Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 3: Sau này ta nuôi ngươi
Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:09:31
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
003
"Con cần, con đến cô nhi viện." Cậu bé Trọng Dương nuôi thì sợ hãi.
"Nhóc thối, nhóc nghĩ lắm ." Ta cũng đang bực lắm đây.
"Trần thúc thúc, con cần nuôi , chú đưa con đến cô nhi viện . Con mà ở đây, sẽ đ.á.n.h con." Cậu bé vội vàng cầu cứu đàn ông trung niên, đồng thời vạch cánh tay đầy vết thương .
Mấy khi Trần thúc thúc đến cũng những lời tương tự, trai của mỗi Trần thúc thúc dọa đưa liền hứa sẽ chăm sóc thật , nhưng chỉ cần Trần thúc thúc là càng sức bắt nạt . Gần đây, gần như ngày nào cũng đánh.
"Hạ Trọng Dương, làm cái gì ? Cậu thể ngược đãi một đứa trẻ, nó là em ruột của đấy!" Người đàn ông trung niên thấy vết thương, tức đến nỗi gầm lên tại chỗ.
Trọng Dương nào để tâm, gào cái gì mà gào, đ.á.n.h . Có điều, để ý đến cái tên mà đàn ông trung niên gầm lên.
Hạ Trọng Dương? Nguyên chủ mà trùng tên với , thì chẳng gì mà tên phết.
"Hạ Trọng Dương, thái độ gì thế, đuổi ngoài ngay bây giờ ." Người đàn ông trung niên thấy Trọng Dương vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ thì tức đến đỏ mặt.
"Chậc, ồn c.h.ế.t ." Trọng Dương gào đến phát phiền, một chân đá văng cái ghế bên cạnh, cái ghế loảng xoảng một tiếng, bay xa, dọa hai còn giật nảy .
"Lắm lời, ông mà yên tâm về thằng nhóc thì tự mang về mà nuôi ." Hắn nguyên chủ, mà một lạ mắng mỏ vô cớ, đ.á.n.h tại trận là biểu hiện của việc tính tình .
"Cậu là duy nhất của nó." Người đàn ông quát.
" với nó thiết , so thì thằng nhóc vẻ tin tưởng ông hơn đấy." Trọng Dương .
Cậu bé Trọng Dương bảo đàn ông nuôi , đôi mắt liền sáng lên, ngẩng đầu ông .
Người đàn ông thấy bé dường như gì, vội vàng và : "Di chúc của ba rõ, em trai bắt buộc do nuôi nấng, hơn nữa phí nuôi dưỡng cũng tiêu ."
"Phí nuôi dưỡng bao nhiêu? Ta trả." Đối với , kiếm tiền bao giờ là chuyện khó, tùy tiện tìm một gã nhà giàu xem phong thủy, hoặc đến chợ đồ cổ một chuyến, nhặt bừa một món hời là .
"Cậu..." Người đàn ông thấy Trọng Dương cứng rắn như , ngược chút nên tiếp thế nào, rõ ràng mấy đến đây, chỉ cần dọa đuổi vài câu là Trọng Dương sẽ thỏa hiệp, bây giờ thế .
"Tôi oán hận ba , nhưng chuyện năm đó cũng của ông , lúc ba ly hôn, là tòa án xử cho , cũng là tái hôn gia đình mới nên cần nữa. Trong lòng ba vẫn , tiền trong tài khoản của ông gần như đều để cho . Chỉ căn hộ , nhưng căn nhà là ông và của Trọng Minh cùng mua, lẽ để cho Trọng Minh." Người đàn ông bỗng dưng năng thấm thía.
" là cha thương yêu mà." Trọng Dương bỗng dưng thể hiểu tâm trạng vội vàng đầu t.h.a.i của nguyên chủ, thế thấy thảm, cha đều còn sống mà chẳng ai cần , cuối cùng đột nhiên bắt nuôi em trai, ai mà chịu nổi.
" đó cũng lý do để ngược đãi Trọng Minh, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ."
Trọng Dương cũng cảm thấy ngược đãi trẻ con là đúng, nhưng làm.
"Đã , ông thấy chướng mắt thì mang về mà tự nuôi." Người phiền thật.
Cậu bé , cái đầu nhỏ đột nhiên ngẩng lên, đôi mắt to một nữa chằm chằm đàn ông.
"Hạ Trọng Dương, là lớn , đừng lúc nào cũng trốn tránh trách nhiệm." Người đàn ông thèm bé nữa, "Các quan hệ huyết thống, đây là sự thật ai đổi , hơn nữa cho dù thì pháp luật cũng sẽ cho phép nhận nuôi Trọng Minh."
"Vậy ông đưa nó đến cô nhi viện."
"Nó trẻ mồ côi."
"Hay là thế ." Trọng Dương thấy đàn ông việc thì làm mà thì nhiều, câu nối tiếp câu , bỗng dưng lạnh một tiếng, "Thằng nhóc để ở nhà ông nuôi, danh nghĩa vẫn là em trai ? Phí nuôi dưỡng trả cho ông theo tháng?"
"Hạ Trọng Dương, vẫn trốn tránh trách nhiệm, đúng là cứng đầu lý lẽ, hôm nay còn việc, thời gian đôi co với , tự bình tĩnh . Cậu nhớ kỹ, các là em ruột." Nói xong cũng đợi Trọng Dương tiếp, đàn ông tức giận sập cửa bỏ .
Nụ lạnh mặt Trọng Dương càng sâu hơn, thấy bé vẫn chằm chằm về hướng đàn ông rời với vẻ lưu luyến, nhịn : "Sau chắc ông đến nữa ."
"Trần thúc thúc cũng cần con nữa ?" Cậu bé đột nhiên lên tiếng.
"Nhận ? Cũng thông minh đấy chứ." Trọng Dương tấm lưng ủ rũ của bé, nghĩ một lát , "Ông cũng , nếu thật sự là thì hẳn đòi phí nuôi dưỡng của , đó nhận nuôi nhóc nuôi qua loa vài ngày, tiếp theo kiếm bừa một cái cớ để vứt bỏ nhóc."
Người đàn ông quả thật , con mà, thấy chuyện bất bình luôn thích vài câu, nhưng nếu bảo họ giải quyết hoặc chịu trách nhiệm thì chẳng ai . Điều gì lạ, dù cũng chuyện của , ai rước phiền phức .
Trọng Dương thích loại , rõ ràng định chịu trách nhiệm đến cùng mà cứ đến kích động nguyên chủ. Mắng mỏ dọa dẫm một hồi mang bé , đây chẳng là đợi nguyên chủ tính sổ lưng ? Chuyện hoặc là đừng xen , hoặc là lo cho đến cùng, nửa vời chắc làm chuyện . Thậm chí một những lời đó chẳng qua chỉ để tỏ lương thiện mà thôi, thực tế hề nghĩ đến lời của thể gây tác dụng ngược . Trọng Dương đàn ông thuộc loại nào, dù thì cũng chẳng ưa.
"Nếu đều cần con, tại đưa con đến cô nhi viện?" Cậu bé , đôi mắt to đen láy, ánh mắt yếu ớt như thể chỉ một câu là thể làm tan nát. Đối diện với ánh mắt của bé, lời đến bên miệng Trọng Dương bỗng dưng khựng .
"Thôi ." Một lúc , Trọng Dương đột nhiên dậy, hai bước đến mặt bé, bàn tay to vươn , xoa loạn mái tóc mềm mại của bé, "Sau nuôi ngươi."
Đoạt xá trọng sinh, vốn dĩ gánh vác bộ nhân quả của nguyên , tuy nhân quả của nguyên phiền phức, nhưng nể tình cái tên của tệ, đành miễn cưỡng chấp nhận.
Cậu bé khó khăn lắm mới thoát khỏi móng vuốt của Trọng Dương, một câu như , nhưng mặt chẳng chút vui mừng nào, chỉ đầy vẻ đề phòng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-3-sau-nay-ta-nuoi-nguoi.html.]
Trước đây mỗi Trần thúc thúc rời , trai của sẽ bắt đầu bắt nạt .
"Làm quen , tên Trọng Dương, ... coi như là trai ngươi." Trọng Dương .
Trong ánh mắt đề phòng của bé thêm một tia nghi hoặc.
"Ngươi tên gì?" Trọng Dương hỏi.
Cậu bé vẫn giữ nguyên tư thế lúc nãy.
"Hỏi ngươi đấy." Trọng Dương mất kiên nhẫn, giơ tay búng một cái trán bé.
Cậu bé "ai da" một tiếng, bàn tay nhỏ bé che trán, lùi mấy bước, lúc mới ngoan ngoãn trả lời: "Hạ Trọng Minh."
"Trọng Minh? Tên đấy, nhưng hợp với nhóc lắm." Trọng Minh, nghĩa là ánh sáng nối tiếp ngừng, đối với thường là một cái tên ngụ ý , nhưng đối với Quỷ Vương thì .
Cậu nhóc Hạ Trọng Minh bĩu môi gì.
"Mấy tuổi?" Trọng Dương tiếp tục hỏi.
"Năm tuổi."
"Năm tuổi, thế chẳng còn nuôi mười mấy năm nữa ? Phiền phức." Trọng Dương chậc một tiếng, "Thế mấy tuổi?"
Cậu nhóc Hạ Trọng Minh năm tuổi kỳ quặc trai bỗng dưng trở nên kỳ lạ của , cái miệng nhỏ mấp máy, do dự : "Anh lớn như mà cũng mấy tuổi ?"
"..." Trọng Dương chút mất mặt, hình như coi thường , một đứa nhóc năm tuổi nghi ngờ chỉ thông minh, nhưng thật sự nguyên chủ bao nhiêu tuổi.
"Biết thì trả lời, thì , ở mà lắm lời thế, ăn đòn ?"
"22." Cậu nhóc Hạ Trọng Minh thấy hai chữ "ăn đòn" thì theo bản năng rụt , nhưng vẫn lí nhí trả lời, "Ba , lớn hơn em 17 tuổi."
"..." Lúc nên , nhất định con để tỏ thông minh , thật là chẳng đáng yêu chút nào.
"Mì lúc nãy còn ? Đi lấy cho một bát nữa." Trọng Dương hỏi nữa, ăn mì.
Cậu nhóc Hạ Trọng Minh ngoan ngoãn xoay , chạy đến góc phòng lúc nãy, ôm một hộp mì ăn liền . Trọng Dương nhận lấy, định bếp thì chợt như nghĩ đến điều gì, hỏi một câu: "Lúc nãy ngươi ăn no ? Chưa thì cũng lấy một bát ."
Món ngon như thật sự nỡ chia sẻ với ai, nhưng chẳng mới cơm ăn nước uống của đều là nhờ thằng nhóc , đúng thì mì là dùng tiền của mua.
Cậu nhóc Hạ Trọng Minh chút kinh ngạc Trọng Dương một cái, gật đầu: "Ăn no ạ."
"Vậy đói thì tự mà lấy."
Ăn liền hai bát mì gói, Trọng Dương no, thoáng qua sắc trời ngoài cửa sổ, quyết định về phòng ngủ một giấc, tối ngoài làm việc.
"Ta ngủ một lát, ngươi tự chơi ." Nói xong, Trọng Dương căn phòng mà nguyên chủ ở lúc , đóng cửa ngủ.
Cậu nhóc Hạ Trọng Minh cứ thế ngơ ngác trong phòng khách, chằm chằm cánh cửa phòng ngủ đóng của Trọng Dương một lúc lâu, khi hồn thì nhảy như thỏ về phòng, bắt đầu thu dọn cặp sách nhỏ của .
Một giấc ngủ say, Trọng Dương ngủ một giấc thoải mái, thậm chí còn mơ thấy một vài chuyện ở kiếp .
"Cái giường thoải mái thật, gối cũng mềm." Trọng Dương thỏa mãn vươn vai, "Quả nhiên ngủ là chuyện nên làm khi còn sống, linh hồn khi ngủ say chỉ hư , làm gì cảm giác sảng khoái như ."
Nghiêng đầu ngoài cửa sổ, trời tối đen, Trọng Dương dậy đến bên cửa sổ, phóng tầm mắt xa, khắp nơi đều là ánh đèn, như dải ngân hà trời đổ xuống nhân gian.
"Mình ngủ bao lâu nhỉ?" Trọng Dương cảm thán, cảm giác như bể dâu, nhưng cũng kinh ngạc quá lâu, mò mẫm khỏi phòng ngủ.
Hỏi tại mò mẫm, bởi vì bạn học Trọng Dương mới tỉnh còn đến thứ gọi là công tắc đèn điện.
Đèn trong phòng khách đang sáng, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống, căn phòng bỗng dưng thêm một phần ấm áp. Trọng Dương hiếm lạ chằm chằm cái đèn một lúc, xoay về phía phòng ngủ bên , đẩy cửa , bên trong cũng giống như phòng khách, đèn đều sáng, và cũng đều .
"Bỏ nhà ?" Một đứa trẻ năm tuổi, tối trời ở nhà ngủ, chỉ thể là bỏ nhà . Trọng Dương cũng mấy để tâm, tìm một khó, tiện tay bắt một linh hồn lang thang đường hỏi một chút là .
, bắt một linh hồn lang thang , tìm hiểu về cách sống hiện tại.
Ừm, nhất là bắt một linh hồn c.h.ế.t trong vòng một năm, tìm .
Tác giả lời : Lượt lưu truyện cuối cùng cũng nhúc nhích, tăng chín lượt, chứng tỏ mới truyện của , bây giờ thể một câu: Quỳ gối cầu lưu truyện ? Cảm ơn các tiểu thiên sứ vote hoặc buff dinh dưỡng cho trong thời gian từ 2022-03-01 22:34:25 đến 2022-03-03 00:53:02 nhé ~
Cảm ơn các tiểu thiên sứ buff dinh dưỡng: A Tang 7 bình; tia nắng ban mai 1 bình;
Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của , sẽ tiếp tục cố gắng
--------------------