Xuyên thành ca nhi quả phụ,phu quân chết trận lại trở về - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-01-03 23:45:06
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương chưởng quầy gật gật đầu, đưa mắt một bàn đầy thức ăn mà mỉm hài lòng. Hầu hết các món bàn ông đều quá quen mặt, duy chỉ một món làm ông cảm thấy lạ lẫm, đây từng thấy qua bao giờ.
Ông chỉ tay món đó tò mò hỏi: "Cố nương tử, đây là món mới mà cô nghiên cứu ? Sao chỉ mỗi cái đầu cá thế ? Còn lớp phủ đỏ rực ở phía là gì ? Táo đỏ chăng? Nhìn giống lắm, màu sắc rực rỡ và tươi tắn hơn nhiều."
Dương chưởng quầy lộ rõ vẻ hoang mang.
Cố nương t.ử nở nụ dịu dàng, ôn tồn đáp: "Món tên là Đầu cá hấp ớt băm. Là bạn của phu quân làm mang tới cho chúng ăn thử cho vị mới đấy ạ. Dương chưởng quầy, mời ông dùng thử."
Cố nương t.ử nhẹ nhàng phất tay, dịu dàng gật đầu mời vị khách quý nếm thử.
Đầu cá hấp ớt băm? Trước giờ Dương chưởng quầy từng danh món . Lão thầm nghĩ, cái đầu cá thì mấy nỗi thịt, liệu ăn gì ?
Dù tự hỏi là , nhưng bản năng của một chưởng quầy tửu lầu lâu năm luôn thôi thúc lão nếm thử món mới lạ.
Lão đưa đũa gắp một miếng thịt cá, đưa miệng chậm rãi nhấm nháp. Ngay lập tức, lão cảm thấy đầu lưỡi tê tê, cay cay, một luồng hương vị kích thích từng tới xông thẳng lên sống mũi.
Khoang miệng lão bắt đầu tiết đại lượng nước bọt để xoa dịu cái dư vị nồng nàn . Thế nhưng, kỳ lạ , dẫu đầu lưỡi đau rát vì cay, đôi đũa của lão vẫn cứ tự chủ mà tiếp tục gắp thêm một miếng nữa.
Thịt đầu cá xử lý cực khéo, mùi tanh, cảm giác trơn mềm như tan trong miệng. Khi chấm cùng phần nước sốt phía , vị tươi ngọt của cá hòa quyện cùng cái vị cay kích thích tạo nên một phong vị vô cùng độc đáo, khác hẳn món lão từng ăn.
Món đầu cá cũng cho đủ dầu, từng thớ thịt cá thấm đẫm trong làn nước cốt béo ngậy. Ăn kèm thêm một chút cái thứ đỏ rực rỡ nữa thì quả thực khiến càng ăn càng ghiền, cách nào dừng .
Dương chưởng quầy ăn liền mấy miếng mới chịu dừng đũa. Lão cảm thấy miệng tê rần, uống liền mấy ngụm mới dịu bớt, nhưng mặt vẫn lộ rõ vẻ thèm thuồng, dừng .
Vợ chồng Phương Lượng liếc , cũng tò mò nếm thử món Đầu cá hấp ớt băm nên mỗi gắp một đũa.
Cuối cùng, cả ba cứ thế im lặng mà đ.á.n.h chén sạch sành sanh cái đầu cá. Cố Vân Tuệ ăn ít nhất, nàng luôn ghi nhớ lời dặn của Chu phu lang rằng đang m.a.n.g t.h.a.i thì nên ăn quá cay.
Dương chưởng quầy lấy khăn tay lau miệng, chút ngại ngùng vì hành động bộc phát , nhưng trong lòng thì vui như mở hội. Lão nhấp một ngụm với Cố Vân Tuệ: "Cố nương tử, hiện giờ tay nghề của cô ngày càng thăng tiến, mà ý tưởng cũng vô cùng mới mẻ. Món Đầu cá hấp ớt băm nếu đưa tửu lầu, nhất định sẽ khiến khách khứa nườm nượp ngớt, ai nấy đều tấm tắc khen ngon cho mà xem."
"Đây do làm , mà là một bạn của thực hiện đấy ạ. Cậu tên là Chu Văn An, chủ tiệm của quán Nghe An ở thôn phía Tây." Cố Vân Tuệ thành thật đáp.
"Ồ? Hóa là ? Vị Chu lão bản quả thực là một kỳ tài hiếm mới thể sáng tạo món ăn độc đáo đến nhường ."
Phương Lượng lén liếc mắt nương t.ử một cái, ha hả đế thêm : "Ha ha ha, đúng thế, Chu phu lang quả thực là một nhân tài dũng mưu. Cậu mở tiệm ở nhà, chẳng qua dạo gần đây gặp chút trục trặc, trong tay thiếu bạc xoay vòng vốn, nên mới tính xem thể làm thật nhiều món Đầu cá hấp ớt băm đem bán kiếm tiền . mà đáng tiếc là, đang cần tiền gấp, cứ bán lẻ tẻ từng đĩa một thì đến bao giờ mới gom đủ bạc đây. Tôi trộm nghĩ, nếu giờ ai giúp bạc mong một cách nhanh chóng, e là bảo làm gì cũng xong hết."
Phương Lượng cứ thế dựa theo kịch bản của Chu Văn An mà thuật một lượt, xong xuôi liền sang nương tử, thầm nghĩ thế cũng coi như là giúp sức thành công .
Chu Văn An chỉ nhờ họ giúp một việc nhỏ: Mời bằng Dương chưởng quầy ăn thử món đầu cá, đó khéo léo tiết lộ rằng Chu Văn An đang thiếu bạc, vì tiền bạc mà chuyện gì cũng thể thương lượng.
Dương chưởng quầy xong cũng chỉ , tiếp tục tán gẫu chuyện phiếm với vợ chồng Phương Lượng như chuyện gì xảy .
Chu Văn An và Giang Ngôn đang ở nhà tất bật thu dọn đống ớt. Những quả ớt mà Nữ Nội Nha mang đến đều còn nguyên cành lá để giữ cho chúng thối hỏng trong quá trình vận chuyển.
Thực , nếu hái xuống đem phơi khô thì cũng thể bảo quản lâu.
Giang Ngôn cảm thấy mùi ớt nồng nặc làm cay xè cả mắt, ho khan vài tiếng, chớp chớp đôi mắt đỏ hoe hỏi: "Em chắc là lão chưởng quầy đó sẽ đến ?"
"Chắc chắn sẽ đến," Chu Văn An khẳng định chắc như đinh đóng cột, "Nếu lão là thông minh thì nhất định đến. Muốn điều hành một tửu lầu lớn, vượt mặt đối thủ, thì thứ quan trọng nhất chẳng là bí phương (công thức bí mật) ?"
Vừa dứt lời thì Giang Minh từ xa chạy xộc tới, thở hồng hộc báo tin: "Nhị tẩu, tới , tới ! Cái lão chòm ria mép mà tẩu tới ! Lão đang ngoài chằm chằm sạp Xuyến Xuyến Hương của nhà kìa."
Chu Văn An và Giang Ngôn liếc đầy ẩn ý. Họ bước khỏi nhà kho, đập mắt chính là dáng vẻ đang đông ngó tây của Dương chưởng quầy.
Lão Dương hết trái ngó , trong lòng khỏi cảm thấy lạ lẫm. Cái tiệm bài trí kiểu gì thế ? Những hũ nước chấm, tương sốt cư nhiên để khách tự lấy, tự ăn tùy thích, họ sợ lãng phí ?
Hơn nữa, thức ăn đều xiên các que tre, khách cứ việc tự chọn tự lấy, cuối cùng thì tính tiền kiểu gì cho xuể?
Đây chỉ là một cái tiệm nhỏ ở ven thôn thuộc huyện Nhạn Môn, mà khách khứa đến ăn cái món gọi là "Xuyến Xuyến Hương" đông đúc lạ thường.
Lão lân la gần nồi nước dùng của Xuyến Xuyến Hương, bên trong cẩn thận hít hà một chút. Mùi hương thoang thoảng bay lên khiến lão chú ý. Mũi của lão thính hơn thường nhiều, thể ngửi và phân biệt cái "hồn" thực sự của món ăn, nếu lão cũng chẳng thể vững ở cái ghế chưởng quầy suốt bấy nhiêu năm.
Dương chưởng quầy càng xem càng thấy kinh ngạc, lão đang mải mê quan sát thì đột nhiên gọi giật .
"Khách quan, ngài đến dùng Xuyến Xuyến Hương ạ?"
Dương chưởng quầy đầu , đập mắt lão là một đôi phu thê: một vị ca nhi dung mạo xinh và một hán t.ử cao lớn, rắn rỏi, gương mặt tuấn tú đầy khí chất.
Nhìn qua một cái, lão khỏi sửng sốt. Đây chẳng là đôi phu thê từng tay giúp lão ở Túy Vận Lâu ?
Lão vội lấy khăn lau mồ hôi rịn trán, chắp tay trịnh trọng với Chu Văn An: "Phu lang còn nhớ ? Ta là Dương Nghĩa, chưởng quầy của Túy Vận Lâu đây. Lúc hai vị còn giúp bắt hai tên du thủ du thực phá rối đấy. Hôm nay lão già mạn phép tìm đến đây là nhờ Phương Lượng sư phụ giới thiệu, cùng phu lang bàn bạc riêng một chút chuyện."
"Dĩ nhiên là nhớ rõ, mời ông trong."
Chu Văn An dẫn Dương chưởng quầy gian phòng phía , ba lượt xuống. Dương chưởng quầy đưa mắt quan sát căn nhà phần cũ kỹ, rách nát , thầm nghĩ: "Hèn chi đang cần tiền gấp đến thế."
Lão lập tức đổi sắc mặt, trưng bộ dạng tươi niềm nở: "Chu phu lang quả thực là tuổi trẻ tài cao, ở nơi thôn dã thế mà vẫn mở tiệm ăn độc đáo, khách khứa nườm nượp ngớt, thật khiến lão đây bội phục, bội phục!"
"Nào , nào ," Chu Văn An lập tức đáp lễ ngay, "Cái tiệm nhỏ nơi làng quê của chúng dám đặt lên bàn cân với Túy Vận Lâu . Dương chưởng quầy đây mới đúng là nhân trung long phượng, quản lý cả một tửu lầu lớn như , việc làm ăn lúc nào cũng hồng phát, tiền như nước, danh tiếng vang dội."
"Ha ha ha ha, quá khen, thật hổ thẹn quá."
Hai bên cứ thế tung hứng, tâng bốc một hồi lâu đầy vẻ giả tạo. Cuối cùng, Dương chưởng quầy mới bắt đầu cuộc thăm dò: "Mấy ngày , tại nhà Phương sư phụ, lão đây cơ duyên nếm qua một món ăn, quả thực là mỹ vị nhân gian, cực phẩm khó tìm. Nghe danh là kiệt tác của Chu phu lang, lão liền vội vàng tới đây bái phỏng. Chu phu lang đúng là kinh tài tuyệt diễm, khí chất phi phàm. Ngay từ gặp lão thấy vô cùng hợp mắt, nay kết giao với bạn như phu lang, thật là may mắn cho lão quá."
Lão lấy một tờ ngân phiếu, đặt lên bàn tiếp tục khẩn khoản: "Nghe Chu phu lang đang gặp khó khăn, cần bạc để xoay vòng? Chút lòng thành của lão, phu lang nhất định nhận lấy, hai cứ coi như em kết nghĩa . Lão làm chưởng quầy bấy lâu, vốn dĩ say mê đủ loại món ngon vật lạ, nếu thể bí quyết chế biến món đó thì thật là thỏa lòng mong ước."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-nhi-qua-phuphu-quan-chet-tran-lai-tro-ve/chuong-30.html.]
Ý đồ của Dương chưởng quầy quá rõ ràng: dùng tiền để đổi lấy bí phương.
Tờ ngân phiếu trị giá ba mươi lượng. Dùng tiền để mua một công thức nấu ăn là kết quả nhiều ngày cân nhắc của lão. Dù lão tâm đắc cái vị cay nồng tê dại , nhưng gì đảm bảo tất cả đều sẽ thích nó.
Hơn nữa, ba mươi lượng là con nhỏ. Người bình thường làm lụng cả năm cũng chẳng kiếm nổi bấy nhiêu, ngay cả cái tiệm "Văn An" nhỏ bé , e rằng làm lụng ròng rã một năm cũng chắc dư chừng đó bạc.
Lão cũng chỉ đang ôm tâm thế thử vận may, nhưng thấy dáng vẻ thờ ơ, chút động lòng của Chu Văn An, trong lòng lão bắt đầu thấy thấp thỏm.
"Ha ha ha, chẳng lẽ là Chu phu lang chê chút lòng thành của lão ít quá ? ngẫm mà xem, nhiều cửa hàng một năm lợi nhuận cũng chỉ tầm hai ba mươi lượng mà thôi."
Chu Văn An xong liền nở một nụ : "Chưởng quầy , ai bảo lúc thứ cần nhất chính là 'lòng thành' của ông cơ chứ." Thứ cần chính là bạc, và cũng thấy ba mươi lượng là ít, con đúng ý .
Anh cầm lấy tờ ngân phiếu, từ trong n.g.ự.c áo lấy một tờ giấy đưa cho Dương chưởng quầy.
Dương chưởng quầy vội vàng đón lấy, cẩn thận lật xem. Khi thấy hai chữ "Ớt cay", lão lộ rõ vẻ nghi hoặc khó hiểu, liền lên tiếng hỏi đây là vật gì.
Chu Văn An đưa quả ớt cho lão giải thích cặn kẽ cách dùng, đồng thời bồi thêm một câu: "Hiện nay thị trường vẫn hề ớt cay, nhưng trong tay đang sẵn 50 cân. Nếu Dương chưởng quầy ý nâng đỡ, thể để cho ông với giá 100 văn một cân. Tiết trời , e rằng chỉ hàng thôi, ông thể về nhà suy nghĩ kỹ."
Hai bên nhanh chóng đạt thỏa thuận: ba mươi lượng để mua đứt bí phương, đổi Chu Văn An sẽ bán món Đầu cá hấp ớt băm tại tiệm của nữa. Sau khi ký kết khế ước xong xuôi, Dương chưởng quầy phấn khởi đến mức cứ xoa hai tay liên tục.
Lão ngớt lời tán thưởng Chu Văn An, thật chẳng ngờ vị ca nhi lợi hại đến thế, kinh doanh, nghiên cứu bí phương, mà tướng mạo còn thanh cao, khí chất như chi lan ngọc thụ.
Quả đúng là "nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên" ( giỏi ắt giỏi hơn).
Cuối cùng, Dương chưởng quầy quyết định mua hai cân ớt để dùng thử, là sẽ về cân nhắc thêm mới quyết định nhập tiếp . Chu Văn An cũng khéo léo, bèn gói thêm một ít Xuyến Xuyến Hương làm quà tặng lão mang về.
Hành động khiến ấn tượng của Dương chưởng quầy về Chu Văn An tăng thêm vài phần thiện cảm. Lời của lão giờ đây mang theo sự kính trọng và cận rõ rệt. Lão chắp tay từ biệt, vội vàng rời để bàn bạc kỹ hơn với chủ nhân nhà về thương vụ .
Ngay khi bóng khuất hẳn, Chu Văn An lập tức lôi tờ ngân phiếu , tò mò ngó nghiêng đủ chiều như một đứa trẻ từng thấy sự đời. Anh reo lên: "Giang Ngôn, Giang Ngôn! Đây chính là ngân phiếu ? Giống hệt mấy tờ ngân phiếu phim truyền hình ! Ôi chao, sờ cảm giác chẳng giống giấy thường chút nào, liệu khi nào là giả nhỉ?"
Giang Ngôn cầm lấy tờ ngân phiếu, cẩn thận soi xét mỉm : "Không giả , là thật đấy. Có thể mang tiệm tiền trang để đổi lấy bạc trắng bất cứ lúc nào."
Dứt lời, lộ vẻ thắc mắc, hỏi: " mà, tại em đem bí mật về ớt cay cho Dương chưởng quầy? Sau ông cách dùng , chẳng sẽ cạnh tranh, cướp mất khách của chúng ?"
"Chuyện về ớt cay sớm muộn gì cũng thôi. Anh xem, lão Nữ Nội Nha là một gian thương chính hiệu, lão bán ớt cho chúng thì lẽ nào bán cho khác? Hơn nữa, cái 'chiêu trò' của món đầu cá hấp chính ở vị ớt, vì Dương chưởng quầy từng ăn bao giờ nên mới thấy hời mà vung tiền mua. Nếu đổi là thứ khác, lẽ lão chẳng thèm để mắt ."
Cầm tiền trong tay, Chu Văn An lập tức mua ngay chuối, xoài, chanh và hương thảo. Nữ Nội Nha tựa hồ liệu định thế nào cũng , nên lão cứ thong dong giữa sân chờ đợi, thậm chí còn thư thả nhâm nhi chén Nhạn Quốc.
Trước lúc , Nữ Nội Nha tươi đến mức lộ cả hàm răng trắng nhởn, : "Sau còn xin chỉ giáo nhiều hơn."
Hai bên đạt thành thỏa thuận: khi Chu Văn An cần mua chanh các loại trái cây khác, cứ việc tìm đến lão, và lão sẽ cung cấp với mức giá thấp hơn thị trường 20%.
Đây coi như là sự báo đáp của Nữ Nội Nha dành cho Chu Văn An. Bởi vì lúc nãy khi tiếp đãi Dương chưởng quầy, loáng thoáng về chuyện ớt cay, lão nhận ngay rằng "mùa xuân" trong sự nghiệp buôn bán của thực sự tới .
Nữ Nội Nha thực sự tán thưởng Chu Văn An, lão quyết định để con trai ở đây làm đầu mối liên lạc, còn dặn dò con trai tuyệt đối lời Chu phu lang.
Cậu con trai tên là Bao, cha dặn xong thì hớn hở đến mức hở cả răng hàm. Tuy lớn tuổi hơn Chu Văn An, nhưng vô cùng sẵn lòng theo phu lang học hỏi và làm việc.
Hiện tại là tháng Tư, mùa vụ gieo trồng đến. Trong tay vợ chồng Chu Văn An còn hai mươi lượng bạc, họ liền thuê thêm hai làm để giúp việc đồng áng.
Những mảnh đất ở vị trí , ưu tiên trồng một trăm cây ớt giống, phần đất còn đều trồng đậu nành. Đất ven sông thì dùng để trồng hương thảo, còn mảnh đất núi thì dành cho sơn khương t.ử (mắc khén).
Sau khi xuống giống xong xuôi, coi như cũng chút thời gian rảnh rỗi. Mấy ngày nay tình hình kinh doanh khởi sắc cho lắm, dân làng hầu như ai cũng nếm qua món Xuyến Xuyến Hương , nên lượng khách ghé tiệm cũng thưa dần.
Việc cấp bách lúc là làm để tiếng vang của Xuyến Xuyến Hương bay xa hơn nữa, đồng thời nghiên cứu thêm món mới. Thế nhưng, Chu Văn An chẳng hề vội vàng làm mấy việc đó, ngược bắt đầu tìm thầy đồ.
"Em tìm phu t.ử (thầy đồ) để làm gì?" Giang Ngôn bên cạnh, chống cằm tò mò hỏi.
Chu Văn An đang dùng cây bút than tự chế vẽ vẽ giấy, thuận miệng giải thích: "Để Giang Minh học chữ chứ . Nó mười ba tuổi , học ngay là muộn mất. Tôi còn đang đợi nó giúp ghi chép sổ sách, còn thi làm Trạng nguyên nữa đấy."
"Phụt!" Giang Ngôn nhịn thành tiếng. Hắn cảm thấy nhà khó mà xuất hiện một vị Trạng nguyên lang. Cỡ như còn thể yên ghế một lát, chứ cái thằng Giang Minh thì cứ như m.ô.n.g mọc gai, là ngứa ngáy chỗ đó, chẳng bao giờ chịu yên.
Thấy , Chu Văn An vui, cau mày chất vấn: "Cười cái gì mà ? Buồn lắm hả? Không làm Trạng nguyên thì làm Tú tài, lẽ nào nhà thể kết phát khí lành, sinh một chữ nghĩa ?"
"Không , nữa. Được , em hết, nó nhất định sẽ đỗ Trạng nguyên." Người đàn ông vội vàng dỗ dành theo ý vợ, gương mặt lộ rõ vẻ "xin tha tội".
"Hừ!" Chu Văn An đầu , tiếp tục hí hoáy vẽ. Hai ngày nay hỏi thăm vài trong thôn, cũng mấy cái tên tiềm năng nhưng vẫn nên chọn ai cho phù hợp.
Một là cùng thôn, hiện là Đồng sinh, hơn ba mươi tuổi nhưng vẫn miệt mài lều chõng thi, lúc rảnh rỗi thường nhận việc dạy trẻ để trang trải.
Người thứ hai ở thôn bên, là một vị Tú tài hơn bốn mươi tuổi, hiện đang mở tư thục dạy học.
Còn thứ ba là một vị Tú tài ngoài sáu mươi, cũng ở thôn khác, nhưng ông thể đến tận nhà để làm gia sư (phu tử).
Chu Văn An gọi Giang Ngôn để bàn bạc, xem thử nào là phù hợp nhất.
Giang Ngôn chỉ tay vị Đồng sinh cùng thôn : "Cứ chọn , dù cũng gần nhà, thuận tiện."
"Chọn ? Hắn mới chỉ là Đồng sinh thôi, bản thi còn chẳng đỗ, thì dạy bảo ai hồn cơ chứ?" Chu Văn An lộ rõ vẻ hài lòng.
Hai nảy sinh bất đồng ý kiến. Chu Văn An thì đưa Giang Minh đến tận tư thục để học, vì ở đó môi trường, bạn học nên sẽ khí học tập hơn, chỉ điều nếu tư thục thì cả ngày nó ở lỳ tại đó.