Editor: Trang Thảo.
Mỗi ngày, Lục Sơn Hà nhận 800 bức ảnh sắc nét chụp Giang Niệm Viễn. Bên cạnh , lúc nào cũng những đàn ông mặc vest đen bóng loáng hoặc những quý bà đeo đầy vàng bạc lấp lánh. Anh , đó đều là của các gia tộc lớn, ngừng theo dõi và giám sát Giang Niệm Viễn vì lợi ích riêng.
Lục Sơn Hà khuôn mặt ngày càng gầy của trai, giữa hai hàng lông mày luôn nhíu chặt, nhưng đôi mắt đen nhánh thêm phần kiên định.
Ở một bên đó, chắc hẳn vất vả.
Anh lắc đầu, gom chồng ảnh bàn bỏ hộp, đó tiếp tục xử lý văn kiện mặt.
"Sếp, lễ phục cho bữa tiệc tối nay gửi đến. Anh thử qua ?" Tiểu Trịnh bước tới, tay cầm một bộ vest đen.
Lục Sơn Hà ngước thoáng qua, giọng điềm nhiên: "Không cần, tin mắt của ."
Tối nay một buổi tiệc từ thiện, quy tụ các doanh nhân cùng những minh tinh nổi tiếng trong thành phố F. Là đầu Khoa Học Kỹ Thuật Giang Sơn, đồng thời giữ vị thế quan trọng trong giới công nghệ thành phố, Lục Sơn Hà tất nhiên sẽ là tâm điểm của bữa tiệc.
Đêm đó, ánh đèn rực rỡ, các thương nhân nâng ly mời rượu, trò chuyện rôm rả.
Trong mắt họ, đàn ông mặt chỉ là một cá nhân, mà là một khối sản nghiệp đầy giá trị.
Công ty của Lục Sơn Hà sở hữu giá trị thương mại cao nhất, vì , kết giao với cũng nhiều nhất.
Anh lượt tiếp đãi từng , nụ môi từng gián đoạn.
Phong thái chuẩn mực, khí thế vững vàng, đối đáp một kẽ hở — đó là kinh nghiệm tích lũy nhiều năm lăn lộn thương trường.
Cuối cùng cũng trò chuyện xong với tổng giám đốc một công ty phát sóng trực tiếp, Lục Sơn Hà định ban công hít thở khí thì phía liền vang lên tiếng giày cao gót dồn dập, đuổi theo ngừng.
"Lục tổng, thật trùng hợp, cũng ban công hít thở khí ?"
Một mỹ nhân mặc váy đuôi cá màu lam thướt tha lả lướt tiến đến, dáng vẻ uyển chuyển duyên dáng.
Lục Sơn Hà thầm nghĩ, trùng hợp , chính cô còn rõ ? mặt vẫn giữ nụ lễ phép: "Tiểu thư, cô là?"
Sắc mặt đối phương thoáng hiện chút hổ, tay khẽ vuốt nhẹ cà vạt n.g.ự.c , giọng điệu hờn dỗi: "Đáng ghét, Lục tổng đúng là quý nhân quên, là Lâm Tuyết Nhi đây. Trước chúng từng gặp mà."
Lục Sơn Hà lục những cuộc trò chuyện phiếm trong nhóm nội bộ công ty, lờ mờ nhớ đến cái tên — hình như là nữ chính của một bộ phim thần tượng đang nổi gần đây.
Nghe cô nổi tiếng nhờ xây dựng hình tượng nữ minh tinh chăm chỉ và tận tâm, fan vô cùng yêu thích.
dù kiểu gì, cũng chẳng thấy cô chút gì giống với hình tượng đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-phao-hoi-nam-chinh-lai-doi-yeu-toi/chuong-21-o-mot-minh-ben-do-chac-han-rat-vat-va.html.]
Trang Thảo
Không dây dưa, chỉ gật đầu chuẩn rời .
"Lâm tiểu thư cứ tiếp tục tận hưởng khí trong lành, ."
Vừa mới bước qua, Lâm Tuyết Nhi bỗng kêu lên một tiếng kinh hãi, giả vờ ngã xuống.
Hửm? Cô ăn vạ ? Rõ ràng còn chạm cô mà.
Lục Sơn Hà theo bản năng đưa tay đỡ lấy cánh tay cô . Đối phương cũng thuận thế bám , cơ thể mềm nhũn như xương, cứ thế cọ sát hồi lâu mới chịu vững.
"Lâm tiểu thư chứ?"
"Ừm, , chỉ là đột nhiên choáng, chắc do uống rượu quá." Cô liếc Lục Sơn Hà bằng ánh mắt đầy quyến rũ.
Lục Sơn Hà làm như thấy, chỉ xã giao vài câu rời , hề ngoảnh .
Sự đụng chạm của cô khiến cảm thấy vô cùng khó chịu.
Bữa tiệc tối chính thức bắt đầu, chủ yếu là buổi đấu giá một món trang sức xa xỉ.
Lục Sơn Hà vốn theo chủ nghĩa thực dụng, hứng thú với những thứ . vì mục đích từ thiện, cuối cùng vẫn chi 300 vạn mua một chiếc lắc tay.
Vòng tay bằng tơ vàng bọc tơ hồng, mặt đính một viên đậu đỏ tròn trịa.
Chỉ mà thôi.
Sau khi thành giao dịch, Lục Sơn Hà cảm thấy chính đúng là đầu óc nước . Nếu ai hỏi điểm đặc biệt của chiếc lắc tay , cũng chỉ thể miễn cưỡng đáp rằng viên đậu đỏ đó loại bình thường.
Nó hái từ một cây cổ thụ cổng một ngôi chùa cổ trứ danh — đầu tiên trong 90 năm qua cây mới kết quả.
Sau khi chín, viên đậu đỏ tình cờ rơi xuống ngay đầu vị phương trượng bước khỏi cửa thiền viện. Khi ông ngẩng đầu lên, ánh nắng ban mai chiếu rọi khắp cây, từng chùm đậu đỏ rực rỡ như mã não, phản chiếu ánh kim lấp lánh.
Vị phương trượng tin duyên pháp nhà Phật, cho rằng tất cả những điều đều là ý trời sắp đặt. Vì thế, ông nâng niu viên đậu đỏ , mang chùa tụng kinh suốt tám mươi mốt ngày.
Nhờ , viên đậu đỏ trở nên bất phàm.
Sau đó, qua một cơ duyên trùng hợp, nó một nghệ nhân nổi tiếng chế tác thành chiếc lắc tay, đưa lên sàn đấu giá với cái tên “Tận Xương.”
"Lả lướt xúc xắc an đậu đỏ, tận xương tương tư ."
Ngôi chùa vốn thờ Nguyệt Lão, điều cầu nguyện chính là nhân duyên.