Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 35: Anh trai tôi sợ tiêm
Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:10:08
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
035
Xe rời khỏi núi Nói, hai em nhà họ Hạ ngủ . Hai em tựa , ngủ ngon lành lạ thường chiếc xe đang rung lắc nhè nhẹ. Nam Vinh lặng lẽ bật điều hòa, một nữa giảm tốc độ xe. Lúc xe về đến Giang Thành, trời hừng đông.
Nam Vinh đưa hai về nhà mà lái xe thẳng đến cổng bệnh viện thành phố.
Bệnh viện mỗi ngày đều trải qua sinh lão bệnh tử, bên trong cũng thiếu âm linh. Xe dừng hẳn, Trọng Dương liền như cảm giác mà tỉnh .
“Bệnh viện?” Giọng Trọng Dương vẫn còn ngái ngủ, mềm mại, pha chút thở thiếu niên.
“Vết thương ở tay thể trì hoãn thêm nữa, chờ chữa trị xong, sẽ đưa về nhà.” Nam Vinh hạ thấp giọng, chút sợ làm Tiểu Trọng Minh ở ghế thức giấc.
“Sớm thế bệnh viện mở cửa ? Bây giờ mới…” Trọng Dương liếc ngoài cửa sổ, vốn định xem sắc trời, thoáng thấy chiếc đồng hồ lớn bên ngoài tòa nhà bệnh viện, “Mới 5 giờ.”
“Có thể đến phòng cấp cứu.” Nam Vinh tháo dây an xuống xe, vòng cửa , cẩn thận bế Tiểu Trọng Minh lên.
Trọng Dương cũng theo xuống xe, vươn vai cho đỡ mỏi cùng Nam Vinh trong bệnh viện.
Hai lúc vẫn đang mặc trang phục biểu diễn, may mà giờ bệnh viện mấy nên cũng gây chấn động gì, chỉ cô y tá ở quầy tiếp đón là lộ vẻ kinh ngạc khi mới gặp, ngờ rằng hai là ngôi nào đó mà .
Thời buổi tiểu thịt tươi mọc lên như nấm, mà chất lượng thế , hậu cung của cô sắp chứa hết đây.
“Xin hỏi phòng khám ba ở ạ?” Nam Vinh lịch sự hỏi.
“Hai đến khám bệnh , đăng ký .” Chị y tá lén lút thu nạp cả hai hậu cung của , chuyên nghiệp thành công việc.
“Không cần , hẹn với bác sĩ Âu Dương , bảo đợi ở phòng khám ba.” Nam Vinh khách sáo .
“Bác sĩ Âu Dương? hôm nay bác sĩ Âu Dương ca trực.”
“Tôi gọi cho , sẽ đến ngay.”
“Vậy , đưa hai qua đó.” Lúc chị y tá mới dẫn hai trong. Phòng khám ba cũng xa, mấy một lát rẽ một cái là tới.
Phòng khám lớn, bên trong một chiếc giường bệnh và một vài thiết cơ bản cần cho cấp cứu. Nam Vinh đặt Tiểu Trọng Minh ngay ngắn giường, ngẩng lên thấy Trọng Dương đang tò mò ngó xung quanh.
“Đây là cái gì?” Trọng Dương chỉ một thiết cạnh giường hỏi.
“Chắc là máy theo dõi điện tâm đồ.” Nam Vinh liếc .
“Dùng làm gì?”
“Có thể theo dõi các dấu hiệu sinh tồn như nhịp tim, huyết áp…” Nam Vinh cũng chỉ sơ sơ.
“Theo dõi nhịp tim với huyết áp mà cũng cần đến máy móc, bắt mạch là ngay chứ gì.” Trọng Dương lập tức mất hứng, còn tưởng là cái máy gì đó chỉ cần chiếu một cái là chẩn đoán nguyên nhân bệnh tật chứ.
“Anh Đông y ?” Nam Vinh là hiểu.
“Biết sơ sơ.” Trọng Dương khiêm tốn , nhưng vẻ tự tin mặt thì giấu .
Nam Vinh nhẹ một tiếng. Hai đợi thêm vài phút thì một đàn ông trung niên với mái tóc rối, trong mắt vẫn còn vằn tơ m.á.u bước . Vừa cửa, liền lao đến bên giường Tiểu Trọng Minh: “Tình hình bệnh nhân thế nào ?”
Người đàn ông trung niên đó chính là bác sĩ Âu Dương mà Nam Vinh gọi tới. Bác sĩ Âu Dương lao đến bên giường, thấy vết thương Tiểu Trọng Minh ngay lập tức, định giơ tay kiểm tra thì Nam Vinh giữ vai .
“Người bệnh ở đây.”
“Hả?” Bác sĩ Âu Dương đầu, Nam Vinh Trọng Dương mà đang chỉ, nghi ngờ hỏi, “Cậu ?”
“Vâng.” Nam Vinh gật đầu.
“Bị thương ở ?” Bác sĩ Âu Dương vẻ mặt nghiêm trọng, Trọng Dương.
Trọng Dương xòe bàn tay thương của cho bác sĩ xem.
Bác sĩ Âu Dương giật nảy : “Đứt gân cơ ?!”
Anh phận thiên sư của Nam Vinh, những như họ nếu thương thật sự nghiêm trọng thì sẽ bao giờ đến bệnh viện.
Bác sĩ Âu Dương cẩn thận gỡ băng gạc xem, mắt tức đến đỏ ngầu: “Nam Vinh, ý gì , chỉ vì một vết rách mà gọi dậy lúc đến 5 giờ sáng .”
Mẹ kiếp, vết thương bác sĩ nào khâu chẳng , tối qua sửa luận văn đến ba giờ sáng mới chợp mắt một lát thôi đấy.
Nam Vinh thấy Âu Dương gầm lên với , vẻ mặt đổi, giơ lên một ngón tay: “Một lá bùa.”
Bác sĩ Âu Dương đổi sắc mặt trong một giây, mắt cũng đỏ nữa, vội vàng hét ngoài: “Tiểu Lý, lấy một túi dụng cụ khâu vết thương qua đây.”
Hét xong, hì hì đảm bảo với Trọng Dương: “Yên tâm, chắc chắn sẽ khâu cho .”
Trọng Dương về phía Nam Vinh, Nam Vinh chỉ mà gì.
Khoảng hai phút , cô y tá lúc nãy dẫn họ phòng khám cầm một túi dụng cụ khâu vết thương qua, chủ động hỏi bác sĩ Âu Dương cần phụ giúp , nhưng bác sĩ Âu Dương từ chối. Cô y tá lập tức tỏ vẻ tiếc nuối, cô còn tên hai là gì, trang phục biểu diễn như , đang bộ phim nào , phim tên là gì, cô thể bỏ tiền rạp ủng hộ họ mà.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Vết thương làm sạch ?” Âu Dương hỏi Nam Vinh.
Vấn đề vốn dĩ bác sĩ nên hỏi bệnh nhân, dù việc làm sạch vết thương cũng là chuyện bệnh viện xử lý, nhưng bệnh nhân do Nam Vinh mang đến thì thể xem như bệnh nhân bình thường , và cái “làm sạch” mà đến cũng là làm sạch theo nghĩa y học.
Ánh mắt Nam Vinh sâu thẳm, lắc đầu: “Chưa, lẽ… thể gây tê .”
Câu cuối cùng là với Trọng Dương.
Trọng Dương một cách thản nhiên: “Không gây tê thì thôi, chuyện nhỏ.”
“ là hảo hán.” Bác sĩ Âu Dương liền giơ ngón tay cái lên, tay thương thành thế , còn vẻ nước mưa xối qua, mà từ lúc cửa đến giờ hề nhíu mày lấy một cái, đúng là chịu đau giỏi.
Trọng Dương lập tức vẻ dũng cảm, cho đến khi bác sĩ Âu Dương lấy một cây kim khâu nhọn mảnh.
“Anh định làm gì?!” Cơ thể Trọng Dương chấn động, tay lập tức rụt về.
Hành động của khiến hai trong phòng đều sững sờ. Âu Dương giơ cây kim khâu, thôi Trọng Dương, ánh mắt như thể đang , bạn, mới khen xong, cần sụp đổ nhanh thế .
Nam Vinh cũng chút bất ngờ, lúc khi lập khế ước với hung binh, chính Trọng Dương chủ động đưa tay nắm lấy lưỡi kiếm, hai t.h.u.ố.c đó, cũng hề nhíu mày. Hắn sợ đau, chỉ khâu vết thương thôi mà phản ứng lớn như ? Hay là…
Nam Vinh theo ánh mắt của Trọng Dương, trong lòng phỏng đoán: “Anh sợ kim ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-35-anh-trai-toi-so-tiem.html.]
Cậu một bẩm sinh sợ hãi những vật nhỏ và sắc nhọn, giống như chứng sợ độ cao , là nỗi sợ bẩm sinh và khó lòng khắc phục.
“Anh mới sợ .” Trọng Dương gào lên khản cả cổ, nhưng lời còn ai tin.
Mẹ kiếp!
Trọng Dương lúc cũng bực bội, sợ kim, là thầy thuốc, đây châm cứu cho khác ít, thể sợ kim . hiểu , khi thấy cây kim trong tay bác sĩ Âu Dương, ý thức cây kim đó sẽ đ.â.m , bỗng thấy lạnh toát cả , kiểm soát mà rụt tay về.
C.h.ế.t tiệt, lẽ là do tên chủ cũ của cơ thể sợ kim chứ.
Đoạt xá trọng sinh, trắng là chiếm dụng thể của khác. Tuy linh hồn bên trong đổi, nhưng cơ thể dù cũng từng là của khác, một vài thói quen ăn sâu bén rễ vẫn sẽ còn sót . Ví dụ như nếu chủ cũ thuận tay trái, thì khi Trọng Dương đoạt xá, sẽ cảm thấy tay trái linh hoạt hơn một chút.
Loại thói quen sót nghiêm trọng lắm, thậm chí nếu đoạt xá thích thì thể cưỡng ép sửa đổi. … sợ kim thì sửa thế nào, nó đây là phản ứng bản năng mà a a a.
“Được , sợ.” Nam Vinh mím môi cố nén để bật , nhưng ý trong mắt thì giấu , “Anh đầu , đừng là .”
“Em dỗ con nít đấy .” Trọng Dương bao giờ mất mặt như , “Không khâu, tự tìm ít thảo d.ư.ợ.c đắp là .”
Chính cũng là đại phu, thể trị thương, chỉ tò mò y thuật bây giờ tiến bộ đến mức nào nên mới qua đây xem thử.
“Không , vết thương của tuy tổn thương đến gân cơ nhưng khâu thì chắc chắn lành . Để lâu coi chừng hoại tử, đến lúc đó cắt bỏ chi đấy.” Bác sĩ Âu Dương là đầu tiên phản đối.
Đùa gì , vết thương thế mà còn định về nhà tự đắp thuốc, chẳng lẽ là chê tay nhiều quá, bớt một cái .
“Lệ khí vết thương của sẽ bài xích d.ư.ợ.c tính, dùng t.h.u.ố.c tác dụng .” Nam Vinh cũng khuyên nhủ. “Anh thể dùng linh lực ngâm d.ư.ợ.c thảo.” Trước vẫn tự chữa trị cho như .
“Bây giờ lấy linh lực dư thừa nữa.”
“Em dùng linh lực ngâm cho , nông nỗi đều là do em hại, em chịu trách nhiệm.” Trọng Dương sống c.h.ế.t cũng chịu khâu vết thương.
“Được, chịu trách nhiệm, khâu vết thương .” Nam Vinh từng thấy y thuật của Trọng Dương, nhưng thấy qua tay nghề của bác sĩ Âu Dương, lúc tự nhiên lựa chọn tin tưởng phán đoán của .
“Không khâu!” Trọng Dương dậy định , nhưng cơ thể bỗng tê rần, chân mềm nhũn ngã phịch xuống ghế, cử động nữa.
“Nam Vinh, em mau giải huyệt cho !” Tên khốn, dám điểm huyệt , bắt nạt bây giờ dùng linh lực chứ gì.
Nam Vinh thèm để ý đến , trực tiếp nâng bàn tay thương của Trọng Dương lên, đưa tới mặt bác sĩ Âu Dương: “Nhẹ tay một chút.”
Bác sĩ Âu Dương giơ cây kim khâu xem kịch nãy giờ, thích thú thôi. Hai , một đòi chịu trách nhiệm, một dặn nhẹ tay một chút, chậc, vẻ như phát hiện điều gì đó.
“Yên tâm.” Bác sĩ Âu Dương tay nhấn xuống, kim khâu liền xuyên qua da.
“Ư!” Trọng Dương cuối cùng gào lên , chỉ nghiến chặt răng.
Thật nỗi đau khi kim đ.â.m da thịt đối với quá dữ dội, nhưng thể kiểm soát việc tưởng tượng cảnh cây kim nhọn hoắt đó cứ xuyên qua xuyên giữa da thịt , đặc biệt là thiên sư, ngũ quan nhạy bén hơn thường, gần như thể thấy tiếng kim chỉ cọ xát với da thịt.
“Không , nhanh là xong thôi.” Nam Vinh thấy cơ thể Trọng Dương căng cứng, trán đổ mồ hôi, nhịn mở miệng an ủi.
Xong cái con khỉ, bảo cần khâu mà.
Trọng Dương hung tợn nghĩ, bỗng nhiên nổi m.á.u ác, nhắm phần eo bụng gần trong gang tấc của Nam Vinh, há miệng c.ắ.n mạnh một cái.
Dám điểm huyệt .
“Hừm~”
Sắc mặt Nam Vinh đột biến, cả run lên một cái, nhưng hề giãy giụa, vì lúc đang giữ tay Trọng Dương, sợ cử động sẽ ảnh hưởng đến việc khâu vết thương của bác sĩ Âu Dương.
“Hay là, dừng một lát nhé.” Hai đang nghiêng về phía bác sĩ Âu Dương, nên thể thấy rõ tình hình lúc .
“Không cần.” Nam Vinh lắc đầu.
Bác sĩ Âu Dương gật đầu, tiếp tục khâu.
Cũng , bây giờ c.ắ.n mấy cái, về nhà khi miễn quỳ bàn giặt cũng nên.
Bác sĩ Âu Dương khâu nhanh, chỉ vài phút là xong. Nam Vinh thuận thế giải huyệt đạo phong của Trọng Dương, và gần như ngay khoảnh khắc huyệt đạo giải, Trọng Dương tung một quyền về phía cằm Nam Vinh.
Nam Vinh theo bản năng nghiêng đầu, nhưng chỉ nghiêng một nửa, tại động tác chậm nửa nhịp, thể né , một quyền đ.ấ.m trúng khóe miệng.
“Hiss~” Nam Vinh một tay bụm mặt, một tay ôm eo, trông chật vật lùi hai bước. Khi bỏ tay , khóe miệng một vết bầm.
Trọng Dương là một nhan khống, mà gương mặt của Nam Vinh là gương mặt khiến mê mẩn nhất trong cả hai kiếp, nếu cũng sẽ giúp đối phương hết đến khác. Giờ đây thấy một gương mặt hợp ý chỗ chính đ.á.n.h cho tàn phế, cảm giác tiếc hận căm ghét rối rắm tả xiết.
Cú đ.ấ.m thứ hai làm thế nào cũng tung .
“Còn , đừng trách khách khí.” Trọng Dương hung hăng .
“Được.” Nam Vinh hiền lành đáp.
“Anh ơi, hai đang đ.á.n.h ạ?” Trên giường, Tiểu Trọng Minh họ làm cho thức giấc, dụi mắt mơ màng qua.
“Không , và của con đang đùa thôi.” Nam Vinh sợ làm đứa trẻ hoảng sợ.
Tiểu Trọng Minh “Ồ” một tiếng, chờ dụi sạch ghèn mắt, cuối cùng cũng rõ tình hình trong phòng: “Chúng đang ở bệnh viện ạ? Là để chữa tay cho trai con ?”
Lúc bé trai xinh đưa trai đến bệnh viện xem vết thương.
“Ừm.”
Nam Vinh gật đầu, định xem xong , sẽ đưa hai em về nhà ngay, thì Tiểu Trọng Minh vội đến lắp, lớn tiếng : “Vậy, , nhớ với chị y tá đừng tiêm nhé, trai con sợ tiêm lắm.”
Tiểu Trọng Minh sợ tiêm, bệnh cũng ngoan ngoãn, bảo lấy m.á.u thì lấy máu, bảo tiêm thì tiêm. Ba bé vô cùng tự hào về điều đó, còn khen bé, trai nó thấy kim là , nó dũng cảm hơn trai nhiều. Tiểu Trọng Minh trí nhớ , nên nhớ kỹ chuyện trai sợ tiêm, lúc liền thuận miệng .
“Phụt~” Bác sĩ Âu Dương thật sự nhịn nữa.
Người trông cao to thế mà sợ kim đến mức em trai cũng , mà còn c.h.ế.t chịu thừa nhận.
Khóe miệng Nam Vinh giật giật, chút đau, ừm, thể , nếu nào đó nổi đóa lên mất.
“Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt, em ngứa đòn .” Trọng Dương nổi điên.
--------------------