Sau khi Kiều Hi rời , cảm giác kỳ lạ trong lòng vẫn tan biến. cẩn thận nhớ thì thấy vấn đề gì.
Hà Chí: “Cậu che mặt chút ? Dù cũng là minh tinh mà.”
Kiều Hi quên béng mất, sờ soạng trong túi lấy chiếc khẩu trang vải bông, đeo lên mặt: “Đi thôi.”
Khi đến cửa khách sạn nơi họ ở, bầu trời bắt đầu lất phất tuyết rơi. Kiều Hi dừng bước, đưa tay đón lấy một bông tuyết.
Hà Chí hai bước, phát hiện theo kịp bèn đầu : “Sao thế?”
Kiều Hi nắm tay , bông tuyết tan trong lòng bàn tay, xua tay với Hà Chí: “Anh về , em còn việc.”
Hà Chí c.h.ế.t cũng yên tâm để ngoài một : “Cậu việc gì?”
Kiều Hi: “Anh đừng quản, em mua ít quýt, cứ ở trong phòng chờ em về.”
Hà Chí: “???”
Cái gì cơ?
Hắn kịp ngăn cản, Kiều Hi đưa tay kéo mũ lên đội đầu, rảo bước nhanh ngoài.
Kiều Hi quá nhanh, khi đuổi theo ngoài thì biến mất trong dòng .
Kiều Hi xa. Thời tiết lạnh nhưng chẳng cảm thấy lạnh chút nào, gọi điện thoại cho Phó Hi Hòa.
Điện thoại gần như bắt máy ngay lập tức.
“A lô.”
Kiều Hi đeo găng tay, tay đỏ lên vì lạnh, co ngón tay , vội hỏi: “Anh Hứa, còn ở thủ đô ?”
Đầu dây bên ồn, liên tục tiếng "phịch phịch" và tiếng gió rít.
Phó Hi Hòa: “Vẫn còn.”
“Vậy... chúng chơi ?”
Ngay khoảnh khắc Kiều Hi thấy tuyết rơi, đột nhiên nảy một ý định, chính là rủ Phó Hi Hòa chơi.
Từ khi đến thế giới , chơi cho t.ử tế, ngày nào dường như cũng vì công việc, chuẩn cho bước tiếp theo. Cậu còn kịp ngẫm nghĩ xem sự thôi thúc rốt cuộc là vì thì cuộc gọi thực hiện.
Đầu dây bên bỗng nhiên im bặt. Tiếng gió còn. Tiếng "phịch phịch" cũng biến mất.
Kiều Hi vô cớ trở nên căng thẳng.
Cậu nhịn nghĩ, quá đột ngột , dù ở thủ đô thì cũng thể đang bận công việc…
“Ngẩng đầu lên.”
Tim Kiều Hi run lên, chậm rãi ngẩng đầu.
Giờ phút đang mái hiên, cửa hàng qua kẻ , đèn đường sáng trưng. Hóa giữa biển , liếc mắt một cái là thấy một là thật.
Loại như Phó Hi Hòa, xuất hiện khác biệt với những khác.
Kiều Hi thầm nghĩ, bước xuống từ xe ba bánh chạy điện mà vẫn ưu nhã như bước xuống từ xe Rolls-Royce thế ?
Đôi chân thon dài thẳng tắp bao bọc trong quần tây, giày da bóng loáng, áo khoác gió dáng dài màu đen, cùng với dung mạo tuấn mỹ đến cực điểm, ngay cả che ô cho cũng giống hệt như trong phim thần tượng.
Tựa như một bức danh họa thế giới "Quý tộc sa cơ".
Bức tranh chắc là .
Đây là cái tên đầu tiên nảy trong đầu Kiều Hi.
Hình như cũng chuẩn xác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-103-chung-ta-di-choi-duoc-khong.html.]
Phó Hi Hòa trở thành tâm điểm của đám đông. Dung mạo và khí độ đều khiến các cô gái ngang qua nhịn thêm vài .
Họ mắt thẳng xuyên qua đám đông, mặt một trai trùm kín mít.
Kiều Hi như ngây , ngơ ngác .
Cậu đội mũ áo len, đeo khẩu trang vải đen, chỉ lộ một đôi mắt. Phó Hi Hòa vô cớ nhớ tới buổi tối bán bia hôm nọ, hình như chính là đôi mắt còn sáng hơn cả ánh để cho ấn tượng sâu sắc. Đoạn quá khứ mà gọi là lịch sử đen tối , hình như cũng còn đáng bài xích đến .
Khi thật sự mặt, Kiều Hi bỗng thấy căng thẳng: “Khéo, khéo thật đấy, ở ngay gần đây .”
Phó Hi Hòa gật đầu: “Đi thôi.”
Kiều Hi: “Đi ?”
Phó Hi Hòa , giọng điệu chút nghi hoặc: “Cậu chơi ?”
Kiều Hi bật : “Đi.”
Chiếc ô màu đen cũng che trùm lấy . Lúc Kiều Hi mới phát hiện còn thứ ba.
“Vị là?”
Trợ lý dặn dò từ , sắc mặt đổi nở nụ chuyên nghiệp, khẽ gật đầu với Kiều Hi: “Chào Kiều, là tài xế Hứa thuê, cũng là một thủ đô nhiệt tình.”
Kiều Hi: “Không giọng địa phương nhỉ.”
Trợ lý: “Tôi là thủ đô nhiệt tình nhi ~”
Kiều Hi: “...”
Hình như thế.
Phó Hi Hòa liếc một cái.
Trợ lý vội vàng im bặt: “Hai vị theo .”
Phải tự lên chiếc xe ba bánh chạy điện , Kiều Hi mới cảm nhận sự chấn động.
Xe cũ nát, cửa sổ lọt gió, ghế vô cùng chật hẹp, Kiều Hi liếc đôi chân dài của Phó Hi Hòa, cũng nhét kiểu gì.
Trợ lý: “Đây là đặc sắc địa phương chúng , giúp các trải nghiệm du ngoạn kinh thành về đêm tầm thường.”
Hồi nhỏ Kiều Hi xe suốt, lúc từ thị trấn về làng xe, chỉ loại xe chạy khách, nhưng hồi đó còn đơn sơ hơn nhiều.
Kiều Hi sảng khoái đồng ý: “Được, chúng thôi.”
Cậu thùng xe: “Anh Hứa, lên .”
Phó Hi Hòa: “Cậu lên .”
Kiều Hi: “Anh , nhanh lên, đừng khách sáo.”
Cậu thể tưởng tượng nổi, với vóc dáng của thì làm liều mạng nhét trong xe , cứ như cầm cái vỏ gối nhỏ bọc cái ruột gối to đùng .
Phó Hi Hòa do dự một chút chui trong xe.
Đôi chân dài của đặt ở đó vô cùng gò bó, chỗ thực sự quá chật.
Kiều Hi sợ chen chúc nên chút do dự.
trợ lý ngó xung quanh, qua đường họ ngày càng nhiều, bỗng nghĩ, nhỡ sếp lớn chụp tung lên mạng thì hổ c.h.ế.t mất: “Nhanh nhanh nhanh, bao nhiêu đang kìa.”
Kiều Hi: “... Từ từ!”
Cậu cưỡng ép nhét trong, cả nhào lòng Phó Hi Hòa: “...”
Ha Há