Hà Chí: “...”
Mấy cái thứ của nợ phiền phức ở .
Hà Chí tận tình khuyên bảo: “Cậu còn trẻ, đừng lúc nào cũng nghĩ đến tiền, tiền tài sẽ làm đ.á.n.h mất bản tâm đấy.”
Kiều Hi: “Câu của y hệt mấy tay gian thương chỉ vẽ bánh chứ chịu trả tiền .”
Hà Chí tung một cước đá Kiều Hi khỏi văn phòng.
Kiều Hi tung hứng chìa khóa phòng nhạc cụ, tìm đến địa chỉ Hà Chí đưa, mở cửa phòng. Bên trong một bóng .
Phòng nhạc cụ lớn, bày đủ loại nhạc cụ, thứ gì cũng , hơn nữa hiệu quả cách âm cực , đóng cửa thì bên trong thấy tạp âm bên ngoài, mà bên ngoài cũng chẳng rõ âm thanh bên trong.
Kiều Hi xuống đàn piano. Cậu từng học piano, nhưng dù thời gian cũng chạm bất kỳ nhạc cụ nào, tay chân chút ngượng nghịu, đàn tùy tiện một lúc để tìm cảm giác.
Sau khi dần tìm cảm giác, Kiều Hi mở ghi âm lên, biên soạn giai điệu và liên tục điều chỉnh.
Vốn dĩ chỉ định g.i.ế.c thời gian, nhưng một khi bắt tay việc, Kiều Hi quên hết giờ giấc, chìm đắm đó. Cậu cũng chú ý tới cửa phòng mở .
Người đàn ông làm phiền , chỉ lẳng lặng .
Ánh đèn trong phòng nhạc cụ vàng ấm áp, chiếu lên thanh niên, phủ lên một tầng ánh sáng mềm mại như nhung. Trong phòng lò sưởi, Kiều Hi cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo len cổ lọ màu trắng gạo, tay đặt phím đàn, khóe môi mỉm , dường như đang suy tư.
Giống hệt một bức tranh.
Ngay đó, bức tranh chuyển động.
Kiều Hi đàn hát: “Tôi con lừa bé xinh bao giờ cưỡi...”.
Phó Hi Hòa: “...”
“Tay trái cầm roi da nhỏ, tay trói , kêu cứu mạng bảo đừng trốn vì họ H... Anh Hứa?!”
Phó Hi Hòa: “...”
Kiều Hi làm xong việc, ngẫu hứng hát một đoạn. Hát đến cuối cùng, Kiều Hi thấy Phó Hi Hòa đang ở cửa. Nếu sức đủ lớn, lúc lật tung cây đàn piano lên .
Mặt Kiều Hi đỏ lên từng chút một.
Lừa đá .
Phi, .
Hát loại bài hát... thế , còn chính chủ thấy.
Kiều Hi hận thể qua đời ngay tại chỗ.
Cậu cố gắng nhớ , đoạn cuối hát hết , thấy nhỉ?
Họ Hứa thì làm ?
Lúc hát Kiều Hi thèm dùng não, giờ chỉ đập nát cái đầu .
Phó Hi Hòa hừ một tiếng rõ ý tứ: “Đây là thù lao cho bữa cơm tối nay đấy ?”
Kiều Hi sờ sờ mũi: “Cái ... Đây là, góp vui cho thôi.”
Phó Hi Hòa: “Ồ?”
Kiều Hi: “...”
Phó Hi Hòa Kiều Hi mặt đỏ bừng, hận thể chui xuống đất, trong mắt xẹt qua một tia : “Đi thôi.”
Tuy rằng hợp thời điểm lắm, nhưng Phó Hi Hòa nghĩ, cuối cùng cũng đến lượt Kiều Hi hổ …
Kiều Hi cầm quần áo dậy, liếc đồng hồ treo tường, thế mà 6 giờ rưỡi.
Nếu sớm chú ý đến thời gian thì màn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-109-toi-co-con-lua-be-xinh.html.]
Kiều Hi lấy điện thoại xem, quả nhiên mấy tin nhắn . Xem do trả lời nên Phó Hi Hòa trực tiếp tìm tới đây.
Kiều Hi nhỏ giọng : “Sao gọi điện cho ?”
Phó Hi Hòa: “Sợ đang bận, làm phiền . Hà Chí bảo ở đây nên đến xem.”
Kiều Hi: “Không chìa khóa Hà Chí đưa ? Tôi khóa cửa ?”
Phó Hi Hòa liếc một cái: “Tôi nhờ Phó Tranh lấy, nếu chìa khóa, thì còn lâu mới thấy cái ...”
“Đừng nữa!” Tai Kiều Hi bắt đầu nóng lên.
Kiều Hi đắn gì, thường xuyên "lái xe", nhưng ngẫu hứng cũng làm một chút.
Kết quả là ngay một bóng ma tâm lý. Phó Hi Hòa nhắc chuyện nữa khiến Kiều Hi thở phào nhẹ nhõm.
Lên xe xong, Kiều Hi mới nhớ một chuyện: “Hình như để quên quà ở văn phòng Hà Chí .”
Phó Hi Hòa: “Giỏ trái cây ?”
Kiều Hi: “...”
Kiều Hi: “Thực , cũng thích tặng giỏ trái cây đến thế .”
Phó Hi Hòa: “Phong bì thì miễn .”
Lần Kiều Hi đưa quà cảm ơn cho Phó Tranh kèm theo một phong bao lì xì, nhưng đó Phó Tranh trả .
Kiều Hi mở cửa xe: “Tôi dung tục thế , đợi một lát.”
Xe chạy một đoạn, Kiều Hi liền phát hiện đây đường đến căn hộ chung cư từng tới .
“Chúng đang thế?”
Phó Hi Hòa đang cầm iPad làm việc, một email cần trả lời: “Về nhà.”
Kiều Hi: “Nhà ...”
Phó Hi Hòa: “Lần đến là căn hộ riêng của , ở đó.”
Kiều Hi “ồ” một tiếng, nhớ chuyện đó, căn chung cư đó chẳng chút nào, cũng giống nơi thường xuyên ở.
khi xe nửa chặng đường , giữa hai đầu lông mày Phó Hi Hòa hiện lên chút nghi hoặc.
Kiều Hi do dự : “Cái là khỏi thành phố nhỉ?”
Phó Hi Hòa: “... Ừ.”
Kiều Hi ngạc nhiên: “Nhà ở ngoại ô ?”
Phó Hi Hòa cũng là đầu tiên sống ở ngoại ô, khựng hai giây : “Ngạc nhiên lắm ?”
Kiều Hi quả thực ngạc nhiên: “Anh sống ở đây, làm xa nhỉ? Bình thường gọi đồ ăn ngoài thì làm thế nào? Chuyển phát nhanh giao tới ?”
Ha Há
Phó Hi Hòa: “...”
Tài xế lên tiếng phá vỡ sự im lặng trong xe: “Anh Kiều đấy thôi, phu nhân nhà chúng cực kỳ khéo tay làm, ngày nào cũng tự xuống bếp, làm cơm hộp cho mang , bảo là ăn bên ngoài cho sức khỏe.”
Phó Hi Hòa: “?”
Kiều Hi vỡ lẽ: “Ra là , chị Thẩm đúng là khéo tay thật.”
Tài xế tiếp: “Chứ còn gì nữa, phu nhân tự trồng một mảnh ruộng lớn lắm, ăn rau gì rau đó, còn tự xuống ao bắt cá, bắt lươn nữa cơ.”
Kiều Hi: “Oa.”
Tài xế: “Hiện tại việc kinh doanh 'Nông Gia Nhạc' (mô hình du lịch nông trại/cơm quê) của phu nhân phát đạt, nhiều du khách nơi khác chuyên môn đến đây để ăn đấy.”
Kiều Hi chân thành : “Tôi .”