Xuyên Thành Pháo Hôi, Nam Chính Lại Đòi Yêu Tôi - Chương 1: Ngoài ý muốn
Cập nhật lúc: 2026-02-25 11:25:22
Lượt xem: 25
Editor: Trang Thảo.
Lục Sơn Hà dọn dẹp phòng chứa sách, cẩn thận phân loại và sắp xếp thứ thật gọn gàng. Từ thang cuốn bước xuống, thấy Tiểu Văn đang bên kệ sách, ôm một cuốn sách mà nức nở.
“Sao ?” Anh đưa khăn giấy cho Tiểu Văn, nhận lấy cuốn sách dày cộm tay cô, tùy ý lật xem.
Đó là một tiểu thuyết thanh xuân ngược luyến đầy cẩu huyết, tên Phương Xa Du Mộc. Anh lướt qua vài trang, nhanh chóng nắm nội dung chính của câu chuyện.
Cốt truyện xoay quanh một cô gái nghèo tên Đào Du, tình cờ gặp gỡ Giang Niệm Viễn – một gã lưu manh. Hai nương tựa trong những ngày tháng khó khăn, dần dần nảy sinh tình cảm. vì là nam chính, Giang Niệm Viễn đương nhiên thể một quá khứ đơn giản. Cậu bất ngờ phát hiện cha ruột thất lạc nhiều năm là một phú hào, từ đó trở thành ấm con nhà giàu.
Từ đây, hàng loạt tình tiết cẩu huyết xảy , chia rẽ đôi uyên ương. Cha ruột của nam chính, phú hào giàu , dùng cha của Đào Du để uy h.i.ế.p cô, buộc cô rời xa Giang Niệm Viễn. Sau khi chia tay, Đào Du gặp Lục Sơn Hà – một tổng tài bá đạo.
Lục Sơn Hà từng gặp ai như Đào Du, một cô gái thanh thuần, đáng yêu, chăm chỉ mà chút kiểu cách. Hắn nhanh chóng rơi lưới tình và điên cuồng theo đuổi cô.
Thế nhưng, Đào Du vẫn giữ chính khí của tiền tài, kiên quyết từ chối lời tỏ tình của vị tổng tài. Dẫu , Lục Sơn Hà hề tức giận, mà âm thầm bảo vệ cô, từ chối hết đến khác những đối tượng xuất sắc mà gia đình giới thiệu.
Cuối cùng, Giang Niệm Viễn thoát khỏi sự kiểm soát của gia đình và với Đào Du. Họ cùng hàn gắn, trở thành đôi tình nhân trọn vẹn.
Hữu tình nhân cuối cùng cũng trở thành quyến thuộc.
Còn bá tổng thì cô độc sống hết quãng đời còn .
“Vị tổng tài cũng t.h.ả.m quá .” Lục Sơn Hà tựa kệ sách, cảm thấy thật sự tiếc nuối cho nhân vật trùng tên, trùng họ với .
Anh chợt nhớ quá khứ. Khi còn nhỏ, cô nhi viện nhận nuôi, bên cạnh một cô bé. Viện trưởng đặt tên cho cả hai là "Sơn Hà Vạn Lý." Trùng hợp , cái tên giống hệt với tên nhân vật trong cuốn sách.
“Ai chà, kiểu tổng tài sớm thời .” Tiểu Văn lau khô nước mắt, đặt cuốn sách lên kệ, mặt mày tươi tỉnh giảng giải: “Nam chính nửa đêm chạy ngoài chỉ để mang cho nữ chính một ly nước ấm, vì nữ chính mà một đối đầu cả chục tên ác bá để đòi công bằng. Trời ơi, xem mấy tình tiết , cảm thấy mấy tổng tài gì đó đều quá yếu ớt. Phải như mới gọi là chuẩn bạn trai!”
“ vẫn thích tổng tài .” Anh bình luận gì quan điểm của Tiểu Văn, chỉ nhàn nhạt đáp .
“Ồ~” Ánh mắt Tiểu Văn bỗng trở nên lạ lẫm: “Anh Lục, chỉ dựa ngoại hình của , ít nhất cũng tiết kiệm 20 năm phấn đấu.” Cô đặt tay lên vai , nhướng mày chậm rãi: “Nếu chịu cố gắng.”
Anh gạt tay cô : “Đừng đùa nữa. Nói xem, luận văn cuối kỳ của cô xong ?”
“A, Lục, đừng đ.á.n.h thức làm gì, cứ để sống trong mộng .”
Anh , thành công việc của , nhẹ giọng nhắc: “Ngày mai sẽ làm ở hiệu sách nữa. Sau , tan làm về buổi tối, nhất định cô cẩn thận.”
“Anh bận chuyện nghiệp ?”
“Ừ.” Anh khẽ gật đầu.
“Anh Lục là ưu tú như , nhất định sẽ thuận lợi.” Tiểu Văn giơ tay làm động tác cổ vũ, theo bóng lưng Lục Sơn Hà, lớn: “Cố lên!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-phao-hoi-nam-chinh-lai-doi-yeu-toi/chuong-1-ngoai-y-muon.html.]
Phòng Giáo Vụ, trường đại học A.
“Tiểu Lục, em thật sự định học tiếp lên thạc sĩ ?” Vị giáo sư già, ánh mắt đầy tiếc nuối, chậm rãi : “Có nhiều giảng viên ở đây đều tranh hướng dẫn em đấy.”
Lục Sơn Hà thẳng mắt đối phương, nghiêm túc đáp: “Cảm ơn giáo sư, nhưng em dự định làm ngay.”
Giáo sư thở dài: “Tình hình của em, chúng đều . Sau , nếu bất kỳ yêu cầu gì, nhất định liên hệ với chúng .”
Anh gật đầu, cúi thật sâu để bày tỏ lòng ơn, đó xoay rời khỏi văn phòng.
Trên con đường bạch quả của trường đại học A, các sinh viên tốp năm tốp ba trò chuyện, tản bộ. Có nam sinh đạp xe đạp, phía là nữ sinh khẽ nâng chiếc váy trắng.
Nắng đầu hè chiếu rọi khuôn mặt họ, tươi tắn và tràn đầy sức sống. Lục Sơn Hà chậm rãi bước đến cuối con đường, chính thức lời tạm biệt với cuộc sống đại học.
Anh đến ngân hàng, chuyển tiền kiếm từ những công việc làm thêm gần đây cho cô em gái Vạn Lý. Cô bé yêu thích mỹ thuật, nhưng ngành học vô cùng tốn kém.
Anh từ bỏ việc học ngành máy tính. Những gì thể làm , Vạn Lý nhất định thực hiện. Tương lai của cô bé thật sáng lạn.
Khẽ thở dài, chỉnh đốn tinh thần và liên hệ với công ty Internet nơi vượt qua vòng phỏng vấn.
“À, là Tiểu Lục … Tối nay một khách hàng, cùng , tiện mở mang tầm mắt.”
Anh đáp lời, đó trở về phòng trọ bộ đồ công sở.
Khi cửa, thấy khe cửa chặn bởi vài tấm danh rẻ tiền. Ánh đèn hành lang chập chờn lúc sáng lúc tối, một gã đàn ông say rượu đang loạng choạng, vẽ bậy lên tường.
Một cảnh tượng hỗn độn.
Anh thu dọn qua loa, gọi xe đến hội sở cao cấp mà quản lý Cố Minh nhắc đến. Trước cửa, hàng loạt siêu xe đỗ ngay ngắn. Những thương nhân giàu tụ tập thành từng nhóm, trò chuyện lớn.
Lục Sơn Hà đến cửa, quản lý vội vàng đón: “Sao giờ mới tới? Tổng giám đốc Vương đang chờ đấy.” Nói xong, ông kéo bên trong.
Anh hề đến muộn, hơn nữa bản chỉ là nhân viên mới, làm gì chuyện quan trọng đến . Trong lòng thoáng chút nghi ngờ.
Bước phòng, thấy một đàn ông trung niên, tầm 40 tuổi, đang sofa. Người đàn ông cầm ly rượu, ánh mắt sắc bén hướng về phía cửa khi thấy bước .
“Tới, để giới thiệu một chút. Vị là tổng giám đốc Vương của Vạn Gia Khoa Học Kỹ Thuật, còn đây là nhân viên mới của công ty chúng , Lục Sơn Hà, sinh viên tài năng của trường đại học A.” Quản lý Cố Minh đẩy nhẹ vai Lục Sơn Hà, nhắc nhở: “Mau chào hỏi .”
“Chào tổng giám đốc Vương.” Anh cúi , lễ phép chào.
“Ừm, đúng là tuấn tú và lịch sự.” Tổng giám đốc Vương , khoác vai , dẫn đến sofa .
Trang Thảo
Nụ của tổng giám đốc Vương luôn hiện hữu, nhưng ánh mắt c
ủa ông khiến Lục Sơn Hà cảm thấy bất an. Có gì đó đúng, mờ ám đến khó chịu.