Kiều Hi về đến nơi, việc đầu tiên là bắt tay nhạc. Cậu nhạc cụ, ngân nga giai điệu ghi âm , đó mới chỉnh sửa.
Lương Gia Ngôn lẳng lặng , tâm lý bật mic trong game để tránh làm phiền .
Vì ý tưởng nên Kiều Hi nhanh.
Đợi làm xong xuôi, Lương Gia Ngôn mới lên tiếng: “Đây là nhạc chủ đề game ?”
Kiều Hi uống ngụm nước nhuận giọng: “ thế, ?”
Lương Gia Ngôn ngẫm nghĩ: “Rất , nhưng tao nhớ nhạc chủ đề game thường là kiểu nhẹ nhàng, ví dụ như cảm giác thiếu hiệp mới bước chân giang hồ, hoặc là phong cách nhiệt huyết sôi sục, cái của mày ...”
Kiều Hi: “Sao thế? Không nghiêm túc ? Câu chuyện của bài hát là về một đôi tri kỷ kẻ gian mê hoặc, đường ai nấy , đó gặp , một nụ xóa tan ân cừu.”
Lương Gia Ngôn: “tao nghi mày đang đá đểu ai đó lắm.”
Kiều Hi vươn vai: “Cũng gần như thế.”
Lương Gia Ngôn thành thật : “Thực tao tưởng mày định theo phong cách âm phủ, game vì mày mà tạo một phó bản địa ngục, dùng làm nhạc nền thì chuẩn bài.”
Kiều Hi: “......”
Nguyên chủ thể thể loại đó, nhưng thì rành.
Lương Gia Ngôn sợ đánh, vội vàng đổi chủ đề: “mày nắm chắc mấy phần?”
Kiều Hi dè dặt : “Thực đời chẳng chuyện gì là chắc chắn mười phần cả, chuyện gì cũng thể xảy sự cố.”
Lương Gia Ngôn phối hợp : “ mà...”
Kiều Hi: “ tao thì khác, tao cảm thấy tao nắm chắc mười phần.”
Lương Gia Ngôn: “... May mà chỉ bọn nhỏ với , chứ nhỡ mày vả mặt thì cũng ai .”
Kiều Hi "a" một tiếng: “mày sẽ cơ hội đó .”
Lương Gia Ngôn: “Được , tiên mày nghĩ xem thu âm thế nào , thuê phòng thu ?”
Kiều Hi: “......”
Thu âm đúng là một vấn đề.
Kiều Hi nghĩ đối tượng để xin giúp đỡ.
Kiều Hi mở WeChat, do dự một lát giữa Hà Chí và Phó Hi Hòa, cuối cùng vẫn chọn Phó Hi Hòa.
Trước đó từng Hà Chí là đồ keo kiệt. Có việc thì xin phép trợ lý , để trợ lý thông báo lên cấp .
Kiều Hi nghĩ, làm thế hình như cũng chẳng gì sai.
Kiều: Anh Hứa, trong cốp xe sữa, thấy ? Một chút tấm lòng, đừng chê nhé.
Phó Hi Hòa tắm xong, tóc còn đang nhỏ nước.
Hắn cầm điện thoại lên, hừ một tiếng.
Có chuyện mau: Ý là "thùng" sữa một con chuột nhắt trộm mất hai hộp hả?
Kiều: Ơ…
Có chuyện mau: Nhận , cái tấm lòng khuyết thiếu của .
Kiều: ...…
Ánh mắt Kiều Hi dừng ở ba chữ "con chuột nhắt", nghĩ đến vật trang trí hình con mèo xe .
Khụ.
Người cũng chỉ buột miệng thế thôi.
Kiều Hi hồn, làm như chuyện gì mà trả lời: Khuyết thiếu là để viên mãn, tới biếu hai thùng.
Có chuyện mau: Chuyện gì?
Kiều: Tôi mượn phòng thu âm ?
Có chuyện mau: Được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-39-thang-chuc.html.]
Kiều: Không cần xin phép thầy Hà ? Có mất phí ?
Có chuyện mau: Không cần, thuê hôm nào?
Kiều: Chiều ngày hoặc ngày kìa , tiết.
Giai điệu , Kiều Hi còn cần tốn chút thời gian phối khí.
Phó Hi Hòa nhắn tin hỏi Hà Chí một tiếng.
Sau khi nhận câu trả lời của Hà Chí, Phó Hi Hòa nhắn : Được, ngày qua đây.
Kiều: Cảm ơn nhé, mời ăn cơm.
Phó Hi Hòa gõ hai chữ "Không cần", nhưng khi gửi một giây, xóa gõ .
Có chuyện mau: Phải đặt lịch đấy, tùy tiện ăn cơm với khác .
Ha Há
Kiều: Thế bốc nhé, bốc ở đây?
Có chuyện mau: Đến lượt sẽ bảo.
Kiều: Được thôi…
Công việc bận rộn gớm.
Kiều Hi giải quyết xong một mối lo, kìm mà ngân nga hát. Cậu đang định tắm thì nhận tin nhắn WeChat của Cố Ý.
Cố Cô Cô: Kiều Hi, bài đăng diễn đàn đó, cần đính chính ?
Kiều: Không vội, để lo.
Cố Cô Cô: ?
Kiều: Hơn nữa cảnh sát trả lời , cũng chắc tin tưởng .
Cố Ý ngầm thừa nhận, trả lời .
Kiều: Cho nên cứ giữ bài đăng đó .
Kiều Hi ngân nga hát, dậy tắm.
Cứ để vắt kiệt... , phát huy giá trị của nó .
---
Một tuần .
Kiều Hi đăng tải bài hát "Hồng Trần Nguyệt Minh" lên mạng, thở phào nhẹ nhõm.
Tuần qua, học thì cũng cắm cọc ở phòng thu âm.
Kiều Hi gặp Phó Hi Hòa, cũng chẳng thấy Hà Chí, nhưng hình như dặn dò nên làm gì cũng . Thậm chí họ còn giúp tìm nhạc công để thu âm phần nhạc cụ.
Lúc Kiều Hi thấy nhạc công thì suýt nữa tự kỷ.
Cậu làm gì tiền trả.
Nhạc công hỏi giá, vẻ mặt đậm chất sinh viên của liền hiểu rõ ngọn ngành: “Tiền cần trả, cứ ghi nợ cho Âm Ba.”
Kiều Hi thầm cảm thán, ngờ công ty như thiên sứ . Tuy thu tiền, nhưng nợ ân tình thì ghi .
Sau đó Kiều Hi gặp Hà Chí một , chân thành lời cảm ơn.
Hà Chí xua tay: “Chuyện liên quan nhiều đến , chủ yếu là do Phó tổng...”
Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Kiều Hi, Hà Chí thầm nghĩ hỏng bét, Phó tổng nhà họ vì nam sinh mà bỏ cả họ, còn giả dạng làm trợ lý nhỏ, vụ mà thất bại trong gang tấc thì tiền thưởng cuối năm của coi như tong.
Hà Chí đành cứng đầu tiếp: “Là Phó tổng giám đốc của chúng mà, Tiểu Hứa thăng chức , còn , ha ha ha.”
Kiều Hi dãn mày : “Thế mà còn chúc mừng .”
Hà Chí: “Phó tổng coi trọng , chi phí cũng là do trả, cảm ơn thì cảm ơn .”
Kiều Hi ngẩn , : “Tôi sẽ cảm ơn thật .”
Kiều Hi thực sự Phó Hi Hòa chỗ nào coi trọng , mấy ở chung mặt mũi đều lạnh tanh, vẻ miễn cưỡng.