Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 107: Bạch Thu - "vua Trẻ Con" Trong Nhà

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:49:38
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước khỏi phòng họp của huyện, Phùng thư ký đặt một bàn tiệc tại tiệm cơm quốc doanh để chiêu đãi Hạ Trường Phong, nhưng từ chối: “Các vị lãnh đạo, còn đón đại ca, thể ở ăn !”

Phùng thư ký : “Cậu việc thì cứ lo .” Ngữ khí vô cùng thiết. Phùng thư ký hiếm khi đối xử ôn hòa với một hậu bối như , nhưng Hạ Trường Phong xứng đáng.

Mỗi gặp Hạ Trường Phong, Lý bí thư đều kinh ngạc tốc độ trưởng thành của .

Họ thẳng đến ga tàu hỏa. Xe lửa đường dài thường đến muộn, mãi đến 5 giờ chiều mới đón gia đình ba của Hạ Trường Hải.

Đồ đạc chuyển nhà của họ nhiều, may mà máy kéo để hỗ trợ chở hành lý.

Hạ Trường Hải gọi: “Ba.” Anh cũng xúc động. Anh giống Hạ Trường Phong, quyến luyến gia đình, ngờ thể trở về hẳn.

Hạ Kiến Quốc và Lan Quế Anh vốn nhớ thương Hạ Trường Hải nhất, giờ thấy kết hôn, trông cũng trọng hơn nhiều, ông : “Tốt lắm. Trường Phong , con về làm ở nhà máy, hãy cố gắng làm cho .” Đều là con trai ông, ai kém ai cả.

Hạ Trường Hải "" một tiếng, lòng đầy xúc động.

Chị dâu cả cũng chào ông một tiếng.

Sự chú ý của Hạ Kiến Quốc đều cô cháu gái nhỏ thu hút. Vừa đứa nhỏ cưng chiều hết mực. Bộ quần áo nhỏ màu hồng phấn đều là đồ mới, đôi mắt to xinh , sống mũi cao giống nhà họ Hạ, làn da cũng trắng trẻo. Hạ Kiến Quốc đời sinh con gái, sinh con trai đứa nào cũng nghịch ngợm, giờ thấy một bé gái nhỏ nhắn văn nhã thế thì thích chịu nổi, đưa tay bế.

Ai ngờ tiểu công chúa chút sợ lạ, vội vàng khuôn mặt nhỏ nhắn vùi lòng , cho bế.

Hạ Trường Hải dỗ dành: “Bảo bảo, đây là ông nội mà.”

Tiểu công chúa nhất quyết chịu mặt .

Hạ Kiến Quốc tuy "ghẻ lạnh" nhưng vẫn hì hì để bụng, ông : “Trẻ con đều sợ lạ, thôi mau lên xe .”

Ghế phụ cạnh đầu máy kéo tối đa hai . Ngồi ở đó sẽ định hơn.

Hạ Kiến Quốc để chị dâu cả bế con ở đó, nhưng chị từ chối: “Ba, ba ạ.”

Hạ Kiến Quốc lay chuyển chị, đành phía máy kéo. Hạ Trường Phong dặn: “Ba cho vững, con lái chậm thôi, kẻo gió lùa.” Trẻ con sợ nhất là trúng gió.

Hạ Trường Phong "ừ" một tiếng, vốn dĩ định để Hạ Kiến Quốc phía , nhưng nghĩ nghĩ ông vẫn chạy phía . Ông vẫn tiếp xúc với cháu gái nhiều hơn, phía sẽ thuận tiện hơn.

Tiểu công chúa nhà họ Hạ từ nhỏ xinh xắn, là bé gái đầu tiên trong nhánh của ba , nên sự quý giá là điều cần bàn cãi. Bên nhà ngoại bé cũng là cô bé xinh nhất, từ nhỏ vây quanh như vây quanh trăng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Bé con từ nhỏ quen với những trường hợp đông , hiện tại nhiều như cũng hề sợ hãi, đôi mắt tò mò chớp chớp.

Khi thấy Bạch Thu, bé con chủ động vươn đôi tay nhỏ nhắn đòi Bạch Thu bế.

Bạch Thu thụ sủng nhược kinh bé con. Hạ Kiến Quốc thì bên cạnh với ánh mắt đầy hâm mộ.

Chị dâu cả : “Con bé chỉ thích những xinh thôi!” Bình thường bé thích ba, đưa bé ngoài vài , quan sát mới thấy thú vị. Bé con dường như cũng thẩm mỹ riêng, chỉ để bế.

Bạch Thu đón lấy đứa trẻ mềm mại, chút khẩn trương. đây cũng từng bế trẻ con nên thủ pháp vẫn chuyên nghiệp. Bé con cứ ngước đầu mãi.

Khi Bạch Thu cúi đầu , bé con liền , trông cực kỳ đáng yêu.

Bạch Thu thấy đứa trẻ cũng khó chăm, liền chơi đùa với bé một lúc.

Chị dâu cả : “Tiểu tổ tông nhà chị thật sự là hợp tính với em. Chứ bình thường nó cũng bướng lắm, nếu ý là cả đêm đấy.” Nuôi một đứa trẻ thôi cũng đủ mệt .

Tiểu công chúa dường như hiểu lời khen chê, thấy liền hừ hừ một tiếng tỏ vẻ kháng nghị.

Đại ca vốn định trò chuyện với ba, kết quả phát hiện ba cứ chằm chằm con gái , chẳng còn tâm trí chuyện với nữa. Mọi đều vây quanh tiểu công chúa nên đành thôi. Hạ Trường Phong lái máy kéo vững, về đến nhà là 7 giờ rưỡi tối. Hiện tại là mùa hè, ngày dài, nhiều đang tụ tập ở đầu thôn, tiếng máy kéo liền vây xem.

Vừa thấy Hạ Trường Hải, xôn xao: “Trường Hải cưới cô vợ thành phố ?” Ai mà ngờ chứ, Trường Hải ở trong thôn vốn nổi bật, ngoài rèn luyện một thời gian, khí chất khác hẳn. Người nhà họ Hạ vốn ngoại hình , giờ từ máy kéo bước xuống cạnh vợ, cao lớn tuấn như biến thành khác .

“Đây là con nhà chị ?”

“Đẹp quá, cứ như đứa trẻ trong tranh .”

“Ơ, đứa bé để tiểu Bạch bế thế ?”

Chị dâu cả đáp: “Con bé nhà cháu cứ bám lấy thôi.” Vừa lúc xuống xe chị định đón con, ai ngờ con gái cứ bám chặt lấy Bạch Thu chịu rời.

Tiểu công chúa từng thấy nhiều như , hừ hừ vài tiếng vẻ kiên nhẫn. Bạch Thu nhận , nếu cứ đây tiếp thì bé con sẽ mất, với : “Lan dì còn thấy cháu nội , cháu bế bé cho dì xem nhé.”

Chị dâu cả cũng mang theo túi đồ theo, Hạ Trường Hải thì dân làng vây kín.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-107-bach-thu-vua-tre-con-trong-nha.html.]

Bạch Thu bế bé con thoát khỏi vòng vây của dân làng, hít thở khí trong lành, bé con mới thoải mái hơn, ngoan ngoãn vùi đầu lòng .

Chị dâu cả con gái, : “Hôm nay bảo bảo chơi với em vẻ ngoan.”

Bạch Thu : “Em cũng thích bé.”

Vừa chuyện hai tới nhà thôn trưởng.

Lan Quế Anh vẫn luôn để thức ăn trong nồi, tiếng máy kéo họ sắp về nên vội vàng dọn thức ăn bàn. Nghe tiếng cửa mở, bà vội vàng chạy . Sau đó bà kinh hỉ phát hiện Bạch Thu đang bế một đứa bé, phía là con dâu cả.

Lan Quế Anh : “Về đấy .” Sau đó bà cũng dồn hết sự chú ý đứa trẻ. Bạch Thu bế lâu nên tay cũng mỏi, Lan Quế Anh đưa tay là đón lấy bé con lòng. Tiểu công chúa nhà họ Hạ vốn kiều khí, ai bế cũng , hiện tại đột nhiên đổi liền mếu máo chực .

Lan Quế Anh sinh bốn đứa con nên kinh nghiệm, bà vỗ về dỗ dành vài cái là bé con hết mếu ngay. Hạ Tam và Hạ Tứ cũng chạy tới: “Cháu xem cháu gái.” Trước đây hai đứa là nhỏ nhất nhà, giờ cuối cùng cũng thấy một đứa trẻ nhỏ hơn . Con của đại ca, nghĩ thôi thấy vui .

Tiểu công chúa hai ông chú nhỏ vây quanh chằm chằm liền "oa" một tiếng rống lên. Hạ Tam và Hạ Tứ cuống quýt chân tay.

Chị dâu cả ôn nhu : “Chắc là bé mệt , để con dỗ bé ngủ là ạ.”

Lan Quế Anh lúc nãy vui quá nên quên mất sắp xếp chỗ ở. Không thể để cả nhà ba họ ở căn phòng nhỏ đây của Hạ Trường Hải , chỗ đó đủ rộng.

Bạch Thu : “Lan dì, phòng của bọn cháu dọn dẹp xong , cứ để chị ở đó ạ. Cháu và Trường Phong ca sang bên chuồng heo ở là .”

Lan Quế Anh đành để con dâu cả bế đứa trẻ phòng , trẻ con quấy còn cho b.ú nọ.

Lan Quế Anh với Bạch Thu: “Bên chuồng heo lâu ở, ẩm thấp lắm.”

Bạch Thu đáp: “Không ạ, lát nữa bọn cháu đốt giường đất lên là . Chỉ ở vài ngày thôi là cháu về trường .” Hạ Trường Phong còn lo chuyện xây xưởng, sắp xếp các quy định, Bạch Thu mà thì Hạ Trường Phong chỉ còn một , ở cũng .

Lan Quế Anh : “Vậy cũng .”

Vừa dứt lời thì tiếng cửa mở, họ về đến nơi.

Đứa trẻ quấy ngủ, trong nhà tuy làm một bàn thức ăn ngon nhưng cũng chỉ ăn qua loa một chút.

Hạ Trường Phong dẫn Bạch Thu , căn phòng cũ nát cần đốt giường đất .

Hạ Trường Phong vác chăn đệm mang qua, lúc đến nơi Bạch Thu đốt lửa giường đất xong. Căn phòng vẫn giữ nguyên dáng vẻ như đây. Điện vẫn dùng .

Trải chăn đệm lên, cảm giác mềm mại cũng khá thoải mái. Nơi thuộc thôn bên cạnh, bình thường sẽ ai lai vãng.

Hạ Trường Phong ôm Bạch Thu từ phía , : “Trên em thơm quá.” Bế đứa trẻ mấy tiếng đồng hồ nên vương mùi sữa.

Bạch Thu : “Đừng quậy.” Hôm nay chỉ hai bọn họ ở đây.

Hạ Trường Phong : “Lát nữa mang lò nướng .” Lò làm bằng đất sét, bỏ một hai cục than củi, đặt vỉ nướng lên để hâm nóng đồ ăn. Vừa thấy Bạch Thu chẳng ăn gì, xót tiểu thanh niên trí thức nhà nên làm chút gì đó ngon ngon. ở đây kinh thành, mua thịt khó khăn, cái gì cũng cần phiếu, lúc về họ kịp đổi.

Bạch Thu : “Không cần phiền phức , cứ nướng khoai tây ăn là .” Bỏ khoai tây bếp lò ủ, đợi lửa tắt dần là thể ngửi thấy mùi thơm, bóc lớp vỏ cháy xém bên ngoài là ăn .

Hạ Trường Phong : “Được thôi.” Hắn cúi đầu, yết hầu khẽ chuyển động, dám Bạch Thu.

Bạch Thu hỏi: “Anh đói ?”

Hạ Trường Phong đáp: “Cũng bình thường.” Trở căn phòng nhỏ , cảm giác kích thích ngày xưa ùa về. Thứ thèm đồ ăn, mà là mắt .

...

Sáng hôm Bạch Thu thức dậy bởi nụ hôn của Hạ Trường Phong.

“Tiểu Bạch, nếu em còn tỉnh, sẽ hôn em tiếp đấy.” Nói xong "chụt" một cái lên môi .

Bạch Thu mở mắt, tỉnh dậy thấy Hạ Trường Phong : “Đi thôi, dẫn em lên núi hái nấm.” Ngọn núi Hạ Trường Phong leo từ nhỏ đến lớn. Mấy ngày mưa, núi chắc chắn nấm, trải nghiệm ở kinh thành bao giờ .

Bạch Thu Hạ Trường Phong dẫn chơi mới hạ quyết tâm rời giường, vươn tay .

Hạ Trường Phong dùng sức kéo dậy, đó tiểu thanh niên trí thức mặc quần áo ngoài rửa mặt đ.á.n.h răng. Tẩy rửa xong xuôi sảng khoái, Hạ Trường Phong mang cái lò đất nhỏ hôm qua đến đây. Hạ Trường Phong : “Đi thôi, núi tìm gì thì ăn nấy.” Trên núi nhiều rau dại, quả dại, nếu may mắn còn thể bắt thỏ rừng nữa.

Bạch Thu lớn lên ở thành phố nên những thứ đối với mới lạ. Hạ Trường Phong cố ý gác việc để đưa lên núi chơi, điều khiến hưng phấn.

“Vậy thôi!” Bạch Thu thúc giục. Về nếu kể cho nhị sư và đại sư , chắc chắn họ sẽ ghen tị lắm.

Hạ Trường Phong : “Đi thôi.” Nói xong liền dẫn tiểu thanh niên trí thức nhà lên núi chơi...

Loading...