Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 52: Nam Vinh, cậu đang dùng mỹ nhân kế sao?
Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:10:43
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
052
Tại đoàn phim.
Phó đạo diễn cầm một xấp kịch bản dày cộp đưa cho Trọng Dương, : “Đạo diễn Trương thích Tiểu Trọng Minh nên thêm ít đất diễn cho thằng bé, đây là kịch bản.”
“Cảm ơn.” Trọng Dương nhận lấy.
“Hôm nay cảnh của Tiểu Trọng Minh, nhưng ngày mai ba cảnh. À, đây là lịch , ghi rõ ngày nào cảnh nào, nhớ cho Tiểu Trọng Minh học thuộc lời thoại một ngày nhé.” Phó đạo diễn yên tâm dặn dò, “Lời thoại của Tiểu Trọng Minh ít , nên khớp thoại với thằng bé nhiều .”
Trọng Dương bản tính ngại phiền phức, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
“À , hai công ty quản lý ?” Phó đạo diễn hỏi.
“Chưa .”
“Vậy hợp đồng ký trực tiếp với nhé?” Phó đạo diễn đưa cho Trọng Dương một bản hợp đồng, “Đây là hợp đồng, xem qua , nếu vấn đề gì thì chúng ký.”
Nói xong, phó đạo diễn liền vội vã làm việc khác.
Trọng Dương cầm kịch bản và hợp đồng đến xe riêng của Nam Tang, Tiểu Trọng Minh đang trong xe ăn quýt, cái miệng nhỏ căng phồng trông như một chú hamster.
“Lại ăn nữa ?” Trọng Dương với vẻ ghét bỏ.
“Anh Nam Vinh con vận động nhiều nên ăn nhiều.” Dường như tìm chống lưng, Tiểu Trọng Minh lập tức trở nên tự tin hẳn.
Trọng Dương liếc Nam Vinh, cũng gọt xong một quả táo đưa cho Tiểu Trọng Minh. Tiểu Trọng Minh nhận lấy rôm rốp gặm.
“Ăn quả táo cũng gọt vỏ, đúng là kiểu cách.”
Nam Vinh đang định gọt quả táo thứ hai thì tay khựng , buông d.a.o xuống, đưa quả táo gọt trong tay cho Trọng Dương.
“??” Trọng Dương.
“Không gọt vỏ.”
“…” Ngộ Trọng Dương hận thể ngược thời gian về vài giây để nhét câu trong cổ họng.
Phúc lợi mỹ nhân gọt vỏ táo cho cứ thế là bay màu.
“Đây là kịch bản ?” Nam Vinh thấy Trọng Dương mãi nhận, bèn dứt khoát đặt quả táo lên chiếc bàn mặt , xấp giấy tờ dày cộp trong tay mà hỏi.
“Còn cả hợp đồng.” Trọng Dương đưa hết thứ cho Nam Vinh, còn thì cầm quả táo lên, hối hận c.ắ.n một miếng.
Chậc, vỏ đúng là khó ăn thật.
“Hợp đồng lát nữa đưa cho Nam Tang xem giúp, chị làm trong ngành lâu , thể kiểm tra giúp hai .” Nam Vinh .
“Ừm.” Trọng Dương ừ một tiếng, bỗng cảm nhận một ánh mắt đang chằm chằm , bất giác đầu .
Ngoài xe, Tiểu Cố đang áp mặt cửa sổ, hai mắt sáng rực chằm chằm hai bên trong, nội tâm ngừng gào thét: A a a, ăn ý quá , đầu cũng cùng một lúc nữa chứ!
Trọng Dương cảm nhận đang thì Nam Vinh đương nhiên cũng , hai gần như đầu cùng một lúc. Là một shipper lâu năm, hành động ăn ý thế Tiểu Cố thể đẩy thuyền cho .
“Tiểu Cố.” Trọng Dương vươn tay mở cửa xe.
Tiểu Cố vội vàng điều chỉnh cảm xúc, xách hai ly cà phê đưa qua: “Cà phê mới mua, hai ly là của hai .”
“Tôi uống, cảm ơn.” Nam Vinh thích uống cà phê cho lắm.
“Để thử xem.” Trọng Dương uống cà phê bao giờ nên khỏi cầm lấy một ly.
“Vậy ly còn đem cho khác.” Tiểu Cố cầm ly cà phê còn rời .
“À , nếu rảnh thì giúp thằng nhóc học lời thoại , ngày mai ba cảnh đấy?” Trọng Dương là ngại phiền phức, thấy Nam Vinh đang cầm kịch bản nên lười biếng một chút.
Nam Vinh cũng hỏi Trọng Dương là ba cảnh nào, tự tìm kiếm, quả nhiên tìm một tờ lịch ở bên trong, đó đối chiếu với kịch bản, tìm những cảnh mà Tiểu Trọng Minh ngày mai.
Bên , Trọng Dương đầy tò mò mở nắp ly cà phê, ngửi thơm như chắc là ngon lắm. Trọng Dương uống một ngụm đầy, đó “phụt” một tiếng phun hết ngoài.
“Phì, cái thứ quái quỷ gì thế , đắng c.h.ế.t .” Trọng Dương đắng đến nhăn cả mặt.
Hắn ngày nào cũng thấy uống cà phê phim truyền hình, cứ ngỡ là thứ đồ uống ngon lành gì, ai ngờ là thứ còn đắng hơn cả t.h.u.ố.c bắc.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Ui, ơi, bẩn quá .” Tiểu Trọng Minh tỏ vẻ ghét bỏ, cà phê văng đầy sàn.
Trọng Dương vệt cà phê đất, nhíu mày, ngay đó giật lấy một con Teddy đang ngủ say trong lòng Tiểu Trọng Minh, đè xuống đất lau lấy lau để.
“…” Tàng Ngao A Mao bỗng dưng biến thành cây lau nhà.
“Anh ơi đừng mà, A Mao giẻ lau .” Tiểu Trọng Minh la lên.
Trọng Dương mặc kệ , mở cửa xe ném Tàng Ngao ngoài: “Lau cho sạch hẵng về.”
“…” A Mao.
Nếu đ.á.n.h , nó nhất định sẽ liều mạng.
Trong xe một chiếc tủ lạnh nhỏ, Trọng Dương mở tủ lạnh tìm một chai nước tu ừng ực mấy ngụm mới làm dịu cái vị khó tả trong miệng, đầu thì thấy Nam Vinh đang cầm một chiếc ly nhựa màu trắng cho thêm gì đó cà phê.
“Cậu cho thêm gì thế?”
“Đường và sữa.” Nam Vinh dùng que khuấy trong túi khuấy vài vòng, đó mới đậy nắp , đẩy ly cà phê về mặt Trọng Dương, “Được .”
“Không cần , uống .” Thứ t.h.u.ố.c cho thêm đường cũng chẳng ngon hơn , bệnh, việc gì cố uống cho hết thứ khó uống .
Ánh mắt Nam Vinh sâu thẳm, mà thật sự vươn tay kéo ly cà phê qua, tự uống một ngụm.
“À , khi nào đưa tiền cho ?” Trọng Dương bỗng nhớ và Nam Vinh còn một vụ làm ăn. Căn biệt thự của còn đang chờ tiền để mua đấy.
“Xin .” Nam Vinh đột nhiên xin .
“Sao thế? Mấy cần nữa ? Không , cần thì tự bán cũng .” Trọng Dương sở dĩ đóng gói quỷ khí và nước ao chứa sinh khí cho Nam Vinh là vì chính ngại phiền phức. Bởi vì nhiều đồ như , bình thường thể nào mua hết . nếu thật sự tự bán thì cũng là bán , chỉ là tốn thời gian hơn một chút thôi.
“Ngôi mộ cổ nhà nước tiếp quản.”
“Thế nên?”
“Căn cứ luật bảo vệ di sản văn hóa, lăng mộ cổ, di chỉ văn hóa cổ đều thuộc sở hữu của nhà nước.”
Trọng Dương sa sầm mặt: “Cho nên tiền của nhà nước tịch thu ?!”
Nam Vinh khó khăn gật đầu: “Cũng gần như .”
Nam Vinh dám , theo luật bảo vệ di sản văn hóa thì vốn dĩ đó là đồ của .
“Nam Vinh!” Trọng Dương tức đến c.h.ử.i .
“ nhà nước cũng bồi thường.” Nam Vinh vội .
“Bồi thường cái gì?”
“Nhà.” Nam Vinh , “Không mua biệt thự , Cục Dị Năng định tặng một căn biệt thự, xem như là bồi thường.”
“Một căn biệt thự mà đuổi ?”
“Là một căn biệt thự tiền cũng mua .”
Trọng Dương nghi hoặc về phía Nam Vinh.
“Biệt thự núi Thanh Phong.” Nam Vinh giải thích, “Núi Thanh Phong là nơi linh mạch duy nhất ở Giang Thành, linh khí núi dồi dào, phong thủy cực .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-52-nam-vinh-cau-dang-dung-my-nhan-ke-sao.html.]
Trọng Dương núi Thanh Phong, mấy ngày nay xem nhà khắp nơi, môi giới cũng giới thiệu cho biệt thự ở Thanh Phong, nhưng núi mà là chân núi. Lý do môi giới đưa lúc đó là, núi Thanh Phong là thánh địa Đạo giáo, đạo pháp bảo hộ, sống ở đó thể tiêu tai giải nạn, sự nghiệp thuận lợi.
Trọng Dương là thiên sư nên tin mấy lời lừa phỉnh , nhưng giá nhà ở đó đúng là cao, căn rẻ nhất hình như cũng lên đến cả trăm triệu.
Nam Vinh giới thiệu cho là biệt thự núi, giá trị chỉ thể cao hơn.
Trọng Dương miễn cưỡng hài lòng với khoản bồi thường , nhưng miệng vẫn bất mãn : “Linh khí với phong thủy thì chứ? Chẳng lẽ tự bày trận ?”
Khóe môi Nam Vinh cong lên, Trọng Dương đồng ý, nhưng vẫn bổ sung một câu: “Căn biệt thự còn một ưu điểm nữa.”
“Cái gì?”
“Có cẩm lý ở sát vách.” Nam Vinh .
Trọng Dương thì híp mắt , một lúc mới : “Nam Vinh, đang dùng mỹ nhân kế ?”
“Anh… bậy bạ gì thế.” Nam Vinh như tức giận lườm Trọng Dương một cái.
Trọng Dương thích nhất là dáng vẻ lúng túng của Nam Vinh, làm mà sợ .
Nam Vinh chống đỡ nổi, vành tai đỏ ửng, dời mắt , một cách lúng túng: “Tôi tìm xem hợp đồng giúp .”
Nói xong, liền xuống xe rời .
“Ha ha ha…” Nhìn bóng lưng bỏ chạy của Nam Vinh, Trọng Dương vui vẻ thành tiếng.
“Anh ơi, trêu Nam Vinh đúng ạ?” Tiểu Trọng Minh xem TV nhiều nên kiến thức cũng rộng, bất thình lình hỏi một câu.
“Ăn táo của .” Trọng Dương cầm một quả táo nhét thẳng miệng Tiểu Trọng Minh.
Tiểu Trọng Minh cũng khách khí, ôm quả táo còn nhỏ hơn mặt là bao gặm lấy gặm để.
Chậc, đúng là ăn khỏe thật.
Nam Vinh bao lâu thì Tiểu Cố về, trong xe thấy Nam Vinh : “Anh Nam Vinh ạ?”
“Chắc là tìm Nam Tang .” Trọng Dương tìm xem hợp đồng giúp , thì chỉ thể là Nam Tang.
“Tự ?” Tiểu Cố Nam Tang nên tìm Nam Vinh, thì định rời khỏi.
“Khoan , mang cái cho Nam Vinh .” Trọng Dương đưa ly cà phê bàn cho Tiểu Cố.
Tiểu Cố ngẩn : “Đây của ?”
“Đắng quá.” Trọng Dương tỏ vẻ ghét bỏ.
Tiểu Cố ngơ ngác nhận lấy ly cà phê, đến khi tìm Nam Vinh thì theo bản năng đưa qua.
Nam Vinh nghi hoặc cô.
Tiểu Cố vội giải thích: “Anh Trọng Dương bảo đưa cho .”
Nam Vinh hiểu , là ly cà phê xe, liền cảm ơn nhận lấy, tự nhiên uống một ngụm.
Uống… uống ?!!
Anh Nam Vinh uống cà phê của Trọng Dương? Vừa Trọng Dương cà phê đắng quá, chắc chắn là cũng uống ! , chắc chắn uống !! Tiểu Cố kích động che miệng , sợ sẽ hét lên ngay lập tức.
Hửm? Nam Vinh nghi hoặc liếc Tiểu Cố đang hành động kỳ quặc.
Tiểu Cố vội vàng xoay .
Nam Vinh nhíu mày, gì, đầu về phía chị gái .
“Hợp đồng vấn đề gì, tuy tiền nhiều nhưng mới đều bắt đầu như , đợi bộ phim kết thúc, Tiểu Trọng Minh chút danh tiếng thì giá sẽ tăng lên… Ủa, em uống cà phê ?” Nam Tang ngẩng đầu lên khỏi bản hợp đồng, thấy ly cà phê trong tay em trai .
“Thỉnh thoảng nếm thử một chút.” Nam Vinh .
Anh thỉnh thoảng nếm thử , uống là vì ly Trọng Dương uống qua. Tiểu Cố thầm gào thét trong lòng.
“À , chuyện nhờ em giúp.” Nam Tang .
“Chuyện gì?”
“Ở phố Đường Phong một tòa nhà sạch sẽ, phụ trách ở đây tìm một đạo sĩ đến làm phép, chị nghĩ em đang ở đây ? Nên nhận việc . Sao nào, một chuyến , thù lao mười vạn đấy. Tuy tiền nhiều nhưng cũng là tiện tay thôi.” Nam Tang sở dĩ nhận việc là vì cô thường xuyên phim ở đây, chừng ngày nào đó chính cô cũng tòa nhà đó. Cho nên nhân lúc Nam Vinh ở đây, cô nhờ xử lý, dù thì đạo sĩ mà phim trường mời đến, ai là kẻ lừa đảo giang hồ .
“Tòa nhà nào?” Ánh mắt Nam Vinh khẽ động.
“Một tòa nhà ở giữa phố Đường Phong, xây dựng phỏng theo lầu xanh thời xưa, hình như tên là…”
“Di Hồng Viện.” Tiểu Cố thấy Nam Tang nhớ nên lên tiếng nhắc nhở.
“ , Di Hồng Viện.” Nam Tang gật đầu, “Để chị bảo Tiểu Cố dẫn em nhé?”
“Đã đưa tiền ?”
“Đưa , ở chỗ chị đây.” Người phụ trách là fan của Nam Tang, thần tượng của quen đạo sĩ thì lập tức đưa tiền cho Nam Tang, sợ thần tượng của ứng tiền cho .
“Chuyển cho em.”
Đôi mắt phượng xinh của Nam Tang nhướng lên, kinh ngạc em trai , tuy cô chắc chắn rằng mở lời thì Nam Vinh nhất định sẽ giúp, nhưng việc còn làm đòi tiền ngay thì phong cách của Nam Vinh.
Tuy nghi hoặc, nhưng Nam Tang vẫn chuyển tiền cho Nam Vinh.
Nam Vinh xác nhận tiền tài khoản mới : “Tòa nhà đó dọn dẹp , cứ bảo họ dùng trực tiếp là .”
“Dọn dẹp ?”
“Ừm, tối qua Trọng Dương đến đó.” Nam Vinh gật đầu.
Nam Tang dừng một chút, bỗng hiểu : “Cho nên tiền là em đòi cho Trọng Dương.”
“Ừm.” Trọng Dương đuổi quỷ, tiền đương nhiên đưa cho .
“Tôi đây.” Hợp đồng xem xong, Nam Vinh hứng thú gì với việc phim nên xoay rời ngay.
Cái , đòi tiền giúp khác thì tích cực thật đấy. Trọng Dương tối qua đuổi quỷ chứ cô nhờ , cô thể trả tiền mà.
Cậu , chuyên viên trang điểm Jimmy liền sáp , lo lắng hỏi: “Chị Tang tang, em trai chị .”
“Cậu tìm nó việc gì ?” Nam Tang khó hiểu Jimmy.
“Còn là đạo diễn Trương , ông bảo dựa theo dáng vẻ của em trai chị để hóa trang cho Minh Vương, còn vẽ xong nữa.”
“Mặt em trai là do hóa trang mà ?” Nam Tang lạnh.
“Đây là hết cách ?” Jimmy đương nhiên là vô dụng, nhưng đạo diễn Trương cứ nhất quyết yêu cầu như , “Hay là chị ảnh của em trai , cho một tấm .”
Vừa nghĩ đến việc chụp trộm một tấm, nhưng mỗi ý định đó, Nam Vinh như phát hiện , đôi mắt lạnh như băng liếc về phía , thế là chẳng còn ý định gì nữa.
“Không .” Nam Tang , Nam Vinh mặc bộ quần áo trình diễn màu trắng đó đến tìm cô, cô chụp một mười mấy tấm. Nam Vinh là thiên sư, Nam Tang một vài thủ đoạn của thiên sư, một tấm ảnh, một cái tên, một ngày sinh nhật đều thể hại , cho nên những thứ liên quan đến Nam Vinh, nhà cô gần như bao giờ tiết lộ ngoài.
Huống chi, em trai cô như , Jimmy là gay, ai ảnh của em trai cô sẽ làm gì.
“Vậy bảo em trai chị ở đây thêm một lát ?”
“Không , nó bận hẹn hò .”
Ánh sáng trong mắt Jimmy rõ ràng ảm đạm .
Ài, quả nhiên là để ý em trai .
--------------------