Xuyên thành ca nhi quả phụ,phu quân chết trận lại trở về - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-01-04 12:05:03
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng liền nhân cơ hội mà thế chỗ, trong lòng khỏi đắc ý, chút vênh váo tự đắc. Nàng cảm thấy cuối cùng cũng đến ngày dương mày rạng mặt, khiến mấy đầu bếp nữ khác đều răm rắp theo lệnh .

Vốn dĩ Trương đầu bếp định thừa dịp thi thố tài năng, làm mười một món ăn thật linh đình để lấy tiếng. Ngờ giữa đường "g.i.ế.c một Trình Giảo Kim", mang đến một món gọi là cá nướng gì đó.

Nghe là do chưởng quầy của "Văn An tiểu phô" gửi tới. Cái gì mà Văn An tiểu phô? Sao ả từng danh bao giờ? Một cái tiệm chút tiếng tăm mà dám làm màu cao điệu như , đúng là chẳng tự lượng sức .

Nên rằng, Dương chưởng quầy của Túy Vận Lâu còn từng đích đến tìm ả, dành cho ả ít lời khen ngợi, rằng tay nghề của ả khá.

Cái thứ "Văn  An tiểu phô" đó thì tính là cái gì? Có tư cách gì mà đòi so với Dương chưởng quầy? Có cửa nào mà đòi so bì với Túy Vận Lâu?

luôn tự phụ về tay nghề trù nghệ của , trong đó sở trường nhất chính là các món về cá. Từ cá chép hấp cho đến cá kho, cá hầm, bất luận là chế biến kiểu gì, ả đều thuộc hàng lão luyện.

"Cái món cá của cái tiệm Văn An gì đó, thôi thấy lạ hoắc, mà cũng dám tới đây khoe mẽ ? Làm đến mấy thì liệu qua nổi tay ? Ta đây làm cá ngót nghét mấy chục năm ."

Trương đầu bếp trong lòng đầy vẻ khinh miệt, nhưng ả vốn là hạng khôn ngoan lọc lõi, ngoài mặt nửa lời, cứ lẳng lặng làm tiếp việc đang dở tay. Ả tính toán lát nữa sẽ lén nếm thử một chút. Ả chẳng tin đời cái món "cá nướng" rẻ tiền nào mà thể vượt mặt hương vị tinh tế do chính tay ả làm .

Lúc , Chu Văn An và Giang Ngôn cũng xem là những chút danh tiếng trong thôn. Thử hỏi ở đây ai mà từng đến "Văn  An tiểu phô" ăn Xuyến Xuyến Hương cơ chứ? Chưa kể lúc khai trương, chính thôn trưởng còn đích đưa lễ đến chúc mừng.

Vì thế, hai họ định phía để chào hỏi, trò chuyện cùng quan khách. Hạ mẫu mấy năm nay cũng nhận ít sự che chở, giúp đỡ từ thôn trưởng, nên bà cũng nhân dịp sang để tỏ lòng cảm ơn ông.

Họ để Giang Minh ở trong bếp canh chừng, dặn dò đợi đến lúc sắp lên món thì đem cá hâm nóng một chút là . Giang Minh ngoan ngoãn gật đầu.

Trong sân lúc khách khứa đến đông, khí đặc biệt náo nhiệt, phần lớn yên vị tại bàn tiệc.

Chu Văn An tiến lên trao bức tranh chữ chuẩn sẵn, cùng với một lượng bạc tiền mừng thọ. Đây coi là khoản tiền mừng lớn, bởi đa dân trong vùng lễ cũng chỉ hai ba trăm văn là cùng.

Hứa đồng sinh thấy cũng khỏi kinh ngạc, đó liền lên tiếng chào hỏi: "An ca nhi, thằng bé Giang Minh ? Bài vở giao cho, nó làm xong ?"

Nhắc đến chuyện học hành, Chu Văn An cũng thấy đau đầu, bất đắc dĩ đáp: "Thằng bé đang ở bếp ạ. Nó chỉ giỏi mỗi việc chạy nhảy rong chơi thôi, chắc là vẫn đụng chữ nào . Để lát nữa về con uốn nắn nó mới ."

Khi khách khứa tề tựu đông đủ, bắt đầu bàn. Gia đình họ Giang xếp ở một bàn xa chỗ của thôn trưởng. Ngồi cùng bàn đều là ở phía Tây thôn, thấy vợ chồng Chu Văn An và Giang Ngôn đến, họ liền chắp tay chào hỏi, rôm rả hỏi thăm chuyện buôn bán ở cửa hàng, thỉnh thoảng buông vài lời khen ngợi. Không khí vô cùng hòa thuận và vui vẻ.

Lúc , thôn trưởng chống gậy dậy, lớn: "Mọi xin hãy giữ yên lặng một chút! Để lão phu đôi lời ."

Khu sân vườn đang ồn ào ríu rít bỗng chốc trở nên yên tĩnh hơn hẳn. Dù là trong thôn khách từ làng khác đến, ai nấy đều lắng những lời từ vị thôn trưởng đầy danh vọng.

"Hôm nay các vị quản đường xá xa xôi đến dự bữa tiệc của Ngụy mỗ, thật là vinh hạnh cho lão phu. Mọi cứ việc ăn uống thỏa thuê, Ngụy mỗ xin chân thành cảm tạ!"

"Ngụy thôn trưởng ngài , ngài là đầu tàu của thôn , đến dự đại thọ của ngài là phúc khí của chúng mới đúng!"

"Phải đấy, đấy!"

Mấy nhanh nhảu lập tức tung hô, những khác cũng vội vàng phụ họa theo.

Mấy vị m.á.u mặt từ làng khác cũng dậy, chắp tay cung kính: "Trước hết xin chúc lão thôn trưởng thọ tựa tùng hạc, phúc thọ miên trường. Ngài thật là khách khí quá, chúng đến dự lễ lục tuần chẳng là để hưởng chút phúc khí, mong cũng trường thọ như ngài ? Đây mới là vinh dự của chúng ."

"Tốt, lắm!" Ngụy thôn trưởng rạng rỡ, tiếp lời: "Hôm nay tiệc mười một món, ngụ ý cho phúc thọ vẹn , 'ngàn dặm mới tìm một'. Riêng món cuối cùng mang tên Cá nướng là do Chu chưởng quầy của Văn An tiểu phô đặc biệt mang tới để cùng nếm thử. Hương vị vô cùng tươi ngon, mang một phong vị riêng, hôm qua chính lão phu thưởng thức . Mong hãy nể mặt lão phu mà ủng hộ nhiệt tình, Văn An tiểu phô chính là cửa hàng duy nhất của phía Tây thôn chúng đấy!"

"Đâu , , lão thôn trưởng quá khen , ha ha ha ha ha!"

Ngụy thôn trưởng vốn dĩ quý trọng nhà họ Giang, trong lòng cũng chút tư tâm giúp "Văn  An tiểu phô" tăng thêm tiếng tăm nên mới tiếc lời khen ngợi vài câu như .

Sau lời giới thiệu đầy trọng lượng của ông, xung quanh bắt đầu nảy sinh sự tò mò cực độ với cái món cá nướng . Ai nấy đều đưa mắt mong chờ, háo hức đợi món ăn bưng lên. Họ thầm nghĩ: Không món ngon đến nhường nào mà ngay cả thôn trưởng cũng tấm tắc khen ngợi ngớt lời như thế?

Thậm chí, ít còn ngoái đầu về phía bàn của Chu Văn An. Khi thấy vị tiểu ca nhi xinh như hoa như ngọc , họ một phen trầm trồ cảm thán.

Mấy cùng bàn cũng bắt đầu bắt chuyện với Chu Văn An: "An ca nhi, món Xuyến Xuyến Hương nhà cũng là nhất cửu thiên hạ , mang sang đây luôn?"

"Món cá nướng hôm nay còn tuyệt diệu hơn nhiều, cứ tin tưởng mà chờ đợi nhé," Chu Văn An tự tin đầy đáp .

Người nọ gật đầu, cũng bắt đầu nhón chân trông ngóng.

Khi các món ăn khác gần như lên đủ, món cuối cùng — Cá nướng — mới dọn . Lớp da cá nướng vàng ươm, giòn rụm, tỏa hương thơm nức mũi khiến ai nấy đều kìm mà ứa nước miếng.

Đợi đến khi thôn trưởng lên tiếng mời động đũa, thực khách mới bắt đầu khai tiệc. Có vì quá tò mò hương vị cá nướng nên ngay từ đũa đầu tiên nhắm thẳng món ăn .

Họ gắp một miếng cá, đầy vẻ kỳ vọng đưa miệng thưởng thức.

"Phi phi phi!! Khụ... mặn quá!"

Người thực khách nọ vội vàng nhổ miếng cá khỏi miệng. Những xung quanh cũng phản ứng y hệt, ai nấy đều nhăn mặt nhăn mũi, mặn đến mức cháy cả cổ họng.

Chu Văn An bàng hoàng, và Giang Ngôn đầy kinh hãi. Anh vội vàng gắp một miếng nếm thử, cũng lập tức nhổ ngay. Mặn! Mặn chát như thể múc nước biển lên nấu .

Tại chuyện ? Lúc ở nhà, khi mang sang đây, chính tay nếm thử từng con một, hương vị rõ ràng là tuyệt hảo cơ mà!

Đa khách khứa đều vì lời giới thiệu của thôn trưởng mà hào hứng nếm thử món cá nướng đầu tiên, nhưng giờ đây mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ thất vọng chán chề.

thậm chí bắt đầu xì xào bàn tán với bạn nhậu: "Này, ông bảo cái món cá nướng mà mặn khiếp thế? Khó ăn chịu nổi. Ngụy thôn trưởng còn tốn công cho nhà Chu phu lang , đúng là uổng phí tâm huyết của ông ."

"Chứ còn gì nữa, bên ngoài thì rõ mã, ai ngờ bên trong tệ đến thế."

"Vừa nãy còn định bụng hôm nào ghé thử Văn An tiểu phô xem , giờ nếm miếng xong thì thôi nhé, cạch mặt luôn cho lành. Cho nhiều muối thế thì ở tiệm đó nấu ăn ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-nhi-qua-phuphu-quan-chet-tran-lai-tro-ve/chuong-32.html.]

"Ông , cũng thèm ," bên cạnh vội vàng phụ họa, "Chắc chắn là chẳng nấu nướng gì . Sau chúng cứ tìm mấy bà đầu bếp nữ mà đặt tiệc, hoặc thì lên hẳn huyện thành mà ăn cho chắc."

Những vị khách từ làng khác thì tới "Văn  An tiểu phô", nhưng dân trong làng thì quá rõ. Mấy cùng bàn ở Tây thôn liền sang hỏi Chu Văn An: "Chu phu lang, món cá nướng làm mặn quá xá. Lúc nãy lỡ tay đổ cả hũ muối ? lỡ thì cũng thôi chứ, mặn thế thì ai mà nuốt cho nổi, cả nước dùng cũng chát đắng luôn ."

" đấy Chu phu lang, đại thọ của thôn trưởng là ngày quan trọng thế , đưa đồ sang mà nông nỗi thì... thì thật là chút nào. Thà rằng món cá nướng dở một chút, còn hơn là mặn đến mức thể nuốt trôi thế ."

Dân làng vốn ác cảm gì với nhà họ Giang, nhưng họ cảm thấy thôn trưởng nhà lòng bày tiệc, còn cất công quảng bá giúp cửa hàng, mà Chu phu lang đưa đến một món ăn thể nuốt nổi như . Khách khứa từ làng khác sẽ thế nào đây? Chẳng là đang tạt nước lạnh mặt thôn trưởng ? Nói cách khác, đây chính là làm mất mặt cả dân Tây thôn ! Trong lòng dân làng bắt đầu nảy sinh sự khó chịu và bất mãn.

tính tình thẳng thắn, nghĩ , liền lên tiếng trách móc: "Thôn trưởng coi trọng các gia đình các , mặt bao nhiêu khách khứa làng ngoài mà cho, mà các đối đãi với thôn trưởng thế đây? Bưng lên cái thứ gì thế ? Dở thì thôi cũng đành, coi như là mỗi một khẩu vị, nhưng mặn chát thế thì chẳng lẽ lúc làm các nếm thử ? Làm ăn cái kiểu gì nữa!"

"Chuyện ... lúc chúng mang tới nếm thử , rõ ràng mặn đến thế..." Chu Văn An cau mày phân trần.

"Nhà họ Giang các tới bốn miệng ăn, chẳng lẽ ai cũng thấy cá mặn? Hay là cái nhà đều phân biệt mặn nhạt hả?"

Chu Văn An và Giang Ngôn , trong lòng thầm nghĩ quả sai. Cả bốn nhà họ đều nếm qua, cốt là để đảm bảo món cá nướng xảy bất kỳ sai sót nào.

giờ giải thích thì cũng ích gì? Chu Văn An lập tức dặn dò: "Giang Ngôn, mau tìm Giang Minh hỏi xem rốt cuộc là thế nào? Thằng bé là cuối cùng trông coi chỗ cá nướng đó."

Chỉ một loáng , Giang Ngôn xách tai thằng bé Giang Minh — lúc vẫn còn đang ngẩn ngơ đĩa quả đào bàn — lôi về.

Giang Ngôn trầm giọng : "Vừa hỏi qua, nó bảo suốt một canh giờ qua nó hầu như rời khỏi bếp nửa bước, nó cũng hiểu tại cá nướng mặn như ."

"Thế thì lạ thật..." Chu Văn An cau mày, gặng hỏi Giang Minh nữa: “Đệ nhớ cho kỹ xem, món cá nướng đó thật sự từng rời khỏi tầm mắt dù chỉ một khắc ?"

Giang Minh tưởng gây họa lớn, chút co rúm , sợ hãi Chu Văn An. Sau khi suy nghĩ thật kỹ, đột nhiên thốt lên: “Đệ nhớ nhị tẩu! Sau khi hâm nóng cá xong, con thấy việc gì nữa nên mới chạy đại tiện một lát. mà con một loáng là ngay mà..."

Chu Văn An trong lòng trĩu xuống. Anh chắc chắn kẻ cố tình rắc thêm muối cá, nhưng họ mới đến buổi tiệc đầy một canh giờ, kịp đắc tội với ai, rốt cuộc là kẻ nào tay?

Anh sang Giang Ngôn, khẽ : "Bây giờ lúc tìm hung thủ, tìm cách giải quyết chuyện đĩa cá nướng ."

"Em cách ? Chỗ cá đó cũng nếm , mặn chát như thế, hỏng đến mức thì còn cứu vãn thế nào nữa?"

Tiệc mừng thọ tổng cộng mười bàn, nhưng ở góc trong cùng còn một chiếc bàn nhỏ dành riêng cho các đầu bếp nữ. Mâm cơm của họ cũng thịnh soạn kém gì khách khứa là bao.

Trương đầu bếp ở bàn riêng, tiếng xì xào bàn tán từ phía khách khứa, trong lòng thấy khoái chí, thấp thỏm yên.

Sau khi nấu nướng xong xuôi, tâm trí mụ cứ quanh quẩn mãi bên mấy con cá nướng . Rõ ràng mụ là làm cá giỏi nhất trong đám đầu bếp nữ, vốn dĩ đây là dịp để mụ trổ hết tài nghệ, ngờ "hớt tay ", khiến mụ làm thế nào cũng cam tâm.

Lúc nãy, khi thấy đứa nhỏ nhà họ Giang chạy nhà xí, mụ lẻn tới nếm thử một ngụm. Mụ sững sờ nhận hương vị của nó thực sự quá lạ lẫm và thơm ngon, thịt cá mượt mà, đưa miệng là dậy mùi thơm nức. Nó khác biệt với món cá hấp cá hầm mà mụ vẫn thường làm.

Ngay khoảnh khắc đó, sự ghen ghét làm mụ mờ mắt. Đầu óc nóng bừng, mụ vớ lấy hũ muối rắc thẳng nồi nước dùng, rắc thêm một lớp dày lên bề mặt con cá.

Vì cá mới hâm nóng nên muối rắc đến là tan ngay đến đó. Mụ như kẻ mất hồn, cứ thế bốc hết nắm muối đến nắm muối khác rải . Đến khi sực tỉnh , mụ mới hốt hoảng ôm hũ muối chạy biến .

Giờ đây, mụ sợ chuyện bại lộ, nhưng thấy khách khứa ai nấy đều chê bai món cá của cái tiệm nhỏ , trong lòng mụ trào dâng một cảm giác hả hê và thỏa mãn tột độ.

Lúc , Chu Văn An bước giữa sảnh tiệc, dùng lực vỗ tay thật mạnh để thu hút sự chú ý của bộ quan khách. Chờ đến khi ánh đều đổ dồn về phía , mới nở một nụ đầy bình tĩnh.

Anh cất giọng dõng dạc: "Thưa các vị phụ lão hương , là Chu Văn An, chưởng quầy của Văn An tiểu phô. Hôm nay là đại thọ lục tuần của thôn trưởng, là ngày mà chúng đoàn tụ một nhà, chung vui trọn vẹn. Tôi vinh hạnh Ngụy thôn trưởng nâng đỡ, cho phép đưa món cá nướng của cửa hàng bàn tiệc. Việc các vị thực khách cảm thấy vị mặn chát , thực chất là vì chúng vẫn thực hiện công đoạn cuối cùng của món ăn ."

Anh tiếp, giọng điệu đầy vẻ bí ẩn: "Công đoạn chính là bí quyết 'hóa hủ bại thành thần kỳ'. Chỉ cần thêm bước cuối cùng , món cá nướng chỉ trở nên mỹ vị mà vị mặn ban nãy cũng sẽ biến mất. Hôm nay, chúng cố ý làm là để mời cùng chứng kiến khoảnh khắc kỳ tích . Đây cũng là tấm lòng thành mà Nghe An tiểu phô dành tặng cho thôn trưởng. Bây giờ, xin phép cho chúng lập tức thu hồi các phần cá để tất khâu cuối cùng, mong bà con hương hãy kiên nhẫn chờ đợi trong chốc lát."

Các tân khách Chu Văn An thì lập tức xì xào bàn tán. Có tin, tặc lưỡi: "Rõ ràng cá mặn chát thế , đồ nấu chín , muối ngấm tận xương tủy, làm mà nhạt ? Vô lý, quá vô lý!"

Cũng nảy sinh chút mong chờ cái gọi là "hóa hủ bại thành thần kỳ", trong lòng bán tín bán nghi, lời rốt cuộc mấy phần sự thật.

Giữa lúc bàn tiệc đang nhốn nháo, Ngụy thôn trưởng khẽ gõ gậy xuống đất, lên tiếng: "Chu phu lang thật tâm. Đã , để mấy đứa con cùng giúp cháu làm nốt công đoạn , chúng cũng sẽ là làm chứng cho lời cháu ."

Ngụy thôn trưởng quả là tận tình tận nghĩa. Để bảo đảm cho uy tín của Chu Văn An, ông phái chính các con theo. Hành động đồng nghĩa với việc ông đem danh dự của bản để đặt cược nhà họ Giang.

Ông nếm qua cá nướng hôm qua, hương vị rõ ràng là tuyệt hảo. Chu Văn An kẻ ngốc, chẳng đời nào bỏ cả hũ muối như , chắc chắn là kẻ nào đó giở trò phá đám.

Vì để kịp thời gian, mấy con gái của thôn trưởng cùng Ngụy Trường Nhất và cả gia đình họ Giang lập tức thu dọn, bưng những khay cá nướng trở nhà bếp.

Hạ mẫu mười con cá nướng mà lo lắng sốt ruột: "An An , rốt cuộc bổ cứu thế nào đây? Rốt cuộc là kẻ lòng hiểm độc nào tay..."

Chu Văn An đáp, nhanh tay đổ thêm nước khay nướng cho ngập đun sôi sùng sục. Sau khi nước sôi, múc sạch phần nước đó đổ , tiếp tục thêm nước mới và đun sôi nữa.

Dù làm cách kết cấu thịt cá sẽ giảm độ ngon vốn , nhưng đây là cách hiệu quả nhất để tẩy bớt vị mặn chát bám ở lớp vỏ và trong nước dùng. Thực tế, vị mặn chủ yếu ở phần nước sốt và lớp da bên ngoài, còn phần thịt trắng sâu bên trong vẫn giữ độ ngọt tự nhiên.

tới mười con cá, một bếp lò thể nào xuể, vội vàng cùng bắc thêm hai cái bếp tạm dã chiến.

Chu Văn An lấy ớt khô mang theo , cắt thành từng đoạn nhỏ rắc đều lên khay cá. Món ăn giờ đây biến thành Cá nướng thanh hoa tiêu cay tê.

Vị cay chính là thủ pháp cực để tăng hương và lấn át những khuyết điểm về vị giác. Đến nước , Chu Văn An làm tất cả những gì thể, còn chỉ thuận theo ý trời. Vốn dĩ định tung vị cay ngay lúc vì sợ dân làng quen, nhưng hiện tại chỉ mong thực khách thể chấp nhận sự bùng nổ của loại gia vị mới .

Sau khi nếm thử kỹ lưỡng từng khay và xác định còn vấn đề gì, mới chỉ huy bưng cá trở bàn tiệc.

Lúc , các thực khách vì Chu Văn An khơi gợi lòng hiếu kỳ nên cũng chẳng buồn động đũa các món khác. Dù tin , ai nấy đều tận mắt chứng kiến xem vị tiểu ca nhi làm thế nào để "hóa hủ bại thành thần kỳ".

 

Loading...