Tôi đúng là thù dai.
Thế nên dù có lên giường của hắn, tôi cũng không nằm sát vào hắn nữa.
Mặc dù giường không thoải mái bằng cơ bắp của hắn.
Bùi Chung Minh thấy tôi cách hắn tận tám vạn dặm lại bật cười.
Cười xong, hắn vươn tay kéo tôi lại gần.
Tôi lập tức nguôi giận.
Không phải vì tôi tha thứ cho hắn.
Mà vì cuối cùng tôi cũng huấn luyện được hắn theo ý mình.
Tôi đã nói rồi mà.
Huấn luyện hắn dễ hơn huấn luyện chó nhiều.
Ban đầu không cho tôi lên giường.
Giờ thì không rời nổi tôi.
Tôi đang định đổi tư thế ngủ thoải mái hơn, nhưng điện thoại của hắn cứ reo liên tục.
Hắn mở ra xem.
Là một số lạ.
Có vài tin nhắn gửi tới.
[Đừng cứng đầu nữa, xin lỗi Tụng Chu rồi quay về đi.]
[Chân cậu giờ thế này, một mình bên ngoài làm sao sống nổi?]
[Chỉ cần cậu thay đổi tính tình, nhún nhường Tụng Chu, nó nể mặt tôi sẽ không làm gì cậu đâu.]
Bùi Chung Minh nhìn mấy dòng này, sắc mặt không chút d.a.o động, thẳng tay kéo số đó vào danh sách đen.
Quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của tôi thì đưa tay che mắt tôi lại.
“Mèo con đừng xem mấy thứ này, ghê tởm lắm.”
Hắn không nói tôi cũng biết.
Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.
Quý Tụng Chu—em trai cùng cha khác mẹ của hắn.
Cũng chính là nam chính của cuốn truyện này.
5.
Cuộc đời phản diện của Bùi Chung Minh theo motip khá cũ.
Ba ruột vì tiền tài và quyền lực mà bỏ rơi ba mẹ con bọn họ, sau đó bước vào nhà một gia đình giàu có.
Không lâu sau, mẹ hắn qua đời.
Hắn và chị gái nương tựa lẫn nhau, nhưng cuối cùng chị gái cũng bị hại chếc.
Cuối cùng hắn hắc hóa, bắt đầu nhắm vào Quý Tụng Chu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-meo-con-cua-phan-dien-tan-tat/5.html.]
Kết quả không có gì bất ngờ—thất bại thảm hại.
Không chỉ thất bại mà còn bị tai nạn giao thông, mất đi đôi chân.
Buồn cười hơn là, lý do tôi xuyên đến đây để cứu hắn chính là vì hắn tự sát.
Nhưng theo thế giới quan của cuốn tiểu thuyết này, hắn vốn dĩ phải bị tàn phế cả đời, cô độc đến già.
Thế nên hắn phải sống tiếp.
Dù đau đớn, dù giãy giụa.
Cũng phải sống tiếp.
Tôi cảm nhận hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay của Bùi Chung Minh.
Không chỉ sống, mà còn phải sống thật rực rỡ.
Bùi Chung Minh trông như không hề bị ảnh hưởng bởi mấy tin nhắn kia.
Mỗi ngày vẫn làm những việc như bình thường.
Ăn qua loa một chút rồi lại đổ cả núi đồ ăn cho tôi.
Không chỉ vậy, hắn dần có hứng thú với cuộc sống.
Bắt đầu mê mua hoa.
Tôi nhìn khắp căn phòng đặt đầy hoa, suýt chút nữa tưởng hắn dọn cả tiệm hoa về đây.
Ánh mắt tôi dừng lại trên bình hoa có cắm mấy bông bách hợp.
Bùi Chung Minh chú ý tới, liền rút một bông giơ lên trước mặt tôi.
“Thích cái này?”
Tôi lắc đầu nhẹ.
Trước đây có thích.
Bây giờ không thích nữa, thậm chí còn hơi chán ghét.
Tôi nhảy lên bàn, đi đến chỗ hoa hồng, dùng mũi ngửi thử.
Bùi Chung Minh dõi theo tôi, thấy động tác nhỏ này, khóe môi hơi cong lên.
“Hóa ra là thích hoa hồng à.”
Hắn cầm một bó hoa hồng đặt bên cạnh ổ mèo của tôi.
Thậm chí còn bỏ một bông vào bát ăn của tôi.
Bùi Chung Minh vô cùng hài lòng với tác phẩm của mình, gật đầu tán thưởng.
Tôi cũng rất hài lòng.
Ai nhìn thấy mà không nói một câu “thanh lịch” chứ.
*mèo thanh lịch =))