Xuyên thành kiếm của kiếm si là phải bị hắn yêu thương chiều chuộng - Chương 16: Tê Hạc Châu

Cập nhật lúc: 2026-05-03 13:19:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Túc Cẩn Ngôn mắng thầm hệ thống vài câu, mí mắt nặng trĩu cưỡng . Trước khi chìm cơn mê, thấy âm thanh điện t.ử cao ngạo của hệ thống vang lên: "Nếu ngươi chịu theo sự điều khiển của để thành nhiệm vụ, ngươi sẽ vĩnh viễn biến thành một thanh kiếm thực thụ."

Mẹ kiếp, cứ đợi đấy, sớm muộn gì cũng ngày lôi ngươi khỏi đầu để xem rốt cuộc ngươi là cái giống ôn vật gì.

Sau khi trích hai bát máu, Dạ Vô Thính mới thu tay . Vết thương trong lòng bàn tay gã khép nhanh chóng bằng tốc độ mắt thường thể thấy . Cảm nhận sợi dây liên kết giữa và kiếm ngày càng sâu đậm nhờ việc dùng m.á.u nhận chủ, gã hài lòng dậy, đặt thanh kiếm lên đầu gối bắt đầu đả tọa tu luyện.

Túc Cẩn Ngôn trong cơn mơ màng cảm giác kỳ lạ , cả như bao bọc bởi một nguồn nhiệt êm ái. Nó giống như cảm giác da thịt chạm tấm chăn nhung san hô mềm mại trong phòng điều hòa giữa mùa hạ, thoải mái đến mức khiến nảy sinh khát vọng mãnh liệt khống chế cơ thể để hóa thành .

Mí mắt run rẩy, mơ hồ như ai đó đang trò chuyện bên tai, lúc thì xa xăm, lúc gần.

Trên con đường đất uốn lượn qua những cánh đồng, thỉnh thoảng nông dân lùa trâu dẫn dê qua. Mỗi ngang đều ngoái đầu quan sát mấy vị tu sĩ trẻ tuổi . Những thiếu nữ đường khi thấy Dạ Vô Thính đều thẹn thùng đỏ mặt.

Dạ Vô Thính ngừng truy hỏi Cốt Sinh Ngọc: "Tại vẫn tỉnh?"

Cốt Sinh Ngọc nương theo nhịp bước của Dạ Vô Thính, mượn lực đu đưa một vòng trung mới về, dường như đang chơi đùa vui vẻ. Nếu thể Dạ Vô Thính hoặc Túc Cẩn Ngôn ôm lòng thì càng tuyệt vời hơn.

Nghe gã hỏi, nó đáp: "Chuyện liên quan đến khả năng phục hồi của . Đêm qua các làm gì? Ta cảm thấy chút linh lực vất vả lắm mới khôi phục của bỗng dưng biến mất sạch ."

Dạ Vô Thính cau mày: "Ta cho uống chút m.á.u của ." Kiếm nhận chủ, uống m.á.u chủ nhân sẽ giúp hồi phục linh lực nhanh hơn, đến lượt Túc Cẩn Ngôn phản tác dụng thế .

"Cũng hẳn, linh lực bên ngoài của thứ gì đó hấp thụ mất . Linh lực cho đều lưu trữ sâu trong kiếm, thứ hút , nhưng nó khiến cứ ngủ say mãi." Cốt Sinh Ngọc nghiêng đầu một cách nhân bản, "Ta hiểu kiếm linh tu luyện thế nào, nhưng lẽ nên dẫn săn yêu thú hoặc ma vật, sát khí thể giúp tỉnh nhanh hơn."

Kiếm mà, từ lúc đúc thành chẳng để trận g.i.ế.c địch , chẳng lẽ chỉ để làm cảnh cho thôi ?

Dạ Vô Thính mân mê chuôi kiếm đầy vẻ xót xa. Gã cứ ngỡ nguyên nhân giữ linh lực là do chủ nhân đời đối xử với . là phí phạm của trời, một thanh kiếm sắc bén thế nâng niu. Không , gã sẽ đối đãi với thật .

Nghe đến đoạn Cốt Sinh Ngọc bảo gã mang g.i.ế.c yêu diệt ma, Dạ Vô Thính thầm lắc đầu. Không , gã sợ cái thanh kiếm "lòng hẹp hòi" nào đó sẽ c.h.é.m bay đầu gã mất.

Nơi đầu tiên họ đặt chân tới là làng Bán Thủy ở Tê Hạc Châu. Vùng Tê Hạc Châu vốn nổi danh với hệ thống sông ngòi ao hồ dày đặc, rừng rậm bạt ngàn bao quanh. Trong rừng đủ loại chim muông cư ngụ. Trải qua mấy ngàn năm, những ngôi làng ở đây đổi bao , chỉ tiếng hót và bóng dáng đàn chim tung cánh giữa đại ngàn là vẫn vẹn nguyên như cũ.

Tam Thất cảm nhận tâm trạng xao động của những linh trong cuốn sổ. Đó là nỗi hoài hương đau đáu suốt ngàn năm. Càng tiến về phía , linh hồn các linh càng d.a.o động dữ dội cho đến khi họ bước một ngôi làng nhỏ mà phiến đá lớn ở cổng rêu phong che mờ hết chữ nghĩa.

Khi Tam Thất bước chân qua phiến đá , các linh bỗng khựng , dường như trốn chạy hoặc đủ can đảm để đối diện với thực tại.

Trang sách lật mở rào rào, đó là lời cầu chúc tiễn biệt của những lính dành cho chiến hữu của .

Tam Thất đến một ngôi nhà nông gia, chắp tay hành lễ với cụ bà trăm tuổi đang tựa cửa: "Bà ơi, chúng cháu ngang qua đây, trời nắng gắt quá nên thấy khát, xin bà bát nước ạ."

Bà lão tuổi cao sức yếu nên chẳng rõ Tam Thất gì. Con trai bà từ trong nhà bước , bưng một bát vui vẻ trò chuyện: "Đây là nước lấy từ linh tuyền của vùng , bảo uống thể tăng thọ kéo dài tuổi thọ đấy, các vị nếm thử , ngọt lắm."

Tam Thất cảm ơn nông phu, nhân lúc ai để ý liền rảy nước lên trang sách. Trang giấy hấp thu nước linh tuyền, gió mà tự động bay lên. Một tờ giấy tên tuổi và quê quán bay , xoay một vòng trung như thể đang gửi lời cảm ơn tới họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-kiem-cua-kiem-si-la-phai-bi-han-yeu-thuong-chieu-chuong/chuong-16-te-hac-chau.html.]

Sau khi lượn một vòng, tờ giấy mang theo bức thư nhà bay thẳng tới một ngôi mộ cô quạnh nơi hoang dã, bia mộ khắc dòng chữ: Ái t.ử Lý Thiết Sơn chi mộ.

Trên đường rời làng Bán Thủy, Tam Thất lật xem hết cuốn sổ ghi chép quê quán của các linh để xác định điểm đến tiếp theo.

Túc Cẩn Ngôn tỉnh dậy đúng lúc . Hắn cảm thấy bao giờ ngủ một giấc sảng khoái đến thế. Hắn uể oải điều khiển viên đá quý đỏ thẫm xoay một vòng, lập tức khung cảnh xung quanh thu hút: "Oa, nơi thật đấy!"

Dạ Vô Thính là thấy đầu tiên. Gã lấy Túc Cẩn Ngôn từ trong lòng , nâng cao lên để thể rõ phong cảnh xung quanh.

Dòng sông như dải lụa bạc quấn quanh những tán cây xanh mướt, những loài chim sắc đỏ sắc vàng bay lượn trong rừng trông như những đóa hoa đang nở rộ. Túc Cẩn Ngôn chớp mắt. Suốt mười tám năm kiếp và ba năm ở nơi , từng thấy phong cảnh nào tuyệt mỹ đến . Hắn gần như tham lam thu hết thảy thứ tầm mắt.

Giá như thể biến thành thì mấy, như thể tự tay chạm những cánh hoa, lá cỏ mà bao giờ chạm tới .

Đột nhiên, mặt xuất hiện một đóa thược d.ư.ợ.c đỏ rực. Dạ Vô Thính cài đóa hoa lên chuôi kiếm của Túc Cẩn Ngôn, cài chung với dải tua rua kim hồng, gã xoa xoa đỉnh chuôi kiếm như xoa đầu một đứa trẻ: "Ngươi thích hoa ? Ở Tùng Hiệp Giản một vườn hoa lớn, linh khí dồi dào, ngươi thể thỏa thích bay lượn tu luyện ở đó, ai ngăn cản ngươi ."

Dạ Vô Thính rõ rằng đó vốn là vườn linh d.ư.ợ.c mà các trưởng lão kiếm môn đặc biệt trồng cho sư nương, ngoài thì hiếm kiếm tu nào bén mảng tới. Mà sư nương vốn là một âm tu, chắc chắn sẽ ham chiếm đoạt thanh kiếm của gã.

Điều khiến gã đau đầu nhất hiện giờ là khi trở về gã lên lớp dạy sư . Đến lúc đó nên để Túc Cẩn Ngôn ở phòng một , mang theo để đám sư chiêm ngưỡng đây?

Chỉ cần nghĩ đến ánh mắt của đám đó Túc Cẩn Ngôn là gã thấy phiền lòng, nhưng càng nỡ rời xa nửa bước.

Nỗi rối rắm trong lòng Dạ Vô Thính xoắn thành một búi, khiến Lam Y Dương gọi mấy tiếng gã cũng thấy.

Ôn Hành Tụng nhún vai: "Chắc đang thẩn thơ , đợi lát ."

"Này, sư của ngươi đang gọi kìa." Tiếng của Túc Cẩn Ngôn khiến Dạ Vô Thính bừng tỉnh, gã hỏi: "Họ gì thế?"

"Người ở ngay cạnh ngươi tự mà hỏi, hỏi làm gì?" Túc Cẩn Ngôn thấy tên đầu óc chắc vấn đề nên chẳng buồn chuyện tiếp, xoay mắt quan sát cảnh vật xung quanh.

Ôn Hành Tụng lặp câu hỏi: "Chúng về tông môn chứ?"

Ngay khoảnh khắc Túc Cẩn Ngôn tỉnh , Cốt Sinh Ngọc tự động nhảy về tay Tam Thất, hiện tại nó rời cùng .

Dạ Vô Thính lấy từ nhẫn trữ vật một thanh gỗ kiếm, tiên phong dẫm lên mộc kiếm để ngự kiếm phi hành.

Lam Y Dương theo sát phía , nàng rút thanh kiếm thường dùng. Tuy danh kiếm lẫy lừng nhưng nó đúc từ huyền thiết, c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn, cũng coi là một thanh hảo kiếm trong giới tu sĩ.

Ngũ Đức và Ôn Hành Tụng liếc một cái, cả hai lấy chiếc linh thuyền đắt tiền mà họ cùng hùn vốn mua. Hai phiên điều khiển linh thuyền bay về phía Tùng Hiệp Giản.

Cừu Biển

Ngự kiếm phi hành tuy trông vẻ oai phong, nhưng so với cái sự oai thì việc chịu cảnh dãi nắng dầm mưa thật khó mà chấp nhận nổi.

 

Loading...