Đoạn Thành Đào cũng coi như quan tâm chăm sóc cho tân binh mới tới, thường pha trò chọc , qua hòa thuận vui vẻ.
Cách đó xa, Triệu Vũ đuổi theo Thời Ý.
Thời Ý đầu Kỳ Minh một cái, nhỏ giọng chuyện với Triệu Vũ: “Chúng mặc kệ thật sự chứ?” Lưng Kỳ Minh cứng đờ, chậm rãi xoay .
Triệu Vũ: “Cậu thấy mấy tiền bối khác đều phớt lờ ? Nếu bản lĩnh thì tự cướp đất diễn .” Streamer Kỳ xổm xuống nhặt máy ảnh đất lên, đưa cho , nhếch miệng : “Tôi giỡn thôi, sợ thật hả?”
“ mà…” Thời Ý bọn họ là cùng một nhóm, để thấy tinh thần của nhóm.
Triệu Vũ ngắt lời: “Không nhưng nhị gì hết, ai mà nhóm chúng mỗi cái tên.” Nói xong Triệu Vũ lên cùng chuyện với Đoạn Thành Đào, Thời Ý nghĩ một hồi cũng theo.
Nói xong Triệu Vũ lên cùng chuyện với Đoạn Thành Đào, Thời Ý nghĩ một hồi cũng theo. Thời Ý đầu Kỳ Minh một cái, nhỏ giọng chuyện với Triệu Vũ: “Chúng mặc kệ thật sự chứ?”
Đoạn Thành Đào cũng coi như quan tâm chăm sóc cho tân binh mới tới, thường pha trò chọc , qua hòa thuận vui vẻ. Đèn pin đồng thời rớt hết xuống đất, ba họ ngã lăn bò dậy chạy , sợ hú hồn hú vía.
Lúc bóng đen bí ẩn xuất hiện, kêu meo não nề nữa nhảy trong cây hòe.
Đoạn Thành Đào đoán đây là tổ đạo diễn đang nhắc nhở đẩy nhanh cốt truyện, bèn làm bộ hoảng sợ, dùng giọng điệu ngâm nga của đạo sĩ với Triệu Vũ và Thời Ý: “Mau xem xem gốc cây rốt cuộc thứ gì!” Lúc bóng đen bí ẩn xuất hiện, kêu meo não nề nữa nhảy trong cây hòe.
Triệu Vũ và Thời Ý làm theo, cầm đèn pin thật cẩn thận đến cây hòe. Đột nhiên strearmer Kì kéo khóe miệng lên, thật sự là ‘kéo’ khóe miệng, bởi vì giống như một bàn tay nắm lấy khóe miệng của streamer Kỳ mà móc lên , cả khuôn mặt chỉ khóe môi là chuyển động.
Để thể lọt trong ống kính nên Đoạn Thành Đào cũng theo .
Một đám mây lơ lửng chắn ngang ánh trăng, xung quanh tối sầm , chỉ còn ánh sáng của ba chiếc đèn pin cùng lúc chiếu về phía cây hòe to lớn.
Ba chùm sáng tụ một chỗ, lộ thứ đồ bên nhánh cây.
Những con mèo khô quắt treo cây, lúc ánh sáng đèn pin rọi tới mấy con mèo đột nhiên mở mắt, từng đôi mắt sáng loáng lập lòe, tiếng mèo kêu t.h.ả.m thiết nổ vang trong đầu, như thể giây tiếp theo những con mèo treo ngược cây đó sẽ vươn móng vuốt bén nhọn bổ nhào về phía bọn họ.
Đèn pin đồng thời rớt hết xuống đất, ba họ ngã lăn bò dậy chạy , sợ hú hồn hú vía. Ông chủ Đoạn dẫn đầu vênh mặt hất hàm sai khiến: “Trợ lý Thời, mau xem đó là thứ gì!”
.
Kỳ Minh ở chỗ cũ nhẹ nhàng khẽ, thể nhận những khác đang xa lánh ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-11-xa-lanh-2.html.]
Chẳng qua cả, cũng từng “hưởng thụ” loại đối xử , giới giải trí xưa nay đều là bợ đè .
Kỳ Minh chỉnh đốn tâm trạng một chút, đang định làm nhiệm vụ đằng đột nhiên truyền đến một âm thanh già nua.
“Cậu nhóc, lúc nãy diễn đấy.”
Lưng Kỳ Minh cứng đờ, chậm rãi xoay .
Một ông lão mặc một kiểu áo Tôn Trung Sơn trong bóng tối, kiểu áo Tôn Trung Sơn thoạt chút cũ kỹ nhưng ủi thẳng đến tìm một nếp nhăn, chân là một đôi giày giải phóng đế cao su cũng sạch sẽ.
Kiểu áo Tôn Trung SơnGiày giải phóng
Kỳ Minh thở phào nhẹ nhõm một , cho ông lão là NPC do tổ chương trình đặt . Nói thì khó nhưng mời Kỳ Minh đến cũng chính là vì Kỳ Minh mặt để thu hút thêm sự chú ý cho chương trình, nếu bọn họ trợ giúp Kỳ Minh chẳng là làm trái với ý định ban đầu của chương trình ?
“Sao cụ con đang diễn chứ?” Kỳ Minh cố ý : “Nói chừng con là ‘Ma’ thật đó.” “Hẹn gặp , nhóc.” Ông lão vẫy tay với Kỳ Minh, ảnh dần dần biến mất ở trong sương mù dày đặc.
Ông lão đầy ẩn ý, đổi đề tài: “Cậu nhóc năm đó trong xưởng vì xảy vụ nổ đúng ? Đi với lão, lão cho .”
Ông lão đầy ẩn ý, đổi đề tài: “Cậu nhóc năm đó trong xưởng vì xảy vụ nổ đúng ? Đi với lão, lão cho .” Mãi cho đến khi ghi hình kết thúc cả Kỳ Minh đều đang choáng váng mòng mòng.
.
Kỳ Minh nhấp một ngụm cà phê, cảm giác ấm áp men theo đầu lưỡi trôi đến cổ họng, khi lồng n.g.ự.c nóng lên Kỳ Minh mới cảm thấy trở nhân gian.
Mãi cho đến khi ghi hình kết thúc cả Kỳ Minh đều đang choáng váng mòng mòng. Ông lão ha hả: “Lần nhớ thường xuyên tới thăm chúng nhé, mang nhiều nhang với vàng mã một chút.”
Trong quá trình ghi chương trình chuyện với ông lão thật sự vui vẻ, làm nhiệm vụ ông lão kể nguyên nhân nhà xưởng nổ năm đó. “Thằng nhóc phết đấy, nắm đầu với Chu Uân xoay vòng vòng.” Đoạn Thành Đào vỗ bả vai Kỳ Minh, rộng lượng khích lệ .
Chỉ là nguyên nhân cụ với manh mối mà Kỳ Minh tìm khớp , Kỳ Minh chỉ cho rằng ông lão là NPC tổ chương trình phái tới để quấy nhiễu , từ đầu đến cuối phát hiện gì bất thường. Bọn họ thể thừa nhận Kỳ Minh thật sự thể hiện .
Đến hồi kết thúc ông lão đột nhiên sang với Kỳ Minh: “Thằng nhóc , nhớ lão ? Tháng buổi tối nào đó còn bên bia mộ chuyện với lão đấy.” Kỳ Minh: Không, cho tiền cũng dám tới.
Kỳ Minh: WTF!
Kỳ Minh còn tưởng ông cụ giỡn, ai ngờ cụ tiếp: “Mấy cái nhang nến đốt ăn ngon lắm, mấy ông bạn già của lão vốn dĩ định dạy dỗ đám nhóc quậy phá một phen, nhưng vì nể tình đốt vàng mã nên tạm thời cho phép cho các làm càn một hồi.”
Đương nhiên, ông lão cũng bạn già của ông len lén cho mấy một chút giáo huấn nho nhỏ. Kỳ Minh thở phào nhẹ nhõm một , cho ông lão là NPC do tổ chương trình đặt . Trời rạng sáng, ánh ban mai xuyên thủng xiềng xích bóng tối, trong phút chốc màn đêm lùi về nhường chỗ cho sắc trời ngời sáng.