Xuyên thành ca nhi quả phụ,phu quân chết trận lại trở về - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-01-10 14:49:11
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Ngôn thừa hạng như lão nhất định sẽ giở trò âm hiểm để đối phó với gia đình , nên âm thầm bám đuôi Ngô chưởng quầy suốt hai ngày liền.

Đến một ngày nọ, thấy lão lẻn một tiểu viện kín đáo, bèn lặng lẽ bám theo.

Giang Ngôn ẩn góc khuất, bắt đầu quan sát tứ phía. Dựa thủ nhanh nhẹn, leo lên một gốc cây già bên cạnh từ từ đột nhập sân. Hắn hành động vô cùng cẩn trọng, thậm chí đến thở mạnh cũng dám.

Hắn chỉ thể nép sát vách tường mà để đề phòng vạn nhất, nếu chẳng may phát hiện thì thể lập tức tẩu thoát ngay.

Khi đang áp sát vách của một gian nhà, Giang Ngôn loáng thoáng thấy tiếng trò chuyện bên trong, bèn ghé tai sát để ngóng. Tuy nhiên, âm thanh vọng rõ ràng lắm, hồi lâu mà vẫn chẳng thu thập thông tin gì giá trị, lòng khỏi dâng lên một chút ảo não.

Thính lực của Giang Ngôn vốn nhạy bén hơn thường nhiều. Đột nhiên, thấy một cái tên lọt qua khe cửa —— Chu Đại Sơn.

Ngay lúc còn đang suy tính, tiếng bước chân bên trong ngày một gần hơn, Giang Ngôn bọn họ sắp bước ngoài. Hắn nhanh chóng trèo tường thoát , cũng may trong sân sẵn vài đống gạch kê cao, nếu cũng chẳng dễ dàng gì mà bò nhanh đến thế.

Ngay trong đêm đó, Giang Ngôn liền tìm đến nhà Chu Đại Sơn. Tuy nhiên, thấy lão ngủ nên xông .

Lần Chu Đại Sơn Giang Ngôn đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, liệt giường mấy ngày trời, nên khi bình phục lão cũng chẳng dám bén mảng đến tìm Giang Ngôn tính sổ. Lão vốn dĩ là một kẻ hèn nhát, thấy bộ dạng hung hãn, liều mạng của Giang Ngôn là hồn siêu phách lạc, dám đụng .

Lão cũng thừa "tiểu súc sinh" Chu Văn Tịch đang theo chân "đại súc sinh" Chu Văn An ở huyện, nhưng cũng chẳng dám mò lên tìm.

Dạo gần đây, tiền thua bạc của lão ngày một nhiều, trong lòng thấp thỏm bất an nên lão cũng chẳng dám lung tung, chỉ ru rú trong xó nhà lôi nương t.ử đ.á.n.h đập để trút giận.

Giang Ngôn trở về kể đầu đuôi sự tình cho Chu Văn An .

Không hiểu , Chu Văn An cảm thấy thời gian chính là sự bình lặng đáng sợ khi cơn bão thực sự ập đến.

Mấy ngày kế tiếp trôi qua một cách vô cùng bình lặng. Thậm chí, bà con lối xóm còn đặt cho Chu Văn An một cái biệt danh, cái tên mà suýt chút nữa khiến Giang Ngôn tức đến ngất xỉu.

Mọi ai nấy đều gọi Chu Văn An là "Cay Tây Thi". Sở dĩ cái tên đó là vì ngoại hình thanh tú, luôn đeo khăn che mặt mỗi ngày nên tạo một vẻ thần bí đầy cuốn hút. lý do chủ yếu vẫn là vì tiệm Văn An cho ớt cay cực kỳ hào phóng.

Hiện tại dân chuộng ăn ớt, nhưng ai nghĩ đến việc tự gieo trồng. Đám Nam Vực chắc chắn sẽ đời nào tiết lộ rằng ớt thể trồng , nên chẳng ai mà làm theo. Chính vì sự khan hiếm đó mà giá ớt mới đắt đỏ. Chờ đến khi trồng đại , giá cả may mới hạ nhiệt xuống .

Trong tiếng lóng hiện đại, từ "cay" còn nghĩa là nóng bỏng, quyến rũ, nên Chu Văn An cảm thấy cái tên chẳng ăn nhập gì với cho lắm.

Còn Giang Ngôn thì đúng là tức đến mức "nội thương". Ban đầu bảo vợ đeo khăn che mặt là để ngăn khác dòm ngó, ai dè giờ đây phản tác dụng, càng tò mò, lũ lượt kéo đến uống canh để diện kiến "Cay Tây Thi". Khách khứa đông đến mức cản xuể.

Giang Ngôn lầm bầm, đúng là chỉ làm cái mặt nạ kín mít cho vợ đeo luôn cho rảnh nợ.

Lúc đầu, Chu Văn An chỉ định chiều theo tính khí trẻ con của Giang Ngôn, định bụng đeo vài ngày sẽ tháo khăn che mặt .

Thế nhưng chẳng thể ngờ , việc đeo khăn che mặt tạo hiệu ứng "quảng cáo" bùng nổ đến thế, nên quyết định cứ thế mà đeo tiếp.

Giang Ngôn hết năn nỉ ỉ ôi tháo khăn , nhưng chỉ nhận một câu trả lời xanh rờn: "Chẳng lúc chính bắt em đeo ? Anh thuộc giống khỉ đấy ? Lại còn là kiểu khỉ Tôn Ngộ Không, đổi xoành xoạch thế?"

Giang Ngôn: Hu hu hu... (cắn khăn tay)... Đây chính là cái gọi là gậy ông đập lưng ông ?

Trong lúc đang bán Canh Chua Cay, Dương Nghĩa sai đến nhắn tin, bảo rằng Thẩm lão bản ngày mai sẽ về đến nhà, thể cùng bàn bạc chuyện thuê tửu lầu.

Chu Văn An xong thì tinh thần phấn chấn hẳn lên, cảm thấy tương lai vô cùng rộng mở. Anh quyết định dọn hàng sớm, kéo cả gia đình cùng đến tiệm may.

Anh mỗi trong nhà đều may một bộ quần áo mới, nhất định dùng loại vải thật !

Hạ mẫu chút câu nệ, bà mấy xấp vải mà xót hết cả ruột gan, lên tiếng: "May đồ mới thì cũng thôi, nhưng tận một lượng bạc một bộ thế thì đắt quá con? Ta với thằng bé Giang Minh cứ chọn loại vải bình thường là ."

Chu Văn Tịch cũng cái giá đó làm cho hoảng hồn. Một lượng bạc đấy! Đó là một vài đồng tiền xu lẻ mà là cả một lượng bạc trắng phau.

"Ca, em cũng thế, em dùng loại vải rẻ nhất cũng . Với cả... nhất thiết may đồ cho em . Chỉ cần cho em ở đây giúp việc, em ơn lắm ."

Trong mấy thì phấn khởi nhất chính là Giang Minh. Nó còn nhỏ nên chẳng mảy may nghĩ đến chuyện bạc tiền đắt rẻ, nó chỉ sắp tới sẽ quần áo mới để mặc thôi.

Đã còn là đồ nữa chứ, phen mà về thôn chắc chắn sẽ dịp vênh mặt khoe khoang với lũ bạn cho xem, hắc hắc.

Nó ngước đôi mắt sáng lấp lánh Chu Văn An, reo lên: "Nhị tẩu! Em màu đen, em mặc đồ cùng màu với nhị ca cơ!"

“Được ,” Chu Văn An xoa đầu Giang Minh, sang với Hạ mẫu và Chu Văn Tịch: “Đều là một nhà cả, chẳng qua là mấy bộ quần áo thôi mà. Mọi ngày nào cũng vất vả như , coi như là phần thưởng . Vả mở tửu lầu, chúng nhất định quần áo tươm tất một chút để giữ thể diện. Cứ thế , con định đoạt hết.”

Ngay khi nhận tin từ Dương Nghĩa, Chu Văn An đem chuyện mở tửu lầu bàn bạc với cả nhà. Mọi đương nhiên là giơ cả hai tay tán thành.

Sau khi đo đạc kích cỡ xong xuôi, tiệm may hẹn nửa tháng nữa là đồ. Cả nhà vui vui vẻ vẻ dắt về, cùng chuẩn một bữa tối thật thịnh soạn để ăn mừng.

Sáng sớm hôm , Chu Văn An thức dậy nhanh chóng sửa soạn, chải chuốt gọn gàng để cùng Giang Ngôn gặp Thẩm chưởng quầy.

Họ hẹn gặp tại một phòng bao (nhã gian) ở Vọng Nguyệt Lâu.

Thẩm chưởng quầy trẻ hơn so với tưởng tượng của , chỉ là một nam t.ử quá ba mươi, gương mặt trông khá thanh tú. Vừa thấy nhóm Chu Văn An, lão chắp tay chào hỏi, phong thái chẳng khác nào một bậc văn nhân mặc khách.

Dương Nghĩa tiếp lời: "Thẩm chưởng quầy vốn là sách, khí chất trầm . Vì thử sức kinh doanh nên mới mở tửu lầu. Đáng tiếc, lão đám ngụy quân tử, đạo đức giả ở Phi Tiên Lâu hãm hại. Thẩm đây vẫn còn nhân từ quá, thấu hết những trò bẩn thỉu, âm ám ở đời."

Cảm xúc của Thẩm chưởng quầy cũng trùng xuống rõ rệt. Lão vốn là lòng tự trọng cao, luôn tự tin bản , chẳng ngờ cuối cùng ngã ngựa đau đớn như . Đám Phi Tiên Lâu đó quả thực là chuyện gì cũng thể làm .

Vốn dĩ tửu lầu của lão đang ăn nên làm nhờ lão nghiên cứu một bí phương độc đáo, thực khách kéo đến nườm nượp. Phi Tiên Lâu thấy thế bèn đến hỏi mua công thức nhưng lão nhất quyết bán. Kết quả là bọn chúng cấu kết với quan phủ, vu oan giá họa cho lão tội "nhập gia trộm cướp".

Nếu nhờ lão cũng một thích làm quan ở che chở, thì e là thực sự tiêu đời . Chuyến xa của lão cũng là để tạm lánh mặt, tránh bớt tai ương.

Phi Tiên Lâu hại ghê tay, chẳng kẻ xui xẻo tiếp theo sẽ là ai đây.

Thẩm chưởng quầy ngước lên Chu Văn An, thấy đối phương gương mặt trắng trẻo, thanh sạch, toát lên vẻ ôn nhu điềm tĩnh, lão bỗng thấy chút đành lòng.

Cho dù mở tửu lầu thành công chăng nữa thì ? Vạn nhất Phi Tiên Lâu tìm đến gây phiền phức, chừng cả phần đời còn coi như xong đời.

"Chu phu lang, chuyện của chắc hẳn ngươi cũng qua đôi chút. Cái tửu lầu đó thực là cửa hàng thuộc sở hữu của , khế nhà đầy đủ. Hiện tại thể cho ngươi thuê với giá năm mươi lượng bạc một năm, thế nhưng..."

"Ngài điều gì khó ?" Chu Văn An thắt lòng , chẳng lẽ lão đổi ý cho thuê nữa? Hay là tăng giá?

Thẩm chưởng quầy chút áy náy : "Thế nhưng, vạn nhất các ngươi xảy chuyện gì, xin đừng oán trách . Phi Tiên Lâu hạng lương thiện gì, bọn chúng chuyện gì cũng dám làm."

"Không , hiểu mà." Chu Văn An thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần thuê .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-nhi-qua-phuphu-quan-chet-tran-lai-tro-ve/chuong-53.html.]

"Có điều, Thẩm chưởng quầy, một yêu cầu quá đáng thế ."

"Mời ." Thẩm chưởng quầy chắp tay hiệu.

"Không nếu mua đứt tửu lầu của ngài thì cần bao nhiêu bạc? Sau nếu mua , liệu ngài thể để cho theo giá gốc ở thời điểm hiện tại ? Chúng liệu thể ghi thêm điều khoản khế ước?"

"Ngươi mua đứt ?"

"Sau đủ tiền, nhất định sẽ mua."

Thẩm chưởng quầy ngẫm nghĩ hồi lâu. Đời lão thực sự còn tâm trí mà làm kinh doanh nữa, lão đấu Phi Tiên Lâu, cũng chẳng dây dưa với đám xa đó thêm một nào.

Cuối cùng, hai cùng soạn thảo và ký kết khế ước. Chu Văn An chính thức thuê tửu lầu đó với giá năm mươi lượng bạc một năm.

Thế nhưng, ngay khi cuộc trò chuyện đang diễn , đột nhiên từ bên truyền lên những tiếng ồn ào, huyên náo.

Chỉ một lát , Giang Minh thở hồng hộc chạy xộc lên phòng. Vừa thấy nhị ca và nhị tẩu, nó gào lên nức nở: "Oa oa oa!! Nhị tẩu ơi! Mau về nhà thôi, chị Văn Tịch sắp cha chị bán thanh lâu mất !"

"Cái gì?!" Chu Văn An kinh ngạc thốt lên, nhưng thâm tâm dâng lên một cảm giác "quả nhiên chuyện gì đến cũng đến".

Anh cùng Giang Ngôn lập tức tức tốc chạy về. Vừa về đến cửa nhà, thấy tiếng Chu Đại Sơn đang đó c.h.ử.i bới om sòm, lời lẽ vô cùng thô thiển.

"Con mụ già ! Mở cửa cho lão tử! Ta là cha nó! Ta nó làm gì thì nó làm cái đó! Mở cửa ngay! Đồ tiểu súc sinh, mau cút đây! Cái loại tiện nhân như mày, chỉ nước thanh lâu thôi!"

Chu Văn An đưa mắt hiệu cho Giang Ngôn.

Giang Ngôn tay cực kỳ dứt khoát, chỉ trong nháy mắt thu phục Chu Đại Sơn, một chân dẫm thẳng lên đầu lão , ép xuống mặt đất.

Chu Đại Sơn thực chất trong lòng sợ Giang Ngôn, nhưng đ.â.m lao thì theo lao, đến nước lão chẳng còn đường lui, thể sợ ai nữa.

Ngày hôm nay, nếu Chu Văn Tịch bán , thì chính cái bàn tay của lão sẽ đám chủ nợ chặt đứt.

Suốt nửa tháng ròng rã, lão lún sâu bài bạc và thua sạch bách. Lần cuối cùng ở sòng bạc, do thua đến đỏ mắt, nhà cái mồi chài cho vay bạc, thế là lão đ.â.m đầu đặt cược.

Lúc đó đầu óc mụ mị, lão chỉ nghĩ làm thắng để gỡ vốn. Kết quả tiền chẳng thấy, chỉ thấy nhà cái thông báo lão nợ tới một trăm lượng bạc!

Một trăm lượng! Cả đời lão còn từng sờ tiền lớn thế , bảo lão lấy gì mà trả đây?

Gã nhà cái vốn dĩ đang mặt mày niềm nở, lão tiền trả liền lật lọng đòi băm tay lão. Hắn còn đe dọa rằng, nếu trả nợ, hôm nay băm tay, ngày mai dậm chân, cuối cùng sẽ lấy luôn cái mạng già của lão!

Lão sợ hãi quỳ sụp xuống cầu xin nhà cái buông tha. Gã nhà cái nọ khẩy bảo rằng, lão vẫn còn một đứa con gái, chỉ cần bán nó thanh lâu của bọn chúng, món nợ một trăm lượng coi như xóa sạch.

Chu Đại Sơn chẳng cần suy nghĩ lấy một giây gật đầu đồng ý ngay lập tức. Trong mắt lão, "tiểu súc sinh" Chu Văn Tịch mà đổi tận một trăm lượng bạc thì hời quá còn gì.

Sớm nó đáng giá như , lão đem bán từ lâu cho rảnh nợ.

Dù Giang Ngôn thực sự đáng sợ, nhưng đám ở sòng bạc còn đáng sợ hơn gấp bội. Bọn chúng hằng hà sa tay đấm, trong tay lăm lăm đao kiếm, lão sợ bọn chúng hơn nhiều.

Chu Đại Sơn đ.á.n.h liều vươn cổ gào lớn: "Ngươi g.i.ế.c ! Ngươi giỏi thì g.i.ế.c luôn ! Hôm nay nếu g.i.ế.c c.h.ế.t , nhất định mang Chu Văn Tịch cho bằng !"

Đối với hạng cha súc sinh thế , Giang Ngôn cảm thấy vô cùng căm hận. Đến con gái ruột mà lão còn đối xử tàn độc như , thì chắc hẳn Nghe An cũng chẳng ít lão hành hạ, ức hiếp.

Khi tay, Giang Ngôn chẳng còn nể nang nặng nhẹ gì nữa, Chu Đại Sơn một nữa ăn một trận đòn thừa sống thiếu c.h.ế.t.

Lão thấy đau đớn khắp , cũng sợ Giang Ngôn thật đấy, nhưng lão còn kinh hãi đám nhà cái khó chọc hơn bội phần.

Lão khó khăn lắm mới lật , ngửa mặt lên trời, m.á.u mũi chảy ròng ròng. Lão thở hổn hển, lớn tiếng c.h.ử.i rủa: "Đánh ! Đánh tiếp ! Đánh c.h.ế.t , để cho ngươi đền mạng, c.h.é.m đầu!"

"Còn dám kêu gào ?" Giang Ngôn nổi trận lôi đình, bồi thêm cho lão mấy cú đ.ấ.m nữa, nghĩ bụng phen nhất định khiến lão mặt mà ngậm miệng .

Thế nhưng chẳng ai ngờ , Chu Đại Sơn như trúng tà , dù đau đến mức co rúm cả nhưng vẫn nhất quyết chịu nhượng bộ.

Đột nhiên, lão dùng một tay bám chặt lấy chân Giang Ngôn, gian nan ngẩng đầu lên, nghiến răng nghiến lợi : "Đánh ... đ.á.n.h c.h.ế.t thì nhất định sẽ bán con tiểu súc sinh đó. Một trăm lượng bạc... bọn chúng đang đòi lấy mạng của đấy!"

Giang Ngôn định chiều ý lão mà bồi thêm vài đ.ấ.m nữa, nhưng Chu Văn An ngăn .

Chu Văn An cúi đầu Chu Đại Sơn đang m.á.u me đầy mặt, lạnh lùng hỏi: "Ông cái gì mà một trăm lượng?"

Chu Đại Sơn dường như nhận mối quan hệ giữa Chu Văn Tịch và Chu Văn An hiện giờ , cũng nhen nhóm tia hy vọng rằng Chu Văn An thể bỏ tiền cứu , lão nuốt một ngụm m.á.u bầm :

"Bọn họ đòi tận một trăm lượng bạc! Ta lấy nhiều tiền như thế, nhưng bọn họ bảo chỉ cần bán con Văn Tịch cho bọn họ là nợ cũ xóa sạch!"

Lão định vươn tay ôm lấy đùi Chu Văn An nhưng , lão liền tiếp: "Ngươi bạc đúng ? Cho một trăm lượng , sẽ bán con Văn Tịch cho ngươi, để nó làm trâu làm ngựa cho ngươi cũng . Cho tiền , nếu bọn chúng sẽ g.i.ế.c mất!"

Chu Văn An nhíu mày, tiếp tục gặng hỏi: "Bọn họ? Bọn họ là ai? Nói cho rõ ràng , bằng đời nào mập mờ mà đưa tiền cho ông ."

Mấy câu của rõ ràng là lời ẩn ý. Chu Đại Sơn cũng kẻ ngốc, lão liền hiểu ngay cái hàm ý bên trong, tức khắc ngẩng đầu hỏi : "Ngươi... ngươi nguyện ý đưa tiền ?"

"Ông còn rõ, là ai đòi ông một trăm lượng? Ông đ.á.n.h bạc ở chỗ nào?"

Thấy hy vọng, Chu Đại Sơn mừng mặt, bắt đầu khai tuồn tuột như đổ đậu: “Là một sòng bạc ở Quỷ Thị! Chính gã nhà cái ở đó Chu Văn Tịch đáng giá một trăm lượng bạc. Mấy ngày nay liên tục thua tiền, hôm qua thua đậm quá, gã nhà cái cứ luôn miệng bảo cho vay thêm, ai ngờ cuối cùng thành nợ tận một trăm lượng.”

Lão vội vàng lồm cồm bò dậy: “Bạc ? Mau đưa cho ! Từ nay về Chu Văn Tịch là nhà ngươi, g.i.ế.c xẻo tùy ý, các ngươi đem nó bán cũng . Hôm nay hoặc là đưa bạc cho , hoặc là giao Chu Văn Tịch đây, các ngươi tự mà chọn lấy.”

Chu Văn An vẫn yên nhúc nhích, lạnh lùng hỏi tiếp: “Làm ông đường đến Quỷ Thị? Ai dẫn ông ?”

“Là em Triệu Đại và Triệu trù chứ ai!” Chu Đại Sơn bắt đầu mất kiên nhẫn, quát lên: “Mau đưa bạc đây!”

Chu Văn An và Giang Ngôn đầy ẩn ý.

“Sẽ đưa cho ông thôi, nhưng một trăm lượng con nhỏ, cũng cần thời gian để xoay sở. Thế , ngày mai ông đến địa điểm đợi , gom đủ bạc sẽ mang đến ngay. một điều: ông phép bén mảng tới tìm Văn Tịch nữa, ?”

Chu Đại Sơn hiện tại trong mắt chỉ thấy bạc là bạc. Tuy trong lòng nóng như lửa đốt nhưng lão cũng thừa hiểu nếu ép bọn họ quá mức thì chính cũng chẳng xơ múi gì.

 

Loading...