Quầng thâm mắt của Độc Cô Nhất đậm, vẻ mặt trông khá tiều tụy, ông gật đầu một cái mặn nhạt: “Ngồi .”
Văn phòng của Hà Chí rộng, cả khu vực tiếp khách.
Kiều Hi xuống đối diện ông, phát hiện Hà Chí cũng ở đây: “Thầy Hà ạ?”
Độc Cô Nhất uể oải : “Cậu chút việc, đến tìm , đến tìm .”
Kiều Hi: “Mời ngài .”
Độc Cô Nhất chằm chằm , ánh mắt sáng quắc: “Có quen Joy ?”
Kiều Hi bình thản : “Tôi , ạ?”
Độc Cô Nhất: “Cậu cách nào liên hệ với ?”
Kiều Hi cân nhắc : “Có, nhưng thể nguyên nhân ?”
Độc Cô Nhất thở hắt , tấm lưng đang căng cứng thả lỏng xuống: “Tôi hợp tác với . chẳng thèm để ý đến . Tôi , một coi tiền tài như rác rưởi giống thì cách nào làm lay động ?”
Kiều Hi: “...”
Cậu coi tiền tài như rác rưởi?
Ai xây dựng cái hình tượng cho ?
Kiều Hi gượng: “Hình như ngài hiểu lầm gì đó ?”
Độc Cô Nhất lắc đầu: “Cậu hiểu , thể cảm nhận khí chất độc đáo của . Cậu trả lời , cách nào giúp hẹn ? Tôi chuyện trực tiếp với , cảm thấy văn bản đủ để diễn tả tâm tình của .”
Kiều Hi: “Chuyện ...”
Độc Cô Nhất suy nghĩ một chút: “Không hát nhạc phim ? Muốn gì cũng , đều đáp ứng nổi, chỉ cần hẹn đây.”
Kiều Hi lập tức : “Thành giao!”
Độc Cô Nhất: “...”
Kiều Hi: “?”
Độc Cô Nhất thấm thía : “Cậu quả nhiên đặc biệt, cũng nên học hỏi nghệ thuật gia , cùng gặp nhé.”
Kiều Hi: “???”
Độc Cô Nhất: “À đúng , bài hát mới của khá, phim điện ảnh của bạn cũng sắp xong , để dành cho một tuần, cả sáng tác và hát đều giao cho , làm ?”
Suy nghĩ của Kiều Hi vẫn còn kẹt ở đoạn đối thoại , giọng điệu chút chột : “Được thôi.”
Độc Cô Nhất bất mãn: “Cái gì gọi là thôi? Không làm thì bất cứ lúc nào đấy.”
Kiều Hi: “Vâng, đảm bảo sẽ khiến ngài hài lòng.”
Độc Cô Nhất trao đổi phương thức liên lạc với : “Hôm lễ trao giải, lúc đến tìm thì . Nếu Joy ở Giang Thành thì sẽ đích đến một chuyến để gặp .”
Kiều Hi: “... Vâng.”
“Tôi thấy linh khí nên mới nhắc nhở vài câu. Đừng coi trọng tiền bạc quá, đừng để sự thương mại che lấp linh khí của . Hẹn thời gian thì báo cho , chỉ một tuần thôi, qua một tuần thì thà cần bài hát chủ đề chứ cũng dùng .”
“Vâng, sẽ nhanh chóng.”
Sau khi tiễn Độc Cô Nhất, Kiều Hi trầm tư cửa phòng bảo vệ.
Tại sự việc biến thành thế .
Cậu cùng Độc Cô Nhất gặp chính ?
Cái mớ hỗn độn gì thế .
Bảo vệ thò đầu : “Phiền não cái gì đấy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-108-me-toi-hen-cau-an-com.html.]
Kiều Hi đáp: “Phiền vì diễn kịch thế nào ạ.”
Bảo vệ: “Ái chà, định lấn sân sang điện ảnh hả, thấy điều kiện đấy, thể thử xem.”
Kiều Hi chậm rãi gật đầu: “ là thể thử xem.”
Cậu ở cửa bao lâu, lúc chuẩn văn phòng Hà Chí thì điện thoại reo.
Kiều Hi thấy tên gọi liền vội bắt máy: “Anh Hứa.”
Phó Hi Hòa ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, xoa xoa gáy: “Đang bận ?”
Kiều Hi: “Vâng, khách ạ.”
Phó Hi Hòa: “Có chuyện , nếu thấy đường đột thì thể từ chối.”
“Chuyện gì ạ?”
“Mẹ mời đến nhà ăn cơm, ngay tối nay.”
“Cốp...”
Ha Há
Tay Kiều Hi run lên, điện thoại rơi xuống đất.
“A lô?”
Kiều Hi vội nhặt điện thoại lên: “Tôi đây, ... đến nhà ?”
Phó Hi Hòa khẽ một tiếng: “Cậu căng thẳng cái gì?”
Giọng cực kỳ từ tính, tuy qua thiết điện t.ử chút biến đổi nhưng mang cảm giác như đang ghé sát tai chuyện, khiến vành tai tê dại.
Kiều Hi nắn nắn vành tai, nóng rực. Cậu thế mà bản còn là một mê giọng .
Kiều Hi hắng giọng: “Được thôi, vui khi mời.”
Phó Hi Hòa: “Đợi tan làm, sẽ đến đón .”
…
Vẫn còn sớm mới đến giờ Phó Hi Hòa tan làm, Kiều Hi bèn ở văn phòng Hà Chí đợi .
Hà Chí bận, điện thoại gọi tới liên tục. Thấy Kiều Hi ườn ghế sô pha chơi game, tức sôi máu: “Tôi thấy sắp thi nên mới nhận nhiều việc cho , thì , ở đây chơi , việc gì khác ?”
Kiều Hi đung đưa chân: “Chẳng em nhận một công việc .”
Hà Chí sững , sực nhớ . Lúc từ bên ngoài về, cửa Kiều Hi báo tin rằng bên phía Độc Cô Nhất giải quyết xong.
Hà Chí tưởng đùa : “Hợp đồng ?”
Kiều Hi : “em cần giúp ông làm một việc, xong xuôi mới ký hợp đồng.”
Khi Hà Chí Độc Cô Nhất chỉ gặp một , vô cùng thắc mắc: “Còn ai mà ông mời chứ?”
Kiều Hi giữ nụ bí hiểm, lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
Hà Chí: “Vậy mau nhạc . Trong công ty bao nhiêu nhạc cụ, thể luyện tay nghề, nếu thì thuê thầy dạy cho.”
Kiều Hi ngẩn : “em dùng ?”
Hà Chí: “Được chứ, với ?”
Kiều Hi hít hà một tiếng: “Sao sớm, tại em còn bỏ tiền thuê đàn?”
Hà Chí cân nhắc một giây, cảm thấy câu gì đó sai sai: “Khoan , ý là trình độ nhạc cụ của còn lợi hại hơn bọn họ ?”
"Cũng ." Kiều Hi thành thật đáp, “Tuy nhiều loại nhạc cụ em đều một chút, nhưng chắc chắn thể chơi bằng những chuyên tâm luyện tập .”
" mà... tiết kiệm tiền chứ." Kiều Hi thở dài, “em cũng nhiều tiền như .”