hội tỉnh, cũng chẳng trách những lãnh đạo xưởng quốc doanh cảm thấy khó chịu, thật sự to gan.

Hạ Trường Phong : “Vẫn ạ.”

Cục trưởng Quách : “Ba đúng là một lòng một đều đặt việc làm ruộng, gặp ông , phê bình ông thật . Người trẻ tuổi vai gánh nặng nặng một chút, như mới thể trưởng thành chứ.”

Hạ Trường Phong lập tức : “Cảm ơn Cục trưởng Quách.”

Cục trưởng Quách ha ha, chuyện với thông minh đúng là bớt lo, thảo nào chủ nhiệm Từ và cấp cũ của đều thích , hậu sinh khả úy a: “Tôi còn gì, cảm ơn cái gì chứ?”

Hạ Trường Phong suy nghĩ một chút : “Cục trưởng Quách giống như bậc trưởng bối , cũng rèn luyện nhiều hơn. Thật dám giấu giếm, rau khô trong thôn chúng vẫn luôn hoan nghênh. Tuyển chọn phơi đều là loại tươi ngon nhất, ăn ngon hơn hẳn loại khác. Kỳ thực tranh thủ đại hội tỉnh, vì cái gì khác, chính là sợ đồ như dân thấy.” Hạ Trường Phong kéo đề tài về chuyện rau khô.

Cục trưởng Quách : “Nếu như , tổ chức sẽ cho một cơ hội. Đây là chuyện từng xuất hiện trong những năm qua. Vì bảo vệ hạng mục của các của xưởng quốc doanh tìm tới suýt nữa thì trở mặt.”

Hạ Trường Phong vội vàng tỏ thái độ: “Tôi nhất định sẽ để huyện nhà thất vọng.”

Cục trưởng Quách : “Đây là lịch trình sắp xếp, thứ sáu xuất phát, thứ hai trở về. Đoàn đại biểu các một gian hàng triển lãm, nhiều nhất thể mang theo bốn nhân viên cùng, vé xe lửa bên sẽ thống nhất mua cấp.” Các xưởng quốc doanh khác đều tham gia vài , đối với chuyện đều quen cửa quen nẻo, nhưng bọn họ là đầu tham gia, cho bọn họ thì sợ bọn họ rõ.

Hạ Trường Phong là thật lòng cảm kích, những chuyện vụn vặt Cục trưởng Quách đều nghĩ cho bọn họ, khỏi cúi đầu thật sâu chào một cái: “Cảm ơn Cục trưởng Quách, bà con thôn Trần Gia Loan chúng đều cảm tạ ngài.”

Cục trưởng Quách Hạ Trường Phong : “Tôi là thích mấy lời sáo rỗng, cảm tạ thì hãy lấy thành tích thực tế đây.”

“Vâng.” Hạ Trường Phong năng khí phách.

Cục trưởng Quách chỉ mới gặp mặt chút thưởng thức , trai trẻ tinh thần sáng láng, vẻ nghiêm túc ngày thường cũng thấy , khỏi một câu: “Tốt.” Dáng Hạ Trường Phong đĩnh đạc, ngược giống cha .

……

Hôm nay là thứ tư, cách thứ sáu còn hai ngày, Hạ Trường Phong cần chuẩn , đầu tiên trở về nhà ở trong huyện, chờ tiểu thanh niên trí thức tan học. Bạch Thu phòng, Hạ Trường Phong liền ôm chầm lấy .

Hạ Trường Phong : “Chuyện đại hội tỉnh định , em cùng nhé!”

Bạch Thu trong thời gian đều đang chuẩn chuyện , thấy rốt cuộc cũng như ước nguyện, mặt cũng mang theo vài phần vui vẻ, nhưng đến chuyện cùng , chút do dự: “Em bên còn học.” Cậu tuy rằng chỉ là trợ giáo nhưng vẫn quý trọng cơ hội .

Từ khi yêu đương với Hạ Trường Phong thì dính , một ngày gặp đều sẽ nhớ. Cậu cũng cùng đại hội tỉnh, nhưng thời gian trùng.

Hạ Trường Phong : “Đại hội tỉnh là hai ngày thứ bảy và chủ nhật, các em lúc nghỉ, tối thứ sáu cũng chậm trễ việc học của em. Chỉ là sáng thứ hai xin nghỉ nửa ngày thôi!” Hạ Trường Phong sớm tính toán kỹ cho .

Hạ Trường Phong luôn luôn là độc lập, đầu tiên ỷ như , Bạch Thu mềm lòng : “Vậy .”

Hạ Trường Phong hôn lên má Bạch Thu, : “Thời gian còn nhiều, tối nay về thôn sắp xếp, . Chờ đến thứ sáu sẽ ở nhà chờ em, chúng cùng .”

Bạch Thu trời bên ngoài sắp tối, : “Vậy còn ăn cơm .” Hơn nữa muộn thế .

Hạ Trường Phong để ý, giờ phút còn quản chuyện ăn ăn nữa! Hắn trở về còn nhiều việc sắp xếp, sợ thời gian đủ dùng: “Không ăn .”

Bạch Thu thấy bộ dáng sốt ruột của , cũng ngăn cản, : “Vậy thứ sáu gặp .”

“Được.”

……

Hạ Trường Phong bắt chuyến xe đêm trở về, xe chạy thẳng tới thôn bọn họ mà ở giữa còn cách bảy tám cái làng. Hắn bộ một mạch, về đến nhà thì là hai giờ sáng. Tới Hạ gia vốn định trèo tường , nhưng bọn họ khóa trái cửa phòng, còn cách nào khác đành gõ cửa.

Hạ Kiến Quốc đang ngủ say trong phòng, Lan Quế Anh khoác một cái áo . Vừa thấy Hạ Trường Phong hơn nửa đêm trở về thì hoảng sợ: “Trường Phong hả, Tiểu Bạch ?”

Hạ Trường Phong : “Mẹ, chuyện đại hội tỉnh thành , thứ sáu là xuất phát, một khắc cũng thể chậm trễ, con ngay trong đêm mới về đến nhà.”

Lan Quế Anh trong lòng cũng cao hứng: “Vậy thì quá.” Thấy con trai vẻ mặt mệt mỏi, bà tràn đầy đau lòng, thúc giục mau chóng về ngủ.

Hạ Trường Phong cũng chút mệt, trở phòng cởi giày ngã đầu liền ngủ.

Trong lòng Hạ Trường Phong nhớ thương chuyện nên ngủ cũng sâu, nửa mơ nửa tỉnh ngoài hành lang tiếng động liền tỉnh. Nhìn đồng hồ 5 giờ sáng. Hắn vội vàng dậy xỏ giày, mới kéo cửa liền thấy Hạ Kiến Quốc bên ngoài.

Hiện tại đang là ngày mùa, thường lui tới Hạ Kiến Quốc bốn giờ sáng ngoài phân công công việc, phát nông cụ các loại, hiện tại 5 giờ mà còn , phỏng chừng là vợ nên lúc cố ý chờ .

Hạ Trường Phong lập tức mở cửa mời cha , đem lời của Cục trưởng Quách thuật một nữa với ông.

Cha tuy rằng , nhưng nữa cũng vô cùng cao hứng: “Thằng nhóc , thật sự để con làm xong .” Lan Quế Anh khó khăn trong đó, nhưng ông hiểu rõ, cho dù để ông tự làm cũng chắc làm như : “Vậy bốn con tính toán mang theo ai?”

Hạ Trường Phong : “Con và Tiểu Bạch, còn thiếu hai ……”

Đây là một cơ hội hiếm , Hạ Kiến Quốc cũng chút động lòng, nhưng nghĩ nghĩ vẫn : “Ba sẽ , trong thôn rời .” Trong thôn nếu ông tọa trấn thì xong.

Những sức lao động còn cũng thể theo. Hạ Kiến Quốc : “Để Trần Thông , hiện tại là tổ trưởng điểm thanh niên trí thức, bây giờ cũng lúc quản lý chuyện , trong thôn cử thêm một nữa.” Hạ Kiến Quốc suy nghĩ, mấy đứa đều là trẻ tuổi, sợ trấn áp tình hình, ở bên ngoài nơi nào cũng lấy kỷ luật làm đầu, sợ bọn họ lỗ mãng.

Hạ Kiến Quốc : “Gọi chú Phùng của con .” Ý là Phùng Thủ Nghĩa, ông ở trong thôn cũng là một cán bộ. Ngày thường ha hả, nhưng trong lòng tính toán.

Hạ Trường Phong gật gật đầu: “Vậy .”

Hạ Kiến Quốc chờ chính là để mấy câu , xong liền .

Hạ Trường Phong thẳng tới xưởng gia công, thấy đang bận rộn.

Trần Thông nhiều ngày gặp Hạ Trường Phong nên còn chút chột , chỉ sợ lúc nào đó làm cái xưởng gia công nữa, thanh niên trí thức trở về xuống ruộng, thấy , vội ân cần : “Tiểu thôn trưởng thế?”

Hạ Trường Phong : “Đem tất cả hàng hóa kiểm kê đây, xem bao nhiêu. Phân thành bao lớn mười cân, bao nhỏ nửa cân.”

Trần Thông trong lòng lập tức tự tin.

Sau đó liền Hạ Trường Phong : “Cậu mấy ngày nay sắp xếp một chút, cùng ngoài một chuyến, sạp hàng trong thôn giao cho một tin cậy .”

Khi Hạ Trường Phong bước , liền dồn sự chú ý lên . Từng tuy rằng tay làm việc ngừng nhưng tai đều dựng lên để ngóng.

Trần Thông kinh ngạc: “Đi ?”

“Đi tỉnh.” Hạ Trường Phong đơn giản công đạo một chút.

Đám thanh niên trí thức lén xung quanh rốt cuộc kìm nén nữa. Từng đều đây chủ động hỏi: “Rau khô của chúng thể bán đến tỉnh ?” Đám thanh niên trí thức từ bốn phương tám hướng của tổ quốc tới đây, đừng tỉnh, cơ hội huyện thành cũng nhiều, Trần Thông thể theo Tiểu thôn trưởng cùng , ánh mắt đều mang theo sự hâm mộ sâu sắc.

Hoàng Hiểu càng là chủ động : “Trần ca cứ yên tâm . Chuyện bên cứ giao cho .” Hắn là kẻ mê làm quan, chỉ làm một cái quản sự nhỏ, nhưng vẫn luôn đến lượt . Trước đây thấy Trần Tinh Hà chút bản lĩnh nên liên tiếp nịnh bợ. Sau Trần Tinh Hà , cùng Trần Thông trộn lẫn một chỗ.

Trần Thông cũng tin tức của Hạ Trường Phong làm cho luống cuống tay chân, gãi gãi tóc : “Hoàng Hiểu, cùng Trần Lộ cùng làm đại lý tổ trưởng, chờ trở .”

Hoàng Hiểu làm quản lý. các thanh niên trí thức khác ưa , chịu quản giáo. Trần Lộ hiện tại ở bên nhóm nữ thanh niên trí thức uy vọng, hai cùng quản lý sẽ hơn nhiều.

Hoàng Hiểu thấy chỉ là một cái đại lý tổ trưởng mà còn chia sẻ quyền lực với khác, chút miễn cưỡng, nhưng cũng đồng ý.

Hạ Trường Phong : “Thứ sáu , thứ hai về. Cậu bên chuẩn cho , chúng đem hàng hóa đều mang lên bàn cân cho kỹ. Lại mang thêm cái nồi, mang mấy cái thau, gia vị gì đó đều đừng quên, còn gạo tẻ chỗ nữa.”

Trần Thông cắm đội thời gian dài như cũng từng tỉnh, đối với lời Hạ Trường Phong nấy. Lập tức bắt tay sắp xếp.

Sau đó Hạ Trường Phong tìm Phùng Thủ Nghĩa, chú Phùng tin tức cũng vô cùng vui mừng. Lần chỉ là mở nguồn tiêu thụ cho rau khô của thôn bọn họ, mà còn thể lộ mặt một lãnh đạo huyện và các nhà máy lớn, đây chính là vinh hạnh lớn lao!

Phùng Thủ Nghĩa là kín miệng, cũng khoe khoang, chỉ là trở về trộm mượn bộ áo kiểu Tôn Trung Sơn mà con trai mặc lúc kết hôn.

Khó khăn lắm mới ngoài một chuyến, cần thiết ăn mặc cho tinh thần.

Hạ Trường Phong kiểm kê một chút, phát hiện đám thanh niên trí thức thật đúng là làm việc, đồ đạc bên xưởng thực phẩm nhiều hơn tưởng tượng. Đậu đũa khô hai trăm cân, khoai tây khô một trăm cân, củ cải khô một trăm cân, dưa leo cắt lát một trăm cân, rau dại khô hai mươi cân, nấm khô 50 cân, cà tím một trăm cân.

Chủ yếu là rau khô của thôn bọn họ một cân một bao to, nhiều rau khô như chất đầy cả một căn phòng.

Số lượng vượt xa tưởng tượng của Hạ Trường Phong. Nhiều đồ như thì làm mang lên tỉnh đây?

Đây là một cơ hội hiếm , nếu mang đồ thì làm gì? nếu mang đồ , vận chuyển chính là một vấn đề lớn.

Huyệt Thái Dương của Hạ Trường Phong bắt đầu giật giật đau. Hắn với Trần Thông: “Không rau khô dễ phơi ?”

Trần Thông : “Đó là tùy loại gì, giống như khoai tây làm thì hấp chín cắt thành lát, gặp lúc trời nắng phơi ba ngày là . Trước đây bọn họ làm là loại đậu que Đông Bắc nhiều dầu nên phơi lâu khô, hiện tại phơi chính là đậu đũa, một chín một đống lớn, hơn nữa hiện tại các thanh niên trí thức cũng làm quen tay , lượng liền so với quá khứ lớn hơn một chút.”

Trần Thông còn đắc ý, nhưng sắc mặt Hạ Trường Phong giống như quá nên cũng im lặng.

Số lượng nhiều hơn tưởng tượng, may mắn là kiểm kê , bằng lâm thời mới thì đúng là mù mắt.

Hạ Trường Phong trực tiếp sang thôn Đại Ngưu mượn một cái máy kéo, đem đồ vật đều chất lên, khi còn dặn dặn đừng quên mang theo đồ đạc của . Bảo bọn họ dậy sớm đến thôn Nước Chảy bắt xe huyện, hội họp với bọn họ ở trong huyện.

Tổng cộng 670 cân rau khô của bọn họ chất đầy thùng xe máy kéo, còn ngọn. Ngay cả chú Lý lái máy kéo của thôn Đại Ngưu cũng : “Các làm nhiều như , thể bán hết ?”

Hai thôn gần , qua bình thường gì bí mật. Đều thôn bọn họ mở xưởng rau khô, đưa thanh niên trí thức qua đó làm việc. Làm cho thanh niên trí thức thôn Đại Ngưu tâm tư cũng chút d.a.o động, rốt cuộc làm cái tổng so với xuống ruộng làm việc thì sướng hơn nhiều.

Hôm nay thấy thật sự là quá đồ sộ.

Rau khô giống thứ khác, chỉ cần ngâm một chút là nở ít, nhà ai nếu một hai cân đều thể ăn mười ngày nửa tháng. Lại cũng thể ngày nào cũng ăn rau khô. Chú Lý lái máy kéo cũng xem thường bọn họ, chỉ là vẻ quá yên tâm.

Hạ Trường Phong : “Thử xem .” Qua năm mới con đường bắt đầu tu sửa, bốn phía bụi đất mù mịt, bọn họ đường vòng từ phía mới thuận lợi lên đường lớn.

Hạ Trường Phong tới huyện thành xong thì dỡ hàng vội, nhà ga tìm hỏi một chút xem làm thế nào mới thể vận chuyển.

Nhân viên trực ban nhà ga : “Lượng lớn thì chỉ thể xe vận tải ký gửi, một cân ba hào nhân với cân và km.” Nói xong còn lấy bàn tính gảy vài cái, : “Giống như 670 cân đưa đến nhà ga tỉnh tổng cộng là 241.2 đồng.”

“Đồng chí thể bớt chút , chúng vận chuyển là nông sản, lợi nhuận lớn như .” Hắn bán một cân rau khô giá một đồng rưỡi. Phải bán gần 160 cân mới đủ bù vốn phí vận chuyển , chút nóng nảy.

Nhân viên trực ban : “Tôi cũng cách nào, đây đều là làm theo quy định.”

Hạ Trường Phong lúc thật sự là đầu ong ong.

Nhân viên trực ban nhà ga : “Cậu vận chuyển đồ vật làm gì?”

Hạ Trường Phong : “Tham gia đại hội tỉnh.”

Người nhà ga : “Tham gia đại hội tỉnh cần tốn tiền, tìm lãnh đạo phê duyệt giấy tờ , đó sắp xếp xe .”

Hạ Trường Phong vốn dĩ sầu não thôi, nghĩ tới đường sống trong chỗ c.h.ế.t. Lập tức tìm Cục trưởng Quách phê duyệt giấy tờ, bọn họ chiều 5 giờ là tan làm. Muốn đóng năm cái dấu của các nơi. Hắn rốt cuộc cũng đuổi kịp 5 giờ cầm giấy tờ đóng dấu đến nhà ga, bên phê duyệt xong xuôi, liền bắt đầu bốc hàng lên xe.

Ở giữa quá trình thật sự là quá khẩn trương, ngay cả thở cũng đều, chờ đến khi rau khô đều lên xe niêm phong kỹ càng, nhà ga đưa cho biên lai mới thở phào nhẹ nhõm một , đều mồ hôi thấm ướt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-53-tien-vao-tinh-thanh-co-hoi-cua-xuong-rau-kho.html.]

Hôm nay là thứ năm, chú Lý thôn Đại Ngưu cũng bồi chạy tới chạy lui trong huyện một chuyến, thật sự là ngại quá. Đưa tiền cho chú cũng nhận. Hạ Trường Phong trực tiếp mua cho chú một cân t.h.u.ố.c lá sợi loại nhất ở cửa hàng, xách hai chai rượu trắng đưa cho chú.

Đàn ông trong thôn ai là thích t.h.u.ố.c lá và rượu, chỉ là tiền, nỡ mua loại đắt như . Chú Lý : “Thuốc , chú gần đây cũng hết t.h.u.ố.c lá sợi . Vậy chú Lý nhận lấy, về chuyện gì gọi chú.”

“Vâng.”

Hạ Trường Phong trở căn nhà thuê trong huyện, thoáng qua thời gian, Bạch Thu sắp tan học và chờ ở bên .

Không một lát liền thấy tiếng mở cửa. Hạ Trường Phong liền chờ ở đó, Bạch Thu liền thấy , trong ánh mắt tức khắc phát vẻ vui mừng : “Trường Phong, trở , mai mới về ?”

Hạ Trường Phong dùng tay ôm eo , : “Em nhớ ?”

Bạch Thu : “Có một chút.”

Hạ Trường Phong : “Cho nên liền trở . Em xin nghỉ với trường học ?”

“Xin .”

……

Thoáng cái đến thứ sáu, Bạch Thu tan học về nhà phát hiện Phùng Thủ Nghĩa cùng Trần Thông đều ở bên . Hạ Trường Phong nấu cho mỗi một bát mì, bọn họ ăn ngấu nghiến một trận.

Trần Thông : “Chúng mấy giờ tập hợp ạ?”

Hạ Trường Phong trả lời: “8 giờ tối, chúng chuyến xe lúc 10 giờ tối.”

“Còn thấy hồi hộp.” Lòng bàn tay Trần Thông đều bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, từ hôm qua ngủ ngon. Hắn lời chỉ mang theo nồi mà còn mang theo gia vị, mâm bát đũa các loại đồ vật, lúc đến kiểm tra vài . Nay dậy sớm cửa, cứ trừng mắt cả đêm ngủ .

Phùng Thủ Nghĩa cũng khác là bao, khó cơ hội cửa, dùng vẻ mặt nghiêm túc để che giấu sự căng thẳng của .

Bạch Thu đeo một cái cặp sách lệch vai . Mang theo một cái bình nước, : “Em tra , xe lửa cả đêm đấy. Em ngoài mua chút đồ, chúng ăn xe!”

Hạ Trường Phong sửng sốt, đó : “Vẫn là Tiểu Bạch cẩn thận.” Trong đầu đều là chuyện đại hội tỉnh. Những chi tiết ngược nghĩ tới.

Bạch Thu ngoài mua ít dưa leo, mang về rửa sạch sẽ.

Phùng Thủ Nghĩa thấy Bạch Thu mua một cân bánh kem nhỏ, mua mấy quả dưa leo để ăn đường. Nói: “Dưa leo thứ còn bỏ tiền mua , trong thôn chúng hiện tại làm xưởng rau khô, thứ thiếu nhất chính là cái .” Nhà trong thôn đồ vật mà tốn một xu mua cũng thấy tiếc.

Bạch Thu chút chột , chỉ mua dưa leo mà còn mua một hộp thịt băm, một hũ nhỏ giá tận hai đồng, sợ mắng nên giấu ở trong túi.

Hạ Trường Phong cùng bọn họ ngây một lát, : “Chúng sớm một chút .”

đúng đúng, sớm còn hơn muộn.” Trần Thông vội vàng , liền bảo: “Tôi vệ sinh cái .”

Phùng Thủ Nghĩa chút cạn lời với . Mới một lát công phu mà vệ sinh ba , tuổi còn trẻ mà thận vẻ lắm!

Bọn họ cùng , dù thời gian còn dư dả, liền ở bên chờ .

Khi đến điểm tập hợp, bọn họ đến sớm nhất. Người của bốn xưởng quốc doanh mỏ than và xưởng công tắc đến hết. Bọn họ là nhóm thứ ba đến.

Bọn họ là xưởng lớn, gian hàng cũng lớn, tới mười lăm , hai xưởng cộng là 30 . Bọn họ 30 đang về cái xưởng gia công thực phẩm , thì thấy nhóm Hạ Trường Phong tới.

Bọn họ liền thấy: “Các chính là cái xưởng thực phẩm hả?” Trong giọng mang theo sự hài hước, đặc biệt là Trần Thông còn ôm cái nồi. Nhịn : “Đây là làm gì thế? Ở bên cơm cung cấp, các còn tự nấu ?”

Tiếng dứt liền nhao nhao rộ lên.

Mọi vốn định mượn danh xưởng lớn để trào phúng một chút, ai ngờ lúc gặp mặt, lời chế nhạo định đến bên miệng thốt nên lời.

Hạ Trường Phong và Bạch Thu hai , một tuấn một thanh tú, đều là diện mạo hiếm trong đám đông. Đặc biệt là Hạ Trường Phong mặc một bộ âu phục, thế nào cũng giống từ trong thôn , còn Bạch Thu toát khí chất thư sinh nhàn nhạt vô cùng nổi bật. Phùng Thủ Nghĩa mặc cũng là bộ áo kiểu Tôn Trung Sơn mới chín phần, giờ phút vẻ mặt nghiêm túc.

Người nhà quê quanh năm làm việc, khi nghiêm túc mang theo một tia uy nghiêm. Trần Thông vốn dĩ căng thẳng, bọn họ càng thêm căng thẳng. Bộ dáng giống như là tùy thời thể túm lấy cái chảo sắt lớn trong lòng n.g.ự.c đập vỡ đầu .

Bốn bọn họ so với khí thế của 30 còn mạnh hơn.

Những còn hi hi ha ha hiện tại nổi nữa, nhà quê đều cục súc, nếu chọc bọn họ nóng nảy thì đừng hòng . 30 dần dần thu liễm nụ .

Chờ của xưởng sắt thép và xưởng dệt tới, liền thấy 34 bọn họ một lời, khí quái dị. Không đợi bọn họ mở miệng dò hỏi, Cục trưởng Quách liền tới, : “Người đều đến đông đủ chứ. Điểm danh, phát vé.” Bên ông còn mang theo một thư ký, đấy tiến hành hết thảy các bước.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Không một lát xe lửa liền tới. Bọn họ bắt đầu lên xe.

“Năm nay mua vé giường .” Người của xưởng quốc doanh đều ngạc nhiên vui mừng, những năm đều là ghế cứng. Tới nửa đêm đều khó chịu.

Năm nay trong huyện hào phóng, đoàn 66 đều mua vé giường .

Lần đầu tiên bao nhiêu năm.

cảm kích : “Trước tết bắt một đám buôn lậu , lập tức liền tiền.”

“Ha ha còn đỡ quá, lão Lý đơn vị chúng , nếu cho năm nay giường chắc hâm mộ c.h.ế.t mất.”

Mọi lên toa xe liền bắt đầu tìm vị trí.

Giường tổng cộng ba tầng, Bạch Thu bọn họ phân ở toa 19, hai cái giường tầng , một cái tầng giữa và một cái tầng . Trong đó tầng và tầng giữa gian hẹp nhất, lên thì thẳng lưng , tầng rộng rãi nhất còn thể hoặc .

Hạ Trường Phong phân giường tầng , chủ động đổi với Phùng Thủ Nghĩa ở giường tầng .

Lên xe xong Phùng Thủ Nghĩa chỉ cảm thấy mắt nơi nào cũng lạ lẫm, xe lửa cư nhiên còn thể . Thật quá xa hoa.

“Ngủ một giấc liền đến tỉnh, cứ như , đ.á.n.h giặc đường ray đều nổ, ngoài thì hết xe ngựa đến ô tô, ít nhất lăn lộn mấy ngày.” Phùng Thủ Nghĩa .

Hiện tại bọn họ còn buồn ngủ nên đều ở giường tầng chuyện. Giường tầng đối diện là của xưởng sắt thép, cũng hơn hai mươi tuổi tên là Phùng Tranh.

Vừa lúc xếp hàng lên xe chú ý tới .

Đi đại hội tỉnh là việc , giống đều là ấn theo thâm niên để , một trẻ tuổi xen lẫn trong đó còn nổi bật. cao ngạo, lên xe xong tại giường thả lỏng cũng ngủ, cũng bắt chuyện với bọn họ.

Hạ Trường Phong để ý tới loại cảm giác ưu việt của mấy xưởng lớn . Nói: “Đều sớm nghỉ ngơi một chút, ngày mai dưỡng đủ tinh thần.”

Giống như Phùng Thủ Nghĩa và Trần Thông hai đều buồn ngủ nhưng ngủ , ở đó cùng Bạch Thu bọn họ câu câu tán gẫu.

Một lát xe liền chạy. Toàn bộ toa 19 và toa 18 đều là của bọn họ, toa 18 còn đỡ một chút vì Cục trưởng Quách ở bên , toa 19 lãnh đạo nên ríu rít hẳn lên, một lát liền cảm giác toa xe rung lắc một chút.

Trần Thông : “Xe chạy .” Ngữ khí còn mới lạ. Xe lửa giống ô tô dễ say, xe lửa định. Nhìn bên ngoài một mảnh đen nhánh, trong lòng chút tiếc nuối. Nếu là ban ngày xuất phát thì , còn thể ngắm phong cảnh ven đường.

Không một lát liền của toa ăn qua: “Cơm hộp 5 hào một hộp, một mặn một chay. Còn loại đùi gà giá một đồng. Có ai mua cơm hộp ?”

Người trong xe vội vàng : “Cho một hộp.”

“Cho cũng một hộp.”

Có thể tham gia đại hội tỉnh đều là công nhân viên chức xưởng quốc doanh cũng thiếu tiền. Rất nhiều còn loại đùi gà.

Rất nhanh bán cơm hộp đến mặt, Phùng Tranh ở giường lập tức dậy, : “Cho lấy một cái thêm đùi gà.”

Người bán cơm hộp : “Còn đúng một hộp đùi gà cuối cùng.”

Phùng Tranh sảng khoái móc một đồng lấy hộp cơm, mở bên trong rau cơm, mặt còn một cái đùi gà lớn, giống như khoe khoang, liếc mắt Bạch Thu bọn họ.

Bạch Thu thích ăn đồ bên ngoài làm, với bọn họ: “Mọi ăn ?” Tuy rằng thêm đùi gà, nhưng vẫn còn cơm hộp bình thường.

“Không cần.” Phùng Thủ Nghĩa thà rằng đói cũng tiêu tiền mua cái , chậc chậc, ở bên ngoài quả thực cứ như ăn tiền .

Trước khi Hạ Trường Phong nấu mì sợi. Hiện tại cũng đói lắm, Bạch Thu lập tức lấy dưa leo rửa sạch ở nhà : “Vậy ăn chút dưa leo nhé?”

Lúc đói bụng cũng ăn cơm, đảo cảm thấy dưa leo cũng tệ lắm. Bạch Thu lấy hộp thịt băm nắp giật. Kéo nắp , mùi thịt nồng đậm tỏa .

“Răng rắc.” Mấy ăn dưa leo chấm thịt băm, giòn ngọt mang theo vị mặn tươi ngon, trong xe lập tức tăng thêm một mùi dưa leo thanh mát.

Đối diện, Phùng Tranh đang từng ngụm ăn cơm đùi gà đột nhiên ngửi mùi dưa leo, bọn họ nhai thật sự là giòn tan sảng khoái. Nháy mắt cảm thấy đùi gà cơm trong tay đều còn thơm nữa.

……

Ngày hôm khi bọn họ xuống xe, điểm danh xong, ô tô chở đến hội trường.

Hạ Trường Phong bảo Bạch Thu cùng Phùng Thủ Nghĩa hai hội trường .

Hắn cùng Trần Thông sức khỏe dỡ hàng.

Bọn họ chia làm hai đường, lúc xuống xe là 7 giờ sáng, chút đói bụng, lúc Bạch Thu mua bánh kem nhỏ, ăn một lát coi như bữa sáng. Thực nghiệp vùng Đông Bắc mạnh mẽ, thành phố lớn nhiều, xưởng sắt thép oách nhất huyện bọn họ cũng bất quá chỉ là nhà cung cấp linh kiện cho xưởng lớn.

Trừ bỏ xưởng sắt thép, cũng chỉ xưởng dệt là còn tạm , mang theo ít hàng dệt may, Bạch Thu tới hội trường phát hiện khu vực của xưởng dệt cũng lớn nhất, mỏ than và xưởng công tắc thì xếp phía .

Xưởng thực phẩm của bọn họ ở một góc khuất nhất.

Chỉ một cái quầy triển lãm dài hai mét rộng 1 mét, bên trong thể , là vị trí cuối cùng, nhân viên công tác thu dọn tận tâm, nhiều rác rưởi đều dọn dẹp, cũng may Bạch Thu bọn họ đến , đem bên quét tước sạch sẽ.

Phùng Thủ Nghĩa đó còn cảm thấy thể đến tỉnh cùng các xưởng quốc doanh khác tham gia hoạt động như là chuyện đặc biệt vinh hạnh. khi thấy chỗ thì lòng lạnh một nửa: “Tiểu Bạch, thế thì bán hàng kiểu gì?” Bọn họ bên chính là đẩy mạnh tiêu thụ nông sản. Trước khi cũng hỏi thăm lượng, bộ hàng tồn kho của xưởng thực phẩm đều mang đến, tổng cộng 670 cân, nhưng xếp ở vị trí kém cỏi nhất.

Bọn họ tìm chỗ còn mất nửa ngày, ai sẽ đến cái chỗ khỉ ho cò gáy chứ……

Lúc đến một gian hàng khác tới , đang trang và điều chỉnh thử, dọc đường thấy khác bán đều là máy móc thiết lớn, một mũi khoan dùng cho khai thác mỏ, cần cẩu, máy kéo, thậm chí còn bán TV, máy giặt, những thứ công nghệ cao .

Đều là những xưởng lớn thực lực mạnh mẽ a, bọn họ ở bên trong bán thấy chột .

Trên đường tới, Cục trưởng Quách còn đùa, nếu ai trứng ngỗng ( bán gì) trở về thì chịu phạt, lúc tất cả đều Bạch Thu bọn họ. Phùng Thủ Nghĩa ở xe còn tức giận, nhưng khi thấy sân bãi mới bắt đầu lo lắng, sản phẩm của bọn họ và nơi hợp .

Bạch Thu : “Khẳng định thể bán , rau khô của chúng nhất.”

Phùng Thủ Nghĩa cũng rau khô của bọn họ , nhưng nơi chỗ bán rau khô.

Không một lát liền thấy Hạ Trường Phong khiêng đồ . Trần Thông ở bên ngoài trông đồ để dọn hàng.

Bạch Thu cũng vội vàng qua hỗ trợ, khi khuân vác xong, đem cà tím, khoai tây lát, củ cải khô, dưa leo cắt lát, đậu đũa, rau dại khô, cùng nấm khô đều lấy xếp chồng lên , dáng.

Còn lấy cái thau hứng ít nước, đem mỗi loại rau khô lấy vài sợi ngâm trong nước làm hàng mẫu triển lãm.

Hết thảy chuẩn thỏa xong, bên ngoài bắt đầu tiến , khu triển lãm lớn. Suốt một buổi sáng, năm nhà máy của huyện bọn họ tay nắm tay tập thể ăn trứng ngỗng.

Phùng Thủ Nghĩa sốt ruột đến mức xoay vòng vòng tại chỗ: “Thế thì làm bây giờ?” Tổng cộng mới hai ngày thời gian mà qua nửa ngày, đừng bán hàng, ngay cả bóng cũng .

Bạch Thu : “Em ngoài dạo một chút.”

Hạ Trường Phong : “Cẩn thận một chút, em đừng để lạc đấy.”

“Vâng.” Bạch Thu , còn đeo lên cái cặp sách lệch vai của , về phía bên . Quầy hàng của xưởng sắt thép cũng ai, Phùng Tranh ở bên cạnh Bạch Thu , cũng theo : “Này, ngoài một thế?”

“Tôi xem cách nào lôi kéo nhân khí .” Bạch Thu đúng sự thật .

Phùng Tranh : “Vô dụng thôi…… Mọi đều là nhắm những thiết máy móc tiên tiến nhất mà tới.” Ai sẽ ăn rau khô chứ?

Bạch Thu : “Xưởng các lo lắng trứng ngỗng ?”

Phùng Tranh : “Cái cần lo, kỳ thực chúng hợp tác với xưởng lớn, khi khẳng định thể ký một bút.” Kỳ thực bọn họ đến thì cái hợp đồng cũng là của bọn họ. Vì mặt thôi mà, năm nào cũng như .

Ba xưởng khác cũng khác biệt lắm, đều là hợp đồng bảo đảm. Không quan tâm đơn hàng lớn nhỏ, khẳng định thể khai trương.

Trước đó lúc tới còn xem xưởng gia công thực phẩm của bọn họ là trò , nhưng nghĩ đến bọn họ hấp tấp tới một chuyến còn nguyên vẹn đem đồ vật mang về, bắt đầu chút đồng cảm. Hắn với Bạch Thu: “Nếu , lúc chúng về sẽ tổ chức một ít , mỗi mua giúp một ít.”

Bạch Thu : “Không cần.”

Phùng Tranh Bạch Thu cự tuyệt ý của , còn : “Cậu xem kìa, là lời ý đấy.”

Bạch Thu cũng phản ứng , đó ở ô tô trào phúng bọn họ cũng Phùng Tranh một phần. Cậu tính tình mềm mỏng nhưng là thù dai, rau dưa khô trong thôn bọn họ như , cũng tin thật sự bán .

Bạch Thu tới để dạo bên trong, mà ngược cổng chính.

Phùng Tranh vài phần tò mò, chẳng lẽ còn tính toán kéo quầy hàng? Ở loại địa phương ép mua ép bán chính là ăn phạt, vội vàng theo.

Cửa đông đúc. Bạch Thu từ trong túi móc một xấp giấy, bắt đầu phát: “Hoan nghênh đến phòng triển lãm phía bắc nhất xem rau khô Trần Gia Loan của chúng , cực kỳ ngon!”

Năm 76 còn khái niệm phát tờ rơi quảng cáo, chiêu marketing của Bạch Thu thời đại 20 năm, tờ rơi quảng cáo đều là mấy ngày nay trộm tay.

Bạch Thu lớn lên ngoan ngoãn, khí chất học sinh, là bộ dáng yêu thích.

Rất nhiều nhận tờ tuyên truyền chỉ ngẩn , nghĩ đến bên còn bán rau khô. Sau đó thoáng qua, chữ nhỏ nhắn và kiểu chữ hoa của Bạch Thu đều tồi, xung quanh vẽ một chút hình ảnh linh tinh điểm xuyết, tờ giấy thật đúng là chút ý tứ quảng cáo.

Người nhận tờ đơn khỏi hứng thú nổi lên : “Ở ?”

Bạch Thu ngoan ngoãn chỉ đường.

Phùng Tranh của xưởng sắt thép huyện ở bên cạnh nội tâm chịu sự chấn động cực lớn, còn thể chơi như ?

Loading...