Xuyên Thành Nam Phụ Ba Ba - Chương 482:
Cập nhật lúc: 2026-03-20 13:11:40
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ăn .” Cố Hi , y lấy một con d.a.o nhỏ, cắt hai miếng thịt giá xuống bỏ bát, “Mỗi một bát, ăn thử xem.”
Mạnh Đình Hiên : “Nóng quá, Thiều nhi là trẻ con ăn , ăn hộ nó cho.” Kẻ ngốc cũng tâm cơ đấy.
“...” Cố Hi cảm thấy, đây lẽ là một kẻ ngốc thiên tài.
Minh Thiều nhỏ vô cùng luyến tiếc đưa bát đến mặt Mạnh Đình Hiên, còn hiểu chuyện : “Cảm ơn phụ .”
“Không cần cảm ơn.” Mạnh Đình Hiên bưng hai cái bát, nếm thử hai miếng thịt nướng bên trong, ăn , “Ngon quá, còn ăn, A Cú, còn ăn nữa.”
Minh Thiều nhỏ l.i.ế.m môi, cố nén để chảy nước miếng. Cậu bé dời tầm mắt chỗ khác, thì sẽ thèm. bé âm thầm mắt , chằm chằm đống thịt nướng giá, đó mặt đỏ lên. Tuy cha bé thể tùy hứng, thể làm nũng, nhưng bé dám.
Cuối cùng, bé thịt nướng mà chảy nước miếng.
Mới là một đứa trẻ sáu tuổi thôi mà, Cố Hi thấy chút xót xa, y ôm lấy Minh Thiều nhỏ: “Chúng ăn cơm thôi, ăn cơm ăn thịt.”
“Vâng.” Tiếng đáp của bé vô cùng dõng dạc.
“Ta cũng ăn.” Mạnh Đình Hiên .
“... Sẽ thiếu phần của ngươi .” Cố Hi . Y dám cho ăn ? E là kẻ ngốc sẽ lật tung chỗ lên mất.
Bê cái bàn trong bếp cạnh giá nướng thịt ngoài sân, bàn chỉ một bát lớn linh thực rau củ và một chậu lớn cơm linh mễ. Cơm linh mễ trong bát nhỏ của đều múc từ chậu lớn, Cố Hi cắt thịt nướng thành từng miếng, một lát , thịt nướng đầy một chậu lớn, thật sự là một chậu lớn, to như cái chậu rửa mặt .
“Xong , ăn .” 10 cân thịt, chắc đủ cho cái thùng cơm Mạnh Đình Hiên chứ?
Cái sân nhỏ nhiều phòng, tổng cộng ba gian. Trước đây Cố Hi một gian, Mạnh Đình Hiên, Minh Thiều nhỏ và Minh thúc ba một gian, gian còn để trống. Còn tối nay, Minh thúc cuối cùng cũng trở về phòng , đây lo lắng Mạnh Đình Hiên và Minh Thiều nhỏ ở một phòng an nên mới ở chung ba , giờ thiếu gia tỉnh táo , đương nhiên cần nữa.
Minh Thiều nhỏ Cố Hi tắm rửa sạch sẽ, cả hồng hào trong chăn, chỉ lộ nửa cái đầu, đôi mắt tròn xoe thỉnh thoảng ngoài. Còn bên ngoài, Cố Hi đang tắm cho Mạnh Đình Hiên.
Mạnh Đình Hiên miệng cứ ừ ừ, Cố Hi đang xoa bóp cho , hầu hạ thật thoải mái. Đương nhiên, phần của Mạnh Đình Hiên thì Cố Hi dám chạm , y lo lắng kẻ ngốc nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng sẽ làm tổn thương chính . Thế nên tắm rửa qua loa cho xong, y tự gian tắm rửa sạch sẽ mới trở .
Chỉ là, lúc trở , thấy giường một lớn một nhỏ đang chằm chằm .
Mạnh Đình Hiên hỏi: “A Cú, nãy ngươi thế?” Đột nhiên biến mất, đột nhiên xuất hiện, cứ như chơi trốn tìm .
Khác với Mạnh Đình Hiên thấy vui vẻ, mặt Minh Thiều nhỏ là vẻ lo lắng.
Cố Hi xoa đầu Minh Thiều nhỏ hôn một cái, đó với Mạnh Đình Hiên: “Đi tắm thôi.”
“Ồ.” Đi tắm, Mạnh Đình Hiên cũng nghĩ ngợi gì thêm, chuyện đột nhiên biến mất đột nhiên xuất hiện dường như quên bẵng .
Thế nhưng, Minh Thiều nhỏ quên, bé nhíu mày, hỏi nhưng dám, nên vẫn... im lặng.
“A Cú, ngươi ngủ ?” Mạnh Đình Hiên bò giường, thấy Cố Hi cũng lên giường thì tò mò hỏi. Minh Thiều nhỏ lưng , đ.ấ.m lưng cho . Hai cha con vẫn luôn chơi như , một đứa trẻ lớn, một đứa trẻ nhỏ, giờ thêm Cố Hi khiến hai cha con vốn quen ngủ hai chút quen.
“Ngủ chứ, ngủ cùng các ngươi.” Cố Hi .
Đôi tai nhỏ của Minh Thiều nhỏ khẽ động, ngủ cùng cha, bé chút mong chờ. Thế nhưng, bé một cha hiểu phong tình.
Mạnh Đình Hiên Cố Hi, cái giường, : “Không , giường nhỏ quá.”
“...” Cố Hi , “Ta ngủ cái giường .” Y chỉ cái giường khác, đó là giường Minh thúc từng ngủ.
Mạnh Đình Hiên : “Đó là giường Minh thúc ngủ mà.”
“Minh thúc về phòng , nhường cho ngủ.” Cố Hi .
“Tại ? Trước đây là Minh thúc ngủ mà.” Kẻ ngốc cũng suy nghĩ của kẻ ngốc.
Cố Hi : “Trước đây bệnh, thể ngủ cùng các ngươi, giờ khỏi bệnh , nên sẽ luôn ngủ cùng các ngươi.”
Mạnh Đình Hiên bĩu môi, tỏ vẻ hiểu lắm.
Cố Hi nheo mắt : “Ngươi còn ăn đồ nấu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-nam-phu-ba-ba/chuong-482.html.]
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Muốn.” Mạnh Đình Hiên trả lời cực nhanh.
Cố Hi hừ lạnh: “Muốn ăn đồ làm thì ngủ cùng , hiểu ?”
Mạnh Đình Hiên rụt cổ , khoảnh khắc Cố Hi trong mắt chút hung dữ, con ... thực nhát gan. Ví dụ như đối mặt với nguyên chủ, cái ánh mắt lạnh lùng đó là thấy sợ . Cố Hi đối với , còn với nên mới đà lấn tới, giờ Cố Hi hung dữ là sợ ngay. Hắn bĩu môi, xoay , chổng m.ô.n.g về phía Cố Hi: “Hiểu .”
Minh Thiều nhỏ đang , do Mạnh Đình Hiên xoay nên cũng lăn xuống giường, cạnh Mạnh Đình Hiên, đôi mắt chằm chằm lên trần nhà, cũng chút ngây ngô.
Cố Hi đàn ông đang lưng về phía , nhịn mà nhếch môi, đồ ngốc!
Y cũng ngủ cùng hai cha con họ, nhưng quả thực cái giường nhỏ, vả y còn sợ Mạnh Đình Hiên đạp y xuống giường. Có điều, y đến cạnh giường, bắt gặp đôi mắt tỉnh táo của Minh Thiều nhỏ, y hỏi: “Muốn ngủ cùng cha ?”
Minh Thiều nhỏ chớp mắt, sự mong chờ trong đáy mắt vô cùng rõ ràng, bé còn nhỏ, cách che giấu. Hơn nữa, lúc Minh gia gặp chuyện bé mới ba tuổi, đó chỉ Minh thúc chăm sóc, cũng dạy bảo thế nào nên ở tuổi bé vẫn còn mơ hồ. Bàn tay nhỏ bé của bé nắm lấy áo Mạnh Đình Hiên, đây là cha thể mang cảm giác an cho bé, Minh thúc cũng thể mang cảm giác an nhưng khác với Mạnh Đình Hiên, Minh Thiều đối với Mạnh Đình Hiên là sự ỷ của con cái đối với cha, là tình cốt nhục thiên tính, mặc dù cha là một kẻ ngốc, cần nhường nhịn nhưng vẫn ỷ vô cùng.
Cố Hi trực tiếp đưa tay bế Minh Thiều nhỏ lòng: “Lại đây, tối nay cha ngủ cùng con, kể chuyện cho con .” Nói đoạn, y về phía cái giường .
Minh Thiều nhỏ rúc lòng Cố Hi, dám cử động, chỉ dám lén Cố Hi. Ánh mắt Cố Hi bắt gặp, bé liền vội vàng rụt cổ, lời nào, vài nét giống hệt Mạnh Đình Hiên.
Nửa đêm, Mạnh Đình Hiên đột nhiên dậy từ giường, thực vẫn ngủ, thông minh lắm. Hắn thấy Cố Hi và Minh Thiều nhỏ ngủ say, liền nhẹ chân nhẹ tay xuống giường, đến cạnh giường Cố Hi, Cố Hi Minh Thiều nhỏ, đó leo lên giường, ngủ ở phía trong cùng.
Sau khi ngay ngắn, ôm lấy Minh Thiều nhỏ, ngủ một giấc thơm tho.
Cố Hi mở mắt, nhịn mà mỉm , đúng là đồ ngốc!
Ngày hôm
Lúc Minh Thiều nhỏ tỉnh dậy, phát hiện cha còn ở đó, nhưng phụ ở bên cạnh . Cậu bé chút thắc mắc, tối qua rõ ràng bé ngủ cùng cha, cha còn kể chuyện cho bé nữa, kể về cuộc thi chạy giữa rùa và thỏ, nhưng tại khi tỉnh dậy bé ngủ cùng phụ ? Chẳng lẽ phụ bế bé về lúc nửa đêm? Hay là cha ghét bỏ bé lúc nửa đêm nên bế bé về giường của phụ ?
Minh Thiều nhỏ bò dậy, tự mặc quần áo, thấy đúng, đây là giường của cha mà. Minh Thiều nhỏ chống cằm suy nghĩ một lát, cuối cùng bé cũng nghĩ thông suốt , là phụ leo lên giường của cha để ngủ.
Minh Thiều nhỏ lay lay Mạnh Đình Hiên: “Phụ , dậy ... phụ , dậy ...”
Mạnh Đình Hiên tối qua ngủ muộn, cứ thức đợi mãi, lúc thấy tiếng gọi của Minh Thiều nhỏ, vùi đầu trong chăn, trùm kín mít, tiếp tục ngủ.
Minh Thiều nhỏ kinh nghiệm trong việc đ.á.n.h thức Mạnh Đình Hiên, bé kéo chăn : “Phụ , nếu dậy thì sẽ bữa sáng để ăn .”
Ăn?
Mạnh Đình Hiên vốn đang buồn ngủ đột nhiên mở bừng mắt, đôi mắt lúc vô cùng tỉnh táo, làm gì nửa phần buồn ngủ.
Haiz... Minh Thiều nhỏ thở dài, vô cùng bất lực. Quả nhiên, phụ chỉ nhớ mỗi chuyện ăn.
“Dậy ăn sáng thôi.” Mạnh Đình Hiên tuy ngốc nhưng tự mặc quần áo. Đương nhiên, lúc mới ngốc thì mặc, mới học . Có điều, vải thô mặc cũng một phần khí chất. Hắn tướng mạo tuấn mỹ, là nhan sắc hiếm đời, dù là vải thô mặc cũng khó che giấu dung nhan, nhưng... tu chân giới lấy kẻ mạnh làm tôn, dù đến mấy mà tu vi cao thì cũng lọt mắt khác. Huống hồ, còn là một kẻ ngốc.
Cố Hi làm xong bữa sáng từ sớm, y tận dụng thời gian sáng sớm để tu luyện, thấy hai cha con một lớn một nhỏ đến cửa, y liền ngừng tu luyện. Hai cha con thấy y đều chút sợ sệt. Minh Thiều nhỏ tuy tối qua cha kể chuyện nhưng vẫn còn chút dè dặt. Còn Mạnh Đình Hiên tối qua Cố Hi hừ lạnh nên cũng chút sợ hãi.
“A... A Cú.” Hắn gọi một tiếng đầy nịnh nọt, tuy ngốc nhưng cũng đồ ăn, thể làm những món ngon. “A Cú, ăn sáng.”
Cố Hi nhướng mày: “Vậy tối nay ngươi còn ngủ cùng ?”
“... Ngủ.” Mạnh Đình Hiên chút do dự.
“Được, đây ăn .” Cố Hi .
Mạnh Đình Hiên y cho phép, vui vẻ bước bếp, Minh Thiều nhỏ theo , nắm lấy áo cũng bước theo. Vừa bước Cố Hi, hai chữ “cha” bé vẫn thể thốt .
“Minh Thiều nhỏ cũng ăn sáng ?” Cố Hi hỏi.
Minh Thiều nhỏ gật đầu.
“Có cháo và cơm nắm, Minh Thiều nhỏ thích ăn cái nào?” Cố Hi hỏi.
“Cơm nắm?” Minh Thiều nhỏ tò mò, “Cơm nắm là như thế nào ạ?” Cậu bé tuy dám chủ động chuyện với Cố Hi nhưng Cố Hi dẫn dắt, bé vẫn sẽ trả lời.
Cố Hi lấy cơm nắm : “Con xem, đây là cơm nắm, bên trong cơm nắm bọc linh thực rau củ và thịt.”