Xuyên Thành Pháo Hôi, Nam Chính Lại Đòi Yêu Tôi - Chương 23: Thăm Giang Niệm Viễn

Cập nhật lúc: 2026-02-26 13:01:12
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Trận chiến mạng cuối cùng kết thúc với chiến thắng vang dội của Lục Sơn Hà, nhưng Khoa Học Kỹ Thuật Giang Sơn dạng — đấu khẩu chỉ là màn dạo đầu.

 

Sáng hôm , lúc 2 giờ 50 phút, tài khoản mạng xã hội của Lâm Tuyết Nhi và công ty quản lý của cô đồng loạt sập. Trang chủ hiển thị hình ảnh của Lâm nữ sĩ khi mắt.

 

Từng đường nét khuôn mặt đều khác biệt lớn so với hiện tại, nhưng kỹ vẫn thể nhận đó là Lâm Tuyết Nhi.

 

Những bức ảnh chụp từ nhiều năm , đáng lẽ xóa sạch, nhưng internet ký ức. Các cao thủ máy tính trong công ty cũng chẳng lạ gì với nó.

 

Ngoài tấm ảnh , tất cả bê bối của cô đều như núi lửa phun trào, phơi bày mắt công chúng. Chỉ trong một buổi sáng, danh tiếng của cô sụp đổ.

 

Những việc đều do nhân viên của Khoa Học Kỹ Thuật Giang Sơn âm thầm thực hiện — nhanh chóng, dứt khoát. Sau khi xong việc, chỉ cần động nhẹ ngón tay, vui vẻ .

 

Sếp của bọn họ, đương nhiên bảo vệ hết mực.

 

Lúc , Lục Sơn Hà rằng các nữ minh tinh trong giới giải trí đang trải qua một cuộc thanh tẩy lớn, cũng những nhân viên trung thành của tự phát tổ chức một chiến dịch mà nhiều năm vẫn ca ngợi là một huyền thoại internet. Anh đang thảnh thơi chuyến bay đến Mỹ, uống nước ép dưa hấu.

 

Dưa hấu mùa, vị ngọt đủ. Anh mong chờ mùa hè đến để thể mua thật nhiều dưa hấu — một quả cho , một quả cho Giang Niệm Viễn, một quả cho Tiểu Trịnh, một quả cho Đào Du... Nghĩ đến đây, chìm giấc ngủ.

 

Chuyến Mỹ , một là để xử lý công việc ở nước ngoài, hai là để giải sầu.

 

Còn lý do thứ ba — tiện thể đến thăm Giang Niệm Viễn.

 

Trên mạng bỗng dưng dậy sóng, những lời thị phi mắng mỏ phân rõ đúng sai. Lục Sơn Hà tuy để tâm, nhưng vẫn chút cảm giác ấm ức.

 

Con khi yếu đuối và cảm thấy ấm ức, liền sẽ nghĩ đến thiết nhất.

 

Khi còn bé, nghĩ đến .

 

, trong đầu Lục Sơn Hà xua một cái tên — Giang Niệm Viễn.

 

Máy bay hạ cánh đúng lúc chạng vạng ở Mỹ. Lục Sơn Hà gác công việc sang một bên, kéo Tiểu Trịnh cùng dạo trong thành phố nổi danh quốc tế . Cuộc sống xa hoa trụy lạc, xe cộ tấp nập, phồn hoa thì phồn hoa đấy, nhưng thiếu chiều sâu lịch sử và nét nhân văn. Đi một hồi, cả hai đều thấy chán, bèn ở một nhà hàng ngoài trời, uống nước trái cây và ngắm ánh đèn rực rỡ phía xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-phao-hoi-nam-chinh-lai-doi-yeu-toi/chuong-23-tham-giang-niem-vien.html.]

 

Ánh đèn hắt lên gò má Lục Sơn Hà, dịu dàng đến nao lòng.

 

Bất chợt, phục vụ bưng tới một ly cà phê, hình trái tim vẽ bằng lớp bọt sữa.

 

"Xin , chúng gọi món ." Lục Sơn Hà ngăn phục vụ đang định xoay rời .

 

"Đây là của một quý ngài gửi tặng ngài." Người phục vụ mỉm : "Mời ngài thưởng thức."

 

Tiểu Trịnh và , còn kịp phản ứng thì một đĩa tiramisu hình trái tim mang tới.

 

Chẳng lẽ gặp lưu manh quốc tế ?

 

Lục Sơn Hà rút một xấp tiền mặt đặt lên bàn, định dậy rời thì một đàn ông chặn đường.

 

Đối phương vóc dáng cao, cánh tay dài chống lên tay vịn ghế của Lục Sơn Hà, giam cầm , tùy ý : "Đồ ngọt hợp khẩu vị ? Sao ăn vội ?"

 

"Quý ngài , hành vi của x.úc p.hạ.m đến ." Lục Sơn Hà nghiêng đầu, nhẹ nhàng đẩy đối phương , định dậy thì nắm chặt tay.

 

"Để phương thức liên lạc , từng gặp ai sức quyến rũ giống ." Hắn ghé sát tai Lục Sơn Hà, đôi mắt đào hoa híp : "Từ ánh mắt đầu tiên thấy , chìm sâu trong đó."

 

"Xin hãy tự trọng." Lục Sơn Hà thực sự bực , dùng sức thoát khỏi sự dây dưa của đối phương. Trong lúc giằng co, thẻ căn cước rơi xuống.

 

Người nọ nhặt lên, liếc dòng chữ đó, khóe môi nhếch lên đầy khinh miệt. Hắn đổi sang tiếng Trung, giọng điệu mỉa mai: "Người Hoa? Bảo cứng nhắc như , đúng là đồ cổ."

 

"Chưa phép tự tiện xem đồ của khác là hành vi vô cùng bất lịch sự, ai dạy điều đó ?" Được bằng tiếng đẻ, Lục Sơn Hà cảm thấy cả thoải mái hẳn: "Hơn nữa, chẳng lẽ Hoa?"

Trang Thảo

 

"Tôi là Hoa kiều, từ nhỏ lớn lên ở Mỹ, giống như ."

 

Nhìn vẻ mặt tự cao tự đại của đối phương, Lục Sơn Hà thấy khó chịu. Trước đây, khi còn học, trong trường luôn một vài công t.ử từ nước ngoài trở về. Bọn họ suốt ngày ca ngợi trăng nước ngoài sáng hơn, khinh thường sự phát triển của tổ quốc, còn ỷ phận Hoa kiều mà lên mặt, coi trời bằng vung.

 

Là một kế thừa ưu tú của xã hội chủ nghĩa, Lục Sơn Hà cảm thấy cần thiế

t giáo d.ụ.c một chút cho bạn sính ngoại mặt .

Loading...