Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 4: May mắn

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:42:25
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trưởng thôn Hạ Kiến Quốc xong, bảo: “Ba , mau thu dọn hành lý theo .”

Những ở nhà thanh niên trí thức đều ghen tị đến choáng váng, thể đến ở nhà đồng hương thì ngày tháng sẽ thoải mái bao, hai thanh niên trí thức cũ thì làm gì, Bạch Thu mới đến đầy một ngày vận may như , lý với ai bây giờ.

Nếu nhà trưởng thôn bốn đứa con trai mà con gái, bọn họ còn nghi ngờ là xem mắt giữ nữa.

Đám nam thanh niên trí thức mới đến chua loét cả lòng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lúc tàu hỏa, Bạch Thu nhiều nữ thanh niên trí thức bắt chuyện, bây giờ mới đến một ngày ở nhà trưởng thôn.

Trưởng thôn lệnh một tiếng, hai thanh niên trí thức cũ liền chui nhà thanh niên trí thức thấy bóng dáng, lập tức đóng gói đồ đạc vì sợ đối phương đổi ý.

Chỉ Bạch Thu còn tại chỗ.

Hạ Kiến Quốc : “Cậu mau thu dọn đồ đạc chứ?”

Bạch Thu do dự một chút, lời thảo mai: “Trưởng thôn, những khác cũng , cháu ở nhà thanh niên trí thức cũng lắm ạ!”

Người xung quanh còn chuyện thế , khiến cho đám thanh niên trí thức bên cạnh mắt sáng rực lên.

Thứ nhất là điều kiện nhà trưởng thôn , thứ hai là trưởng thôn tiếng , sẽ khắt khe với khác.

Nếu chọn, ai cũng đến nhà trưởng thôn để thể hiện thật , lợi lộc gì trong thôn thì đầu tiên nghĩ đến sẽ là . Đây là phúc lợi ngầm lớn bao.

Hạ Kiến Quốc nhíu mày : “Trong thôn là sinh hoạt tập thể, quyết định là ai thì là đó! Nếu ai ý kiến thì đến tìm chuyện. Mau thu dọn hành lý .” Thật đối với ông, đổi một cũng ảnh hưởng gì, nhưng uy nghiêm của trưởng thôn thể mất.

Tống ca sợ trưởng thôn nổi giận, cũng giả vờ răn dạy Bạch Thu: “Cậu đó, mới từ quê đến hiểu quy củ. Xuống nông thôn việc đầu tiên là theo sự sắp xếp của địa phương, theo chỉ huy, kén cá chọn canh.” Các thanh niên trí thức còn chút tiếc nuối, nhưng cũng dám thách thức trưởng thôn.

Không còn cách nào khác đành làm theo, hành lý của Bạch Thu nhiều, dọn dẹp một chút là thể .

Hạ Kiến Quốc nhanh chóng đưa ba thanh niên trí thức trong thôn, dặn dò một vài điều cần chú ý. Thật chính là bảo bọn họ lanh lợi một chút, giở trò bậy bạ với các cô gái trong thôn, trong mắt lúc nào cũng việc để làm.

Sau đó để từng dẫn họ về.

Hạ Kiến Quốc dẫn Bạch Thu về nhà.

Nhà họ Hạ nhiều phòng, gian chính là phòng ngủ của vợ chồng trưởng thôn, phòng bên cạnh là của Hạ Trường Phong, còn hai phòng nhỏ, một phòng là của con trai cả Hạ Trường Hải, một phòng là của hai đứa nhóc.

Hạ Kiến Quốc bèn sắp xếp cho ở chung phòng với Hạ Trường Phong.

Lúc mới nhà, liền thấy căn phòng bừa bộn lộn xộn, vớ vứt lung tung, là hỗn loạn.

Hạ Kiến Quốc ngày thường để ý tiểu tiết, lúc thấy cũng nóng cả mặt: “Cái thằng hai , sáng lúc rõ ràng bảo nó dọn dẹp phòng, mà vẫn dọn.” Sau đó ông tự tay dọn một chỗ, : “Cháu tạm ở đây nhé.”

Bạch Thu mắc chứng ám ảnh cưỡng chế về sự ngăn nắp, thật sự bất kỳ liên quan gì đến Hạ Trường Phong, nhưng tay chân hình như suy nghĩ riêng, chủ động dọn dẹp!

Chẳng mấy chốc căn phòng gọn gàng ngăn nắp, gấp gọn đống quần áo chất đống ghế, xếp ngay ngắn giày dép mặt đất, tự trải cho một bộ chăn nệm đơn, một cái ở đầu giường sưởi, một cái ở cuối giường, ở giữa hận thể tạo cả một dải ngân hà.

Bạch Thu dọn dẹp xong định ngoài thì cửa đẩy , hai tiểu quỷ nhảy nhót chạy .

Người nhà họ Hạ ai cũng ưa .

Chúng là hai đứa em trai của Hạ Trường Phong, một đứa năm tuổi, một đứa ba tuổi. Con nhà nghèo sớm lo toan, đừng tuổi còn nhỏ, nhưng thể làm một chút việc, đôi mắt đen trắng rõ ràng lộ vẻ lanh lợi.

“Oa, dọn dẹp sạch sẽ quá.” Em tư với vẻ mặt sùng bái.

Em ba : “Phòng hai bao giờ gọn gàng như !” Đừng Hạ Trường Phong ở bên ngoài gọi là tiểu thôn trưởng, là nổi tiếng khắp làng xóm , nhưng nay câu nệ tiểu tiết, nếu trong nhà khách đến thì liền nhét đống đồ lộn xộn trong tủ. Lúc cần dùng lôi ngoài khiến nó mắng c.h.ử.i ngớt. hai vẫn sửa .

Bạch Thu lấy từ trong hành lý hai viên kẹo cứng vị quýt, cho mỗi đứa một viên.

Hai đứa nhóc lập tức nhận lấy, còn lễ phép : “Cảm ơn Tiểu Bạch.”

Kẹo là thứ hiếm , trong nhà cũng một ít, đều khóa trong tủ của Tề Ngọc Hà, nửa năm mới ăn một . Phải dịp trọng đại để giữ thể diện mới dùng. Ngày thường căn bản ăn.

Mở lớp giấy bóng kính trong suốt , đặt viên kẹo miệng, vị chua chua ngọt ngọt của quýt thật là ngon.

Viên kẹo quýt nhanh chóng kéo gần tình cảm với bọn trẻ, chẳng mấy chốc hai tiểu quỷ gọi ơi ngớt. Em tư còn làm nũng, phịch lòng Bạch Thu: “Thích Tiểu Bạch.”

Ánh mắt Bạch Thu sáng lên, : “Vậy tối nay Tiểu Bạch ngủ với các em nhé.”

“Dạ .”

Khóe miệng Bạch Thu cong lên.

Rất nhanh đến tối, Hạ Trường Phong trở về, vén rèm bước nhà, liền phát hiện căn phòng thường ngày bừa bộn thế mà dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp. Chỉ là hai bộ chăn nệm một ở đầu giường sưởi, một ở cuối giường khiến bực buồn , trong lòng còn thầm nghĩ đắc tội với ?

Bạch Thu trong phòng, nhưng Hạ Trường Phong thấy tiếng của hai đứa em từ phía vọng . Hắn lập tức tìm chúng.

Kết quả là phát hiện Bạch Thu cũng đang ở trong phòng của hai đứa em, chơi đùa cùng chúng.

Công việc trong thôn nhiều, ngày thường làm gì thời gian chơi với chúng, hai tiểu quỷ cuối cùng cũng tìm tri âm.

Như em tư thì cứ như mọc Bạch Thu, dính như kẹo mạch nha.

Hai tiểu quỷ thấy Hạ Trường Phong thì gọi: “Anh hai.” Chúng đang chơi vui, còn rụt cổ chút sợ .

Con trai đứa nào cũng nghịch, nếu gây họa thì ba đ.á.n.h còn ít, một khi rơi tay hai thì chắc chắn thoát khỏi một trận roi mây hầm thịt, lúc em ba : “Anh hai, tối nay tụi em ngủ với Tiểu Bạch.”

Em tư : “ .” Nói xong hình mũm mĩm còn ngọ nguậy Bạch Thu.

Hạ Trường Phong liếc Bạch Thu, nay từng ai ghét bỏ như , bây giờ còn dám xúi giục em trai , Bạch Thu cũng thật thà như vẻ ngoài, : “Không .”

“Không , em ngủ chung với Tiểu Bạch.” Em tư lẽ ở trong lòng Bạch Thu cảm giác an , lập tức cãi .

Hạ Trường Phong cầm lấy cây roi mây.

Em tư thấy liền lập tức tuột khỏi Bạch Thu, chạy đến tìm ba, trốn lưng dám nữa.

Hạ Trường Phong như Bạch Thu, : “Cậu tự về, là để mời về phòng.” Giọng điệu của .

Bạch Thu đành dậy rời .

Chơi với chúng cả buổi chiều cũng tình cảm. Thấy Bạch Thu , em tư liền chịu nổi mà lên: “Hu hu hu hu, Tiểu Bạch đừng , hai xa.”

Em tư , em ba cũng theo. Bạch Thu trong lòng nỡ, định đầu thì Hạ Trường Phong ngăn , : “Cứ để chúng , đủ sẽ nín.” Con trai mà còn sướt mướt, thật ngứa mắt.

Bạch Thu trở về phòng thì phát hiện bộ chăn nệm của ở cuối giường sưởi kéo đến đầu giường sưởi, cả nệm và chăn đều trải giường. Bây giờ hai chỉ một cái chăn đôi để đắp: “Đây là làm?”

Đối mặt với lời chỉ trích của Bạch Thu, Hạ Trường Phong : “Ngủ với còn làm ủy khuất ?”

Bạch Thu : “Hai thằng đàn ông ngủ chung với thể thống gì chứ.” Cậu là gay đó, làm cái gì !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-4-may-man.html.]

Hạ Trường Phong quan tâm, chìm trong cơn tức giận vì ghét bỏ. Hắn : “Cậu ở nhà thanh niên trí thức ngủ với bao nhiêu thằng đàn ông còn , ngủ với thì ?”

Bạch Thu:... Sao lời cứ kỳ cục thế nào .

Ngủ chung giường với ngủ chung một chăn thể giống ?

Hạ Trường Phong còn lót cả hai tấm nệm ở , từ trong tủ lấy một cái chăn bông đôi mới làm. Nói: “Như ấm hơn một chút.”

Bạch Thu cạn lời.

Ngủ chung một chăn khó tránh khỏi va chạm tay chân, quá bắt nạt khác.

Hạ Trường Phong lúc mới hài lòng xuống, còn chừa một nửa chỗ trống bên cạnh, : “Ngủ mau , mai còn làm việc nữa.” Nói xong liền kéo dây đèn.

Cả căn phòng chìm bóng tối.

Cậu chỗ trốn, đành xuống, hai kéo chăn thẳng tắp, ở giữa chừa một trống lớn, gió lạnh lùa vù vù.

Hạ Trường Phong tức đến bật , tiểu thanh niên trí thức ghét đến ?

Hắn mở lời : “Tay đỡ hơn chút nào ?” Hắn đầu thấy bẻ bắp mà làm tay trầy xước thành như , thể thấy là nay từng làm việc nặng.

Người nhà quê bọn họ ghét nhất là cái kiểu công t.ử bột , nhưng Bạch Thu vẫn luôn làm việc ngừng nghỉ, nên cũng thêm vài phần hảo cảm.

Chỉ cảm thấy tên nhóc ngốc nghếch, ở nhà thanh niên trí thức đừng bây giờ miệng đầy lý tưởng và cống hiến. Đợi một thời gian nữa, đứa nào đứa nấy đều gian xảo như quỷ.

Người xinh ngốc nghếch như Bạch Thu, để ở đó chẳng bắt nạt đến c.h.ế.t . Sao hiểu tấm lòng của chứ?

“Đỡ nhiều .” Giọng vọng đến từ xa, Bạch Thu hôm nay mệt cả ngày, đây là nơi mềm mại thoải mái nhất ngủ từ khi trọng sinh, tuy rằng tinh thần giữ cảnh giác, nhưng cơ thể chịu nổi, giọng vài phần buồn ngủ.

lọt tai Hạ Trường Phong, giọng mềm mại như tiếng mèo kêu. Khiến trong lòng một cảm giác kỳ lạ, ngứa ngáy khó chịu.

Hạ Trường Phong tiếp tục : “Ngày mai làm việc bên cạnh .” Hắn là phân công công việc, với thể trạng của tiểu thanh niên trí thức , cũng làm việc nặng, ở bên cạnh chỉ cần lời là .

“Ừm.” Giọng Bạch Thu cũng biến thành tiếng hừ hừ trong cổ họng.

Hạ Trường Phong nghi ngờ tên nhóc là ghét , nên mới giả vờ ngủ. Hắn tiếp tục : “Sau xúi giục em ba và em tư quậy phá, nếu sẽ đưa về nhà thanh niên trí thức.” Vừa xong thầm nghĩ đúng, tên nhóc chỉ về.

Không thể để như ý, : “Sẽ phạt ...” Hắn còn đang vắt óc suy nghĩ.

Bên cạnh truyền đến tiếng hít thở đều đều.

Hạ Trường Phong tiện tay vớt một cái, liền kéo lòng, Bạch Thu vẫn tỉnh . Giữa chăn còn khe hở, ôm Bạch Thu trong lòng cũng ấm áp.

Hắn ngày thường ghét nhất là dính như sam, tám tuổi bắt đầu ở một , bên cạnh nay từng ai ngủ chung. Em trai ruột của ngủ bên cạnh một lát cũng cho bế . Có ngủ bên cạnh vẫn là đầu tiên. Bạch Thu lúc ngủ ngoan hơn lúc tỉnh nhiều, thở phả cổ , nóng hầm hập.

Hắn luôn cảm thấy bên cạnh một mùi hương thoang thoảng, cúi đầu ngửi Bạch Thu. Phát hiện một mùi hương nhàn nhạt chính là từ tỏa .

Hạ Trường Phong nên lời, một thằng đàn ông mà thơm như .

ngửi thêm vài , mùi hương nhàn nhạt hợp với .

...

Bạch Thu hiếm khi một giấc mơ, mơ thấy biến thành một cái cây một con gấu lớn ôm cọ. Cả đêm thể động đậy, mở mắt liền thấy Hạ Trường Phong đang ôm , trong khí thêm vài phần mùi vị thể tả.

Mặt Bạch Thu lập tức đỏ bừng: “Anh...”

Hạ Trường Phong da mặt siêu dày, : “Đừng la, sáng sớm, đàn ông đều như .” Sau đó còn hứng thú đ.á.n.h giá một chút. Sáng sớm tỉnh dậy, khuôn mặt ửng hồng, dáng vẻ thẹn giận càng khiến tiểu của căng thẳng, giọng điệu trêu chọc: “Cậu lẽ phát triển hết?”

Bạch Thu lật tung chăn dậy: “Anh bậy.” Cậu tuy thích đàn ông, nhưng bản cũng là đàn ông, đối với chuyện thách thức lòng tự tôn nam giới , tuyệt đối nhượng bộ.

Hạ Trường Phong : “Hay là chúng so một .” Ở nông thôn, chính là ngạo thị quần hùng.

Hơi nóng Bạch Thu đều bốc lên mặt, : “Lưu manh, ai thèm so với .” Nói xong liền xỏ giày ngoài.

“Hầy.” Hạ Trường Phong trong lòng khó chịu.

Gấp chăn xong cũng ngoài rửa mặt đ.á.n.h răng.

Thấy tiểu thanh niên trí thức bưng cơm.

Buổi sáng bọn họ sẽ nấu một ít cháo và dưa muối, ăn xong liền nhanh chóng làm việc.

Hạ Kiến Quốc và Lan Quế Anh thấy Bạch Thu dậy sớm, cũng đều hài lòng. Thấy còn dọn bàn, lấy bát đũa , thể thấy là trong mắt việc.

Hạ Trường Phong thường ngày dậy sớm nhất bây giờ thành cuối cùng.

Em ba và em tư đều dậy, con nhà nghèo sớm lo toan, ở nông thôn nuôi ăn . Chúng cũng đồng nhặt một ít bắp và lương thực.

Lúc chúng thấy Bạch Thu đều hưng phấn ríu rít: “Anh Tiểu Bạch.”

Bạch Thu sờ đầu đứa sờ đầu đứa , hai tiểu quỷ càng thêm hưng phấn.

Ở nhà, ba đều là cán bộ thôn thời gian trông con, cả hai đều dỗ trẻ con, Bạch Thu tính cách hiền lành, ngoại hình cũng ưa , hơn nữa mỗi hai tiểu quỷ làm nũng đều đáp .

Nếu Hạ Kiến Quốc trợn mắt, hai đứa nhóc hận thể bám theo ống quần mà trèo lên .

Lan Quế Anh : “Chúng nó khá hợp với cháu.”

“Cháu cũng thích chúng nó.” Bạch Thu .

Vừa dứt lời liền thấy Hạ Trường Phong , ở nhà họ Hạ cũng là nổi bật nhất, mày rậm mắt to, mũi cao thẳng, trai như minh tinh báo ảnh, Hạ Trường Phong chút d.ụ.c cầu bất mãn, tỏa mùi hormone nam tính nồng nặc.

Bạch Thu là gay, đối với loại thở thập phần mẫn cảm, chân đều chút nhũn .

Đáng ghét là Hạ Trường Phong dường như cố ý đối đầu với , còn bên cạnh . Bưng bát cơm lên liền bắt đầu ăn cháo. Tốc độ phi thường nhanh, ăn xong đối với Hạ Kiến Quốc và Lan Quế Anh : “Bạch Thu con quản.”

Hai cũng ý kiến gì, năng lực làm việc của mạnh, đáng tin cậy. Già trẻ lớn bé trong thôn đều phục .

Hắn là thích hợp nhất.

Lan Quế Anh : “Hiếm khi thấy con chủ động, Tiểu Bạch tồi nhỉ.” Đứa con thứ hai của bà ghét nhất là phiền phức, ngày thường nếu thêm gánh nặng cho nó nó đều , chủ động ôm chuyện của tiểu thanh niên trí thức .

Bạch Thu xong lời bọn họ ý gì khác, nhưng mặt vẫn hổ mà đỏ lên.

Hạ Trường Phong thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Bạch Thu, : “Ừm.”

Lan Quế Anh nghi ngờ gì, chỉ cảm thấy gọi Bạch Thu về là một lựa chọn chính xác, ăn ít, trong mắt việc, quan trọng hơn là ba đứa con trai đều thích .

00006 5. Không cam lòng

Loading...