Kiều Hi đến đoạn thì tức nổ phổi, mà để ý đến nội dung phần nữa.
bài phốt với những lời bôi nhọ nhắm khiến nhớ một tình tiết ở phần đầu câu chuyện.
Thiệu Lam khi tham gia cuộc thi hát ở trường đúng là từng hắt một gáo nước bẩn, cũng là tố ăn cắp bản thảo đạo nhạc.
Vậy vấn đề là, tại cái cốt truyện vận ?
Kiều Hi thể nhớ nổi vụ giải quyết thế nào, bởi vì kẻ bôi nhọ về cũng xuất hiện trong truyện nữa.
Ha Há
Cậu thở dài thườn thượt.
Lương Gia Ngôn: “Giờ mới lo ?”
Kiều Hi ưu sầu : “Không , chỉ là từng một đáp án chính xác đặt ngay mặt tao, nhưng tao chẳng thèm liếc mắt lấy một cái. Giờ đáp án thu hồi , chép cũng kịp nữa.”
Lương Gia Ngôn: “......”
Hoàn hiểu thằng đang cái gì.
Lương Gia Ngôn cuống đến mức bốc hỏa: “Ông cái gì để tự chứng minh sự trong sạch ? Ví dụ như nhân chứng chẳng hạn? Hội trưởng câu lạc bộ của ông thể làm chứng cho ông ?”
Kiều Hi vẫn bình chân như vại, ném máy tính sang một bên, lục lọi khắp phòng ngủ: “Đừng lo, một cách giải quyết nhanh gọn lẹ lắm.”
Lương Gia Ngôn: “Hack máy tính đối phương đăng bài đính chính ?”
Kiều Hi: “Thế thì phiền phức quá.”
Kiều Hi tìm thấy thứ cần trong một góc phòng, hài lòng : “May quá vẫn còn, thì ngoài mượn.”
Cậu lấy điện thoại , chủ động liên hệ với Chu Vân Sinh.
Chu Vân Sinh lúc đang cực kỳ hưng phấn. Hắn rủ Cố Ý và Hứa Vĩ, ba đang tụ tập ở quán đồ nướng ăn uống linh đình.
Hai ăn uống khí thế ngất trời, riêng Cố Ý thì rụt rè hơn một chút, cầm xiên cà tím nướng, dùng đũa gắp chậm rãi.
Cố Ý thất thần ăn hai miếng buông đũa xuống: “Làm thế thực sự chứ?”
Chu Vân Sinh trái ngó , thấy ai để ý mới hạ giọng : “Tao nhẫn nhục chịu đựng lâu như , hôm nay chính là lúc nghiệm thu thành quả. Các cứ yên tâm, đạo nhạc là một vết nhơ cực lớn, một khi dính thì cả đời đừng hòng gột sạch. Nó theo con đường âm nhạc thì coi như cơ bản là bít cửa .”
Trong mắt Cố Ý lóe lên những tia sáng phức tạp: “Thật thế ?”
Hứa Vĩ: “Cậu là mềm lòng đấy chứ? Thằng ranh đó lừa gạt tình cảm của , còn đem chuyện xu hướng tính d.ụ.c của bêu rếu với , khiến đến giờ vẫn bước chân về nhà. Nếu nó bất nhân thì cũng chẳng cần khách sáo.”
Cố Ý mím môi: “Cậu đúng.”
Chu Vân Sinh vui vẻ : “Đây mới chỉ là bước đầu tiên thôi. Nó thích cảm giác theo đuổi , thực cũng chả ai thích nó cả .”
Hứa Vĩ: “Nhanh lên , tao chịu hết nổi , khó khăn lắm mới cơ hội thế , tranh thủ giải quyết cho xong chúng còn kết thúc công việc.”
Chu Vân Sinh định tiếp thì điện thoại đặt bàn sáng lên. Hắn cúi đầu , thế mà là tin nhắn của Kiều Hi gửi tới.
Kiều: [Khóc lớn]
Chu Vân Sinh khẩy một tiếng, trả lời: Bé cưng thế?
Kiều: Có thằng dở nào đó vu khống em đạo nhạc huhuhu.
Chu Tiểu Hổ: Trời ơi! Vậy làm bây giờ!
Một lúc Kiều Hi mới gửi một bức ảnh. Trong ảnh là một sợi dây thừng buộc thòng lọng treo thanh chắn giường.
Kiều: Cổ nhân lấy cái c·hết để chứng minh sự trong sạch, hôm nay em sẽ noi gương cổ nhân một !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-13-noi-guong-co-nhan.html.]
Chu Tiểu Hổ: ?????
Kiều: Anh Tiểu Hổ, cảm ơn những ngày qua bầu bạn với em, cảm ơn nhạc của em, cho em ý kiến, mặc dù mấy cái ý kiến đó về cơ bản chẳng tác dụng quái gì.
Kiều: Cảm ơn dùng canh nhân sâm để bồi bổ thể cho em, mặc dù mấy món canh đó thực sự khó uống. Em cho bạn cùng phòng uống, ngày càng đô con, xem cũng coi như hiệu quả.
Kiều: Cuối cùng, một nữa cảm ơn . Những lúc bạn bè đều bận rộn, tìm chuyện phiếm thì đều trả lời ngay lập tức, giúp em thể g.i.ế.c thời gian cho đỡ chán.
Nụ mặt Chu Vân Sinh dần dần đông cứng . Hắn ba cái tin nhắn cảm ơn làm cho suýt lên cơn nhồi m.á.u cơ tim.
Cái gì thế , cảm ơn mà còn mỉa mai đá đểu thế ? Hóa ý nó là chỉ là cái lốp dự phòng vô dụng thôi ?!
Không, khoan , cái gì gọi là noi gương cổ nhân?
Chu Tiểu Hổ: Em đang định làm gì đấy???
Kiều: Vĩnh biệt, Tiểu Hổ.
Chu Tiểu Hổ: Đừng! Kiều Hi, em !
Hứa Vĩ và Cố Ý thấy mặt tái mét, tay gõ điện thoại nhanh như múa, vội hỏi: “Sao thế?”
Chu Vân Sinh quả thực sắp điên : “Mẹ kiếp, nó đòi t·ự s·át.”
Hứa Vĩ cọng nấm kim châm kịp nuốt trôi làm cho sặc, suýt nữa thì thăng thiên tại chỗ: “Mau... mau...”
Cố Ý vội vuốt lưng cho , sang Chu Vân Sinh: “Thế nào ? Có cần báo cảnh sát ? Báo cảnh sát ?”
Chu Vân Sinh: “Tao tao tao đang khuyên nó.”
Chu Vân Sinh chỉ là một sinh viên mới ngoài hai mươi, ý Kiều Hi trả giá đắt cho những hành động đây, nhưng hề gây án mạng. Bây giờ Kiều Hi t·ự s·át, ngoài dự liệu của .
Chu Tiểu Hổ: Kiều Hi, , thế giới còn nhiều điều , em thể c·hết như .
Chu Tiểu Hổ: Em hãy nghĩ đến nhà của em , em nhẫn tâm tìm cái c·hết, bỏ mặc bọn họ ?
...…
Kiều: Anh đúng.
Sắc mặt Chu Vân Sinh vui mừng trở , nhưng đó nụ một nữa tắt ngấm.
Kiều: Em thể một .
Kiều: Thế thì cô đơn, lạnh lẽo lắm. Còn , còn bọn họ nữa.
Kiều: Phương Trúc, còn cả Chu Vân Sinh nữa, em sẽ bỏ sót một ai .
Chu Tiểu Hổ: ! ! !
Kiều: Cảm ơn nhắc nhở, thực sự lương thiện, em tin lầm , mãi mãi là bạn của em.
Lần đầu tiên Chu Vân Sinh căm hận cái hệ thống hiển thị tên thật của diễn đàn trường đến thế.
Mẹ kiếp, ID đăng bài của bọn họ cứ thế mà lù lù hiện rõ mồn một đó!
Chu Vân Sinh dám đ.á.n.h cược việc Kiều Hi nổi điên . Nhìn mấy bài hát của thì , con lẽ thực sự mặt cố chấp điên rồ, bình thường ai lời bài hát là moi t.i.m móc phổi, m.á.u chảy đầm đìa như thế .
Chu Vân Sinh nước mắt lưng tròng gọi điện cho Phương Trúc, bảo xóa bài ngay, là nhầm lẫn.
Phương Trúc vẻ mặt ngơ ngác: “Cái mà cũng nhầm á?”
Chu Vân Sinh nghiến răng : “ thế, xóa , xin .”