Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 40: Ba trăm vạn

Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:10:13
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bị sờ thì cứ sờ thôi, dù Nam Vinh trai như , ai là chịu thiệt còn .

“À thì… trong xem , Tiểu Trọng Minh ở một trong đó nguy hiểm lắm.” Trọng Dương hổ dậy.

Tiểu Trọng Minh ở một trong đó nguy hiểm ư? Vừa nãy bên trong quỷ khí dày đặc, tiếc bán rẻ để bám lấy , bây giờ quỷ khí tan gần hết thì đột nhiên lo lắng?

“Sao thế, ?” Trọng Dương Nam Vinh đến chột .

“Vào chứ.” Nam Vinh cũng vạch trần, .

Trọng Dương thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đuổi theo.

Nam Vinh tới cửa, bỗng nhiên nhíu mày đầu .

“Gì ?” Trọng Dương thót tim, lẽ phát hiện chứ.

“Chân hết tê ?” Nam Vinh xuống chân Trọng Dương.

Hóa là chuyện cái chân, làm giật cả .

“Hết tê , hết tê , tay nghề xoa bóp của em tồi.”

“Vậy , nếu nhu cầu, thể tìm bất cứ lúc nào.” Nam Vinh như , ánh mắt về một nơi nào đó thể miêu tả.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trọng Dương chỉ cảm thấy nơi nào đó căng cứng, hoảng đến thở , chỉ hận thể về mấy giây để bóp c.h.ế.t cái miệng khen tay nghề của .

Tay nghề cái quái gì, lão t.ử đây chỉ đang thưởng thức mỹ nhân chứ thật sự làm gì với mỹ nhân . Hơn nữa dù làm gì thì cũng chủ động chứ, Nam Vinh con gái. Mỹ nam và mỹ nữ vẫn chút khác biệt!

“Mau trong xem .” Không thể về bóp c.h.ế.t chính , Trọng Dương đành giả vờ như từng câu đó, vội vàng bước phòng khách.

Phòng khách của biệt thự lớn, chỉ riêng phòng khách rộng hơn 100 mét vuông. Tuy rộng nhưng thiết kế vô cùng tinh tế, lộng lẫy và sang trọng, các loại đồ đạc bài trí rực rỡ muôn màu, chỉ liếc qua một cái, Trọng Dương thấy vài món đồ cổ đắt giá. Còn những bức tranh sơn dầu tường, tuy Trọng Dương thưởng thức nhưng vẫn thể vẻ quý phái toát lên từ chúng.

Tóm một câu, chỉ riêng phòng khách thôi xa hoa đến mức vô nhân tính.

“Tiểu Trọng Minh.” Trong lúc Trọng Dương đang ngắm nghía phòng khách, Nam Vinh phát hiện Tiểu Trọng Minh tấm t.h.ả.m ghế sô pha.

Nam Vinh vội vàng bế Tiểu Trọng Minh lên, thấy thằng bé tuy hôn mê nhưng sắc mặt hồng hào, thở đều đặn, sự lo lắng trong lòng mới dịu đôi chút. để cho chắc chắn, vẫn dùng linh lực kiểm tra cơ thể Tiểu Trọng Minh, kết quả dĩ nhiên là khỏe mạnh.

“Anh qua đây xem, Tiểu Trọng Minh ngủ ?” Nam Vinh chỉ thể xác định Tiểu Trọng Minh quỷ khí, chứ thằng bé mắc bệnh tật gì khác . Chuyện hỏi bác sĩ, mà mới Trung y cách đây lâu.

“Không , phản ứng bình thường khi ăn no thôi.” Trọng Dương liếc khuôn mặt đỏ bừng của thằng nhóc, chân hề nhúc nhích.

Phản ứng bình thường khi ăn no?

“Phản ứng gì?” Nam Vinh nhất thời hiểu.

“Còn phản ứng gì nữa, no căng da bụng chùng da mắt, ngủ say tít thôi.”

“…” Hết lời để , Nam Vinh thật sự hết lời để . Ăn no buồn ngủ là chuyện bình thường, nhưng thứ mà Tiểu Trọng Minh ăn là gì cơ chứ?

“Vậy quỷ khí trong phòng ?” Nam Vinh hỏi.

“Tất nhiên là thằng nhóc ăn .” Quỷ khí trong phòng đột nhiên biến mất, giấu Nam Vinh chắc chắn là thể, nên Trọng Dương cũng giấu giếm mà thẳng thắn thừa nhận.

“Ăn? Anh Tiểu Trọng Minh ăn quỷ?” Quỷ khí trong phòng thể tự dưng biến mất, Nam Vinh cũng đoán là liên quan đến Tiểu Trọng Minh, chỉ là, tại là ăn? Trên đời thứ thể nuốt chửng quỷ hồn chỉ bản quỷ hồn, Tiểu Trọng Minh là một đứa trẻ bình thường… Thôi , thằng bé bình thường, nhưng dù nó cũng là con mà.

“Cũng thể coi là ăn, nó làm để cân bằng phong ấn.” Lý do Trọng Dương nghĩ sẵn đường , dù tất cả đều là bịa đặt, ngại bịa thêm, “Trước đây với em, phong ấn mà dùng để trấn áp quỷ khí trong cơ thể thằng nhóc là một phong ấn thượng cổ, nguyên lý hoạt động cụ thể cũng rõ. Vốn tưởng chỉ cần tiêu hao sức mạnh công đức là , ai ngờ sáng nay từ bệnh viện , quỷ khí trong cơ thể thằng bé mất cân bằng.”

Tuy nguyên nhân là bịa đặt, nhưng câu cuối cùng là sự thật. Lúc Tiểu Trọng Minh đột nhiên kêu đói, cũng nghĩ đến chuyện quỷ khí, nếu chẳng đưa nó ăn mì. Sau đó Tiểu Trọng Minh nôn hai bát mì ăn, mới mơ hồ đoán , vốn định về nhà nghiên cứu phong ấn, ai ngờ trong thang máy, sức mạnh Quỷ Vương trong cơ thể Tiểu Trọng Minh đột nhiên thức tỉnh, còn cách lớp phong ấn để nuốt chửng Điện Thê Quỷ.

Vì chuyện đồn thứ hai.

“Phong ấn mất cân bằng?” Nam Vinh nhíu mày.

“Đó là suy đoán của , nhưng lúc ở trong thang máy, nó suýt nữa nuốt chửng Điện Thê Quỷ, lúc đó tinh thần nó hơn một chút.” Trọng Dương .

“Sau đó ném Tiểu Trọng Minh xuống lầu, việc nuốt chửng liền dừng ?” Nam Vinh hỏi.

“Tôi linh lực, em bảo làm ?” Trọng Dương sa sầm mặt, chuyện thể nhắc ? Hắn mắng cả buổi sáng .

“Tôi ý đó, tính toán phạm vi hấp thụ quỷ khí của Tiểu Trọng Minh.” Nam Vinh giải thích.

“À, dừng .” Sắc mặt Trọng Dương lúc mới dịu .

“Vậy là Tiểu Trọng Minh chỉ cần sức mạnh công đức để phong ấn quỷ khí trong linh hồn, mà còn cần bổ sung quỷ khí định kỳ, nếu phong ấn sẽ mất cân bằng, Tiểu Trọng Minh vẫn sẽ gặp chuyện.”

“Ừm.”

“Nếu kịp thời bổ sung quỷ khí, Tiểu Trọng Minh sẽ c.h.ế.t đói. Còn nếu bổ sung sức mạnh công đức, Tiểu Trọng Minh sẽ Quỷ hóa.” Nam Vinh , ánh mắt Tiểu Trọng Minh càng thêm thương xót.

Một đứa trẻ ngoan như , gặp chuyện cơ chứ?

C.h.ế.t đói, đùa gì , dù thiếu quỷ khí sức mạnh công đức, thằng nhóc cũng chỉ thể Quỷ hóa, hơn nữa là trực tiếp Quỷ hóa thành vương.

“Anh phiền nếu tình hình của Tiểu Trọng Minh cho khác?” Nam Vinh đột nhiên hỏi.

Trọng Dương nhíu mày.

“Tôi ý gì khác, Cục Dị Năng nhiều tiền bối, họ từng trải, kiến thức uyên bác, ít thuật pháp thượng cổ, lẽ sẽ cách cứu chữa cho Tiểu Trọng Minh.” Nam Vinh vội giải thích.

Thuật pháp thượng cổ, tin ai nhiều hơn .

“Em thể , nhưng hy vọng thằng bé làm phiền.” Trọng Dương thở dài, ánh mắt về phía Tiểu Trọng Minh hiếm khi mang theo chút u sầu, “Nó như , xem như đối tượng nghiên cứu. Chỉ cần thể che chở cho nó, nó sẽ mãi mãi chỉ là một bình thường.”

Nam Vinh sâu mắt Trọng Dương, gật đầu : “Tôi , sẽ để khác làm phiền hai .”

“Cảm ơn.”

“Trọng Dương, là một .” Nam Vinh khen.

“…” Trọng Dương đột nhiên trở thành .

Quả nhiên nhiều hơn làm, đây tốn bao công sức che giấu cho thằng nhóc, khen một câu thì thôi, còn cảnh sát cảnh cáo hai . Vậy mà hôm nay chỉ thuận miệng bịa chuyện một phen nhận danh hiệu .

Cái thế giới chẳng giống ai đúng là phiền phức thật.

“Chúng về thôi.” Trọng Dương cúi bế Tiểu Trọng Minh đang sô pha lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-40-ba-tram-van.html.]

“Ừm.” Nam Vinh phản đối, căn nhà ma dọn dẹp sạch sẽ, nhiệm vụ xem như thành, thể rời .

, nhiệm vụ còn tiền thưởng, lát nữa sẽ chuyển thẻ của .” Nhiệm vụ là do Tiểu Trọng Minh thành, nhưng thằng bé còn nhỏ, tiền thưởng dĩ nhiên chuyển tài khoản của giám hộ.

“Còn tiền thưởng nữa ?”

“Ừm.”

“Thôi, tiền thưởng em cứ giữ lấy , thằng nhóc ăn no là thu hoạch lớn .” Hôm nay việc dọn dẹp căn nhà ma vô cùng nhẹ nhàng, Tiểu Trọng Minh chỉ ăn một bữa, chẳng tốn chút công sức nào, linh lực bùa chú cũng tiêu hao, ngược còn bổ sung thể lực. Lại còn lấy tiền nữa thì đúng là ăn mang về, ăn tương khó coi. Huống chi, dọn dẹp một căn nhà ma thì kiếm bao nhiêu tiền chứ.

“Anh cần?” Nam Vinh như .

“Coi như phí vất vả cho em .”

“Ba trăm vạn phí vất vả?”

“Ba… bao nhiêu?” Trọng Dương nghi ngờ nhầm.

“Tiền thưởng 300 vạn, nhưng Cục Dị Năng sẽ khấu trừ thuế, tiền nhận thể sẽ ít hơn một chút.” Nam Vinh nhắc nhở.

“Nhiều , chỉ dọn dẹp một căn nhà ma thôi?”

Nam Vinh Trọng Dương đang ngạc nhiên điều gì, dù là chiêu hồn đó thiên sát trận , độ khó của cái nào cũng lớn hơn việc dọn dẹp nhà ma, nhưng chi phí chỉ vỏn vẹn hai mươi vạn.

“Tiền thưởng nhiệm vụ do giao nhiệm vụ tự định giá, chủ nhân của căn nhà tương đối tiền, nên thù lao cũng cao hơn một chút.”

Trọng Dương hiểu , trong lòng cũng cân bằng hơn một chút: “Tiền nhớ chuyển thẻ của nhé.”

Trọng Dương một cách đầy lý lẽ, như thể cần tiền thưởng .

“Được.” Nam Vinh khẽ , cố ý con 300 vạn chính là vì thấu bản tính tham tiền của Trọng Dương, nhất định sẽ đổi ý.

“Nhiệm vụ em dạo đổi nhà thiếu tiền nên cố ý nhận cho chúng ?” Nếu thì công việc nhàn nhiều tiền thế thể trùng hợp đến lượt .

“Là Cục phân phối ngẫu nhiên, nhưng mà… vận may của luôn .” Nam Vinh .

“Vậy nếu tiện, giúp nhận thêm nhiều nhiệm vụ nhé?” Trọng Dương tinh nghịch huých khuỷu tay eo Nam Vinh.

Ánh mắt Nam Vinh sâu thẳm, nhưng hề né tránh.

“Được.” Nhiệm vụ của Cục Dị Năng cho phép nhân viên ngoại biên nhận, chỉ cần nộp một khoản phí thủ tục là .

“Yên tâm, sẽ để em làm công , đến lúc đó sẽ trích phần trăm cho em.” Trọng Dương vui đến mức mắt híp , khẽ động, dùng khuỷu tay huých eo Nam Vinh.

Ánh mắt Nam Vinh càng sâu hơn, ngay lúc Trọng Dương định huých thêm nữa, Nam Vinh cuối cùng cũng nhịn , giơ tay lên đỡ.

“Sao thế, làm thương ?” Lực tay của Trọng Dương lớn, đặc biệt là lúc phấn khích sẽ dễ kiểm soát .

“Không , nhột.” Nam Vinh , dịch sang bên cạnh hai bước, dám mặt Trọng Dương nữa.

“Sợ nhột , eo là bộ phận nhạy cảm của .”

Ở nơi Trọng Dương thấy, yết hầu của Nam Vinh khẽ trượt mấy cái, như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó, đầu mà sải bước ngoài.

“Đi nhanh làm gì, đợi với.” Trọng Dương vội vàng đuổi theo.

Chẳng mấy chốc, hai khỏi cổng biệt thự.

Nam Vinh mở cửa xe, Trọng Dương đặt Tiểu Trọng Minh trong xe, ngoài, định vòng sang bên để lên xe thì khóe mắt bỗng liếc thấy một tấm biển bên cạnh biệt thự.

“Nhà bán.”

Nam Vinh ngẩn một chút, nghĩ đến chuyện Trọng Dương mua nhà, lập tức hiểu : “Anh mua?”

, đúng , em nhận nhiệm vụ chắc là quen chủ nhà, hỏi giúp xem bao nhiêu tiền?” Trọng Dương căn biệt thự rẻ, nhưng là thiên sư, khả năng kiếm tiền của bàn. Bao nhiêu tiền đối với cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Cứ như nhiệm vụ hôm nay, một nhiệm vụ 300 vạn, chỉ cần mang theo thằng nhóc tay, một ngày dọn một trăm căn thì cũng tám mươi căn, mà còn cần động tay.

Dĩ nhiên, nào cũng may mắn nhận nhiệm vụ như , nhưng một nửa cũng , cùng lắm thì mang thằng nhóc làm hai ngày, nữa thì nhiều nhất là ba ngày.

“Được, lát nữa nhờ đồng nghiệp hỏi giúp.” Nam Vinh đồng ý ngay.

“Vậy thì, xem phong thủy ?” Dù cũng đến , tiện thể xem phong thủy ở đây cần điều chỉnh thế nào.

Phong thủy hiện tại chắc chắn , nếu cũng chẳng đến mức ma.

Nam Vinh còn trả lời, Trọng Dương xoay biệt thự. Nam Vinh Trọng Dương đang rời , Tiểu Trọng Minh đang ngủ ở ghế , thở dài, cúi bế Tiểu Trọng Minh , lúc mới theo.

“Ơ, em bế thằng nhóc đây?” Trọng Dương thấy Nam Vinh ôm Tiểu Trọng Minh , ngạc nhiên hỏi.

“Để nó một trong xe yên tâm.” Nam Vinh đặt thằng bé lên sô pha.

“Xem phong thủy mất bao nhiêu thời gian , một lát là ngay.”

“Dù chỉ một lát cũng thể để trẻ con một trong xe.” Nam Vinh nghiêm túc .

“Được , .” Trọng Dương nữa, nghiêm túc xem phong thủy.

Trình độ phong thủy của Trọng Dương cực cao, nhanh tìm nơi phong thủy hỏng của căn nhà , một góc bãi cỏ ở sân .

Góc đó trông bình thường, chỉ là một phần của bãi cỏ, Nam Vinh cảm thấy kỳ lạ. Thông thường, phong thủy hỏng do gia chủ đặt thứ gì đó nên đặt, thì cũng là do đào hồ sai vị trí, tóm chắc chắn ngoại vật tác động, nhưng ở đây chỉ một bãi cỏ.

“Bên chắc là chôn thứ gì đó.” Trọng Dương tiện tay vạch đám cỏ .

“Anh định đào lên xem ngay bây giờ đấy chứ.”

“Không , chỉ dò phương vị thôi.” Trọng Dương sờ sờ bãi cỏ, phát hiện gì, bỗng ngẩng đầu Nam Vinh, “Giúp một tay.”

Nam Vinh gì, nhưng vẫn cúi xổm xuống, năm ngón tay mở đặt bãi cỏ, ngay đó linh lực tỏa .

Và ngay khoảnh khắc linh lực của Nam Vinh tỏa , một đồ án kỳ dị hiện lên bãi cỏ. Trọng Dương chỉ liếc qua một cái, sắc mặt đại biến.

“Không , thu linh lực !”

lúc kịp, một vòng xoáy quỷ khí đen ngòm lặng lẽ hình thành, Nam Vinh mất thăng bằng chân, liền rơi xuống.

Trọng Dương đưa tay kéo, cũng kéo theo rơi xuống.

--------------------

Loading...