Xuyên thành ca nhi quả phụ,phu quân chết trận lại trở về - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-01-05 05:30:20
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Một ca nhi đang bày quán bên cạnh, thấy hai đôi như một cặp phu thê mẫu mực thì khỏi ngưỡng mộ, bèn lên tiếng giải thích: "Chủ của cửa tiệm hình như gặp chút chuyện nên hôm nay quán. Mà thực nhà họ cũng đang tính chuyển nơi khác, mấy ngày nay dọn hàng đều sớm. Nghe họ cho thuê cả căn , nhưng cái giá thì chát quá, những bốn lượng bạc một tháng nên ai dám thuê cả. Có điều nhà cũng chẳng thiếu tiền, dời là để làm ăn lớn đấy."
"Bốn lượng bạc một tháng? là đắt thật, thấy vị trí cũng đến mức cực phẩm, hét giá cao thế nhỉ?" Chu Văn An chép miệng cảm thán.
"Vị trí tuy đắc địa nhất nhưng cũng thuộc hàng khá khẩm. Huống hồ phía còn một cái sân nhỏ, thể ở . Đây là cửa , thông thẳng sân nên tự do. Có cái sân thì để ở để kinh doanh đều tiện, mỗi tội tiền thuê cao quá, chẳng ai kham nổi."
"Hóa là ." Chu Văn An gật đầu, cái sạp hàng tối om mà lòng đầy tiếc nuối. Giá mà thuê cửa tiệm thì mấy.
Chỗ ở , nơi làm ăn cũng . Đáng tiếc, bốn lượng bạc là con quá lớn, chỉ đành lực bất tòng tâm.
Hai thong dong dạo bước, chẳng mấy chốc dừng chân một sạp đố đèn. Chu Văn An thấy thì trong lòng khỏi nôn nóng thử sức.
Chủ quán sức hò hét, chiêng trống khua vang rộn ràng, xung quanh vây xem đông nghịt. Gã hô to: "Tới đây, tới đây! Phần thưởng đố đèn là một chiếc đèn lồng quạt sáu mặt cực phẩm. Bất kể là ai cũng thể tham gia, đoán đúng thì quà thuộc về , đoán sai thì nộp tiền thưởng! Mọi cho rõ, câu đố là: 'Tam cửu ngâm rượu, chịu đựng là xuân' (Ba chín pha rượu, nhẫn nhịn là xuân) - là một loại thực vật. Mời cùng đoán!"
Đám đông xung quanh ai nấy đều rục rịch thử. Có một cô nương nhỏ kiềm chế nổi sự yêu thích dành cho chiếc đèn lồng , liền rút hai văn tiền đập bộp xuống bàn dõng dạc : "Là hoa mai đúng ?! Hoa mai thể dùng ngâm rượu, mà khi hoa mai tàn cũng chính là lúc xuân sang. lão bản?"
Nàng đưa ánh mắt đầy mong đợi lão bản. Gã chủ quán giả vờ trầm tư suy nghĩ, đó trưng bộ mặt đầy vẻ tiếc nuối: "Không đúng !"
Cô nương nọ thất vọng lùi về . Ngay đó, hết đến khác "tre già măng mọc" xông lên trổ tài, nhưng tuyệt nhiên chẳng một ai đoán trúng.
Chu Văn An ngẩng đầu lên hỏi Giang Ngôn: "Huynh đáp án là gì ?"
Giang Ngôn trầm tư suy nghĩ. Hắn đương nhiên là , đến cái chữ còn đau đớn thì ai mà rảnh đố với chả đèn.
Thế nhưng, đôi mắt ngập tràn mong đợi của Chu Văn An, hít một thật sâu. Đã đến lúc phô diễn bản lĩnh và sức hút nam tính của !
"Yên tâm, nhất định sẽ mang chiếc đèn hoa đăng về cho em. Nếu thành công, em phần thưởng gì cho ?" Giang Ngôn thẳng mắt Chu Văn An, ánh mắt đầy vẻ "ý đồ".
"Huynh... phần thưởng gì?" Chu Văn An ngượng ngùng khi đối diện với khuôn mặt tuấn lãng sát gần của Giang Ngôn.
"Để lúc đó tính ." Nói đoạn, nghênh ngang bước tới sạp đố đèn, rút hai văn tiền đặt bộp xuống bàn.
Lão bản híp mắt hỏi: "Vị lang quân , mời đáp án của ngài."
Giang Ngôn dõng dạc: "Cải thảo!"
"Không đúng."
Hắn rút tiền đồng đập xuống: "Đậu nành!"
"Vẫn đúng."
Lại đập tiền: "Rau hẹ!"
" nốt."
Lại thêm tiền: "Đậu phụ!"
Lão bản dở dở nhắc nhở: "Thưa lang quân, câu đố là về một loại thực vật cơ mà!"
Lại một tiếng "cộp" đanh gọn của tiền đồng rơi xuống bàn: "Hoa sen!" "Vẫn đúng." ... "Hoa mai!" Giang Ngôn trút nốt hai văn tiền cuối cùng trong túi đập xuống. Lão bản vẫn lắc đầu như cũ, nhắc khéo rằng lúc nãy đoán hoa mai .
Lúc , Giang Ngôn nheo mắt , ánh bắt đầu lộ vẻ "nguy hiểm". Hắn nghiến răng nghiến lợi, gằn giọng hỏi: "Năm mươi văn tiền , chẳng lẽ đủ để mua đứt một cái đèn lồng của ngươi ?"
Lão bản cũng hạng , gã về phía Chu Văn An tủm tỉm giảng hòa: "Lang quân bớt nóng. Ta xin tặng hai vị một chiếc đèn khác, còn chiếc đèn quạt sáu mặt vẫn đợi hữu duyên giải câu đố."
Nói đoạn, lão bản lấy từ sạp xuống một chiếc đèn lồng bốn mặt khá tinh xảo. Trên mặt đèn vẽ hình một đôi bướm vờn , gã đưa cho Giang Ngôn ngâm nga: "Thân chẳng là chim song phối cánh, lòng vẫn như tê dải thông đồng."
Giang Ngôn nhận lấy chiếc đèn, khẽ gật đầu cảm ơn lời chúc của lão bản. Hắn xoay , lập tức nhét chiếc đèn lồng tay Chu Văn An, ánh mắt tràn đầy ý trìu mến .
Thực chất, Chu Văn An cảm thấy cách làm của đàn ông phần ấu trĩ — cứ dùng tiền mà đập — nhưng chẳng hiểu , hề chán ghét hành động đó của .
Anh cũng mỉm đáp .
Từ xưa đến nay, thiên hạ vốn thích xem náo nhiệt, hóng chuyện thị phi. Thấy một đôi bích nhân ân ái mặn nồng, tình ý nồng đượm như , đám đông xung quanh lập tức ồ lên trêu chọc.
Thậm chí kẻ còn "vô sư tự thông" ( thầy tự ) mà huýt sáo vang trời, hò hét mấy câu kiểu như "thật đúng là tài t.ử giai nhân". Điều khiến Chu Văn An càng thêm thẹn thùng, chỉ nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Hai tản bộ dọc theo bờ sông yên tĩnh, xung quanh thưa thớt bóng . Chiếc đèn lồng tỏa ánh sáng dịu nhẹ, soi rõ đôi bướm vẽ mặt giấy trông sinh động như thật.
Đột nhiên, Giang Ngôn phắt đầu , lạnh giọng quát: "Ai ở phía đó?"
Chu Văn An xoay , phía rõ ràng một bóng . chợt cúi đầu, bắt gặp một bóng dáng nhỏ bé. Anh đưa chiếc đèn lồng về phía , ánh đèn vàng nhạt chiếu rọi lên khuôn mặt của một sinh linh nhỏ nhoi.
Một cô bé tiểu đồng tết tóc hai bên, đôi mắt trong veo đang hai họ trân trân. Cô bé chỉ tay đôi bướm đèn lồng, bập bẹ chẳng rõ chữ: "Bướm... bướm... bay..."
Cô bé chắc chỉ tầm ba bốn tuổi, mặc một bộ y phục nhỏ màu trắng hồng, gương mặt bầu bĩnh mịn màng, đôi mắt to tròn trông đặc biệt đáng yêu.
Chu Văn An cảm thấy trái tim như tan chảy, xổm xuống dịu dàng hỏi cô bé: "Bé con tên là gì nhỉ? Sao một ở đây thế ? Cha con ?"
"Bướm... bướm... nương ()..." Cô bé cứ liên tục chỉ tay đôi bướm chiếc đèn lồng.
Chu Văn An lo lắng ngước Giang Ngôn: "Đây là con cái nhà ai nhỉ? Chắc là lạc . Chúng làm bây giờ?"
"Báo quan , đưa con bé đến quan phủ cho đỡ phiền phức." Giang Ngôn tuy chút bất đắc dĩ vì tiểu cô nương làm gián đoạn buổi hẹn hò của hai , nhưng cũng thể nhẫn tâm bỏ mặc một đứa trẻ nhỏ như thế ở nơi vắng vẻ .
Chu Văn An đưa chiếc đèn lồng cho Giang Ngôn cầm, bế đứa trẻ lên hỏi tiếp: "Con tên là gì? Nhà con ở ?"
Đứa trẻ tầm ba bốn tuổi vốn dĩ chỉ mới bập bẹ diễn đạt những nhu cầu sinh lý cơ bản, còn việc nhà ở thì con bé khái niệm, cũng chẳng hiểu đang hỏi gì.
Cứ thế, con bé chỉ mải mê đôi bướm đèn lồng.
Hai đành bế đứa trẻ hướng về phía quan phủ. Trên đường qua phố thị, họ còn mua cho cô bé một miếng bánh ngọt. Cô bé nhấm nháp miếng bánh, thỉnh thoảng chỉ đôi bướm chiếc đèn lồng.
Tiếp đãi bọn họ là một vị quản sự lo việc tạp vụ, dẫn cả hai đại đường nghỉ, phân phó thuộc hạ rà soát xem nhà ai báo mất trẻ lạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-nhi-qua-phuphu-quan-chet-tran-lai-tro-ve/chuong-37.html.]
Có tên nha dịch chợt nhớ : "Chiều nay một gia đình đến báo quan con gái lạc, liệu tiểu cô nương ?"
"Ừ, ngươi mau thông báo cho bọn họ đến nhận mặt ."
"Tuân lệnh!"
Gia đình nọ tin tức thì tức tốc tìm tới. Vừa thấy đứa trẻ trong lòng Chu Văn An, phụ nữ nọ lập tức thét lên, chạy nhào tới bế thốc con gái lòng mà gào : "Dao Dao ơi, nương cứ tưởng mất con , oa oa oa... cái con bé , con chạy thế hả?!"
Người phụ nữ đến mướt mải, ôm chặt lấy con gái rời tay. Theo nàng là một nam t.ử trẻ tuổi, thấy con gái tìm về , gánh nặng trong lòng cũng vơi quá nửa.
Lúc phát hiện Dao Dao lạc, trái tim tưởng như nguội lạnh . Tìm suốt cả chiều cho đến đêm khuya mà vẫn bặt vô âm tín, cứ ngỡ đời sẽ chẳng bao giờ gặp con nữa, nào ngờ ...
Dao Dao ôm miếng bánh ngọt, đưa đôi tay nhỏ nhắn lau nước mắt mặt , bập bẹ từng chữ: "Nương... , nương..." Con bé chỉ đôi bướm chiếc đèn lồng: "Bướm... bướm... đầu... cài!"
Nói , con bé hì hì, dùng bàn tay nộn nà xoa xoa đầu .
Người phụ nữ ôm chặt con gái, còn sợ hãi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Bà đưa tay chạm chiếc trâm cài tóc hình con bướm đầu , nín mỉm hỏi con: "Dao Dao vì đuổi theo con bướm ? Con bắt lấy nó để cài lên đầu cho nương ?"
Dao Dao vỗ vỗ đôi tay nhỏ, tiếp tục chỉ con bướm đèn lồng, hỉ hả.
Vị nam chủ nhân thấy con gái bình an vô sự, tảng đá trong lòng cũng trút bỏ. Hắn về phía Chu Văn An và Giang Ngôn, chắp tay trịnh trọng : "Đa tạ hai vị ân công! Nếu hôm nay hai vị, e rằng vợ chồng khó lòng gặp con trẻ. Thiên ngôn vạn ngữ cũng hết lời cảm tạ , đây là một chút lòng thành, mong hai vị nhận cho."
Nói đoạn, móc từ trong lòng n.g.ự.c mấy lượng bạc, cứ thế định nhét tay Chu Văn An.
"Không , ! Đây chỉ là chuyện tiện tay, giúp là lẽ thường, đáng gì mà ngài làm thế ? Thật sự cần ạ." Chu Văn An vội vàng đẩy bạc trả .
Thấy hai nhất quyết chịu nhận tiền, vị nam chủ nhân cũng đành chịu thua, bèn lên tiếng: "Nếu hai vị thu bạc, thì để mời hai vị dùng một bữa cơm đạm bạc, xin đừng từ chối. Nhà cũng ngay gần đây thôi, mời!"
Người phụ nữ đang ôm đứa trẻ cũng liên tục lời cảm ơn, bảo rằng hai nhất định nể mặt dùng bữa cơm để gia đình bày tỏ chút lòng thành.
Thịnh tình khó chối từ, Chu Văn An đành gật đầu đồng ý. Vị nam chủ nhân dẫn đường đưa hai về phía nhà .
Càng về hướng đó, Chu Văn An càng thấy cảnh vật xung quanh quen thuộc đến lạ thường. Cho đến khi thấy ca nhi mới trò chuyện với lúc nãy.
Anh chút kinh ngạc, chỉ tay cái sạp hàng trống hỏi nam chủ nhân: "Chỗ ... là nhà của ngài ? Có là nhà đang chuẩn dời nơi khác ?"
"Làm ân công ?" Nam chủ nhân tỏ khá tò mò.
"À... thì là chúng thấy lạ, sạp hàng thế mà ai bán buôn gì, nên mới lân la hỏi thăm một chút, thì... hì hì." Chu Văn An ngượng nghịu gãi đầu.
Vị nam chủ nhân dẫn hai bằng cửa , : "Cả nhà chúng tính toán lên kinh thành làm ăn, cũng mua xong nhà cửa đó . Căn nhà sắp tới sẽ để nên đang tính cho thuê ."
Tim Chu Văn An đập thình thịch liên hồi, cố giữ vẻ bình tĩnh hỏi: "Nghe ngài cho thuê với giá bốn lượng bạc một tháng ? Đắt như thế chắc chẳng ai dám thuê ."
"Thực chúng cũng nhất thiết lấy giá cao như . Chẳng qua là lạ quấy phá tổ tiên, chúng kinh thành e là sẽ về nữa. Nếu cho thuê mà trân trọng nhà tổ của thì ? Thế nên thà cho thuê còn hơn, cái giá bốn lượng bạc chẳng qua là để dọa thôi. Còn nếu thực sự ai dám bỏ bốn lượng bạc, dù họ làm hư hại căn nhà một chút thì cũng đành mắt nhắm mắt mở cho qua. Mời hai vị ."
Người phụ nữ nhanh chóng bếp, trổ tài nấu một bàn thức ăn thịnh soạn để chiêu đãi Chu Văn An và Giang Ngôn. Nam chủ nhân nâng chén rượu lên, xúc động : "Hôm nay do bận rộn thu dọn đồ đạc nên trông chừng Dao Dao kỹ, con bé thừa dịp chú ý lẻn chạy ngoài. Nếu hai vị ân công, e là... Ôi, xin kính hai vị một ly!"
Giang Ngôn nâng chén rượu, Chu Văn An cầm chén , cả hai cùng chạm cốc với gia chủ.
Vị nam chủ nhân mỉm hỏi: "Hai vị ân công là phu thê ? là một đôi trời sinh mà. Không hai vị đang làm nghề gì?"
Chu Văn An đỏ mặt. Sao hôm nay đến cũng gán ghép hai bọn họ thế ?
"Chúng chỉ làm chút buôn bán nhỏ thôi ạ."
"Ồ? Hai vị cũng làm kinh doanh ? Hóa là cùng nghề . Thế hai vị đang buôn bán ở ?"
"Hiện tại là ở trong thôn, nhưng dạo gần đây chúng đang tính mở rộng thêm, thuê một cửa tiệm huyện thành để làm ăn." Chu Văn An nhấp một ngụm đáp.
Đôi mắt khẽ đảo qua đảo , trong lòng thực sự thuê chỗ , nếu giá cả thể rẻ hơn một chút thì mấy.
Nam chủ nhân xong thì vang ha hả: "Chẳng đây đúng là chuyện trùng hợp ? Chúng vốn vẫn luôn lo lắng nhà tổ trông nom. Nếu hai vị chê, cứ việc dọn đến đây mà kinh doanh. Chúng sẽ thu tiền thuê, chỉ cần hai vị chúng gìn giữ, yêu quý căn nhà là . Coi như đây cũng là một chút lòng thành để báo đáp đại ân đại đức của hai vị."
"Thế... thế thì mà tiện , thật là ngại quá mất."
Chu Văn An ngoài miệng thì chối từ, nhưng " thể thành thật". Anh cùng nam chủ nhân ký kết hợp đồng thuê nhà, điều vẫn nhất quyết trả tiền chứ "hưởng " của . Cuối cùng, hai bên thống nhất mức giá một lượng bạc mỗi tháng — một cái giá rẻ đến tưởng cho căn nhà như thế — và trả luôn tiền thuê của nửa năm.
Thực , gia đình một khi lên kinh thành thì gần như chẳng bao giờ , mà nếu thì cũng dăm ba năm nữa. Nam chủ nhân định ngày dời là ba ngày , dặn dò bọn họ cứ thong thả, qua hai ngày nữa là thể dọn tới .
Chu Văn An đến nỗi " thấy tổ quốc ", đúng là ch.ó ngáp ruồi, vô tâm cắm liễu mà liễu xanh rì!
Tuy nhiên, tính toán một thời gian ngắn nữa mới chính thức chuyển nhà. Anh nhân lúc loan tin rộng rãi việc cửa tiệm sắp dời lên huyện thành, để bà con trong thôn ngoài xóm thèm món ngon nhà thì cứ việc lên thẳng huyện mà tìm.
Thế là một buổi hẹn hò ngắm đèn hoa đăng lãng mạn biến thành một cuộc "đại tác chiến kinh doanh". Người vui vẻ hớn hở là Chu Văn An, còn kẻ đang "cắn khăn tay" đầy oán niệm chính là Giang Ngôn.
Vị nam chủ nhân lôi kéo hai trò chuyện hồi lâu, mắt thấy nửa đêm liền khẩn khoản mời hai vị ân công ngủ . Trời tối đen như mực, lúc mà cưỡi ngựa về sợ là sẽ gặp nguy hiểm, bất đắc dĩ, hai đành tá túc một đêm.
Gia chủ chuẩn cho họ một gian phòng khách. Người vợ nhanh nhẹn mang một chiếc chăn còn mới, bên thêu đôi chim uyên ương rực rỡ.
Nàng hiền hậu : “Đây là chiếc chăn thành của hai vợ chồng năm xưa, trong nhà hiện còn chiếc chăn nào phù hợp hơn cho hai vị ân công, mong hai vị chớ chê .”
“Không chê , đa tạ tỷ tỷ, làm phiền gia đình nhiều .”
“Ân công khách sáo quá, nếu hai vị, vạn nhất tìm thấy Dao Dao thì...” Người vợ bùi ngùi, xua tay: “Trời khuya , hai vị mau nghỉ ngơi sớm .”
Nàng săn sóc khép cửa , để hai trong gian phòng với ánh nến leo lắt.
Chu Văn An chiếc chăn đỏ thẫm , bỗng cảm thấy một nỗi ngượng ngùng khó tả dâng lên, lẩm bẩm: “Cũng... cũng đỏ quá mất? Lại còn thêu cả uyên ương nữa?”
“Chăn thành mà, tự nhiên thêu uyên ương .” Giang Ngôn , cố ý hạ thấp giọng đầy ẩn ý: “Chúng ... cùng ngủ .”
Hắn cố tình dùng từ “cùng ngủ”. Cùng ngủ là gì? Là chung chăn chung gối. Mà những ai thì mới chung? Ngoài bằng hữu , đương nhiên chỉ thể là yêu thương nhất.