XUYÊN THÀNH MÈO CON CỦA PHẢN DIỆN TÀN TẬT - 7

Cập nhật lúc: 2025-03-10 12:53:33
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng tác giả thích motip anh em tương tàn, ép buộc bọn họ đấu đá đến mức một mất một còn.

 

Người thắng không thấy vui vẻ, kẻ thua lại chẳng cam tâm.

 

Bùi Chung Minh liếc nhìn tấm danh thiếp và chiếc thẻ ngân hàng trên bàn, cầm lên xem vài giây rồi ném vào thùng rác.

 

Không thể vứt được!

 

Tôi nhảy khỏi lòng hắn, lao vào thùng rác.

 

Dùng hai chân trước cào bới thật mạnh, cuối cùng tha chúng ra ngoài.

 

Khóe miệng Bùi Chung Minh co giật.

 

Tôi ngậm lấy tấm thẻ, tiến lại gần hắn.

 

Hắn hoảng hốt lùi về sau một bước.

 

“Đừng qua đây! Tránh xa tao ra!”

 

Tôi ngơ ngác.

 

Cho đến khi nhìn thấy hắn đeo găng tay.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

 

Hết yêu rồi!

 

Mới chui vào thùng rác một chút mà đã ghét bỏ tôi rồi.

 

Bùi Chung Minh dùng bông cồn khử trùng chiếc thẻ, sau đó ôm tôi vào nhà vệ sinh.

 

Lôi tôi tắm từ trong ra ngoài, tắm đến mức suýt tróc cả lớp da.

 

Không có gì để nói với cái tên mắc bệnh sạch sẽ nặng này cả.

 

Bây giờ tôi nghiêm túc hoài nghi rằng hắn còn sống đến tận bây giờ là vì chưa nghĩ ra cách chếc nào đủ gọn gàng và sạch sẽ.

 

Bùi Chung Minh sấy khô lông cho tôi rồi đặt tôi lên giường.

 

Tôi nhảy lên đầu giường, dùng chân chọc chọc vào tấm danh thiếp của chuyên gia.

 

“Muốn tao đi chữa trị à?”

 

Tôi kêu một tiếng đáp lại hắn.

 

Hắn bật cười, dùng tay chạm nhẹ lên trán tôi.

 

“Một con mèo nhỏ như mày, biết cái gì gọi là tàn tật không?”

 

Đúng, mèo nhỏ thì không biết.

 

Nhưng tôi thì biết.

 

Bùi Chung Minh mãi mãi không bao giờ biết được.

 

Ở thế giới khác, tôi cũng giống như hắn.

 

Mất đi đôi chân, ngồi trên xe lăn, là một kẻ tàn phế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-meo-con-cua-phan-dien-tan-tat/7.html.]

Từ khoảnh khắc nhìn thấy Bùi Chung Minh, tôi đã hiểu vì sao hệ thống lại chọn tôi.

 

Tôi chưa bao giờ chỉ đơn thuần là vì hắn.

 

Mà còn vì chính bản thân tôi.

 

Ở thế giới trước, tôi chẳng khác hắn bao nhiêu.

 

Hận trời, hận đất, hận số phận bất công.

 

Mỗi ngày mở mắt ra nhìn đôi chân của mình, cảm giác bất lực từ trong ra ngoài bao trùm lấy tôi.

 

Tôi có thể chấp nhận tính khí tệ hại của Bùi Chung Minh.

 

Là vì tôi cũng từng như thế.

 

Sau khi mất đi đôi chân, tính cách trở nên nóng nảy thất thường, oán trời trách đất, tự hủy hoại bản thân.

 

Tôi cũng hiểu rất rõ vì sao hắn lại vứt bỏ tấm danh thiếp đó.

 

Không có hy vọng, thì sẽ không có thất vọng.

 

Tôi luôn thấy được bóng dáng của chính mình từ hắn.

 

Vậy nên tôi muốn hắn trở nên tốt hơn.

 

Tôi muốn hắn chứng minh với tôi rằng—chúng ta có thể vượt qua được nỗi đau này.

 

Bùi Chung Minh nhìn chằm chằm vào tấm danh thiếp, thất thần một lúc lâu.

 

Trong mắt hắn, ánh sáng lấp lánh hiện lên một cách khó nhận ra.

 

7.

 

Hôm sau, khi tôi thức dậy, Bùi Chung Minh đã dậy rồi.

 

Tôi ra khỏi phòng, phát hiện trong nhà có một vị khách không mời mà đến.

 

Anh ta ngồi trên ghế sofa.

 

Sắc mặt Bùi Chung Minh không tốt chút nào, giống như đang kìm nén cơn giận dữ.

 

Người đàn ông trên sofa nhìn thấy tôi, mở miệng hỏi:

 

“Đây là con mèo con mà Trà Trà sinh ra à?”

 

Trà Trà là con mèo mà chị gái hắn để lại, cũng chính là mẹ tôi.

 

Giọng điệu của Bùi Chung Minh tràn đầy sự chán ghét không chút che giấu:

 

“Chuyện này chẳng liên quan gì đến anh.”

 

“Không liên quan?”

 

Người đàn ông đó như nghe thấy chuyện nực cười.

 

“Đừng quên, Trà Trà là con mèo mà tôi và Đồng Đồng cùng nhau nuôi.”

 

 

Loading...