Xuyên Thành Kẻ Đa Tình, Tôi Hot Nhờ Tấu Hài - Chương 54: Đứa con hiếu thảo

Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:44:16
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đổi xung hô Đoạn Dương Húc từ thành

---

Kiều Hi: “......”

Anh nổi tiếng, gì cũng đúng.

Đoạn Dương Húc hóa như thế ?

Lúc tiểu thuyết, Kiều Hi chỉ thấy ấm áp, chứ thấy ngáo ngơ.

Thôi bỏ .

Vai chính còn nhảy quảng trường vũ, nỗ lực lên rank vàng cơ mà, còn chuyện gì là thể nữa?

Giờ nếu ai với Phó Hi Hòa là đàn ông , đầu óc tỉnh táo thì cũng chẳng thấy quá bất ngờ.

Canh gà quả thực ngon.

Hai rót cốc, thận trọng chạm ly. Chỉ sợ thu hút ánh của khác.

Đoạn Dương Húc hoạt ngôn, Kiều Hi chuyện với thấy mệt, bữa cơm cả hai đều hài lòng.

Lúc sắp tàn tiệc, Đoạn Dương Húc dậy thanh toán, Kiều Hi bóc nốt chỗ lạc còn .

Cầu thang vang lên hai giọng quen thuộc.

“Aiya, lâu chúng mới ngoài ăn cơm, con vui vẻ lên chút mà.”

“Con mới công tác về.”

“Mẹ chứ, cơm máy bay khó ăn lắm, cho nên mới dẫn con ăn đồ ngon nè ~”

“Là ăn thì .”

Kiều Hi bóc vỏ lạc, ngẩng đầu sang.

Đó là một nam một nữ.

Người phụ nữ vô cùng xinh , khí chất tuyệt vời, tuổi tác.

Còn đàn ông , Kiều Hi , khẽ gọi: “Anh Hứa?”

Tiếng gọi nhẹ, theo lý thì Phó Hi Hòa thể thấy. dường như linh cảm, đầu .

Bốn mắt chạm .

Tay Kiều Hi run lên, hạt lạc rơi tõm trong bát.

Thẩm Hân nghi hoặc sang, khi thấy Kiều Hi thì mặt liền nở nụ : “Tiểu Kiều lão sư.”

Ha Há

Kiều Hi chớp chớp mắt, ngơ ngác hỏi: “Cô là?”

lúc .

Đoạn Dương Húc thanh toán xong : “Kiều Hi, ăn xong ... Ơ? Phó tổng?”

Phó tổng.

Hay còn gọi là phó tổng giám đốc.

Đây là thứ hai Kiều Hi khác gọi Phó Hi Hòa như .

Phản ứng đầu tiên của Kiều Hi là vẻ thích gọi họ "Hứa Vĩ" lắm.

nhanh cảm thấy gì đó sai sai.

Tầng hai chỉ rộng chừng , lúc họ ăn cơm, khách bàn khác hết, cả tầng chỉ còn bốn bọn họ. Họ ngay cửa cầu thang, nhân viên phục vụ ngang qua liên tục ngẩng đầu .

Kiều Hi vứt hạt lạc xuống, rút tờ giấy lau tay, lau tới. Đoạn Dương Húc kéo thấp vành mũ, thầm kêu .

Anh lăn lộn đến địa vị nhờ sự ngáo ngơ. Ngay khi buột miệng gọi tên Phó Hi Hòa, nhạy bén nhận thấy biểu cảm của Phó Hi Hòa cứng đờ trong chớp mắt, bầu khí trở nên chút kỳ quái.

Giác quan thứ sáu cực kỳ chuẩn xác khiến Đoạn Dương Húc nuốt câu tiếp theo trong. Kiều Hi thấy tiếng gọi "Phó tổng" .

Một đôi mắt đen thẫm thẳng , trong ánh mắt ẩn chứa sự cảnh cáo.

Đoạn Dương Húc: “......”

Khó quá mất, gần vua như gần cọp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-54-dua-con-hieu-thao.html.]

Sắc mặt Kiều Hi vẫn bình thường tới, khóe môi mỉm : “Phó tổng?”

Phó Hi Hòa sắc mặt như thường, nhàn nhạt : “Ở bên ngoài gọi thế thì , về công ty đừng gọi như , để Phó tổng Lữ thấy .”

Phó tổng Lữ, phó tổng giám đốc của Âm Ba. thông thường cũng điều gọi ông là Lữ tổng.

Kiều Hi "À" một tiếng: “Phó tổng.”

Mí mắt Phó Hi Hòa giật giật.

Kiều Hi: “Đã nghiền ?”

Phó Hi Hòa: “......”

Ánh mắt Kiều Hi chuyển sang Thẩm Hân, độ cong nụ môi hề đổi, nhưng trong giọng thêm chút thăm dò mà chính cũng nhận : “ Chị gái là?”

Thẩm Hân: “Tôi......”

Phó Hi Hòa: “Dì nhỏ của , Thẩm Vượng, thể gọi dì là chị Vượng.”

Thẩm Hân: “???”

Bà khó tin gáy con trai , ném cái túi xách đầu .

Con đúng là đứa con hiếu thảo! Không nhận thì thôi , còn đặt tên lung tung.

Thẩm Vượng cái quần què, cái tên đó ngoài chữ "Nhật*" trong chữ "Vượng" thì liên quan gì đến bà ?

Kiều Hi cũng sững sờ một chút, kịp cảm nhận chút vui sướng chợt ùa lên trong lòng khi trút gánh nặng, biểu cảm dữ tợn của Thẩm Hân thu hút sự chú ý.

Cậu ngượng ngùng gọi: “Chị Thẩm.”

Thẩm Hân Kiều Hi với ánh mắt tán thưởng.

Có những trời sinh khiến khác yêu mến.

kẻ trời sinh khiến yêu mến cố tình cái miệng: “Hai chị họ Thẩm, sợ khó phân biệt.”

Kiều Hi sờ sờ mũi: “Đợi gặp chị Thẩm ... tính .”

Thẩm Hân cân nhắc khả năng ấn đầu Phó Hi Hòa bát canh gà.

Không .

Như lãng phí đồ ăn quá.

xứng.

Kiều Hi hiếm khi gặp Phó Hi Hòa. Hắn dường như lúc nào cũng bận, công tác thì là tiếp khách.

Kiều Hi do dự một chút : “Cảm ơn giúp , nhờ chuyện mới thuận lợi như . Anh bảo mời ăn cơm hẹn , thể xếp bao nhiêu ?”

Phó Hi Hòa thiếu bữa cơm , nhưng từ chối.

Chỉ là Phó Hi Hòa cũng rõ: “Đợi thi xong .”

Kiều Hi: “......”

, hiện tại là một con quỷ nghèo kiết xác.

Kiều Hi liếc Đoạn Dương Húc đang im lặng chờ đợi bên cạnh, nên cáo từ: “Hai cứ dùng tự nhiên, chúng đây.”

Thẩm Hân rốt cuộc cũng cẩn thận hơn một chút, : “Đã 10 giờ , kịp giờ đóng cổng ký túc xá ?”

Kiều Hi: “Không ạ, nãy cháu thấy lầu một nhà nghỉ, đó ngủ một đêm là .”

---

*Về tên của Phó Hi Hoà

Hân (chữ Hán là 昕).

Chữ ghép từ bộ Nhật (日 - mặt trời) ở bên trái và chữ Cân (斤) ở bên .

Nghĩa là: Rạng đông, ánh sáng lúc mặt trời mới mọc.

Vượng (chữ Hán là 旺).

Chữ ghép từ bộ Nhật (日 - mặt trời) ở bên trái và chữ Vương (王) ở bên .

Nghĩa là: Thịnh vượng, phát tài.

Loading...