Xuyên Thành Sư Tôn Xui Xẻo Của Nam Chính Bi Thảm - Chương 18: Ngươi biết gương có thể sinh ra hai mặt sao?

Cập nhật lúc: 2026-03-26 03:02:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

【 Hệ thống! Đây là chuyện gì thế ? 】

Tiếng gào thét hoảng sợ vang lên trong đầu. Giọng điện t.ử của hệ thống thông minh từ tốn vang lên: 【 Ký chủ, chúc mừng ngài tiến ký ức của tà linh. Xin ngài tiếp tục cố gắng, nam chính vẫn đang đợi ngài ở bên ngoài. 】

??? Cậu đến tận đây mà hệ thống vẫn còn lo cho Hạ Tu Xuyên??? là thiên vị khí vận chi t.ử khác.

Chỉ một chốc lơ đễnh, m.á.u tươi lan đến tận chân . Nghe hệ thống xác nhận đây là ký ức của tà linh, Tự Dạ bớt sợ hơn đôi chút. Đã là ký ức thì chắc thể làm hại , lẽ nó chỉ cho xem thứ gì đó thôi.

Tự Dạ nuốt nước bọt, thầm tự cổ vũ bản . Cậu thấy những đàn ông lẩm nhẩm trong miệng điều gì đó. Sắc mặt họ trắng bệch, rõ ràng là do mất m.á.u quá nhiều. cảnh tượng kinh hoàng thực sự còn ở phía . Họ đồng loạt rút kiếm , đó...

Từng một vung kiếm, đ.â.m phập lưng bên . Tất cả đều hành động nhất trí, tựa như một vở kịch dàn dựng từ .

“Cái... cái quái gì đang diễn !???”

Chưa kịp để Tự Dạ hồn, những cái xác đổ gục xuống những lạ mặt nhanh chóng kéo . Ngay lập tức, những kẻ khiêng xác , điền chỗ trống của những c.h.ế.t. Lại một nữa, họ lầm rầm tụng niệm thứ ngôn ngữ kỳ bí, tiếp tục rạch tay lấy máu, và cuối cùng...

Tự Dạ hiểu nguyên do của nghi thức , nhưng vài lặp lặp , thể cảm nhận rõ rệt sức mạnh của tấm gương đang ngày một tăng lên. Đôi lông mày nhíu chặt.

Lục lọi ký ức của nguyên chủ, Tự Dạ giật kinh hãi.

Những kẻ đang dùng chính m.á.u tươi của để nuôi dưỡng tấm gương . Việc họ bỏ mạng tại đây còn đơn thuần là "nuôi dưỡng" nữa, đây rõ ràng là hiến tế!

kẻ nào tàn nhẫn và điên rồ đến mức dùng mạng sống để hiến tế?

Lẽ nào... đây chính là sự kiện mà nguyên chủ từng sư tôn kể hồi nhỏ?

Một khi pháp bảo tu luyện thành khí linh, tu vi bét nhất cũng tương đương Kim Đan kỳ. Quan trọng nhất là, khí linh thể nhận chủ. loại pháp bảo khí linh cực kỳ hiếm, đếm đầu ngón tay cõi tu chân. Ngay cả Vô Tình Kiếm, bảo vật trấn phái của Vô Tình Môn, cũng từng sinh khí linh.

Xét về phẩm cấp, Vô Tình Kiếm chắc chắn cao hơn tấm gương nhiều.

Vậy nên, những kẻ đang sử dụng tà thuật "Tạo Linh". Khí linh sinh từ oán khí và m.á.u tanh chắc chắn thứ lành gì.

Tà thuật "Tạo Linh" từ lâu liệt danh sách cấm kỵ, bí kíp cũng thiêu hủy. vài trăm năm , khi nguyên chủ còn là một đứa trẻ, sư tôn của và những chưởng môn phái khác từng ngóng tung tích của loại tà vật . Do phát hiện muộn, họ tốn nhiều công sức mới thể tiêu diệt bộ.

Lẽ nào tấm gương là một kẻ lọt lưới?

Theo dòng hồi tưởng, cảnh vật xung quanh biến đổi. Lửa đỏ rực trời, x.é to.ạc màn đêm u tối. Tự Dạ thấy một vầng dương khổng lồ treo lơ lửng trung, chiếu sáng rực rỡ cả đất trời. Vô bóng ngự kiếm bay lượn, thỉnh thoảng phóng những món pháp bảo tấn công. Khắp nơi vang lên tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết.

Khác với , những xuất hiện trong cảnh chỉ nam giới, mà còn cả phụ nữ và trẻ em. Họ gào , run rẩy, miệng ngừng lầm rầm cầu khẩn điều gì đó. Có lẽ họ đang van xin tà linh che chở.

ngọn lửa vô tình nhanh chóng lan tới, thiêu rụi thứ đường .

Một đàn ông đang ôm chặt tấm gương bỏ chạy, nhưng t.h.ả.m họa, ai nấy đều hoảng loạn tột độ. Gã khác xô ngã, tấm gương văng khỏi tay, rơi xuống đất. Từng lớp giẫm đạp lên gã, tấm gương cũng đạp vỡ nát.

Đến lúc , Tự Dạ còn thấy gì nữa. Mọi thứ mắt chỉ là một màn đen đặc, nhưng vẫn thể thấy tiếng la hét t.h.ả.m thiết và cảm nhận sức nóng rát của ngọn lửa. Không rõ trôi qua bao lâu, (tấm gương) ai đó nhặt lên và ném xuống hồ nước. Dưới đáy hồ , la liệt những bộ xương trắng của những kẻ hiến tế mạng sống để nuôi dưỡng nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-su-ton-xui-xeo-cua-nam-chinh-bi-tham/chuong-18-nguoi-biet-guong-co-the-sinh-ra-hai-mat-sao.html.]

“Rõ ràng chính bọn họ tạo , ban cho sinh mệnh, nhưng cuối cùng cũng chính bọn họ hủy hoại . Ngươi xem, làm thể tha thứ cho bọn chúng? Ngươi tưởng những kẻ đó đều vô tội ? Không hề. Bọn chúng chính là hậu duệ của những kẻ . Vậy nên, m.á.u của bọn chúng đối với là t.h.u.ố.c bổ tuyệt hảo.”

“Còn cái ngôi miếu đổ nát mà ngươi thấy , vốn dĩ xây dựng để trấn áp . ai ngờ bọn chúng ngu ngốc đến mức tự tay giải phóng cho .”

thấy xung quanh, nhưng luồng khí lạnh buốt như đang mơn trớn da thịt khiến Tự Dạ rùng . Cậu lách sang một bên, nhưng luồng khí vẫn bám riết buông.

Tự Dạ yên, nâng cao cảnh giác, cảm nhận động tĩnh xung quanh. Nhớ những lời tà linh và những gì chứng kiến, một phỏng đoán táo bạo lóe lên trong đầu : “Nguyễn Gia Nữ sát hại ngay tại nhà, đó bọn họ ném t.h.i t.h.ể ả xuống hồ. Vậy nên, ả chính là vật tế cuối cùng giúp ngươi thoát khỏi tấm gương .”

“Nếu ngươi đoán , ngươi nghĩ bọn chúng đang tự làm tự chịu ?”

là gieo nhân nào gặt quả nấy. dân làng hiện tại chỉ là hậu duệ của những kẻ đó, họ gì? Chẳng lẽ trả giá cho tội của tổ tiên? Lý thuyết "đời cha ăn mặn, đời con khát nước" thật phi lý.

theo mô-típ "kẻ ác thường c.h.ế.t vì nhiều", tại kể cho những chuyện ? Tại cho xem những ký ức ?

“Tại ngươi cho xem những thứ ?”

Tà linh im lặng một lúc lâu mới lên tiếng: “Ta cũng chỉ mới thoát khỏi tấm gương vài năm gần đây. Không sợ ngươi , dù tại ngươi phản đòn, nhưng thừa đ.á.n.h ngươi.”

“Người đời thường , khí linh sinh từ m.á.u và oán hận như là hiện của cái ác. Sự thật đúng là . lẽ do ảnh hưởng từ bản thể, bên cạnh cái ác, vẫn còn giữ một chút... lương tri. Nực thật, một tà linh khét tiếng tàn ác lương tri.”

“Bao nhiêu năm qua, nhốt ở đây thật sự thống khổ. Nằm đáy hồ lạnh lẽo ngày qua tháng khác... Ngươi cũng từng xuống đó , ngươi nó tối tăm đến mức nào mà. Tối đến nỗi chẳng thể phân biệt ngày đêm, chẳng màng đến xuân hạ thu đông, thậm chí thời gian trôi qua thế nào cũng chẳng rõ.”

Cảm giác ớn lạnh bên cạnh đột nhiên biến mất. Tà linh bất ngờ xuất hiện ngay mặt Tự Dạ.

Bóng tối tan biến, họ dường như đang trong khuê phòng của một nữ tử. Gã chiếc ghế tròn, lưng với Tự Dạ, một tấm gương. Khi Tự Dạ sang, ánh mắt và gã chạm qua hình ảnh phản chiếu trong gương.

“Ta nhớ con gái . Trước khi bọn chúng cướp , cô từng tâm sự rằng thoát khỏi chiếc lồng giam , ngoài xem thế giới bao la rộng lớn nhường nào. ngươi kết cục của cô ?”

“Sao cơ?” Tự Dạ bóng hình trong gương, hỏi .

“Cô vì gia tộc mà cuối cùng bỏ mạng lưỡi kiếm của chính phu quân . Nực , những chuyện như thấy nhiều, cũng nhiều. Lễ nghĩa liêm sỉ cũng chút đỉnh. Dù , khi g.i.ế.c bọn chúng, chẳng hề mảy may c.ắ.n rứt lương tâm.”

Tự Dạ nhíu mày trong gương, căng cứng. Cậu luôn cảm giác đang bỏ sót một chi tiết quan trọng nào đó.

“Mỹ nhân , ngươi một tấm gương thể soi chiếu hai mặt ?”

Hai mặt? Trái tim Tự Dạ hẫng một nhịp, một dự cảm chẳng lành bủa vây lấy . 【 Hệ thống, Hạ Tu Xuyên hiện tại thế nào ? 】

Không thấy Hạ Tu Xuyên, Tự Dạ chỉ thể dựa lời miêu tả của hệ thống. chỉ vài giây , hối hận vì câu hỏi của . Trí tưởng tượng của bất lực những gì hệ thống đang vẽ ...

【 Dừng, dừng ngay! Cái gì mà đến ngẩn ngơ? Cái gì mà vẻ mặt như ăn tươi nuốt sống ? Dù thừa nhận lúc uất ức chút xíu, nhưng cũng đến mức vô dụng như thế. Hơn nữa, đang hỏi gặp nguy hiểm gì cơ mà! 】

Tự Dạ nghiến răng nghiến lợi gắt lên. Lời dứt, còi báo động của hệ thống lập tức rú ầm ĩ.

【 CẢNH BÁO! CẢNH BÁO! Nam chính sắp tấn công!!! 】

Loading...