Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 72: Trái Tim Xao Xuyến

Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:11:06
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Nam Vinh tìm thấy Trọng Dương, đang dẫn Tiểu Trọng Minh ăn mì bò ở một quán trong khu ăn vặt. Đã qua ngày hạ chí, thời tiết dần nóng lên. Tiểu Trọng Minh ăn đến mồ hôi đầm đìa, nhưng lẽ vì đói lả một ngày phim nên bé chẳng buồn lau mồ hôi, cứ cúi đầu húp mì sùm sụp.

Trọng Dương dùng kịch bản của Tiểu Trọng Minh để quạt mát, vẻ ghét bỏ lấy khăn giấy lau mồ hôi mặt cho bé, đó tiện tay ném thùng rác bên cạnh. Gặp cơn gió thổi qua, tờ khăn giấy thổi lệch nên rơi thùng. Lúc , Teddy đang gầm bàn đành cam chịu bò dậy, dùng móng vuốt nhặt lên ném thùng rác.

Khung cảnh bình dị mà ấm áp khiến Nam Vinh cứ bên đường mãi, cho đến khi Trọng Dương đầu về phía . Cậu lúc mới hồn, mỉm bước tới.

“Muốn ngắm thì cứ đây xem cho thoải mái, cần đằng trộm .” Trọng Dương .

“Được.” Nam Vinh đáp.

Trọng Dương nhướng mày, thật sớm phát hiện Nam Vinh, dù như Nam Vinh đến cũng là tâm điểm của đám đông. Ban đầu tưởng sẽ thẳng tới, hiểu vì ở phía đối diện bên đường lâu như . Hắn ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy lẽ Nam Vinh sợ sẽ vì chuyện Cục Dị Năng vây bắt Tiểu Trọng Minh mà giận cá c.h.é.m thớt lên , nên mới cố tình trêu một câu. thấy đối phương đáp tự nhiên như , trông giống.

Thôi, nghĩ nữa, thì .

Khi sức mạnh của một đạt đến trình độ nhất định, họ sẽ lười động não, và Trọng Dương chính là kiểu như .

“Anh trai xinh , đến ?” Tiểu Trọng Minh cuối cùng cũng chịu ngẩng mặt lên khỏi cái bát to gấp đôi mặt , vui vẻ Nam Vinh.

“Anh đến .” Nam Vinh đưa tay sờ lên mái đầu mềm mại của Tiểu Trọng Minh, “Có thấy khó chịu ở ?”

Cậu , cú đ.á.n.h của Cục Dị Năng trúng Tiểu Quỷ Vương là đ.á.n.h thẳng đỉnh đầu.

“Không ạ.” Tiểu Trọng Minh lắc đầu như trống bỏi.

“Không .” Nam Vinh xoa đầu Tiểu Trọng Minh mới buông tay. Vừa , liền thấy Trọng Dương đang với vẻ mặt như .

Tim Nam Vinh khẽ hẫng một nhịp, Trọng Dương lẽ hiểu lầm, cho rằng Cục Dị Năng cử đến để điều tra tình hình của Tiểu Trọng Minh. Nam Vinh cũng giải thích, bởi vì khi đến đây, Nhậm cục quả thật cũng ý trong lời .

“Anh trai xinh , ăn cơm ? Mì bò ở đây ngon lắm.” Tiểu Trọng Minh thật sự thấy ngon, ăn hai bát , còn nhiều hơn cả trai .

“Vậy cho một bát.” Cậu lái xe đến đây ngay khi rời khỏi Cục Dị Năng, chẳng tâm trạng nào mà ăn uống. Lúc đây, ngửi thấy mùi thơm, quả thật cũng đói.

“Để con gọi giúp .” Tiểu Trọng Minh hăng hái dậy, gọi lớn trong, “Ông chủ, ông chủ, tụi con gọi mì.”

Ông chủ quán mì từ trong , thấy là Tiểu Trọng Minh gọi mì thì ngạc nhiên : “Nhóc con, cháu còn ăn nữa , cháu ăn hai bát lớn đấy.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phần mì ở quán ông đầy đặn, ngay cả phim quanh năm vác máy trong đoàn phim đến ăn một bát cũng đủ no. Vậy mà đứa bé tí hon mới đó mà ăn hết hai bát, bây giờ còn gọi thêm. Mì nhà yêu thích thì ông chủ dĩ nhiên vui, nhưng cũng thể để một đứa trẻ ăn đến bội thực .

“Anh trai xinh ăn một bát, con ăn thêm một bát nữa là no ạ.” Tiểu Trọng Minh hì hì .

Anh trai xinh , ông chủ bất giác về phía Nam Vinh, dù quen các ngôi đến đây phim, ông cũng thừa nhận rằng quả thật . Điều hiếm thấy hơn là một đàn ông cao lớn như , trông đến thế mà hề ẻo lả, khiến khác dễ chịu.

Thấy ông chủ cứ chằm chằm, Nam Vinh lịch sự gật đầu với đối phương.

Ông chủ ngượng ngùng ho một tiếng, chút hổ, thế mà lỡ đến ngẩn .

“Cái đó… trẻ con ăn nhiều quá , em trai ăn hai bát lớn , phần ăn ở chỗ đủ lắm.” Ông chủ nhân cơ hội khuyên Nam Vinh.

, mê trai , chuyện với nên mới chằm chằm đấy.

Nam Vinh trả lời mà sang Trọng Dương. Trọng Dương ông chủ, : “Không ạ, em trai từ nhỏ ăn khỏe , ăn hỏng .”

“Thật ?”

“Thật ạ!”

Lúc ông chủ mới yên tâm, nhưng vẫn giấu vẻ kinh ngạc thốt lên: “Ăn khỏe quá nhỉ, ăn buffet chắc chắn bao giờ lỗ. Chờ nhé, nấu mì cho các ngay đây.”

Ông chủ , Tiểu Trọng Minh mới đỏ mặt, lí nhí phản đối: “Con ăn khỏe từ nhỏ .”

“Năm tuổi nhỏ ?” Trọng Dương liếc bé một cái.

Tiểu Trọng Minh phồng má, cố gắng giải thích: “Con tự làm , con lớn .”

Trong nhận thức của Tiểu Trọng Minh, chỉ lớn mới làm, bây giờ làm, nên xem là lớn. Hơn nữa năm tuổi thì chứ, hai ba tuổi mới là trẻ con.

“Đợi khi nào nhóc tè dầm nữa hẵng lớn nhé.” Một câu của Trọng Dương lập tức hạ gục bé.

Tiểu Trọng Minh tức thì đỏ mặt như m.ô.n.g khỉ, khí thế lớn ban nãy biến mất còn tăm .

“Tiểu Trọng Minh tè dầm ?” Nam Vinh ngạc nhiên, thời gian ở cùng Tiểu Trọng Minh, từng thấy bé tè dầm bao giờ.

Mặt Tiểu Trọng Minh lập tức càng đỏ hơn, đôi mắt ngấn nước của bé liếc Nam Vinh một cái, dỗi dỗi , chổng m.ô.n.g về phía hai . Anh trai xinh thật là đáng ghét, cứ hỏi một làm gì, thể giả vờ như ?

, lúc vệ sinh thì mộng du, tè ướt cả trang phục diễn luôn.” Trọng Dương .

Ánh mắt Nam Vinh lóe lên, hiểu.

“Con ăn mì nữa!” Cơn dỗi dằn của ai đó trực tiếp biến thành giận tím mặt, trai nhận bé đang giận ? Sao còn , còn kể chi tiết như nữa.

“Nhóc con ăn no ?” lúc , chủ quán bưng hai bát mì , Tiểu Trọng Minh ăn, ông liền , “Vậy đem bát mì cho khác nhé.”

“Con , con .” Cậu bé còn ăn no, thể nhường bát mì ngon cho khác , lập tức quên luôn chuyện đang giận, nhảy cẫng lên chìa tay về phía ông chủ đòi bát mì.

“Nóng nóng nóng, để đặt xuống cho cháu.” Chủ quán dáng vẻ đáng yêu của Tiểu Trọng Minh làm cho tan chảy, cẩn thận đặt hai bát mì xuống mặt Nam Vinh và Tiểu Trọng Minh, đó riêng với bé, “Tôi cho cháu thêm một phần thịt bò đấy.”

“Cảm ơn ông chủ ạ.” Tiểu Trọng Minh thịt bò trong bát nhiều gấp đôi của trai xinh , vui vẻ vô cùng.

“Ăn từ từ nhé.” Ông chủ quán mì vui vẻ rời .

Trọng Dương Tiểu Trọng Minh đang cắm cúi ăn mì, trêu chọc Nam Vinh: “Bỗng dưng nhớ một câu danh ngôn.”

“Gì ?” Nam Vinh ngạc nhiên.

“Xinh chẳng là gì sự đáng yêu.” Trọng Dương với vẻ mặt nghiêm túc.

“...” Nam Vinh đảo mắt, cúi đầu ăn mì.

Trọng Dương thấy vô cùng sảng khoái, thấy câu mạng lâu, vẫn luôn dùng thử, tiếc là cơ hội, cuối cùng cũng để tóm .

Ăn xong, ba một ch.ó bắt đầu dạo bữa ăn, lộ trình là một vòng quanh thành phố, dùng quãng đường xa nhất để trở về khách sạn.

Trên đường, Tiểu Trọng Minh và Teddy, một một chó, tung tăng chạy nhảy phía , thi xem ai chạy nhanh hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-72-trai-tim-xao-xuyen.html.]

“A Mao, mày chạy trông đáng yêu thật, chân ngắn cũn mà cứ như Phong Hỏa Luân .”

“Gâu gâu gâu~” Có giỏi thì so tốc độ với nguyên của đây .

“Gâu?” Nó nguyên , hình như Quỷ Vương cũng .

Trọng Dương và Nam Vinh theo xa gần, cũng sợ lạc, vì Tiểu Trọng Minh cứ chạy một đoạn xa là sẽ chờ họ, đợi đến khi họ đến gần mới tiếp tục chạy về phía .

“Nếu Tiểu Trọng Minh là một đứa trẻ bình thường thì mấy.” Lúc đến, khi bên đường Tiểu Trọng Minh ăn mì, suy nghĩ mãnh liệt .

“Cục Dị Năng giao nhiệm vụ cho em ?” Trọng Dương hỏi.

Nam Vinh liếc mắt: “Anh đang trách ?”

“Tại trách em?” Trọng Dương khó hiểu.

“Cục Dị Năng lên kế hoạch vây bắt Tiểu Trọng Minh, mà của Cục Dị Năng.” Nam Vinh .

“Chuyện em , gì mà trách.” Trọng Dương .

“Sao chắc chắn là ?” Nam Vinh hỏi.

“Em ?”

“...Không .”

“Thế thì còn gì.”

Nam Vinh bỗng cảm giác như đ.ấ.m bịch bông, cảm động sự tin tưởng của Trọng Dương, nhưng cảm thấy quá dễ dàng tin . Lỡ như thì , dù vốn là của Cục Dị Năng mà.

nếu là cục trưởng của các em, nhất định sẽ dẫn em .” Trọng Dương đột nhiên thêm.

“Tại ?” Nam Vinh khó hiểu.

“Nếu em ở đó, nhát kiếm chắc chắn thu vài phần lực, lỡ làm mỹ nhân thương thì .” Trọng Dương làm mặt quỷ .

Lại thế nữa , những lời tán tỉnh ngọt ngào nhất, nhưng bằng thái độ thờ ơ nhất.

Nam Vinh bỗng thấy hoảng: “Vậy lỡ như một ngày g.i.ế.c Tiểu Trọng Minh thì ?”

Trọng Dương dừng bước, nhíu mày Nam Vinh.

Tâm trạng Nam Vinh nặng trĩu, nhưng vẫn nghiêm nghị thẳng mắt .

“Nam Vinh, em là đàn ông con trai đàng hoàng, hỏi cái câu kiểu ‘ và bạn gái rơi xuống nước thì cứu ai ’ thế, ấu trĩ cơ chứ.” Trọng Dương tỏ vẻ phiền muộn.

“...” Nam Vinh định , ý thế, nhưng nghĩ thì câu hỏi của hình như đúng là đặt bản và Tiểu Trọng Minh lên bàn cân, để Trọng Dương lựa chọn.

“Vậy nên, trong lòng , là quan hệ tình nhân?” Nam Vinh cố tình làm vành tai ửng đỏ, vẻ hoảng hốt như tỏ tình, “Anh… đang tỏ tình với ?”

Đến Trọng Dương cũng ngớ , nó chứ, sống hai đời, mỹ nhân thích cả đống, nhưng hiểu lầm tỏ tình thì đây là đầu tiên. Càng c.h.ế.t tiệt hơn là, đối chiếu logic trong lời của , Nam Vinh hiểu như cũng chẳng gì sai cả.

Toang , dáng vẻ của Nam Vinh ý đó với đấy chứ.

Trọng Dương càng nghĩ càng hoảng, tim gần như nhảy khỏi lồng ngực.

Thấy Trọng Dương sợ đến biến sắc, trong mắt Nam Vinh thoáng qua một tia mất mát, dù cố tình trêu chọc , nhưng khi thật sự thấy phản ứng của Trọng Dương, cảm giác nản lòng: “Tôi thích lăng nhăng.”

“Anh lăng nhăng chỗ nào, chỉ thích nhiều mỹ nhân hơn một chút thôi.” Trọng Dương hồi sinh trong một giây, bắt đầu dẻo mỏ.

Nam Vinh gì thêm, lặng lẽ về phía , bước chân mỗi lúc một nhanh, chẳng mấy chốc bỏ xa Trọng Dương một .

Trọng Dương tại chỗ, bóng lưng cao thẳng thon dài con phố phía , hiểu bỗng cảm thấy chút mất mát.

Kỳ lạ, tại thấy mất mát?

Nam Vinh một đoạn, tâm trạng định , lúc mới nhận Trọng Dương theo, nghi hoặc , hỏi nào đó vẫn còn đang ngẩn ngơ tại chỗ: “Sao ?”

Nam Vinh trong bộ đồ trắng, một hàng đèn lồng. Màu trắng tinh khôi và màu đỏ rực rỡ tạo thành một sự tương phản rõ nét. Trong khoảnh khắc đầu , ánh sáng ấm áp của đèn lồng làm dịu những đường nét gương mặt, chỉ một cái mà tựa như gom hết dịu dàng lưu luyến của thế gian.

Rầm~

Trọng Dương cảm thấy tim dường như bắt đầu đập loạn nhịp.

“Trọng Dương?” Thấy Trọng Dương nhúc nhích, Nam Vinh cao giọng gọi nữa.

“Ờ, tới đây.” Trọng Dương ôm ngực, bước nhanh qua. Để Nam Vinh phát hiện sự bối rối của , thuận miệng hỏi một câu, “Lần em đến, Cục Dị Năng giao nhiệm vụ gì ?”

“Có.” Nam Vinh suy nghĩ một chút trả lời.

“Thật ? Nhiệm vụ gì ?” Trọng Dương tò mò.

Nam Vinh trả lời ngay mà nhếch khóe miệng, khẽ một tiếng.

Nhịp tim mới định của Trọng Dương vì nụ mà đập rộn lên.

“Bảo trấn an , đừng để đ.á.n.h tới tận cửa.” Đây là lời Nhậm cục nhờ sư chuyển cho , rằng nếu khi qua đó, phát hiện Trọng Dương và Tiểu Quỷ Vương đều thương, thì nhất định trấn an Trọng Dương, đừng để đ.á.n.h tới cửa.

“Tiểu sư , Nhậm cục và những khác vẫn đang chữa thương, nếu lúc Trọng Dương dẫn Tiểu Quỷ Vương đ.á.n.h tới cửa, Cục Dị Năng e là cản nổi. Cho nên, nếu thể trấn an, em hãy cố gắng trấn an.”

“Được.”

“Hả?” Nam Vinh kinh ngạc ngẩng đầu.

“Anh , đ.á.n.h tới cửa.” Trọng Dương .

“Chẳng lẽ… thật sự định làm thế?”

Trọng Dương gật đầu: “Có gì đúng ?”

Không , chỉ sốc thôi.

--------------------

Loading...