Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 50: Đề Cử Nhân Tài

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:43:38
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Nghĩa nửa ngày nên lời, các bạn học ở đây cũng thán phục lòng can đảm của Bạch Thu, dám dùng tiền đồ để cá cược với giáo viên.

Rất nhanh, Lưu Nghĩa khinh miệt một tiếng: “Tôi để xem bản lĩnh của .” Lời lướt qua kẽ răng, mang theo một vẻ âm dương quái khí.

Bạch Thu để ý đến , tiếp tục giảng.

Chuyện khỏi cửa, chuyện đồn xa ngàn dặm, chuyện đến trường cấp ba ngày đầu tiên đắc tội với cô giáo dạy Toán lập tức lan truyền khắp khối cấp ba. Lúc tan học, ít bạn học đều tụ tập ở cửa lớp, xem thử rốt cuộc là ai mà gan to như .

Ngoài cô giáo mặt ngựa , các giáo viên khác đều khá hiền lành. Sau khi học xong cả ngày, Bạch Thu trở về nơi ở thuê trong huyện.

Vừa về đến nhà ngửi thấy một mùi thơm, mở cửa liền thấy Hạ Trường Phong đang bày bàn ăn.

Khóe miệng Bạch Thu khẽ nhếch lên: “Em về .”

Hạ Trường Phong : “Anh hầm miến với cải trắng.” Đây là đầu tiên nấu ăn đàng hoàng, nghiên cứu nửa ngày: “Mau ăn .”

Bạch Thu ngờ Hạ Trường Phong còn làm món , lập tức cầm bát qua múc cơm, gắp một miếng cải trắng. Hắn hầm lâu, cải trắng đều mềm nhũn, nhưng hương vị cũng tệ.

“Ngon ?” Hạ Trường Phong hỏi.

“Ngon ạ.” Bạch Thu .

Lần đầu tiên nấu ăn Bạch Thu khen ngợi, Hạ Trường Phong lập tức thêm tự tin, : “Lần làm cho em ăn.”

“Vâng.” Bạch Thu ăn gật đầu.

Hạ Trường Phong chỉ thôi cũng cảm thấy mãn nguyện.

Hai ăn cơm xong, Hạ Trường Phong : “À, đúng , hôm nay lúc làm việc thì tình cờ gặp giao hàng thường xuyên giao cho chúng , thư của em, liền lấy về luôn.”

Ăn cơm xong, Hạ Trường Phong rửa bát, Bạch Thu mở phong thư , đây là thư từ Thượng Hải gửi đến. Mở là nét chữ non nớt, Bạch Thu xem mà khóe miệng cứ cong lên. Không lâu , Hạ Trường Phong xuống bên cạnh Bạch Thu : “Ai ?”

“Tiết Hải và ba sắp về , đường… Chắc hai ngày nữa là họ đến, sẽ ở nhà khách trong huyện, tụ tập một chút.” Bạch Thu .

Hạ Trường Phong hiểu , : “Chắc chắn là Tiết Hải nhớ em .” Nhân duyên của nhóc nhà giờ luôn . Tiết Hải đây thích bám lấy Bạch Thu: “Dù bên vẫn còn trống hai phòng, đợi họ đến thì dọn dẹp một phòng, đỡ ở nhà khách.”

“Được.”

Hai ngày , Tiết Hải và ba bé đến buổi tối, Bạch Thu và Hạ Trường Phong ga tàu đón . Tiết Hải khỏi sân ga thấy họ, mặt tràn đầy nụ vui sướng, : “Anh Tiểu Bạch, Trường Phong.” Nói xong liền chạy về phía họ.

Tiết Hải ngoài mấy tháng cao lên ít.

Bạch Thu : “Thế nào, về đây quen ?”

“Vâng.” Tiết Hải gật đầu thật mạnh. Cậu bé từ nhỏ ăn nhờ ở đậu mà lớn lên, đây là đầu tiên cảm nhận sự ấm áp của gia đình.

Rất nhanh, kỹ sư Lưu cũng đến, trong tay xách một ít hành lý. Ông vốn dĩ bảo con trai thư cho Bạch Thu là hẹn họ ở huyện thành tụ tập, ngờ họ chu đáo như , ghi nhớ hiệu chuyến tàu của ông, đợi sẵn ở nhà ga.

Hạ Trường Phong giúp họ xách đồ, : “Đừng đến nhà khách, chúng thuê một căn nhà trong huyện, đến đó ở .”

Kỹ sư Lưu chút do dự, : “Có phiền các quá ?”

Tiết Hải : “Ba ơi, chúng , con ăn đồ ngon Tiểu Bạch làm.”

Kỹ sư Lưu cưng chiều đứa con bảo bối hết mực, thấy , liền mắng: “Chỉ bắt nạt Tiểu Bạch của con thôi.” Sau đó cũng từ chối đề nghị của họ, Hạ Trường Phong và Bạch Thu liền dẫn đường đưa họ về nhà.

Kỹ sư Lưu : “Thằng bé khi về cứ luôn gặp các .” Là do đứa trẻ cứ tâm tâm niệm niệm, ông cố ý xin nghỉ phép ở trường để đưa nó về một chuyến.

“Cháu cũng nhớ nó.” Bạch Thu .

Tiết Hải thấy Bạch Thu cũng nhớ , liền chủ động nắm lấy tay Bạch Thu, thiết với .

Tiết Hải và ba bé đều cảm tình gì với thôn làng, trở về thôn e là nhớ đến những chuyện buồn năm xưa, cho nên cũng định về thôn gặp mặt.

Họ đến căn nhà thuê, ông : “Nơi thật sự tệ, tự dưng đến huyện thuê nhà ?”

Bạch Thu đến huyện để học cấp ba, còn Hạ Trường Phong thì lo chuyện xưởng thực phẩm cho thôn.

Kỹ sư Lưu cũng là một kỹ sư kiểu học giả, : “Tôi mang cho nhiều sách toán cao cấp, nếu hứng thú thì thể nghiên cứu.” Ông và Bạch Thu dường như tìm tri âm, : “Vậy tìm giấy bút , vài câu đố.” Hiện giờ ông từ chức về nhà chăm con, nhưng khó tránh khỏi đôi khi cái cảm giác thích vẻ đây dạy đời của một học giả thể hiện, gặp Bạch Thu.

Bạch Thu : “Được ạ.”

Kỹ sư Lưu mở hành lý , tổng cộng hai quyển sách, ông lấy một quyển lật xem, đó liền mười câu hỏi, mỗi câu mười điểm, một nửa dễ, một nửa khó, dùng cái để kiểm tra trình độ của Bạch Thu.

Học vấn của kỹ sư Lưu vững chắc, những câu ông cho là đơn giản vượt xa độ khó của đề thi cấp ba thời bấy giờ.

Bạch Thu nhận đề thi, tiên xem qua một lượt, đó bắt đầu theo thứ tự. Đề toán áp dụng đủ loại công thức, giải đề, nhanh một trang giấy kín.

Mấy câu đầu vẫn còn đơn giản, nhưng những câu dần dần bắt đầu độ khó. Có một câu thì đơn giản, nhưng lúc tính toán mới phát hiện bẫy ngầm, một chút cẩn thận là tính từ đầu. Tuy đây chỉ là một bài kiểm tra nhỏ do kỹ sư Lưu ngẫu hứng , nhưng ông cũng sắp xếp theo thời gian thi tiêu chuẩn.

Bạch Thu lúc giải đề dần dần cảm thấy vất vả, xem môn toán chỉ thuộc vài công thức là thể giải . Dạng đề là thiên biến vạn hóa.

Bạch Thu cố gắng hết sức, tổng cộng tính tám câu, hai câu lớn mười điểm phía thật sự làm, liền để trống ở đó.

Bạch Thu xong, trong lòng nặng trĩu. Trước đó còn cảm thấy trình độ của cũng nên mới dám cá cược với cô giáo mặt ngựa, nhưng biển học vô bờ, những thứ còn nhiều, một tờ đề thi cho là ai.

Kỹ sư Lưu một tờ đề thi của ông làm Bạch Thu mất một nửa tự tin. Tờ đề của ông, sinh viên đại học đương thời cũng chỉ thể đạt 70 điểm, Bạch Thu chỉ mới trình độ cấp ba, dự tính của kỹ sư Lưu là vượt qua 50 điểm là , nếu thể 60 điểm thì hài lòng, nếu thể đạt 90 điểm thì chính là nhân tài hàng đầu thể tiến cử đến các căn cứ.

Bạch Thu , chút chán nản.

Kỹ sư Lưu liếc bài thi của Bạch Thu, ngay cả ông cũng thể cảm thán một câu: “Bài làm thật .” Đều dùng chữ nhỏ ngay ngắn, lướt qua thấy dễ chịu, hơn nữa các bước giải rõ ràng, một chút sửa chữa nào. Chỉ riêng bài làm sạch cũng cộng thêm hai điểm.

Kỹ sư Lưu tìm một cây bút chấm bài bên cạnh, cuối cùng 76 điểm. Sau đó ông đưa bài thi cho Bạch Thu.

Kỹ sư Lưu hài lòng với điểm của , : “Tiểu Bạch, đại học , thể tiến cử giúp .” Bây giờ các trường đại học công nông binh đều học dựa đề cử.

Bạch Thu : “Không ạ, nền tảng của cháu bây giờ vẫn vững, củng cố thêm mới .” Cậu vẫn đợi kỳ thi đại học , huống chi cha vẫn còn ở trong thôn.

Kỹ sư Lưu gật gật đầu, : “ tuyệt đối đừng từ bỏ việc học.” Nhìn Bạch Thu, ông cảm thán một câu: “Nhân tài của đất nước chúng đang đứt gãy nghiêm trọng a.” Nói xong câu lập tức chuyển chủ đề, : “Con trai về còn mang quà cho đấy!”

Tiết Hải vốn định bí mật đưa cho Bạch Thu, ba bé tiết lộ, vui bàn.

Bạch Thu bên cạnh bé, dùng ngón tay nhẹ nhàng gãi gãi mặt nó. Tiết Hải càng thêm ngượng ngùng, vùi cả mặt lòng chịu ngẩng lên.

Kỹ sư Lưu : “Con đưa cho Tiểu Bạch . Hay để ba đưa giúp con nhé.”

“Không cần.” Tiết Hải , đó dậy khỏi bàn, lục lọi trong túi, vẻ mặt khó ở đưa bức tranh nhỏ vẽ cho Bạch Thu xem: “Cho .”

Bạch Thu liếc , Tiết Hải vẽ một ngôi nhà trời xanh mây trắng, bên một nhỏ, vẽ cũng khá . Tiết Hải là một đứa trẻ lòng tự trọng cao, tặng quà mặt chút căng thẳng.

Bạch Thu liếc , : “Cảm ơn Tiểu Hải, thích món quà .”

Tiết Hải vẫn còn ngượng ngùng, trốn lưng ba .

Hạ Trường Phong ở bên cạnh gọi nó, Tiết Hải qua, Hạ Trường Phong véo véo khuôn mặt nhỏ, kiên nhẫn dùng giọng điệu dỗ trẻ con : “Anh Trường Phong đối xử với em ?”

Tiết Hải gật gật đầu.

Hạ Trường Phong : “Vậy chỉ vẽ cho Tiểu Bạch, vẽ cho ?” Tiết Hải chút ngượng ngùng, nó vốn định lén đưa cho Bạch Thu, ngờ ba tiết lộ, bây giờ công bằng.

Đang làm , Hạ Trường Phong liền cho nó một ý kiến: “Hay là thế , em vẽ thêm một bức Trường Phong nữa, Trường Phong sẽ dán tranh của em lên tường, ngày nào cũng ngắm.” Nói xong liền cầm lấy bức tranh nhỏ mà Bạch Thu nhận .

Tiết Hải còn cơ hội cứu vãn, lập tức qua đó vẽ tranh.

Hạ Trường Phong thì cùng kỹ sư Lưu chuyện, buổi tối Bạch Thu hầm một nồi thịt heo. Hai cha con họ ăn bánh quy ba ngày xe, cuối cùng cũng ăn cơm nóng. Thịt hầm của Bạch Thu vẫn ngon như khi, kỹ sư Lưu ăn xong khen ngớt lời.

Ngày hôm Bạch Thu học, kỹ sư Lưu và bọn trẻ dạo phố trong huyện. Đến giờ học, cô giáo mặt ngựa bắt đầu giảng bài, tiến độ giảng bài của cô nhanh… một kiến thức xong vội sang kiến thức khác, xóa, xóa bảng. Cô thường ngày tạo một bầu khí nặng nề trong lớp. Mọi theo kịp cũng dám gì.

May mắn là Bạch Thu nền tảng , theo kịp hết. Cậu học tập nghiêm túc, khiến cô giáo mặt ngựa liếc về phía mấy , trong lòng chút tức giận. Đứa cháu ngốc của cô thường xuyên ngơ ngác, tại Bạch Thu hàng học hành chăm chỉ như , đây là ý định ban đầu của cô . Mấy câu hỏi lớn cuối cùng, cô hứng thú giảng, tùy tiện đề bài và đáp án lên bảng, hề một chút gì về hướng giải.

Chuông tan học vang, cô ném viên phấn bỏ , Bạch Thu cuối cùng cũng sắp xếp xong ghi chép của . Rất nhanh, Triệu Yến xuống bên cạnh , : “Anh em, vệ sinh ?”

Bây giờ Bạch Thu chính là nổi tiếng trong lớp 10A1, chuyện với Bạch Thu nhưng sợ khác thấy.

Bạch Thu đầu cũng ngẩng lên, : “Cậu tự .”

Triệu Yến là nóng tính, ngừng dùng khuỷu tay huých tay : “Đi , cùng , nếu , tiểu .”

Bạch Thu đang định chữ, làm phiền như , bút tuột khỏi tay vẽ một đường dài giấy.

Bạch Thu đành đóng nắp bút máy .

Triệu Yến vẫn : “Nhanh nhanh nhanh.”

Bạch Thu kéo lôi , theo đến một góc khuất ở sân thể d.ụ.c nhỏ, : “Tôi bây giờ Lưu Nghĩa ngày nào cũng cô giáo dạy kèm riêng.” Hắn nhận tin liền sốt ruột, cảm thấy cho Bạch Thu . Vốn dĩ thành tích của Lưu Nghĩa , dì của còn tăng cường bồi dưỡng, chẳng là đang chờ Bạch Thu trường đuổi học , , để nghĩ cách!

Bạch Thu : “Cậu thể giúp kiếm một bộ sách , trả tiền.” Cậu là học sinh học dự thính nên sách giáo khoa, bên ngoài cũng bán.

Triệu Yến : “Không cần tiền, dùng của .” Sau đó : “Hôm qua cũng coi như giúp xả giận, trai của cô giáo dạy Toán là cục trưởng, ngày thường là một nhân vật giống như nữ bá vương, ai dám chọc cô chứ…”

Bạch Thu : “Ồ.”

Triệu Yến thấy phản ứng của bình thản như , trong lòng càng thêm bội phục: “Nói tóm , hãy thi cho , báo thù .” Hắn mà trong lòng nóng rực.

Bạch Thu ừ một tiếng.

Triệu Yến càng cảm thấy nghĩa khí, vui vẻ dẫn trở về lớp, đưa cả bộ sách giáo khoa cấp ba của cho Bạch Thu, dù cũng học, để ở chỗ cũng lãng phí. Bạch Thu mở , sách bên trong vẫn còn mới tinh.

Gia đình Bạch Thu đây chú trọng việc học quốc học của con cái, những thứ cần học thuộc trong môn Ngữ văn thuộc từ lâu, môn Toán chút khó khăn, nhưng mấy ngày nay kỹ sư Lưu đang ở nhà, qua đó thỉnh giáo nhiều hơn mới .

Một ngày học kết thúc, Bạch Thu mang quyển vở ghi chép những vấn đề sắp xếp xong về hỏi kỹ sư Lưu.

Kỹ sư Lưu nhanh liền bắt đầu giải đáp. Một trẻ tuổi như kỹ sư Lưu làm đến tổng kỹ sư, học vấn của ông vững chắc. Huống chi những năm đầu, ông còn từng làm trợ thủ cho nhiều nhà khoa học ở căn cứ nghiên cứu, giải đáp kiến thức cho Bạch Thu chỉ là chuyện nhỏ.

Con trai ông, Tiết Hải, thời gian ở dài, hễ rảnh rỗi là bám lấy Bạch Thu.

Tuy rằng những câu hỏi ba giảng cho Tiểu Bạch nó hiểu, nhưng vẫn mở to mắt nỗ lực lắng .

Kỹ sư Lưu trong lòng cũng vui, con trai ở bên cạnh sớm hun đúc cũng , hơn nữa cũng hy vọng tinh thần nỗ lực hiếu học của Bạch Thu thể làm gương cho con trai .

Đại lão chính là đại lão, qua lời giảng của ông, những khúc mắc đều tháo gỡ, cách giảng giải từ sâu đến nông, Bạch Thu một buổi học mà thu lợi ích nhỏ. Cậu : “Cảm ơn chú Lưu.”

Kỹ sư Lưu : “Sau nếu hiểu cứ đến hỏi .”

Bạch Thu ừ một tiếng, đó mở cuốn sổ tay của Dung T.ử Tường ghi chép các điểm kiến thức. Đó là bán sách ở chợ đen, trong thời gian Bạch Thu ngày nào cũng lật xem, càng cảm thấy đây là một món quà lớn mà Dung T.ử Tường tặng cho , giúp phương hướng tự học. Cũng khi chuyển nhà thế nào , còn cố ý nhờ chuẩn cho bộ ghi chép công thức ôn tập đầy đủ .

Anh chính là nhà khoa học thiên tài cấp quốc gia trong tương lai, phát minh các sản phẩm polyme cao phân tử, thực hiện nội địa hóa bộ nhiều sản phẩm công nghệ cao của nước ngoài.

Bạch Thu kỹ sư Lưu cũng là tài, chợt nảy một ý, kỹ sư Lưu là nhân tài quốc gia, chắc chắn quen thuộc với việc tuyển chọn nhân tài trong nước. Một nhân vật như Dung T.ử Tường, nếu thể phát hiện, sẽ lợi cho cả giới khoa học và cho chính .

Tuy rằng chịu đựng thêm vài năm nữa, kỳ thi đại học sẽ khôi phục, cải cách mở cửa, cuộc sống của dân cũng sẽ hơn, nhưng tại lãng phí những năm tháng đó để minh châu phủ bụi chứ.

Bạch Thu , nhưng lời đến bên miệng mở lời thế nào.

Kỹ sư Lưu cũng từng quản lý mấy chục làm dự án, sớm còn là thanh niên trí thức ngây ngô năm đó, thấy Bạch Thu thôi. Ông với Tiết Hải: “Con phòng chơi một lát , ba chuyện với con một chút.”

“Vâng.” Tiết Hải là một đứa trẻ ngoan. Vừa ông liền vội vàng trở về phòng.

Trong phòng chỉ còn kỹ sư Lưu và Bạch Thu. Ông : “Có chuyện gì, cứ .”

Bạch Thu : “Cháu một bạn, thiên phú trong lĩnh vực toán học. Trước đây tổng hợp ghi chép cho cháu chắc chắn. Có thể giới thiệu với chú ạ?”

Kỹ sư Lưu , hứng thú nổi lên, : “Ồ?” Toán học là nền tảng, đặc biệt là trong nghiên cứu công nghệ cao. Họ vẫn luôn thiếu nhân tài về phương diện . Quốc gia cũng đang dốc sức bồi dưỡng, nhưng hiệu quả cao. Những nhà nghiên cứu thuần học giả như họ, chỉ gánh vác nhiệm vụ nghiên cứu khoa học mà còn đảm nhận việc bồi dưỡng nhân tài. Cho nên đó mới nảy ý định tiến cử Bạch Thu trường học.

Bạch Thu đó liền lấy cuốn sổ ghi chép của Dung T.ử Tường qua cho ông xem.

Kỹ sư Lưu mở xem, bên trong chi chít các công thức và thuật toán, các bước giải cũng rõ ràng. Thậm chí một bài toán khó cũng giải đáp.

Kỹ sư Lưu ban đầu chỉ chút hứng thú, nhưng khi thấy cái , mắt ông đều sáng lên: “Cậu năm nay bao nhiêu tuổi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-50-de-cu-nhan-tai.html.]

Bạch Thu suy nghĩ một chút : “Trông vẻ lớn hơn cháu vài tuổi.”

Ánh mắt của kỹ sư Lưu càng thêm sáng rõ, : “Cậu hiện đang ở , cần chuyện với .”

Bạch Thu : “Hiện chuyển về nông thôn ở, nhưng cháu địa chỉ.” Bạch Thu : “Hay là thế , ngày mai cháu học một ngày, ngày nghỉ, cháu sẽ cùng chú tìm .”

Kỹ sư Lưu gật gật đầu, đó Bạch Thu, : “Không ngờ về thăm thu hoạch như .”

“Vâng.” Bạch Thu gật gật đầu.

Vèo một cái hai ngày trôi qua. Bạch Thu dẫn kỹ sư Lưu, Tiết Hải và những khác đến thôn tìm Dung T.ử Tường theo địa chỉ để .

Đi ô tô chuyển sang máy kéo mới đến thôn của . Bạch Thu xuống khỏi máy kéo, ở đầu thôn, liền hỏi : “Các là ai? Đến tìm ai?”

Bạch Thu : “Tôi là bạn của Dung T.ử Tường. Muốn tìm chút việc, thể giúp gọi một tiếng ?”

Thanh niên ở đầu thôn , : “Ồ. Vậy ở đây chờ, gọi .”

“Vâng.”

Một lát , Dung T.ử Tường mặc một chiếc áo dài màu xanh lam, bên ngoài còn thắt một cái tạp dề, tay áo dính ít bột mì, thấy Bạch Thu, trong mắt chút kinh hỉ: “Bạch Thu, đến đây, cuốn sổ tay để cho , thấy ?”

Dung T.ử Tường là tương đối trầm mặc, bình thường thích chuyện cũng bạn bè gì, nhưng đó Bạch Thu đến chợ đen đổi sách cho năm đồng, dùng tiền mua t.h.u.ố.c cho , trong lòng âm thầm nhớ kỹ tên Bạch Thu. Thấy đến, trong mắt đều là vẻ vui mừng.

Bạch Thu : “Tôi nhận sổ tay của , hữu dụng, bác gái khỏe ?”

Dung T.ử Tường một chút: “Đỡ nhiều .” Vừa chỉ lo chuyện với Bạch Thu, vài câu mới chú ý đến bên cạnh Bạch Thu còn khác…

Bạch Thu : “Anh đang làm gì ?”

Dung T.ử Tường thu ánh mắt, với Bạch Thu: “Tôi làm việc ở xưởng bột mì bên , một tháng thể kiếm một ít lương thực.”

“Vậy bây giờ còn học ?” Bạch Thu hỏi.

Dung T.ử Tường thấy Bạch Thu hỏi chuyện , trong lòng đau xót, : “Làm gì thời gian.” Không học, mà là khi trở về thôn thì điều kiện. Tuổi của ở trong thôn là lớn tuổi mà lấy vợ, lưng bàn tán, ngày nào cũng nghiên cứu mấy thứ đầu óc bình thường, liền tức đến phát bệnh.

Dung T.ử Tường tuy yêu học, nhưng là một con hiếu thảo, nên cũng mấy khi xem sách nữa.

Lúc , kỹ sư Lưu : “Chào , của tổ nghiên cứu khoa học quốc gia, hiện đang cần nhân tài giỏi toán học. Tôi Bạch Thu đề cử , nên đến xem thử! Nếu trình độ của đủ, sẽ đề cử lên cấp .”

Dung T.ử Tường kinh ngạc.

Bạch Thu : “Anh thử xem .”

Dung T.ử Tường : “Vậy, đãi ngộ thế nào?” Anh ngại đến tiền, cảm thấy chuyện gì dính đến tiền cũng trở nên dung tục, làm vấy bẩn học vấn cao quý trong lòng . bây giờ một , còn nuôi .

Kỹ sư Lưu : “Cái mức cố định, nhưng chỉ cần , ban đầu cũng thể nhận hơn bốn mươi đồng một tháng, sẽ tăng dần. Nếu cống hiến nổi bật, một tháng thể kiếm một hai trăm.”

Dung T.ử Tường ông , tim gần như nhảy khỏi lồng ngực. Công nhân viên chức ở xưởng quốc doanh trong huyện một tháng mới kiếm hai ba mươi đồng. Ở quê còn bằng trong huyện, quanh năm suốt tháng ngoài lương thực chỉ thể chia mười mấy đồng.

Cuộc sống của hai con vẫn luôn khá giả. Nghe 40 đồng cảm thấy là một khoản tiền lớn. Còn chuyện một hai trăm đồng thì dám nghĩ tới.

“Vậy… cần làm gì?” Anh căng thẳng.

Kỹ sư Lưu Bạch Thu là đáng tin, sẽ tùy tiện giới thiệu khác. Ông cũng xem qua cuốn sổ tay , quả thật thực lực. Ông : “Chỉ là thi thôi.” Đề thi từ .

Lần kỹ sư Lưu mang theo cả đề thi đến, là đề thi cấp quốc gia, độ khó vượt xa bất kỳ kỳ thi nào thị trường.

Dung T.ử Tường : “Vậy các vị đến nhà , xưởng bột mì xin nghỉ phép.” Anh căng thẳng mong đợi.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Người lạ như họ bình thường thôn, trừ phi trong thôn dẫn . Sau khi họ thôn, vài cứ họ chằm chằm.

Ánh mắt phần lớn đều dừng Bạch Thu, họ từng thấy ai như Bạch Thu.

Dung T.ử Tường xin nghỉ, cởi tay áo và áo dài dính bột mì , cùng họ về nhà. Nơi Dung T.ử Tường ở hẻo lánh, chỉ là một căn nhà đất bình thường, cửa sổ nhỏ ánh nắng mặt trời, phòng liền tối om.

Dung T.ử Tường chút ngượng ngùng, ban ngày ban mặt cũng bật đèn.

Trong phòng thể thấy tiếng ho, đó là giọng của một bà lão : “T.ử Tường về ?”

“Mẹ, con dẫn mấy bạn về.” Dung T.ử Tường .

Liền trong phòng truyền đến một tiếng “bịch” trầm đục, đó một bà lão , trông hiền từ, : “T.ử Tường đầu dẫn bạn về nhà, nhà cửa đơn sơ, chiêu đãi chu a.”

“Bác gái, bác khách sáo quá.” Bạch Thu .

Mẹ Dung : “Sức khỏe của , về phòng đây, các cháu thanh niên cứ chuyện .”

Dung T.ử Tường đỡ về phòng. Anh kê một cái bàn. Kỹ sư Lưu đưa đề thi và bút cho , liếc đồng hồ : “Một tiếng rưỡi thu bài!”

Dung T.ử Tường trịnh trọng nhận lấy đề thi, đó lấy một ít giấy nháp, liền bắt đầu .

Dung T.ử Tường lúc làm bài và lúc bình thường là hai khí chất khác . Anh chìm đắm trong tính toán, khí chất kỹ sư Lưu chỉ từng thấy các học giả tiền bối của , mộc mạc mà thuần túy.

Kỹ sư Lưu cũng mong đợi thể nộp lên một bài giải như thế nào.

Bạch Thu và Tiết Hải cũng ở trong phòng chờ .

Bạch Thu quanh căn phòng , trong phòng quá tối. Trên tường còn những vết nứt lớn, căn nhà cũng may là ở, nếu đến một năm sẽ sập, cảnh thật sự gian khổ, khác gì chuồng bò ở Trần Gia Loan của họ.

Dung T.ử Tường quanh năm làm bài tính toán, tốc độ của nhanh, đến nửa tiếng gần kín đề. Tốc độ kỹ sư Lưu cũng tự thấy bằng, nhưng câu hỏi lớn cuối cùng kẹt.

Kỹ sư Lưu vẫn luôn quan sát , mỗi câu hỏi ông đều khó. Câu cuối cùng càng khó hơn. Kỹ sư Lưu nghĩ một câu khó như thể làm , nghĩ rằng chỉ cần đạt 85 điểm, ông về sẽ tìm cấp báo cáo, đưa về viện nghiên cứu của họ.

Kỹ sư Lưu là trẻ nhất trong viện nghiên cứu, các chuyên gia già còn đều sáu bảy mươi tuổi, đang cần m.á.u tươi.

Suy nghĩ của ông đang bay lượn khắp nơi, đột nhiên thấy Dung T.ử Tường một dòng giấy nháp trực tiếp bài thi.

Khoảng mười phút , cuối cùng cũng xong.

Những câu hỏi đều do kỹ sư Lưu , ông đáp án chính xác. Ông tùy tiện lấy một cây bút bắt đầu chấm bài, càng chấm càng kinh ngạc.

Anh chỉ câu hỏi lớn thứ hai từ lên vài bước tính sai, nhưng đáp án cuối cùng chính xác, trừ năm điểm. Câu khó nhất cuối cùng, giải , bằng một thuật toán khác tương đối rườm rà.

Kỹ sư Lưu : “Tốt lắm…” Mắt ông sáng lên.

Cuối cùng tính tổng điểm là 95 điểm đáng kinh ngạc. Ông : “Cậu đều tự học ?”

Dung T.ử Tường liếc Bạch Thu, chút áy náy : “Tôi một thầy… nhưng tên của thầy thể .”

Kỹ sư Lưu và Bạch Thu liền hiểu, chắc chắn cũng là một vị đại lão nào đó hạ phóng năm đó, ngờ trong cảnh gian khổ như thể bồi dưỡng một thiên tài. Ông : “Vậy chúng hỏi nữa, về sẽ nhanh chóng báo cáo. Cậu chờ tin, tiên đến Thượng Hải tìm báo danh. Sau đó sẽ đưa đến một nơi khác.”

Dung T.ử Tường : “ …”

Kỹ sư Lưu : “Cùng đưa , điều kiện y tế ở thành phố lớn hơn một chút. Chỗ ở tổ chức cũng thể giúp giải quyết.” Sau đó để cho hai mươi đồng, : “Số tiền giữ để mua vé xe!” Kỹ sư Lưu thật sự nảy sinh lòng yêu tài, thầm nghĩ: “Viết báo cáo cần quy trình, nhanh nhất là hai mươi ngày, chậm nhất là ba tháng.”

Dung T.ử Tường lấy hai mươi đồng của ông.

Kỹ sư Lưu cũng gia cảnh nhà tệ, chỉ cần thể đến, hai mươi đồng là gì, : “Coi như cho mượn. Đợi kiếm tiền thì trả cho . Lần may mà Bạch Thu, nếu , lẽ bỏ lỡ một thiên tài toán học như .”

Dung T.ử Tường vô cùng kích động, cúi gập thật sâu Bạch Thu.

Bạch Thu cũng phản ứng đột ngột của làm cho ngẩn , : “Làm gì , .”

Dung T.ử Tường : “Cảm ơn .” Lần đến chợ đen đó, bệnh sắp c.h.ế.t, khả năng kiếm tiền, đem những cuốn sách mà cho là quý giá nhất chế nhạo, trăm điều vô dụng là thư sinh, Bạch Thu dùng năm đồng duy nhất cho , cũng cứu .

Anh quyết định làm việc chăm chỉ để kiếm tiền trang trải cuộc sống, vươn lên cao, nước chảy chỗ trũng. Anh từ huyện thành trở về thôn quê, càng ngày càng thụt lùi. Cũng ít những lời lạnh nhạt, lúc Bạch Thu đến.

Lần đầu tiên cứu mạng , thứ hai cứu vớt ước mơ của , một câu cảm ơn quá nhẹ, nhưng ngoài cảm ơn , cũng thể cho Bạch Thu.

Bạch Thu : “Tôi cũng làm gì cả, là chú Lưu lòng yêu tài, hơn nữa quốc gia đang cần nhân tài, rèn sắt thì bản cứng, nếu năng lực của bày đó, dù thế nào cũng vô dụng.”

Kỹ sư Lưu ha hả : “Được , trẻ tuổi hãy làm việc cho , chuyên tâm làm nghiên cứu khoa học. Phải làm thì làm công việc mà khác thể thế . Tương lai rộng lớn lắm.” Sau đó ông với Bạch Thu: “Vốn định ở huyện thêm mấy ngày, nhưng vội về báo cáo. Tiết Hải cũng về học, hôm nay luôn.”

“Cháu tiễn các chú.” Bạch Thu .

Kỹ sư Lưu : “Không cần, lúc đến hỏi đường về .” Họ chìa khóa, họ về nhà ở huyện thành lấy đồ là thể .

Tiết Hải chút nỡ : “Tạm biệt Tiểu Bạch, nhớ thư cho em nhé.”

“Ừ.” Bạch Thu vẫy tay với nó.

Họ cùng ngoài, đó mỗi một ngả.

Dung T.ử Tường tiễn họ tận chỗ máy kéo, mãi cho đến khi còn thấy , tim vẫn còn đập thình thịch. Tin tức của Bạch Thu thể đổi cuộc đời , chỉ cần nghĩ đến là trong lòng nhiệt huyết sôi trào.

Bạch Thu khi từ biệt kỹ sư Lưu và những khác, liền trực tiếp trở về thôn, đến phía chuồng heo. Vừa cha đang tưới nước cho vườn rau nhỏ trong sân: “Ba, con về .”

Bạch Mạnh Cử , lập tức nở một nụ qua.

Họ chỉ dọn một mảnh đất nhỏ trồng rau đủ dùng trong nhà. Vừa mới thấy năm con heo con ở chuồng heo lớn đến hơn 70 cân. Một chút cũng sợ lạ, bất kể ai đến cũng ụt ịt gần đòi ăn.

“Ba.” Bạch Thu chạy mấy bước.

Bạch Mạnh Cử ha hả : “Lớn thế , điềm đạm một chút.” Ông , nhưng con trai ngoài cầu học, cũng : “Ba pha cho con một cốc sữa mạch nha.” Mấy ngày thấy con trai cũng nhớ ghê gớm, bây giờ thấy nó gầy , mới yên tâm một chút. Nói: “Hình như cao lên một chút !”

“Vâng .” Bạch Thu mắt sáng rực, thích câu .

Bạch Mạnh Cử buông công việc trong tay, cùng Bạch Thu phòng: “Trường Phong ?”

Bạch Thu : “Không , chắc là bận .”

Bạch Mạnh Cử bộ dạng của Bạch Thu, khóe miệng nhịn cũng cong lên, : “Chuyện gì mà vui ?”

Bạch Thu liền kể chuyện kỹ sư Lưu phá lệ tuyển chọn nhân tài, đề cử một bạn lên cho quốc gia. Cậu năng lực của Dung T.ử Tường, thể sớm làm nghiên cứu khoa học, dù là đối với đối với quốc gia đều là một chuyện .

Bạch Mạnh Cử xong cũng vui mừng, : “Con làm .”

Bạch Thu cha , : “Ba, tối nay con làm bánh bao cho ba ăn nhé.” Bánh bao lớn ở tiệm cơm quốc doanh đến bây giờ vẫn nhớ mãi quên. Chỉ là quá đắt, bình thường nỡ ăn.

“Được thôi.”

Phải ủ bột trộn nhân, Bạch Thu làm là bánh bao chay, nhân miến và rau, bên trong cho một ít tép riu mua ở cửa hàng bách hóa, ăn một miếng cũng tươi ngon.

Sau khi Bạch Thu làm chín, liền mang một ít đến chuồng bò. Bạch Thu mấy ngày, mấy đều nhớ.

học nên đều ủng hộ . Sự ủng hộ thuần túy làm trong lòng ấm áp.

Bạch Thu ngoài việc mang bánh bao đến chuồng bò, còn đều mang đến nhà họ Hạ. Trên đường ít thấy đều chào hỏi. Lúc về đến nhà thì chỉ Lan Quế Anh, bé Ba và bé Tư nhà họ Hạ ở nhà. Thấy Bạch Thu trở về cũng đều vẻ mặt kinh hỉ, : “Sao con về?”

Bạch Thu : “Hôm nay trường nghỉ ạ.”

Lan Quế Anh : “Vậy thì con cứ ở huyện , về về thế mất cả ngày trời, trong nhà gì đáng lo .”

Nhìn thấy bánh bao chay nhân rau mà Bạch Thu mang đến, bà : “Ở đây?” Cái nào cái nấy trắng trẻo mập mạp, thấy thèm.

Bạch Thu : “Con làm ạ.”

Lan Quế Anh tức khắc : “Ôi chao, nhiều thế . Ngon quá mất, hôm nay dì lười biếng nấu cơm nữa!” Nói xong liền đem hết bánh bao đặt lên bếp lửa hấp nóng, dù ăn ngay cũng nguội.

Bạch Thu quanh một vòng thấy Hạ Kiến Quốc, hỏi: “Thôn trưởng ạ?”

Lan Quế Anh nhắc đến ông là tức, vốn dĩ yên , bây giờ càng ngày càng bận, : “Ông , trong thôn bao nhiêu là việc, từ đồng ruộng đến xưởng gia công, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, chẳng thấy bóng dáng .” Sau đó : “Bây giờ đám thanh niên trí thức sướng nhé, cần xuống ruộng, chuyên làm rau khô thôi.” Trước đó Hạ Trường Phong bảo họ mở rộng quy mô. Bây giờ trong thôn tận dụng thứ, đem hết những mảnh đất thể dùng dùng!

Hiện tại thêm nhiều loại rau, còn cần hấp qua mới phơi. Đối với trẻ con thì tương đối nguy hiểm, lớn lo việc đồng áng là chính. Đám thanh niên trí thức làm việc khác giỏi lắm, Hạ Kiến Quốc dứt khoát để họ đều đến trồng rau và gia công rau khô.

Đám thanh niên trí thức làm việc khác , nhưng việc làm khá .

So với việc đồng áng nặng nhọc, phơi rau khô nhẹ nhàng hơn ít, cũng coi như gặp thời, thanh niên trí thức ở thôn Đại Ngưu bên cạnh đều ghen tị với họ đấy.

Bạch Thu : “Mấy ngày nay Trường Phong vẫn luôn bận rộn, chắc là chạy lo chuyện rau khô .”

Lan Quế Anh : “Không cần lo cho nó, trong lòng nó tự .” Sau đó thấy Bạch Thu khó về một chuyến, liền : “Dẫn con xem xưởng gia công thực phẩm bây giờ, chỉ là một đám trẻ con làm cho vui, bây giờ quy mô phết .” Mấy ngày nay thôn trưởng Lưu Xây Dựng của thôn Đại Ngưu qua đây xem mấy ngày . Ông bây giờ cũng hiểu tại chỉ là rau khô quèn mà thể bán giá ngang với heo béo to của thôn họ.

Loading...